“Rất dễ đổ hết lỗi cho HLV, nhưng đúng là ông ấy phải chịu trách nhiệm”, cựu tiền vệ Felipe Melo nói trên Selecao Sportv. “Brazil mời một HLV vĩ đại trong lịch sử, nên người đầu tiên phải bị chỉ trích chính là ông ấy”.
Theo Melo, Ancelotti xây dựng kế hoạch thi đấu, vì vậy không thể đứng ngoài thất bại. “Ông ấy là người lập phương án. Vì thế, ông ấy phải chịu trách nhiệm cùng ban huấn luyện”, cựu cầu thủ 43 tuổi nói thêm.
Thất bại 1-2 trước Na Uy trên sân MetLife khiến Brazil bị loại ngay vòng 1/8, dù đặt mục tiêu vô địch. Ở đó, HLV Ancelotti bị cho là mắc sai lầm trong cách bố trí đội hình, lựa chọn người đá phạt đền và sử dụng nhân sự.
Felipe Melo phản đối quyết định để Neymar dự bị. Khi Lucas Paqueta chấn thương, Ancelotti chọn Gabriel Martinelli đá chính và chỉ tung ngôi sao số 10 vào sân ở phút 67. “Tôi hiểu mỗi HLV đều có niềm tin của bản thân, nhưng cũng phải linh hoạt”, Melo bình luận. “Tôi sẽ để Neymar đá chính. Biết đâu nếu có mặt trong hiệp một, cậu ấy đã thực hiện quả phạt đền thành công và trận đấu sẽ diễn ra theo hướng khác”.
Melo ám chỉ tình huống phút 14, khi Matheus Cunha đem về phạt đền cho Brazil nhưng tiền vệ Bruno Guimaraes đá hỏng. Quyết định gây tranh cãi nhất của Ancelotti là lựa chọn Bruno đá phạt đền thay vì Vinicius Junior. Sau trận, HLV người Italy giải thích rằng thứ tự đá phạt đền đã được ban huấn luyện chuẩn bị từ trước, và Bruno được chỉ định thực hiện.
Lời giải thích này không thuyết phục được nhiều chuyên gia Brazil. Melo cho rằng trong những thời khắc quyết định, ngôi sao số một phải đứng ra nhận trách nhiệm. “Thông thường, cầu thủ ngôi sao sẽ nhận trách nhiệm ở những khoảnh khắc như thế”, cựu tiền vệ Juventus và Inter nói thêm. “Nếu Vinicius nói cậu ấy sẵn sàng thực hiện, Bruno Guimaraes sẽ nhường bóng”.
Cựu tuyển thủ Brazil vô địch Copa America 1997, Paulo Nunes cũng đồng tình với Melo, dù thừa nhận nếu đó là chỉ đạo của Ancelotti, Vinicius không hoàn toàn đáng trách. “Nếu là quyết định của HLV thì khác. Nhưng ít nhất Vinicius cũng phải đề xuất rằng: ‘Để tôi sút'”, Nunes nói. “Endrick từng cầm bóng định đá và Ancelotti đã bảo cậu ấy không được thực hiện. Vinicius là ngôi sao của đội tuyển, cậu ấy cần đứng ra nhận trách nhiệm”.
Cựu tiền vệ đội tuyển Argentina, Andres D’Alessandro cũng có quan điểm tương tự. “Đã có rất nhiều trường hợp như vậy. Nếu cảm thấy tự tin, cầu thủ hoàn toàn có thể trao đổi với HLV”, tiền vệ đoạt HC vàng bóng đá nam Olympic 2004 nói. “Vinicius phải dám nhận trách nhiệm, bởi đó có thể là khoảnh khắc làm thay đổi sự nghiệp”.
Paulo Nunes còn nhấn mạnh Vinicius đang có phong độ rất cao tại World Cup với bốn bàn, nên càng cần bước lên ở thời điểm quyết định. “Vinicius hay nhất đội lúc này, đang hướng tới danh hiệu Vua phá lưới. Điều quan trọng là phong độ hiện tại”, anh nói thêm.
Không chỉ giới chuyên môn Brazil, nhiều người hâm mộ trên mạng xã hội cũng tranh luận về tương lai của Ancelotti. Tài khoản Piggy145145 mỉa mai trên Reddit: “Tôi sẽ bất ngờ nếu ông ấy còn giữ được ghế”.
Trong khi đó, người dùng dem0nhunter bình luận rằng việc ký hợp đồng dài hạn không có nghĩa Ancelotti thoát khỏi nguy cơ bị sa thải.
Ở chiều ngược lại, nhiều CĐV cho rằng Ancelotti chưa nên trở thành vật tế thần. Tài khoản Ichyio viết: “Sa thải vì điều gì? Brazil đã thay ba HLV trước ông ấy. Đội tuyển vốn đã trong tình trạng tồi tệ trước khi Ancelotti đến. Nếu vô địch World Cup năm nay thì gần như là phép màu. World Cup 2030 mới là mục tiêu thực sự”.
Tài khoản Davi_PC cũng phản đối việc thay HLV: “Cách Brazil thất bại thật đau đớn, nhưng sa thải Carlo ngay sau trận này còn đau đớn và ngớ ngẩn hơn”.
Người dùng Fraud_D_Hawk lại cho rằng cầu thủ mới là nguyên nhân chính. “Các cầu thủ bỏ lỡ quá nhiều cơ hội trong trận này”.
Brazil tạo ra 2,61 bàn thắng kỳ vọng trong trận này, nhưng chỉ ghi một bàn ở cuối trận nhờ cú đá phạt đền của Neymar. Na Uy tạo ra 1,05 bàn thắng kỳ vọng, nhưng ghi hai bàn nhờ cú đúp của Erling Haaland.
Tài khoản DefNotAnAlter đồng quan điểm khi viết: “Khó có thể trách ông ấy vì quả phạt đền hỏng hay tình huống Endrick đối mặt không ghi bàn”.
Sau thất bại, Ancelotti khẳng định sẽ không từ chức mà hướng tới một “chu kỳ mới” cùng Brazil. “Chúng tôi đều rất buồn, như người hâm mộ. Điều đó hoàn toàn bình thường”, HLV người Italy nói. “Điều chúng tôi cần làm là phản ứng đúng đắn. Thất bại này sẽ trở thành động lực cho chu kỳ tiếp theo”.
Ancelotti cũng thừa nhận Brazil cần làm mới đội hình. “Chúng tôi cần thêm những cầu thủ trẻ, cần nhiều tài năng chất lượng cao hơn”, HLV 67 tuổi nói tiếp. “Đội tuyển hiện có nền tảng tốt, nhiều cầu thủ sẽ tiếp tục gắn bó và cũng sẽ có những gương mặt mới được trao cơ hội”.
Một điều mà U17 Việt Nam không được phép mắc phải, đó là sự chủ quan trước đối thủ này.
U17 Malaysia không phải đối thủ quá xa lại với U17 Việt Nam ở giải lần này. Tại vòng bảng, đoàn quân của HLV Cristiano Roland tạo ra chiến thắng tới 4-0 trước U17 Malaysiabằng một thế trận áp đảo toàn diện.
Những cầu thủ đã ghi bàn ngày hôm đó là Sỹ Bách (cú đúp), Nguyễn Văn Dương và Nguyễn Mạnh Cường. U17 Việt Nam với phong độ ấn tượng, đã giành ngôi nhất bảng A. Trong khi đó, Malaysia phải rất chật vật mới giành vé vào bán kết nhờ là đội hạng nhì có thành tích tốt nhất. Với kết quả ở vòng bảng nói trên, U17 Malaysia dễ bị đánh giá thấp hơn ở trận chung kết. Nhưng đó sẽ là nhận định rất nguy hiểm đối với U17 Việt Nam!
Trong quá khứ, Malaysia từng khiến cho bóng đá Việt Nam phải trả giá đắt. Và đó là một bài học mà đến giờ nhắc lại nhiều người hâm mộ vẫn còn thấy đau mỗi khi nhớ lại SEA Games 2009. Năm đó, U23 Việt Nam đánh bại U23 Malaysia 3-1 ở vòng bảng.
Và cũng ở kỳ SEA Games đó, những đội mạnh như Thái Lan, Singapore, Indonesia cũng đều chơi không hay. Vì vậy, U23 Việt Nam và U23 Malaysia gặp lại nhau ở chung kết. Khi đó nhiều người hâm mộ Việt Nam đã tràn ngập niềm tin về chiếc huy chương vàng SEA Games lịch sử.
Nhưng rồi chiến thắng lại thuộc về đối phương. Với trận thua đau đớn này, bóng đá Việt Nam phải mất tới 10 năm sau, dưới thời HLV Park Hang Seo, mới có lần đầu bước lên bục cao nhất ở SEA Games.
Bài học năm 2009 là lời nhắc nhở với HLV Roland cùng các cầu thủ trẻ của U17 Việt Nam lần này. Đáng nói, vào năm 2009, vị chiến lược gia người Brazil đã đến Việt Nam để khoác áo CLB Hà Nội T&T. Do đó có lẽ ông cũng biết về câu chuyện tại SEA Games 2009 và hiểu rằng sự chủ quan có thể khiến một đội bóng mạnh phải trả giá.
Nhưng cũng cần phải thừa nhận rằng U17 Việt Nam dưới thời ông Roland đang có cách chơi bóng vô cùng hiện đại. Họ không ngần ngại cầm bóng, tìm kiếm sự chủ động trong thế trận. Điều này đã được thể hiện ở vòng chung kết U17 châu Á năm 2027, khi đội bóng của ông cầm hòa với cả 3 đội bóng mạnh là Nhật Bản, Úc và UAE với cùng tỉ số 1-1.
Lần này, lối chơi đó tiếp tục được thể hiện ở Giải U17 Đông Nam Á. Trước các đối thủ yếu hơn trong khu vực, U17 Việt Nam giành những kết quả rất tốt tại vòng bảng. Thử thách lớn thật sự đến tại bán kết, khi họ chạm trán một nền bóng đá mạnh là Úc. Đó cũng là lần đầu tiên U17 Việt Nam bị dẫn trước ở giải năm nay. Nhưng họ không hề nao núng, vẫn trung thành với cách chơi và khiến đối phương mắc sai sót. Từ đó các cầu thủ trẻ Việt Nam đã lội ngược dòng thành công với chiến thắng 2-1.
Ngoài ra, U17 Việt Nam cũng rất "quái" trong những tình huống cố định. Việc giành chiến thắng bằng lối chơi hiện đại, cùng khả năng tận dụng bóng chết cho thấy HLV Roland chuẩn bị kỹ lưỡng cho đội bóng của mình thế nào.
Nếu giữ được phong độ cùng một cái đầu lạnh, không thi đấu chủ quan, cơ hội đăng quang cho U17 Việt Nam là rất cao.
Vòng chung kết World Cup 2026 diễn ra từ ngày 11-6 đến 19-7 do 3 quốc gia Mỹ, Canada và Mexico đồng đăng cai.
Giải đấu sẽ có 104 trận đấu tất cả, với 48 đội bóng bao gồm: AFC (châu Á) - 9 đội: Úc, Iran, Iraq, Nhật Bản, Jordan, Hàn Quốc, Saudi Arabia, Qatar, Uzbekistan. CAF (châu Phi) - 10 đội: Algeria, Bờ Biển Ngà, Cabo Verde, Congo, Ai Cập, Ghana, Morocco, Nam Phi, Senegal, Tunisia. CONCACAF (Bắc, Trung Mỹ và Caribê) - 6 đội: Canada, Mỹ, Mexico (đồng chủ nhà), Curaçao, Haiti, Panama.
CONMEBOL (Nam Mỹ) - 6 đội: Argentina, Brazil, Colombia, Ecuador, Paraguay, Uruguay. UEFA (châu Âu) - 16 đội: Áo, Bỉ, Bosna và Herzegovina, Croatia, Czech, Anh, Pháp, Đức, Hà Lan, Na Uy, Bồ Đào Nha, Scotland, Tây Ban Nha, Thụy Điển, Thụy Sĩ, Thổ Nhĩ Kỳ. OFC (châu Đại Dương) - 1 đội: New Zealand.
Dù danh sách 48 đội dự World Cup đã hoàn tất, nhưng sự góp mặt của đội tuyển Iran hiện đang là dấu hỏi lớn nhất. Do những căng thẳng về chính trị, Bộ trưởng Thể thao Iran - ông Ahmad Donyamali đã tuyên bố đội nhà không tham dự World Cup 2026 vì lý do an ninh, đồng thời chỉ trích gay gắt nước chủ nhà Mỹ.
Nếu Iran thực sự rút lui, FIFA sẽ phải áp dụng những điều khoản chưa từng có trong lịch sử bóng đá như hủy các trận của đội tuyển Iran và biến bảng G thành bảng 3 đội. Tuy nhiên, điều này sẽ gây thiệt hại nặng nề về bản quyền và tài chính.
Đáng chú ý, theo một báo cáo được RMC Sport công bố được trích dẫn từ tờ The Athletic, các cuộc thảo luận đang diễn ra trong nội bộ FIFA về khả năng tổ chức một trận play-off cấp châu lục đặc biệt trong trường hợp Iran nhất quyết rút lui. Vòng play-off này sẽ bao gồm hai đội đến từ châu Á và hai đội đến từ châu Âu trong số các đội không đủ điều kiện tham dự giải đấu. Nhờ thứ hạng cao trên bảng xếp hạng FIFA, đội tuyển Ý gần như chắc chắn sẽ giành một trong hai suất châu Âu trong trận play-off này nếu việc Iran rút lui được xác nhận.
Dẫu vậy, đây hiện chỉ dừng lại ở mức độ tin đồn được các tờ báo lớn nước ngoài đăng tải và FIFA vẫn chưa đưa ra bất kỳ thông báo chính thức nào.
Chỉ vài ngày trước, Cristiano Ronaldo vẫn là tâm điểm của những lời chỉ trích.
Trận hòa nhạt nhòa trước đội tuyển CHDC Congo khiến đội tuyển Bồ Đào Nha bị nghi ngờ về sức mạnh thực sự tại World Cup 2026. Trong đó, Ronaldo là người chịu áp lực lớn nhất khi tiếp tục bị đặt dấu hỏi về tuổi tác và khả năng tạo khác biệt ở sân chơi đỉnh cao.
Sau 10 trận liên tiếp không ghi bàn tại các giải đấu lớn, nhiều ý kiến cho rằng tiền đạo 41 tuổi đã đi đến những năm tháng cuối cùng của sự nghiệp quốc tế. Nhưng giống như rất nhiều lần trong hơn 2 thập niên qua, Ronaldo lại chọn cách đáp trả trên sân cỏ.
Cú đúp vào lưới đội tuyển Uzbekistan giúp anh góp công vào chiến thắng 5-0 của đội tuyển Bồ Đào Nha, đồng thời trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử ghi bàn ở 6 kỳ World Cup khác nhau. Sau trận đấu, Ronaldo tiến đến máy quay truyền hình và hét lớn: "Tôi đã trở lại, tôi đã trở lại".
Khi được hỏi về màn trình diễn của mình, Ronaldo thừa nhận những ngày vừa qua không hề dễ dàng.
"Đó là một tuần lễ khó khăn và đen tối. Tôi cảm giác như mình đã giải nghệ khỏi bóng đá rồi. Nhưng tôi vẫn kiên trì như mọi khi bởi tôi tin vào sự chăm chỉ. Mọi thứ thật sự rất khó khăn, nhưng chúng tôi đã trở lại", anh chia sẻ.
Đó là phát biểu hiếm hoi cho thấy áp lực mà Ronaldo phải đối mặt trong những ngày gần đây. Ở tuổi 41, mọi trận đấu của anh đều bị soi xét kỹ lưỡng hơn trước. Mỗi lần tịt ngòi đều kéo theo những cuộc tranh luận về việc liệu đội tuyển Bồ Đào Nha có nên bắt đầu hành trình hậu Ronaldo hay không.
Bản thân Ronaldo cũng hiểu điều đó.
"Suốt 23 năm thi đấu chuyên nghiệp, cứ mỗi khi mọi thứ không suôn sẻ thì người ta lại nói Cristiano đã hết thời, Cristiano đã già. Nhưng đây là câu trả lời rất tốt từ tôi và các đồng đội", anh nói.
Điều đáng chú ý là dù lập kỷ lục cá nhân mới, Ronaldo không dành nhiều thời gian nói về bản thân. Anh liên tục nhấn mạnh tới phản ứng tích cực của toàn đội sau những chỉ trích:"Điều quan trọng nhất là những gì đội bóng đã thể hiện. Chúng tôi nhận rất nhiều chỉ trích trong tuần qua nhưng đã cải thiện rất nhiều".
Phát biểu đó phản ánh thực tế rằng chiến thắng trước Uzbekistan không chỉ giúp Ronaldo giải tỏa áp lực mà còn mang ý nghĩa vực dậy niềm tin cho toàn đội tuyển Bồ Đào Nha.
Quan trọng hơn, nó một lần nữa cho thấy vì sao Ronaldo vẫn duy trì được vị thế đặc biệt trong bóng đá thế giới. Mỗi khi bị nghi ngờ, anh thường tìm ra cách đáp trả bằng những màn trình diễn trên sân cỏ thay vì những cuộc tranh luận bên ngoài đường biên.
Điều thú vị là màn trình diễn của Ronaldo đến chỉ 1 ngày sau khi Lionel Messi lập cột mốc lịch sử mới tại World Cup. Trong khi Messi trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất lịch sử giải đấu, Ronaldo lại tạo nên dấu ấn riêng bằng thành tích ghi bàn ở 6 kỳ World Cup khác nhau - điều chưa cầu thủ nào từng làm được.
Khi được hỏi về thành tích của Messi, Ronaldo trả lời ngắn gọn: "Tôi không quan tâm đến Messi".
Trước đó, khi được phỏng viên hỏi về Messi ở mix-zone ngay sau trận đấu, anh đã xua tay gạt đi ngay và yêu cầu hỏi câu khác.
Dù vậy, rất khó để tách rời 2 huyền thoại này khỏi những cuộc so sánh. Trong gần 20 năm qua, Messi và Ronaldo đã cùng nhau tạo nên một trong những cuộc cạnh tranh lớn nhất lịch sử thể thao. Mỗi kỷ lục của người này thường kéo theo phản ứng từ người còn lại, dù vô tình hay hữu ý.
HLV Roberto Martinez cũng thừa nhận điều đó: "Cả 2 đều đang làm nên lịch sử cho bóng đá. Họ giúp bóng đá phát triển và sự cạnh tranh giữa họ cũng góp phần giúp cả 2 hoàn thiện bản thân hơn".
Chiến thắng trước Uzbekistan chưa thể biến đội tuyển Bồ Đào Nha thành ứng viên số 1 cho chức vô địch. Những thử thách lớn hơn vẫn đang chờ phía trước. Tuy nhiên, trận đấu này đã mang lại một thông điệp quan trọng.
Ronaldo có thể không còn sở hữu tốc độ và sức mạnh như thời kỳ đỉnh cao. Nhưng khát khao chiến thắng, bản lĩnh trước áp lực và khả năng xuất hiện đúng lúc trong những thời khắc quan trọng vẫn còn nguyên vẹn.
Chỉ 1 ngày sau khi Messi bước lên một cột mốc lịch sử mới, Ronaldo cũng tìm thấy khoảnh khắc của riêng mình. Có thể cuộc đua giữa 2 huyền thoại đang đi đến những chương cuối cùng, nhưng họ vẫn chưa ngừng tạo ra những dấu ấn khiến cả thế giới phải nhắc đến. Và nếu những gì diễn ra tại Houston là dấu hiệu báo trước, thế giới bóng đá có lẽ vẫn chưa nên vội vàng gạch tên Cristiano Ronaldo khỏi cuộc đua tại World Cup 2026.