Argentina đang trở thành tâm điểm tranh cãi tại World Cup 2026. Sau trận thắng Anh 2-1 ở bán kết, nhiều CĐV và truyền thông Anh chỉ trích đương kim vô địch chơi quá rắn, thường xuyên phạm lỗi chiến thuật và khiêu khích đối thủ. Báo Anh Telegraph thậm chí thống kê 31 chiêu trò của Argentina trên sân Atlanta.
Tuy nhiên, cảm giác mà Argentina tạo ra trên sân thường khác đáng kể so với những gì các con số phản ánh, theo nhật báo thể thao số một nước Pháp L’Equipe. Ngay phút thứ 2 ở trận bán kết, Lionel Messi bị Elliot Anderson phạm lỗi nhưng trọng tài không cắt còi. Ngay sau đó, Enzo Fernandez lao vào phạm lỗi từ phía sau, có chủ ý với Anderson. Đó là pha bóng giống một lời cảnh cáo hơn là nỗ lực tranh chấp. Fernandez không bị phạt thẻ.
Chính những tình huống như vậy khiến Argentina bị gắn mác là đội bóng “chơi bẩn”. Họ không ngại va chạm, trả đũa, phản ứng quyết liệt với trọng tài, liên tục gây áp lực tâm lý lên đối thủ và luôn sẵn sàng phạm lỗi để cắt đứt các pha phản công.
Tuy nhiên, thống kê của World Cup 2026 lại cho thấy một bức tranh khác. Argentina dẫn đầu giải về tổng số pha phạm lỗi với 88 lần. Nhưng họ cũng chơi nhiều phút nhất, do hai trận phải đá hiệp phụ. Nếu quy đổi theo 90 phút, Argentina chỉ đứng thứ 21 trong 48 đội dự World Cup, với trung bình 11,4 lỗi mỗi trận.
Con số thẻ phạt còn gây bất ngờ hơn. Đoàn quân Lionel Scaloni mới nhận 9 thẻ vàng và chưa có thẻ đỏ nào sau 6 trận.
Ngay cả khi tính theo thời gian không kiểm soát bóng – cách đánh giá phản ánh cường độ phòng ngự chính xác hơn – Argentina vẫn không phải đội phạm lỗi nhiều nhất. Tây Ban Nha thậm chí còn thường xuyên bị trọng tài thổi phạt hơn. Điều đó cho thấy Argentina không liên tục lao vào các pha vào bóng nguy hiểm.
Thứ khiến họ tạo ra hình ảnh xấu nằm ở cách phạm lỗi. Trong trận gặp Anh, Leandro Paredes đẩy ngã Jude Bellingham sau khi tiền vệ này đã chuyền bóng. Giuliano Simeone liên tục lao vào tranh chấp với cường độ rất cao, thực hiện ba pha phạm lỗi vì quá quyết liệt. Ngoài ra, còn hàng loạt tình huống đẩy sau lưng, ôm người hoặc kéo áo từ giữa sân nhằm ngăn phản công.
Phần lớn đều là những lỗi chiến thuật. Chúng hiếm khi đủ nguy hiểm để nhận thẻ đỏ nhưng đủ để làm đối phương mất nhịp, gây ức chế và khiến trận đấu bị chia nhỏ. Đó là kiểu bóng đá luôn thử giới hạn mà trọng tài cho phép.
Nhiều tiền vệ phòng ngự châu Âu như Rodri hay Aleksandar Pavlovic cũng thường sử dụng các lỗi chiến thuật tương tự. Khác biệt nằm ở cách cầu thủ Argentina thể hiện. Nếu nhiều cầu thủ cố tỏ ra vô tội sau mỗi pha va chạm hoặc chủ động xoa dịu tình hình, các tuyển thủ Argentina gần như không quan tâm đến hình ảnh đó.
Sau khi Messi đá hỏng phạt đền trước Ai Cập ở vòng bảng, Cristian Romero lập tức đẩy mạnh Emam Ashour rồi quay đi như chưa có chuyện gì xảy ra. Trọng tài không rút thẻ dù đây là pha phạm lỗi hoàn toàn có thể tránh.
Suốt giải, rất ít cầu thủ Argentina xin lỗi đối thủ sau các pha phạm lỗi. Chỉ Lautaro Martinez trong trận gặp Thụy Sĩ và Giovani Lo Celso trước Jordan được ghi nhận chủ động hỏi thăm cầu thủ đối phương sau những cú vào bóng nguy hiểm. Đó cũng là hai trong số rất ít pha vào bóng thực sự có nguy cơ gây chấn thương nghiêm trọng. Ngoài ra còn có tình huống Messi phạm lỗi với Aissa Mandi nhưng không bị xử lý.
Argentina hiếm khi phạm lỗi gần cấm địa. Với hệ thống phòng ngự dâng cao, các trung vệ thường chủ động áp sát từ giữa sân. Trong 30 m cuối sân nhà, Argentina chỉ phạm bảy lỗi, hầu hết đều ở khu vực biên.
Điều này cho thấy các pha phạm lỗi của họ được tính toán khá kỹ, vừa đủ để ngăn đối thủ triển khai bóng nhưng hạn chế tối đa nguy cơ nhận thẻ hoặc trao cơ hội đá phạt nguy hiểm. Có thể xem đây là “kỷ luật trong sự vô kỷ luật”.
Họ luôn điều chỉnh cường độ thi đấu theo cách điều hành của trọng tài. Nếu trọng tài nương tay, các pha va chạm sẽ xuất hiện nhiều hơn. Nếu trọng tài xử lý nghiêm ngay từ đầu, Argentina cũng giảm đáng kể mức độ quyết liệt. Đó là sự khác biệt giữa một đội bóng đá bạo lực và một đội bóng biết khai thác giới hạn của luật.
Phong cách này cũng phản ánh bản sắc bóng đá Argentina. Trong khi nhiều đội tuyển quốc gia ngày càng chịu ảnh hưởng của bóng đá châu Âu với lối chơi kiểm soát và hạn chế va chạm, Argentina vẫn giữ truyền thống coi yếu tố thể chất và tâm lý là một phần quan trọng của cuộc chơi.
Họ không chỉ tìm cách thắng bằng kỹ thuật mà còn bằng những màn đấu trí, các pha khiêu khích và những cú phạm lỗi đúng thời điểm. Vì vậy, gọi Argentina là đội bóng bạo lực có lẽ chưa chính xác.
Họ không sở hữu số thẻ phạt bất thường, không có nhiều pha triệt hạ đối phương và cũng chưa nhận thẻ đỏ nào tại World Cup 2026. Nhưng cũng khó nói họ chơi đẹp.
Argentina thực dụng, sẵn sàng phạm lỗi chiến thuật, gây áp lực tâm lý và tận dụng mọi khoảng trống mà cách điều hành của trọng tài cho phép. Đoàn quân Lionel Scaloni đơn giản là biết cách chơi sát giới hạn của luật, và thường xuyên khiến đối thủ cảm thấy họ đã bước qua ranh giới ấy.
0h ngày 17-5 (giờ Việt Nam, TV360 THTT), đội tuyển U17 Việt Nam sẽ đá trận tứ kết Giải U17 châu Á 2026 với U17 Úc. Đang đà hưng phấn sau ngôi nhất bảng C, các học trò HLV Cristiano Roland hy vọng có thể tạo thêm kỳ tích ở sân chơi châu lục.
U17 Việt Nam có quyền tận hưởng niềm vui chiến thắng sau khi đánh bại UAE để kết thúc bảng C Giải U17 châu Á 2026 với ngôi đầu và hoàn thành mục tiêu giành vé đi World Cup.
Không chỉ khiến người hâm mộ nước nhà tự hào, U17 Việt Nam còn khẳng định vị thế đầu tàu Đông Nam Á, nơi Thái Lan, Indonesia đã dừng bước.
Vui là vậy nhưng U17 Việt Nam vẫn còn việc phải làm, bởi phía trước đoàn quân HLV Roland là trận tứ kết với đối thủ U17 Úc.
Với bóng đá trẻ, ranh giới giữa thắng và thua thường rất mong manh. Các cầu thủ trẻ có thể làm nên điều kỳ diệu nhưng cũng có thể làm sụp đổ thành quả một cách chóng vánh.
Bởi vậy lãnh đạo Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cũng như ban huấn luyện U17 Việt Nam đã kịp thời chấn chỉnh tinh thần các cầu thủ trẻ, đưa đôi chân họ trở lại mặt đất.
"Mạng xã hội có hai mặt. Khi chiến thắng, các con sẽ nhận được rất nhiều lời khen nhưng khi thất bại cũng sẽ chịu áp lực rất lớn. Điều quan trọng nhất là phải giữ được sự tập trung trong công việc, sống bằng nghề bóng đá và thi đấu chuyên nghiệp", Chủ tịch VFF Trần Quốc Tuấn nói với các cầu thủ U17 Việt Nam.
HLV Cristiano Roland thì chia sẻ: "Hành trình của chúng ta vẫn sẽ tiếp tục và các em sẽ phải chiến đấu với tất cả những gì mình có".
Trong khi đó, tiền vệ Nguyễn Minh Thủy của U17 Việt Nam chia sẻ: "Các thầy trong ban huấn luyện đã nhắc nhở chúng em phải tạm quên chiến thắng trước đó để tập trung tối đa cho các buổi tập, chuẩn bị tốt nhất cho trận đấu sắp tới".
Sau khi thua U17 Việt Nam 1-2 ở bán kết U17 Đông Nam Á 2026, đội tuyển U17 Úc giữ nguyên 18 cầu thủ ở giải đấu này. Đồng thời bổ sung năm cầu thủ, trong đó có những gương mặt triển vọng đang thi đấu ở châu Âu như thủ thành Charlie Wilson-Papps đang khoác áo Brighton (Anh), hậu vệ Harrison Bond của Red Bull Salzburg (Áo).
Tập thể U17 Úc vốn đã nhỉnh hơn U17 Việt Nam về thể hình, tốc độ, nay lại được tăng cường thêm chiều sâu đội hình. Điều đó khiến cuộc tái đấu trở nên thêm phần khó đoán.
Chắc chắn U17 Úc nghiên cứu kỹ U17 Việt Nam. HLV Roland gần như giữ nguyên bộ khung đội hình xuyên suốt từ vòng loại U17 châu Á 2026, tới U17 Đông Nam Á và vòng chung kết châu Á hiện nay.
Không khó để đoán được đội hình xuất phát của U17 Việt Nam khi trục dọc trong tay HLV Roland gần như không thay đổi qua từng trận, nơi Lý Xuân Hòa trấn giữ khung thành, bộ đôi trung vệ là Nguyễn Mạnh Cường - Nguyễn Huỳnh Đăng Khoa, tiền vệ Đào Quý Vương - Chu Ngọc Nguyễn Lực, tiền đạo cắm Lê Trọng Đại Nhân.
Những thay đổi nhân sự (nếu có) của U17 Việt Nam cũng chỉ là phương án thay người từ ghế dự bị trong hiệp hai. Gần như đội hình của HLV Roland đã bung ra hết bài vở cho mục tiêu World Cup nên sẽ không còn nhiều bất ngờ cho lần tái đấu U17 Úc.
Không chỉ khâu nghiên cứu, U17 Úc cũng nắm lợi thế về thời gian nghỉ hồi phục và chuẩn bị thể trạng trước trận tứ kết. Họ thi đấu ít trận hơn U17 Việt Nam ở vòng bảng (do bảng của U17 Úc chỉ có ba đội).
Thi đấu với một đối thủ như vậy sẽ là thử thách rất lớn với U17 Việt Nam. Đây cũng là cơ hội để HLV Roland chứng minh tài năng, để các cầu thủ tiếp tục khẳng định bản lĩnh của mình.
"U17 Úc có thể hình, thể lực, tốc độ và kỹ, chiến thuật rất tốt. Toàn đội sẽ cố gắng hoàn thiện thêm các kỹ năng theo giáo án của ban huấn luyện để có sự chuẩn bị tốt nhất cho trận đấu.
Mục tiêu của U17 Việt Nam là cố gắng đi sâu nhất có thể tại vòng chung kết U17 châu Á 2026", tiền vệ Nguyễn Minh Thủy cho hay.
Tất cả 7 trận đấu vòng 25 (vòng áp chót) V-League 2025-2026 sẽ thi đấu đồng loạt vào lúc 18h ngày 31-5. Cuộc đua trụ hạng chắc chắn sẽ thu hút mọi sự quan tâm của người hâm mộ. Mùa giải năm nay có 1,5 suất xuống hạng.
Hiện tại, ngay cả đội xếp vị trí thứ 10 là Đông Á Thanh Hóa (25 điểm) cũng chưa an toàn. Đội bóng xứ Thanh hơn vị trí chót bảng của PVF-CAND 7 điểm nhưng chỉ hơn đội áp chót là SHB Đà Nẵng 5 điểm.
Hoàng Anh Gia Lai (hạng 11, 23 điểm) và Becamex TP.HCM (hạng 12, 21 điểm) cũng đang trong tình thế báo động. Hai đội đều phải chạm trán các đối thủ rất khó chịu ở vòng 25 là CLB Hà Nội và CLB Công An Hà Nội.
Vì thế, nếu không thể giành điểm ở vòng áp chót, họ hoàn toàn bị các đối thủ phía sau bắt kịp.
Ở nhóm đua trụ hạng, không đội nào bứt tốc dũng mãnh như SHB Đà Nẵng ở giai đoạn quyết định. Họ giành được 7 điểm trong 3 trận gần nhất, qua đó vươn lên vị trí thứ 13 với 20 điểm.
PVF-CAND (hạng 14, 18 điểm) đang là đội bóng gặp bất lợi nhất. Họ sẽ tiếp đón Hải Phòng trên sân nhà, nếu tiếp tục gục ngã thì cánh cửa xuống chơi hạng nhất mùa sau sẽ mở toang với Thanh Nhàn và các đồng đội.
Mỹ đã chính thức vượt qua vòng bảng. Hà Lan và Canada tuy chưa chính thức, nhưng khả năng bị loại chỉ còn nằm trên lý thuyết. Điểm chung giữa các đội này là đều thành công một cách thuyết phục với những dấu ấn, cột mốc lịch sử riêng của mình. Không kể giải đấu trong thời kỳ sơ khai vào năm 1930 thì đây là lần đầu tiên đội Mỹ thắng liền 2 trận ở đấu trường World Cup (trước Paraguay và Úc). Canada lần đầu tiên có điểm khi tham dự World Cup (hòa Bosnia), và ngay sau điểm số lịch sử ấy là trận thắng đầu tiên với tỷ số 6-0 trước Qatar. Hà Lan thì gây tiếng vang với chiến thắng đậm đà 5-1 trước Thụy Điển. Điểm chung giữa các đội bóng đang bay bổng ấy là họ đều được dẫn dắt bởi HLV từng cầm quân ở Ngoại hạng Anh. Dẫn dắt Canada là Jesse Marsch, cựu HLV Leeds United. Với Mỹ là Mauricio Pochettino, cựu HLV Southampton, Tottenham, Chelsea. Dẫn dắt Hà Lan là Ronald Koeman, cựu HLV Southampton và Everton.
Ngoại hạng Anh là giải đấu có nhiều cựu HLV nhất đang cầm quân tại World Cup 2026. Ngoài 3 vị Koeman, Pochettino và Marsch vừa nêu còn có các HLV Carlo Ancelotti (Brazil), Marcelo Bielsa (Uruguay), Steve Clarke (Scotland), Julen Lopetegui (Qatar), Roberto Martinez (Bồ Đào Nha), Graham Potter (Thụy Điển), Ralf Rangnick (Áo), Thomas Tuchel (Anh). Tất cả là 11 vị. Mức độ thành công dĩ nhiên có khác nhau; nhưng tính đến thời điểm này chưa ai trong số các HLV vừa nêu chính thức bị loại.
Câu chuyện nói lên uy tín và đẳng cấp chuyên môn của các HLV từng làm việc ở Ngoại hạng Anh. Nhưng đấy không hẳn là uy tín của bóng đá Anh. Trong số các HLV vừa nêu, thì Graham Potter là HLV người Anh duy nhất. Ngoài Potter, World Cup 2026 chỉ có một HLV khác người Anh, nhưng chưa bao giờ làm việc ở giải Ngoại hạng, đó là Darren Bazeley của tuyển New Zealand. Số HLV người Anh tại World Cup này (2) ít hơn cả số HLV người Ý (3) dù đội tuyển Ý không được góp mặt. Bóng đá Anh giờ đã cạn kiệt HLV đến nỗi phải thuê thầy ngoại tại World Cup 2026, đó là HLV người Đức Thomas Tuchel.
Có 17 đội bóng dùng HLV trong nước tại World Cup này. Các ứng cử viên vô địch như Pháp, Tây Ban Nha, Argentina, Đức, Hà Lan đều dùng HLV bản xứ. Ngược lại, nếu như chức vô địch World Cup 2026 thuộc về Brazil, Bồ Đào Nha hoặc Anh thì đấy sẽ là cột mốc lịch sử khi lần đầu tiên có một đội bóng vô địch World Cup dưới sự dẫn dắt của HLV nước ngoài. Tất nhiên còn rất nhiều đội khác dùng HLV nước ngoài, nhưng đấy đều không phải là các đội có hy vọng tranh ngôi vô địch.
Argentina là nước cung cấp HLV nhiều nhất cho World Cup 2026, tổng cộng 6 người. Ngoài Lionel Scaloni đang dẫn dắt ĐKVĐ Argentina, còn có Pochettino (Mỹ), Marcelo Bielsa (Uruguay), Gustavo Alfaro (Paraguay), Sebastian Beccacece (Ecuador) và Nestor Lorenzo (Colombia). Tiếp theo là Pháp có 5 HLV: Didier Deschamps (Pháp), Rudi Garcia (Bỉ), Sabri Lamouchi (Tunisia), Sebastien Desabre (CHDC Congo), Sebastien Migne (Haiti).
Tính thêm cả Herve Renard thì có đến 6 HLV người Pháp tham dự World Cup 2026. Chỉ tính đến giữa loạt trận thứ 2 vòng bảng thì phân nửa trong số các HLV người Pháp đã chính thức bị loại. Đáng chú ý nhất là Tunisia - đội đầu tiên trong lịch sử World Cup sa thải HLV ngay sau trận đấu ra mắt. Renard thay chỗ Lamouchi. Dưới tay Renard, Tunisia lại thua trận thứ hai và chắc chắn bị loại. Đồng hương của Renard và Lamouchi là Migne cũng sớm bị loại cùng đội tuyển Haiti.
Tây Ban Nha, Đức, Ý là các nước tiếp theo có nhiều HLV tại World Cup này. Tây Ban Nha có 4 vị: Luis De La Fuente (Tây Ban Nha), Roberto Martinez (Bồ Đào Nha), Julen Lopetegui (Qatar), Thomas Christiansen (Panama, HLV này có quốc tịch kép Tây Ban Nha, Đan Mạch). Đức có Julian Nagelsmann (Đức), Thomas Tuchel (Anh), Ralf Rangnick (Áo). Ý có Carlo Ancelotti (Brazil), Vincenzo Montella (Thổ Nhĩ Kỳ), Fabio Cannavaro (Uzbekistan).
Theo truyền thống, lương HLV ĐTQG Argentina thường không quá cao. Dù đã đưa được Argentina lên ngôi vô địch World Cup 2022, HLV Lionel Scaloni chỉ lĩnh mức lương 2,3 triệu euro/năm, đứng thứ 14 trong bảng xếp hạng về lương HLV tại World Cup 2026. Vị trí này thấp hơn cả HLV Qatar (Lopetegui lĩnh 2,4 triệu euro/năm) và thua xa HLV Uzbekistan (Cannavaro lĩnh 4 triệu euro/năm, xếp hạng 5). Bốn vị lĩnh lương cao nhất là Ancelotti (Brazil, 10 triệu euro/năm), Julian Nagelsmann (Đức, 7 triệu), Pochettino (Mỹ, 6 triệu), Thomas Tuchel (Anh; 5,8 triệu).