Vòng chung kết World Cup 2026 diễn ra từ ngày 11-6 đến 19-7 do 3 quốc gia Mỹ, Canada và Mexico đồng đăng cai.
Giải đấu sẽ có 104 trận đấu tất cả, với 48 đội bóng bao gồm: AFC (châu Á) – 9 đội: Úc, Iran, Iraq, Nhật Bản, Jordan, Hàn Quốc, Saudi Arabia, Qatar, Uzbekistan. CAF (châu Phi) – 10 đội: Algeria, Bờ Biển Ngà, Cabo Verde, Congo, Ai Cập, Ghana, Morocco, Nam Phi, Senegal, Tunisia. CONCACAF (Bắc, Trung Mỹ và Caribê) – 6 đội: Canada, Mỹ, Mexico (đồng chủ nhà), Curaçao, Haiti, Panama.
CONMEBOL (Nam Mỹ) – 6 đội: Argentina, Brazil, Colombia, Ecuador, Paraguay, Uruguay. UEFA (châu Âu) – 16 đội: Áo, Bỉ, Bosna và Herzegovina, Croatia, Czech, Anh, Pháp, Đức, Hà Lan, Na Uy, Bồ Đào Nha, Scotland, Tây Ban Nha, Thụy Điển, Thụy Sĩ, Thổ Nhĩ Kỳ. OFC (châu Đại Dương) – 1 đội: New Zealand.
Dù danh sách 48 đội dự World Cup đã hoàn tất, nhưng sự góp mặt của đội tuyển Iran hiện đang là dấu hỏi lớn nhất. Do những căng thẳng về chính trị, Bộ trưởng Thể thao Iran – ông Ahmad Donyamali đã tuyên bố đội nhà không tham dự World Cup 2026 vì lý do an ninh, đồng thời chỉ trích gay gắt nước chủ nhà Mỹ.
Nếu Iran thực sự rút lui, FIFA sẽ phải áp dụng những điều khoản chưa từng có trong lịch sử bóng đá như hủy các trận của đội tuyển Iran và biến bảng G thành bảng 3 đội. Tuy nhiên, điều này sẽ gây thiệt hại nặng nề về bản quyền và tài chính.
Đáng chú ý, theo một báo cáo được RMC Sport công bố được trích dẫn từ tờ The Athletic, các cuộc thảo luận đang diễn ra trong nội bộ FIFA về khả năng tổ chức một trận play-off cấp châu lục đặc biệt trong trường hợp Iran nhất quyết rút lui. Vòng play-off này sẽ bao gồm hai đội đến từ châu Á và hai đội đến từ châu Âu trong số các đội không đủ điều kiện tham dự giải đấu. Nhờ thứ hạng cao trên bảng xếp hạng FIFA, đội tuyển Ý gần như chắc chắn sẽ giành một trong hai suất châu Âu trong trận play-off này nếu việc Iran rút lui được xác nhận.
Dẫu vậy, đây hiện chỉ dừng lại ở mức độ tin đồn được các tờ báo lớn nước ngoài đăng tải và FIFA vẫn chưa đưa ra bất kỳ thông báo chính thức nào.
Theo điều lệ World Cup của FIFA, mọi cầu thủ có tên trong danh sách chính thức của đội vô địch đều được công nhận là nhà vô địch thế giới, bất kể họ có chơi hay không.
Điều 24.1 của điều lệ quy định mỗi đội tuyển phải đăng ký danh sách chính thức từ 23 đến 26 cầu thủ (ít nhất ba thủ môn). Sau khi hạn chót đăng ký kết thúc, FIFA sẽ công bố danh sách chính thức của các đội. Đây là căn cứ để xác định thành viên của đội tuyển tại World Cup.
Sau thời điểm chốt danh sách, việc thay đổi nhân sự chỉ được phép trong những trường hợp đặc biệt. Theo Điều 24.2, một cầu thủ chỉ có thể được thay thế trước trận đầu tiên của đội nếu gặp chấn thương hoặc bệnh nghiêm trọng, và người thay thế phải nằm trong danh sách sơ bộ. Riêng thủ môn được hưởng ngoại lệ theo Điều 24.3, có thể được thay thế bất kỳ thời điểm nào trong giải nếu không còn đủ khả năng thi đấu vì chấn thương hoặc bệnh tật.
Điều lệ không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào về số phút thi đấu để được công nhận là nhà vô địch. Thay vào đó, Điều 45.8 chỉ quy định ba đội dẫn đầu sẽ nhận huy chương, gồm HC vàng cho đội vô địch, bạc cho á quân và đồng cho đội thứ ba. Điều này đồng nghĩa mọi cầu thủ còn trong danh sách chính thức của đội vô địch khi giải kết thúc đều nhận HC vàng, kể cả khi chưa một lần vào sân.
Điều này có thể xảy ra ở World Cup 2026. Trước trận chung kết, Tây Ban Nha có sáu cầu thủ chưa thi đấu phút nào gồm David Raya, Joan Garcia, Eric Garcia, Alejandro Grimaldo, Martin Zubimendi và Victor Munoz.
Bên phía Argentina, hai thủ môn Juan Musso và Geronimo Rulli cũng chưa được sử dụng. Nếu một trong hai đội đăng quang mà những cầu thủ này vẫn không ra sân, họ vẫn trở thành nhà vô địch thế giới.
Trong lịch sử World Cup, đây không phải trường hợp hiếm gặp. Đã có 105 cầu thủ vô địch World Cup mà không thi đấu phút nào.
Trường hợp nổi tiếng nhất là Ronaldo Nazario tại World Cup 1994. Khi ấy, tiền đạo Brazil mới 17 tuổi và không được HLV Carlos Alberto Parreira sử dụng trong bất kỳ trận đấu nào. Dù vậy, Ronaldo vẫn có tên trong danh sách chính thức và được nhận huy chương vô địch. Bốn năm sau, anh trở thành ngôi sao số một của Brazil tại World Cup 1998, rồi góp công lớn giúp đội tuyển đăng quang năm 2002.
Tây Ban Nha khi vô địch World Cup 2010 cũng có ba cầu thủ không thi đấu gồm Raul Albiol, Victor Valdes và Pepe Reina. Trong đó, Reina nổi tiếng với vai trò thủ lĩnh tinh thần trong phòng thay đồ, còn Valdes là thủ môn dự bị sau Iker Casillas.
Đội tuyển Đức vô địch năm 2014 có tới năm cầu thủ không ra sân, gồm Ron-Robert Zieler, Roman Weidenfeller, Kevin Grosskreutz, Matthias Ginter và Erik Durm. Bốn năm sau, Pháp đăng quang tại Nga với hai nhà vô địch 100% dự bị là Alphonse Areola và Adil Rami.
Argentina cũng có hai trường hợp tương tự ở World Cup 2022 là thủ môn Franco Armani và Geronimo Rulli. Nếu Argentina bảo vệ thành công ngôi vô địch năm 2026, Rulli có thể trở thành cầu thủ thứ tư hai lần vô địch World Cup mà không thi đấu phút nào. Ba cầu thủ đã làm được điều này là Guido Masetti (Italy 1934, 1938), Castilho và Pepe (Brazil 1958, 1962).
Brazil có tới 10 cầu thủ không thi đấu khi vô địch năm 1962, trong khi Italy năm 1982 có bảy trường hợp. Ngay từ kỳ World Cup đầu tiên năm 1930, Uruguay cũng có bảy cầu thủ đăng quang mà không góp mặt trên sân.
Việc một số cầu thủ không thi đấu nhưng vẫn nhận huy chương phản ánh bản chất của môn bóng đá hiện đại. Thành công của một đội tuyển không chỉ đến từ 11 cầu thủ trên sân, còn phụ thuộc vào toàn bộ tập thể. Những cầu thủ dự bị luôn sẵn sàng thay thế khi cần, tham gia tập luyện, chuẩn bị chiến thuật và duy trì tính cạnh tranh trong đội hình.
Đặc biệt ở World Cup, nơi các đội phải thi đấu liên tục trong hơn một tháng với nguy cơ chấn thương và thẻ phạt, việc sở hữu lực lượng chiều sâu là yếu tố quan trọng. Không phải cầu thủ nào cũng có cơ hội ra sân, nhưng họ vẫn góp phần vào quá trình chuẩn bị và hành trình chinh phục chức vô địch.
U.23 Việt Nam sử dụng lực lượng U.21 tham dự nội dung bóng đá nam ASIAD 20 (từ ngày 19.9 – 4.10), tại Nhật Bản, với mục tiêu chuẩn bị lực lượng cho giải U.23 châu Á 2028 và cho quyết tâm giành vé dự Olympic Los Angeles (Mỹ) 2028. Cách đây không lâu, thế hệ cầu thủ U.21 Việt Nam đã tham dự giải đấu giao hữu tứ hùng quốc tế tại Trung Quốc. Đó là 1 trong những bước chuẩn bị của đội bóng này, hướng về ASIAD 20.
Những ngày qua, tại V-League, nhiều cầu thủ trong độ tuổi 21 tiếp tục gây ấn tượng. Một trong những cái tên nổi bật nhất là tiền vệ tấn công Lê Văn Thuận. Ở 3 vòng đấu gần nhất, Lê Văn Thuận rực sáng, ghi bàn liên tiếp ở 3 trận, toàn những bàn thắng ấn định chiến thắng cho CLB Ninh Bình.
Cụ thể, ở vòng 17, Lê Văn Thuận ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 cho đội bóng cố đô Hoa Lư vào lưới HAGL trên sân Pleiku. Đây là trận đấu mà Ninh Bình gặp rất nhiều khó khăn, họ bị HAGL ghi bàn trước. Ninh Bình hầu như gặp bế tắc trong khâu tấn công trước khi Lê Văn Thuận vào sân từ hiệp 2. Cầu thủ này ghi 1 bàn thắng và mang về 1 quả phạt đền cho Ninh Bình ở trận đấu nói trên.
Đến vòng 18, Lê Văn Thuận lại ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 cho Ninh Bình trước CLB Becamex TP.HCM. Bàn thắng này được thực hiện ở phút bù giờ thứ 3 của hiệp 2, trong bối cảnh Ninh Bình ngỡ như đã phải chia điểm với đối thủ, trên sân Gò Đậu (TP.HCM). Chưa dừng lại tại đây, Lê Văn Thuận tiếp tục ghi bàn ấn định chiến thắng 3-0 cho Ninh Bình trước PVF-CAND ở vòng 19, trên sân Ninh Bình.
Tốc độ, kỹ thuật là những điểm mạnh của Lê Văn Thuận. Điều đáng chú ý tiếp theo, cầu thủ này tuy giàu kỹ thuật nhưng anh không lạm dụng kỹ thuật của mình. Lê Văn Thuận luôn tuân thủ yêu cầu chiến thuật mà các HLV đặt ra, anh biết khi nào nên chuyền, khi nào nên đi bóng và khi nào nên dứt điểm. Chính sự hợp lý trong lối chơi, không rập khuôn của Lê Văn Thuận càng khiến cho đối thủ khó đoán các pha xử lý của cầu thủ này.
Gương mặt U.21 rất đáng tin cậy tiếp theo là thủ môn Cao Văn Bình. Thủ thành này hiện trở thành mảnh ghép không thể thiếu, trên hành trình tìm kiếm vé trụ hạng V-League của CLB SLNA. Cao Văn Bình càng lúc càng hoàn thiện các kỹ năng của bản thân. Anh bắt bóng bổng tốt hơn, ra vào hợp lý hơn, điềm tĩnh khi đối diện với sức ép lớn của đối thủ, điều mà hàng thủ SLNA thường xuyên phải trải qua ở V-League, do họ là đội bóng ở nửa dưới bảng xếp hạng.
Nếu thủ môn Cao Văn Bình mang toàn bộ những ưu điểm ấy của anh đến với ASIAD 20, anh có thể giúp ích rất nhiều cho U.23 Việt Nam, vì đây sẽ là giải đấu mà U.23 Việt Nam được dự báo sẽ chịu nhiều sức ép từ các đội mạnh tầm châu Á.
Tương tự như thế là trường hợp của trung vệ Đinh Quang Kiệt trong màu áo CLB HAGL. Thời gian gần đây, ngoài ưu thế gần như tuyệt đối về thể hình (cao 1,95 m) và khả năng chơi bóng bổng, Đinh Quang Kiệt còn tiến bộ rất lớn ở khả năng xử lý bóng trên mặt sân. Cầu thủ này chơi kỹ thuật hơn, điềm tĩnh hơn. Khi có bóng ngay bên phần sân nhà, Quang Kiệt thường không phá bóng bừa bãi lên phía trên, mà từ tốn phối hợp nhỏ với những đồng đội ở gần mình nhất, tìm cách tạo ra một pha tấn công bài bản cho đội nhà.
Đinh Quang Kiệt cũng quen với áp lực lớn từ các pha gây sức ép dồn dập của đối thủ, do HAGL là đội bóng luôn nằm trong nhóm có nguy cơ rớt hạng ở V-League, qua nhiều mùa giải liên tiếp gần nhất. Việc HAGL bị các đối thủ gây sức ép trở thành việc thường xuyên xảy ra tại V-League. Điều này cũng sẽ giúp cho Đinh Quang Kiệt không phải bỡ ngỡ với sức ép lớn mà mà U.23 Việt Nam có thể phải chịu, khi tham dự ASIAD 20.
Không nổi bật như những cầu thủ vừa nêu, nhưng những Thái Bá Đạt, Nguyễn Bảo Long (PVF-CAND), Trần Thành Trung (Ninh Bình), Lê Nguyên Hoàng (SLNA)… cũng có sự tiến bộ không ngừng, sẵn sàng cống hiến cho đội tuyển U.23 Việt Nam tại Đại hội Thể thao châu Á.
Theo cập nhật của Liên đoàn Bóng đá Argentina (AFA), Messi rất tươi tỉnh, anh cùng toàn đội đáp ngay chuyến bay được thuê riêng từ Atlanta ngay sau trận đấu gặp Ai Cập đến Kansas City, nơi đóng quân của toàn đội từ đầu World Cup 2026, để có thời gian chuẩn bị cho trận tứ kết với Thụy Sĩ lúc 8 giờ, ngày 12.7.
Yếu tố phục hồi thể lực được xem là quyết định cho Messi và đồng đội, sau khi họ đã trải qua hai trận đấu như "chết đi sống lại" trước hai đối thủ từ châu Phi là Cabo Verde và Ai Cập lần lượt ở vòng 32 và 16 đội sau các chiến thắng cùng tỷ số 3-2 ở hiệp phụ và phút chót, theo nhà báo Gaston Edul.
HLV Scaloni sẽ cho các cầu thủ Argentina được nghỉ chỉ 1 buổi sau khi trở lại Kansas City. Họ ngay sau đó sẽ bắt tay vào chuẩn bị cho trận gặp Thụy Sĩ, một đối thủ được đánh giá mạnh hơn so với Cabo Verde và Ai Cập. Đội tuyển Thụy Sĩ đã vượt qua Colombia với tỷ số 4-3 sau loạt sút luân lưu (hòa 0-0 trong giờ thi đấu chính), cũng theo Gaston Edul.
Việc Colombia bị loại, cũng khiến chỉ còn Argentina là đại diện duy nhất của bóng đá Nam Mỹ còn lại tại World Cup 2026. Trong khi, châu Âu còn đến 6 đại diện, và châu Phi còn Ma Rốc tại vòng tứ kết.
Trong đó, Pháp gặp Ma Rốc; Tây Ban Nha đối đầu với Bỉ. Na Uy gặp Anh. Trong nhánh đấu của Argentina, nếu họ vượt qua Thụy Sĩ, sẽ gặp Anh hoặc Na Uy ở bán kết. Trong khi nhánh còn lại, Pháp hoặc Ma Rốc gặp Tây Ban Nha hoặc Bỉ gặp nhau ở bán kết.
Theo HLV Scaloni chia sẻ sau trận đấu Argentina thắng Ai Cập: "Messi sút hỏng phạt đền và có thể sẽ bỏ qua không sút lần sau. Nhưng cậu ấy luôn yêu cầu được đá lại, luôn cố gắng. Điều đó khiến tôi nổi da gà".
Messi đã trở thành cầu thủ đầu tiên sút hỏng 2 quả phạt đền liên tiếp tại một kỳ World Cup. Tổng cộng danh thủ này được thực hiện 8 quả phạt đền ở các kỳ World Cup tham dự, và sút hỏng đến 4 quả.
Trang Sofascore ví von: "Đây thậm chí cũng là kỷ lục và nó còn được nâng lên". "Tỷ lệ chuyển hóa phạt đền thành bàn của Messi (không tính loạt sút luân lưu) tại World Cup, hiện chỉ là 50% (4/8)", cũng theo Sofascore.
Dù vậy, như HLV Scaloni tiết lộ, Messi chắc chắn sẽ lại được sút phạt đền nếu đội tuyển Argentina tiếp tục được hưởng ở trận sắp tới.
Theo kênh Ge Globo của Brazil: "Đừng bao giờ nghi ngờ Messi. Chỉ có Messi mới có thể làm những điều chưa ai từng làm được".
Messi cũng bày tỏ việc anh đã khóc sau trận đấu, cũng vì quả phạt sút hỏng và suýt nữa báo hại toàn đội. Anh nói: "Tôi đã khóc vì thực sự thất vọng về quả phạt đền mà tôi đã đá hỏng và cách tôi thực hiện nó, bởi vì tôi nghĩ nếu tôi ghi được bàn thắng đó, trận đấu đã diễn ra khác đi, bởi vì chúng tôi đã chơi tốt và dù họ đã ghi bàn vào lưới chúng tôi trước".
Messi giải thích: "Ngay cả sau khi đá hỏng quả phạt đền, chúng tôi vẫn tạo ra những cơ hội rõ ràng. Chúng tôi đã chơi tốt và cuối cùng, việc có thể ghi bàn gỡ hòa và sau đó lội ngược dòng giành chiến thắng là một sự nhẹ nhõm, một sự giải thoát, và trên hết, là niềm hạnh phúc lớn lao khi vẫn còn ở đây".
"Chúng tôi không muốn về nhà, và chúng tôi không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy. Tập thể này xứng đáng được tiếp tục", Messi nhấn mạnh.