Tôi có mối quan hệ tình cảm với người đàn ông từng ly dị vợ. Tôi ngoài 30 tuổi, không có ý định kết hôn nhưng muốn có con. Anh bảo nếu tôi muốn sinh con cũng được nhưng sẽ phải tự lo là chính, anh có trách nhiệm chu cấp nhưng không thể đảm bảo toàn tâm toàn ý với mẹ con tôi được. Tôi chấp nhận ở bên anh vì cần một người giúp cân bằng cảm xúc; anh là người sạch sẽ, đàng hoàng. Từ trước đến nay, mỗi lần quan hệ, cả hai đều sử dụng biện pháp bảo vệ đầy đủ. Tuy nhiên, giờ tôi muốn có con, có lẽ một phần vì tuổi tác, một phần vì thực sự mong muốn được làm mẹ.
Điều khiến tôi băn khoăn là tuổi thơ của mình không hạnh phúc. Vì vậy, tôi luôn mong rằng cha phải là người hiện diện trong những cột mốc quan trọng của con, có trách nhiệm dạy dỗ, đồng hành và nâng đỡ con trên chặng đường trưởng thành. Thế nhưng, tôi cảm thấy đến 90% là anh ấy sẽ không làm được điều đó.
Anh còn cha mẹ già, có hai con riêng, có những ràng buộc và trách nhiệm khác. Tôi không biết có nên nói rõ hơn với anh về những kỳ vọng của mình không, hay cứ sinh con ra rồi từ từ hướng anh theo mong muốn của mình. Rất mong nhận được ý kiến và góc nhìn từ mọi người. Cảm ơn mọi người đã đọc và chia sẻ.
Chồng tôi rất thích có con trai dù luôn nói gái trai gì cũng là con. Từ lúc tôi sinh xong, còn yếu, anh cho con uống sữa và thay tã cho con, đến khi ra viện là anh không đoái hoài tới nữa, ít bồng bế và không chăm bẵm con. Mẹ chồng tôi ở được 3 tuần là về, khi đó bà chỉ lo cho anh thôi, chẳng thèm ngó ngàng tới con dâu. Tôi đang trong thời kỳ cho con bú, nhắc tới chuyện mua thức ăn là anh khó chịu vì thiếu tiền. Con chưa được 6 tháng, tôi lại mang bầu, anh cũng mong con trai lắm nhưng khi biết tôi lại sinh con gái, mặt anh bí xị.
Tôi có công việc nhưng nghỉ sau sinh nên tiền rất ít, anh phải đi làm kiếm thêm, những lúc gây gổ với nhau anh lại nói: "Cô ra ngoài kiếm tiền mới hiểu". Tôi mệt mỏi lắm nhưng vì con nên cố gắng. Chồng chẳng thiết tha gì với mẹ con tôi. Đợi con cứng cáp, công việc ổn định mà chồng không thay đổi, tôi sẽ chia tay, sống mà nhìn mặt nhau đã thấy bực bội thì sống làm sao được. Anh bị bệnh gan, phải kiêng rượu bia, thế mà sáng uống thuốc chiều rảnh là lại nhậu. Lúc tôi vừa sinh xong, đã mệt mỏi lại phải thức đêm chăm con vì bé quấy đêm, chồng chẳng phụ giúp, mẹ chồng còn bảo sao không chăm chồng. Mong các bạn tư vấn giúp.
Tôi gặp và quen anh sau khi ra trường đi làm được hai tháng. Sau khoảng một năm tìm hiểu, tôi nhận lời yêu anh bởi ngoài sự đồng điệu về tâm hồn còn thấy anh là người đáng tin cậy. Rồi vì công việc, tôi phải tới thành phố khác làm việc. Chúng tôi yêu xa, hơn tháng lại gặp nhau, tình cảm tốt đẹp.
Xin kể thêm với các bạn về một người xuất hiện trong câu chuyện này của tôi. Đó là bạn thân của bạn trai tôi. Họ rất thân thiết, thậm chí có thể hiểu và tin tưởng nhau hơn cả anh em ruột trong nhà. Tôi cũng rất quý mến anh bạn đó, thế nên ngoài những giây phút riêng tư dành cho hai đứa, chúng tôi cùng tụ tập ở nhà anh ấy và bạn gái anh, cô bé xinh xắn và rất dễ thương. Tôi thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm anh bạn vì thật tâm rất quý và coi anh như anh trai mình.
Cách đây nửa năm, bạn trai thay đổi, không còn quan tâm và nhiệt tình với tôi như trước. Tôi tìm hiểu thì được biết anh đã có người khác, họ còn tính chuyện xa hơn. Phải nói thêm rằng, thời gian đấy tôi không hay gọi điện về cho bạn của anh vì anh tỏ ra ghen mỗi khi tôi gọi điện cho anh bạn đó. Tôi chỉ gọi điện cho người yêu anh bạn và bạn trai đã giấu tôi về việc có người con gái khác. Sau khi biết chuyện, tôi đã chia tay. Bạn trai cũng chẳng có một lời giải thích nào. Những tháng ngày sau đó tôi sống trong địa ngục với nước mắt và đau khổ.
Cách đây hai tháng, tôi được điều đi học nâng cao ở thành phố. Trở lại nơi cũ, tôi vừa vui vì được thăm gia đình, cũng đau khổ nhiều bởi nỗi đau bị lừa dối chưa nguôi ngoai. Anh bạn của người yêu cũ biết tôi về và đến thăm, hôm đó tôi ở nhà một mình. Chúng tôi đã nói rất nhiều, chủ yếu về người yêu cũ của tôi. Anh bạn an ủi, sẻ chia với tôi và ôm tôi an ủi. Rồi anh bạn đó còn định có những hành động muốn tiến xa hơn. Tôi phản kháng mạnh mẽ, anh ấy xin lỗi vì đã không kiềm chế được cảm xúc, nói dành tình cảm cho tôi từ lâu nhưng không dám thổ lộ vì đang có bạn gái, với lại tôi đang có người yêu.
Anh còn bảo sẽ chia tay bạn gái nếu tôi nhận lời yêu anh. Tôi thật lòng chẳng có tình cảm gì với anh nhưng cũng bối rối khi người mình quý mến lại dành tình cảm cho mình như này. Tôi nên làm gì đây? Tôi rất muốn giữ tình bạn với người đàn ông này.
Tôi 26 tuổi, bạn gái làm cùng ngành thiết kế nội thất. Chúng tôi yêu nhau từ khi học đại học. Bạn gái ngoan hiền, dễ thương. Tình yêu của chúng tôi rất đẹp mặc dù thi thoảng cũng có cãi vã như những cặp đôi khác. Gia đình hai bên đều ổn định, chúng tôi đã về ra mắt bố mẹ hai bên.
Sau ba năm yêu nhau, bạn gái bắt đầu vô tâm, hững hờ, không muốn gặp mặt tôi. Tôi âm thầm tìm hiểu thì phát hiện em đi chơi với một người đàn ông hơn 30 tuổi. Sau đó tôi hỏi rõ, em nói người này theo đuổi em một năm rồi. Tôi như sụp đổ, bạn gái cũng chẳng tỏ vẻ hối hận gì khi tôi biết chuyện.
Tôi quyết định chia tay dù trong lòng vô cùng tổn thương, cũng muốn níu kéo. Sau đó hai tháng, em đề nghị quay lại vì lý do chỉ say nắng người kia, tôi mới là người cô ấy yêu thật sự. Tôi rất hận nhưng vẫn còn yêu nên đã đồng ý. Tưởng rằng sau khi tha thứ, mọi chuyện sẽ tốt đẹp trở lại, nhưng bạn gái thú nhận đã đi quá giới hạn với người kia, không chỉ say nắng bình thường. Nỗi ám ảnh đó cứ theo tôi. Những khi tức giận tôi lại lôi ra nói và khiến em buồn. Tôi phải làm sao đây?