Phải chăng vì hết yêu nên mới chọn cách im lặng? Không hẳn. Đó là hệ quả của quá trình dài chúng ta mải mê “vận hành” thế giới bên ngoài mà quên mất cách hiện diện bên trong tổ ấm.
Sự im lặng trong hôn nhân hiếm khi đến từ một mâu thuẫn lớn hay nhỏ. Nó thường bắt đầu từ những thay đổi rất nhỏ: cách ta giao tiếp ứng xử, cũng như hiện diện trước đối phương.
Khi vị thế xã hội tăng lên, “cái tôi” thường bộc lộ rõ nét và có xu hướng xâm lấn bầu không khí gia đình.
Tại nơi làm việc, chúng ta quen với lối tư duy quản trị: quyết định nhanh, kiểm soát vấn đề và ưu tiên hiệu quả. Nhưng khi mang nguyên “công thức vận hành” ấy về nhà, cái ta nhận được đôi khi là khoảng cách vô hình.
Tôi đã chứng kiến một vài trường hợp: người chồng lạm dụng các câu cầu khiến, thái độ áp đặt khiến vợ của họ nảy sinh cơ chế tự vệ: thu mình lại và ít chuyện trò, tâm sự.
Rõ ràng, người vợ chọn cách im lặng không phải vì không có nhu cầu sẻ chia, mà vì không còn cảm thấy an toàn để bộc lộ những tổn thương hay suy nghĩ thật.
Ở một lát cắt khác, năng lượng cảm xúc của mỗi người là có hạn. Áp lực từ nhiều phía, trách nhiệm và sự kỳ vọng của xã hội phần nào đang âm thầm rút nguồn năng lượng này hằng ngày.
Sau một ngày dài phải đóng vai những cá nhân bản lĩnh và quyết đoán, nhiều người trở về nhà trong trạng thái kiệt sức tâm lý. Lúc này, một nghịch lý đau lòng xảy ra: Chúng ta sẵn sàng tinh tế, lịch thiệp với cả thế giới, nhưng lại thờ ơ và thiếu kiên nhẫn với người bạn đời.
Thật vậy, khi cạn kiệt năng lượng cảm xúc, chức năng giao tiếp tự thân sẽ bị đình trệ. Lúc này, trò chuyện không còn là nhu cầu kết nối, mà trở thành một nghĩa vụ. Từ ít nói dẫn đến lười chia sẻ, và cuối cùng rơi vào trạng thái “đóng băng” cảm xúc.
Cộng hưởng với đó là quy luật biến đổi sinh học theo tuổi tác. Sự sụt giảm nội tiết tố tác động trực tiếp đến “hệ thống phần thưởng” trong não bộ, mà còn làm suy giảm nhu cầu gần gũi và gắn kết.
Nếu những món ăn tinh thần như cử chỉ quan tâm, sự chạm khẽ hay những lời hỏi han không được duy trì như một thói quen, sợi dây liên kết giữa hai người sẽ lỏng lẻo dần theo quy luật tự nhiên.
Thêm một nghịch lý nữa là nhiều người còn suy nghĩ chủ quan rằng “sống với nhau lâu phải tự hiểu”. Lâu dần, họ bỏ qua những cảm xúc, suy nghĩ của nhau.
Ngoài ra trong thời đại số, khoảng cách này càng rõ nét: mỗi người một thiết bị, một dòng thông tin, một thế giới riêng. Gần nhau về khoảng cách, nhưng xa nhau về cảm xúc.
Sự rạn nứt trong hôn nhân luôn phát đi tín hiệu từ rất sớm. Hãy thử rà soát lại mối quan hệ thông qua một vài “chỉ báo” sau đây:
– Khi bạn chia sẻ một vấn đề cá nhân, đối phương phản hồi bằng sự thấu cảm hay chỉ đơn thuần là xử lý thông tin?
– Sự im lặng giữa hai người là trạng thái thư giãn, bình yên hay là sự né tránh, ngột ngạt?
– Những cuộc trò chuyện gần đây chỉ xoay quanh việc vận hành đời sống (con cái, tiền bạc) hay có chỗ cho những cảm xúc riêng tư?
– Bạn có còn là người đầu tiên mà đối phương muốn chia sẻ không?
– Khi có xung đột, hai người tìm cách hiểu nhau hay tìm cách kết thúc nhanh?
Nếu các câu trả lời nghiêng về phía tránh né cảm xúc hoặc hỏi – đáp đơn thuần, đó là chỉ báo cho thấy cuộc hôn nhân đang thiếu đi chất lượng hiện diện.
Để khôi phục kết nối và hàn gắn, sau một “cái đầu lạnh” để nhận diện thực tế, chúng ta cần một “trái tim ấm” để thấu cảm.
Trong mọi mặt của đời sống, hiểu được xem là tiền đề của thương. Hãy nhìn sâu và đa chiều vấn đề để thấy phía sau sự im lặng của bạn đời có thể là sự mệt mỏi chưa được gọi tên, phía sau một phản ứng gay gắt có thể là những áp lực đang đè nặng.
Thay vì kỳ vọng đối phương phải “đọc vị” mình, mỗi người cần học cách bày tỏ nhu cầu và cảm xúc một cách rõ ràng, chân thành.
Sự chia sẻ, trò chuyện của những vợ chồng sống lâu với nhau cần được nuôi dưỡng bằng những nguyên liệu giản đơn hằng ngày: một bữa cơm chung không thiết bị để trò chuyện, một cuộc lắng nghe không ngắt lời, một lần chia sẻ cảm xúc thay vì chỉ trao đổi thông tin.
Quan trọng không kém là việc chăm sóc sức khỏe tinh thần cá nhân. Bởi lẽ một tâm hồn kiệt quệ sẽ rất khó để cộng hưởng và kết nối với một tâm hồn khác.
Hôn nhân phần lớn rạn nứt từ những điều nhỏ bé bị bỏ quên trong thời gian dài. Nhưng cũng chính vì vậy, nó có thể được hàn gắn từ những điều nhỏ bé nếu mỗi người đủ sẵn sàng thay đổi.
Suy cho cùng, điều giữ hai người ở lại bên nhau không phải là chúng ta đã đi cùng nhau bao lâu, mà là mức độ sẵn lòng để hiểu nhau trong mọi hoàn cảnh, tình huống.
Mới đây, Bệnh viện Đa khoa Thống Nhất (Đồng Nai) cho biết vừa thực hiện một ca phẫu thuật lấy dị vật là con lươn dài khoảng 50cm ra khỏi ổ bụng bệnh nhân.
Thông tin ban đầu trưa 23/5, bệnh viện tiếp nhận ông V.V.L. 41 tuổi, ngụ phường Phước Tân trong tình trạng đau bụng dữ dội, tim đập nhanh, huyết áp tụt. Qua thăm khám, siêu âm và chụp CT, các bác sĩ phát hiện một dị vật dạng dây dài trong ổ bụng của người bệnh, kèm nhiều dịch, nghi viêm phúc mạc do thủng tạng rỗng.
Khi phẫu thuật, ê-kíp ghi nhận trong ổ bụng ông L. có nhiều dịch mủ, giả mạc, dấu hiệu viêm phúc mạc nặng. Quá trình thăm dò, bác sĩ phát hiện một con lươn kích thước lớn nằm trong ổ bụng bệnh nhân và tiến hành lấy ra.
Kiểm tra tiếp cho thấy trực tràng ông L. có lỗ thủng khoảng 2x1cm, xác định là vị trí con lươn xuyên qua để chui vào ổ bụng. Các bác sĩ đã xử lý tổn thương, khâu lại vị trí thủng, đồng thời làm sạch và rửa ổ bụng nhằm hạn chế nhiễm trùng lan rộng.
Theo các bác sĩ, bệnh nhân nhập viện trong tình trạng choáng nhiễm trùng, nhiễm độc nặng và viêm phúc mạc toàn bộ nên ngay sau phẫu thuật được chuyển đến Khoa Hồi sức tích cực chống độc để điều trị chuyên sâu.
Hiện bệnh nhân được lọc máu, hồi sức tích cực và theo dõi sát. Đây được đánh giá là trường hợp hiếm gặp, nguy cơ tử vong cao nếu không được can thiệp kịp thời.
Sau đó tiếp tục khâu phục hồi lỗ thủng trực tràng do lươn xuyên phá, rửa sạch ổ bụng nhiều lần chống nhiễm trùng và đặt ống dẫn lưu túi cùng. Đồng thời mở thông đại tràng làm hậu môn nhân tạo trên dòng để chuyển dòng phân, bảo vệ miệng khâu an toàn.
Theo Bệnh viện Đa khoa Thống Nhất Đồng Nai, đây là ca bệnh hiểm hóc và hiếm gặp trong y văn. Dị vật sinh học di động có kích thước lớn đã xuyên thủng trực tràng, đưa lượng lớn dịch phân vào ổ bụng gây viêm phúc mạc nặng nề.
"Nhờ sự phối hợp nhịp nhàng, chuyên môn vững vàng của kíp mổ khoa ngoại tổng quát và đội ngũ gây mê hồi sức, ca phẫu thuật đã thành công", bệnh viện thông tin.
Tuy nhiên dù ca phẫu thuật đã giải quyết xong nguyên nhân cơ học, bệnh nhân vẫn đang trong tình trạng vô cùng nguy kịch, đối mặt với tình trạng suy đa tạng. Bệnh nhân đang phải an thần, thở máy, can thiệp lọc máu liên tục tại khoa hồi sức tích cực.
Bác sĩ Đỗ Quốc Tuyên, Phó trưởng khoa ngoại tổng quát Bệnh viện Đa khoa Thống Nhất Đồng Nai cho biết bệnh nhân bị đau bụng từ đêm trước nhưng đến trưa hôm sau mới vào bệnh viện cấp cứu.
Thời điểm vào bệnh nhân bị thủng đại tràng gây viêm toàn bộ ổ bụng và gây nhiễm trùng nhiễm độc nặng. "Thường các ca dị vật chỉ 1-2h đã vào bệnh viện, nhưng trường hợp này quá lâu gây nhiễm trùng nặng", bác sĩ Tuyên nói.
Điều đáng chú ý, về nguyên nhân con lươn chui vào ổ bụng hiện chưa khai thác được. Tuy nhiên qua quan sát dạ dày, ruột non không thấy dấu hiệu nên không phải do nuốt từ miệng. Nhiều khả năng con lươn từ hậu môn chui lên.
Một người đàn ông Malaysia đã tổ chức lại lễ cưới với chính vợ mình sau khi bà bị mất trí nhớ, với mong muốn tiếp tục đồng hành cùng vợ đến cuối cuộc đời.
Câu chuyện đầy xúc động này bắt nguồn từ một tai nạn xảy ra cách đây 8 năm, khiến người vợ rơi vào hôn mê và mất đi ký ức, bao gồm cả ký ức về chồng và các con. Khi tỉnh lại, bà không còn nhận ra người thân, đồng thời mất nhiều khả năng sinh hoạt cơ bản và phải phụ thuộc phần lớn vào sự chăm sóc của chồng.
Trải qua quãng thời gian khó khăn, đặc biệt khi các con còn nhỏ, người chồng cho biết đó là giai đoạn thử thách nhất trong cuộc đời. Tuy vậy, anh vẫn kiên trì chăm sóc vợ và giữ vững gia đình.
Với mong muốn giúp vợ tạo dựng những ký ức mới, anh đã âm thầm lên kế hoạch tổ chức một lễ cưới bất ngờ ngay tại nhà, với sự hỗ trợ của các con và nhiếp ảnh gia. Trong không gian ấm cúng, các con đứng chờ sẵn cùng hoa tươi để chào đón khoảnh khắc đặc biệt của bố mẹ.
Điểm đáng chú ý là chiếc nhẫn cưới ban đầu của hai người tiếp tục được sử dụng trong buổi lễ. Dù kích thước ngón tay của vợ đã thay đổi sau tai nạn, người chồng vẫn nhẹ nhàng đeo lại chiếc nhẫn, cùng vợ trao lời hẹn ước trong không khí xúc động.
Điều đáng nói kết thúc buổi lễ, người vợ gửi lời cảm ơn chồng vì luôn ở bên cạnh mình. Về phần mình, người chồng bày tỏ mong muốn được gắn bó với vợ "mọi lúc, mọi nơi cho đến cuối đời".
Trong hai ngày 30 và 31-5, tại Trung tâm chính trị xã Mỹ Thọ, tỉnh Đồng Tháp diễn ra buổi tọa đàm chủ đề Nối dòng Cửu Long - Kết chuỗi ưu thế thuận nhiên, bàn về chuỗi giá trị, hệ sinh thái kinh tế nông nghiệp và phát huy giá trị bản địa gắn với phát triển du lịch cộng đồng.
Chương trình thu hút gần 200 đại biểu nông dân và thanh niên khởi nghiệp tham gia chia sẻ, trao đổi về xây dựng hệ sinh thái kinh tế nông nghiệp, phát triển du lịch cộng đồng, thương mại điện tử và câu chuyện xây dựng thương hiệu bản địa.
Giáo sư Phan Văn Trường (người sáng lập Hệ sinh thái Cấy nền) cho rằng khởi nghiệp không phải là làm điều gì thật lớn ngay từ đầu mà quan trọng là hiểu rõ sản phẩm của mình, đầu tư chất xám để nâng cao giá trị sản phẩm, tạo ra sự khác biệt và khả năng cạnh tranh bền vững.
"Nông nghiệp Việt Nam, đặc biệt là khu vực Đồng bằng sông Cửu Long đang sở hữu nhiều lợi thế về tài nguyên bản địa, văn hóa và điều kiện tự nhiên. Tuy nhiên nếu chỉ dừng lại ở việc bán nguyên liệu thô thì rất khó nâng cao giá trị. Điều cần thiết hiện nay là thay đổi tư duy từ "bán sản phẩm" sang "bán giá trị", biết kể câu chuyện của vùng đất, của con người và của chính sản phẩm mình làm ra", ông Trường nói.
Chia sẻ với bà con nông dân và thanh niên khởi nghiệp, ông Lê Minh Hoan - nguyên Phó chủ tịch Quốc hội - nói khởi nghiệp không nhất thiết từ điều gì quá lớn lao, có khi chỉ hình thành từ một ý tưởng nhỏ, quan trọng là biết nhìn lại chính sản phẩm của địa phương mình để đầu tư chất xám, nâng cao giá trị sản phẩm.
"Làm nông nghiệp hôm nay không chỉ dừng lại ở sản xuất mà phải biết làm cho nông sản mang thêm giá trị từ câu chuyện văn hóa, cách chế biến, bao bì, thương hiệu và cách tiếp cận thị trường. Khi mỗi sản phẩm được đầu tư bằng tư duy sáng tạo và sự tử tế, giá trị nông sản sẽ được nâng lên cao hơn và tạo ra sinh kế bền vững cho người dân địa phương", ông Hoan nói.
Tọa đàm còn giới thiệu nhiều nội dung như: Thương mại hiện đại - Ngôn ngữ thiết kế tinh tế và bao bì câu chuyện bản địa; Ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) vào quản lý và truyền thông sản phẩm; Thương mại điện tử - Showroom bản địa không biên giới; Chia sẻ kinh nghiệm phát huy di sản văn hóa địa phương phục vụ phát triển du lịch và kinh tế nông nghiệp bền vững.