Bãi Sau, phường Vũng Tàu dài hơn 3 km đông nghịt người chiều 30/4.
Những ngày này khu vực Đông Nam Bộ duy trì nền nhiệt cao, phổ biến 34-36 độ, có nơi nắng gay gắt từ trưa đến chiều. Thời tiết oi bức khiến lượng lớn người dân từ trung tâm TP HCM, Đồng Nai, Tây Ninh… đổ về Vũng Tàu để tắm biển ngay ngày đầu kỳ nghỉ lễ.
Bãi Sau, phường Vũng Tàu dài hơn 3 km đông nghịt người chiều 30/4.
Những ngày này khu vực Đông Nam Bộ duy trì nền nhiệt cao, phổ biến 34-36 độ, có nơi nắng gay gắt từ trưa đến chiều. Thời tiết oi bức khiến lượng lớn người dân từ trung tâm TP HCM, Đồng Nai, Tây Ninh… đổ về Vũng Tàu để tắm biển ngay ngày đầu kỳ nghỉ lễ.
Tuyến đường Thùy Vân dòng xe đông đúc nối dài, ùn ứ. Các bãi giữ xe kín chỗ.
Tuyến đường Thùy Vân dòng xe đông đúc nối dài, ùn ứ. Các bãi giữ xe kín chỗ.
Tuyến đường Thùy Vân dòng xe đông đúc nối dài, ùn ứ. Các bãi giữ xe kín chỗ.
Khu vực biển gần công viên Thùy Vân, đoạn giao đường Hoàng Hoa Thám, dòng người tập trung kín đặc dưới nước lẫn dọc bờ kè.
Anh Hoàng Tuấn cho biết lái ôtô chở gia đình từ Dĩ An xuống Vũng Tàu chơi trong hai ngày. Anh xuất phát từ sáng sớm và mất hơn gần hai tiếng rưỡi cho hành trình hơn 100 km. Dù không ùn tắc nghiêm trọng song dòng xe di chuyển khá chậm.
Khu vực biển gần công viên Thùy Vân, đoạn giao đường Hoàng Hoa Thám, dòng người tập trung kín đặc dưới nước lẫn dọc bờ kè.
Anh Hoàng Tuấn cho biết lái ôtô chở gia đình từ Dĩ An xuống Vũng Tàu chơi trong hai ngày. Anh xuất phát từ sáng sớm và mất hơn gần hai tiếng rưỡi cho hành trình hơn 100 km. Dù không ùn tắc nghiêm trọng song dòng xe di chuyển khá chậm.
Khu vực biển gần công viên Thùy Vân, đoạn giao đường Hoàng Hoa Thám, dòng người tập trung kín đặc dưới nước lẫn dọc bờ kè.
Anh Hoàng Tuấn cho biết lái ôtô chở gia đình từ Dĩ An xuống Vũng Tàu chơi trong hai ngày. Anh xuất phát từ sáng sớm và mất hơn gần hai tiếng rưỡi cho hành trình hơn 100 km. Dù không ùn tắc nghiêm trọng song dòng xe di chuyển khá chậm.
Nhìn từ trên cao, thủy triều rút khá xa bờ, người dân và du khách có thêm không gian để vui chơi.
Nhìn từ trên cao, thủy triều rút khá xa bờ, người dân và du khách có thêm không gian để vui chơi.
Nhiều người tiến ra khá xa bờ vui đùa với sóng.
Chị Bùi Bích Hiền (Đồng Nai) cho biết cùng gia đình 5 người xuống Vũng Tàu nghỉ lễ, thuê phòng ba giường với giá 2,5 triệu đồng mỗi đêm. Theo chị, mức giá này khá cao, song dịp lễ nên “đành chấp nhận”.
Nhiều người tiến ra khá xa bờ vui đùa với sóng.
Chị Bùi Bích Hiền (Đồng Nai) cho biết cùng gia đình 5 người xuống Vũng Tàu nghỉ lễ, thuê phòng ba giường với giá 2,5 triệu đồng mỗi đêm. Theo chị, mức giá này khá cao, song dịp lễ nên “đành chấp nhận”.
Nhiều người tiến ra khá xa bờ vui đùa với sóng.
Chị Bùi Bích Hiền (Đồng Nai) cho biết cùng gia đình 5 người xuống Vũng Tàu nghỉ lễ, thuê phòng ba giường với giá 2,5 triệu đồng mỗi đêm. Theo chị, mức giá này khá cao, song dịp lễ nên “đành chấp nhận”.
Nhóm nhân viên tham gia trò chơi “bước chân đồng đội” trên bãi cát gần quảng trường Cột Cờ.
Nhóm nhân viên tham gia trò chơi “bước chân đồng đội” trên bãi cát gần quảng trường Cột Cờ.
Bình Minh, phường Sài Gòn cho biết chọn Vũng Tàu vì không khí mát mẻ, nhiều cảnh đẹp và ẩm thực phong phú. Cô nói đã thử bánh khọt, chụp ảnh cùng hoa giấy và uống cà phê view biển, khá hài lòng với các trải nghiệm.
Bình Minh, phường Sài Gòn cho biết chọn Vũng Tàu vì không khí mát mẻ, nhiều cảnh đẹp và ẩm thực phong phú. Cô nói đã thử bánh khọt, chụp ảnh cùng hoa giấy và uống cà phê view biển, khá hài lòng với các trải nghiệm.
Bình Minh, phường Sài Gòn cho biết chọn Vũng Tàu vì không khí mát mẻ, nhiều cảnh đẹp và ẩm thực phong phú. Cô nói đã thử bánh khọt, chụp ảnh cùng hoa giấy và uống cà phê view biển, khá hài lòng với các trải nghiệm.
Bình Minh, phường Sài Gòn cho biết chọn Vũng Tàu vì không khí mát mẻ, nhiều cảnh đẹp và ẩm thực phong phú. Cô nói đã thử bánh khọt, chụp ảnh cùng hoa giấy và uống cà phê view biển, khá hài lòng với các trải nghiệm.
Ở khu vực tháp Tam Thắng, đông đảo khách đến dạo chơi, chụp ảnh.
Ở khu vực tháp Tam Thắng, đông đảo khách đến dạo chơi, chụp ảnh.
Nhân viên cứu hộ vẫn túc trực, liên tục phát loa nhắc nhở du khách không tắm tại khu vực có ao xoáy, dòng chảy nguy hiểm.
Theo Trung tâm Cung ứng Dịch vụ Công phường Vũng Tàu, ngày 30/4 địa phương đón khoảng 70.000 lượt khách. Lực lượng chức năng đã hỗ trợ tìm kiếm, chăm sóc và bàn giao an toàn 4 trẻ bị lạc về với gia đình.
Nhân viên cứu hộ vẫn túc trực, liên tục phát loa nhắc nhở du khách không tắm tại khu vực có ao xoáy, dòng chảy nguy hiểm.
Theo Trung tâm Cung ứng Dịch vụ Công phường Vũng Tàu, ngày 30/4 địa phương đón khoảng 70.000 lượt khách. Lực lượng chức năng đã hỗ trợ tìm kiếm, chăm sóc và bàn giao an toàn 4 trẻ bị lạc về với gia đình.
VnExpress chọn ba điểm đến gồm Bắc Ninh, Hạ Long (Quảng Ninh), Lạng Sơn, khoảng cách dưới 200 km từ Hà Nội, thuận tiện cho du khách ở miền Bắc di chuyển bằng xe cá nhân. Những nơi này cũng đều có đồ ăn ngon và đặc trưng.
Gợi ý không gồm Hải Phòng, địa điểm đã quen thuộc với food tour những năm gần đây. Food tour Hải Phòng, du khách xem thêm tại đây.
Hai ngày theo dấu Bắc Bling ở Bắc Ninh
Bắc Ninh nằm liền Hà Nội, di chuyển thuận tiện. Du khách có thể đi chơi trong ngày, nhưng để tham quan hết các điểm nổi tiếng và thưởng thức đủ món ngon, nên chọn hành trình 2 ngày.
>> Xem thêm: Cẩm nang du lịch Bắc Ninh/ 48 giờ ở Bắc Ninh
Các điểm tham quan
Chùa Dâu và làng tranh Đông Hồ là những điểm hút khách, nằm ở phía nam sông Đuống. Chùa Dâu được coi là trung tâm Phật giáo cổ xưa nhất Việt Nam còn Đông Hồ là một trong những làng nghề tiêu biểu, hàng trăm năm tuổi, lưu giữ nhiều giá trị nghệ thuật, văn hóa và lịch sử.
Tại phường Vũ Ninh, du khách không nên bỏ qua đền Bà Chúa Kho. Đây là quần thể kiến trúc trên sườn núi Kho, ven sông Cầu. Đền nổi tiếng vì nhiều người tin Bà Chúa Kho ban vốn liếng, giúp làm ăn thành công.
Đền Đô thuộc phường Đình Bảng, nơi thờ 8 vị vua nhà Lý, dấu tích triều đại phong kiến hơn 200 năm.
Làng gốm Phù Lãng bên bờ sông Cầu, nổi tiếng với nghề làm gốm truyền thống. Du khách được tham quan quy trình sản xuất và chiêm ngưỡng các sản phẩm gốm sứ. Gốm Phù Lãng có men màu nâu, đen, vàng nhạt.
Các món ăn nên thử
Phở gan cháy: món ăn quen thuộc với người dân Bắc Ninh, được dùng vào bữa sáng hoặc trưa. Gan được làm cháy, xào cùng thịt lợn hoặc tim cật và các loại rau. Bánh phở chần sơ, sau đó rưới nước dùng ninh từ xương.
Bánh phu thê: được làm từ tinh bột nếp cái hoa vàng, sợi đu đủ, đậu xanh, cơm dừa, hạt sen, đường kính trắng và màu vàng tự nhiên từ quả dành dành. Bánh sau khi gói được đem hấp và buộc theo cặp.
Nem Bùi: được chế biến từ thịt lợn tươi, chia riêng nạc và mỡ, thái mỏng sau đó đem hấp, nêm gia vị và trộn thính. Nem được nén chặt thành từng quả nhỏ, bọc cùng lá sung và gói lá chuối bên ngoài, ép chân không.
Bánh khúc làng Diềm: phần vỏ chế biến từ rau khúc và bột gạo tẻ, nhân bánh có hai loại hành và đỗ. Bánh nhân đỗ (hơi giống bánh chưng) có vị bùi, ngậy của thịt mỡ và thơm của hạt tiêu. Bánh nhân hành có mộc nhĩ, hành khô, hạt tiêu, thịt ba chỉ băm nhỏ. Ngoài ra, còn có nhân chay.
Ngày xưa tôi từng phải ăn cơm với trái cây, cụ thể là ăn với chuối vì không có món khác.
Lúc đó tôi ở một nội trú thời trung học, gặp bữa thức ăn ở trường tệ quá, tôi nuốt không trôi mà khẩu phần của ai cũng có một trái chuối, là món tráng miệng thường xuyên của học trò, không chuối già thì chuối sứ.
Vậy là tôi ăn cơm với chuối, ban đầu cũng lạ lạ, phải chan nước mắm để "rào chắn" độ ngọt. Lâu dần cũng quen, trở thành một dạng nhận thức. Ăn tự nhiên hơn.
Tôi hỏi một người bạn dân Cần Thơ gốc Gò Công: Dân miền Tây ăn cơm với chuối, xoài hoặc dưa hấu có phải bất đắc dĩ không?
Ông trả lời: "Nhiều người lớn nói hồi xưa làm lụng ngoài đồng nên gặp chuối chín thì xắn ra ăn với cơm, ăn lẹ để làm tiếp riết thành quen, còn ăn với xoài - non hoặc xanh thì kèm với khô hay món kho lạt là có chủ đích đàng hoàng.
Như vậy ăn cơm với xoài phức tạp hơn, phải gọt vỏ bằng dao và cắt miếng để loại bỏ hột, không phải là bữa cơm tiện ích như ăn cơm với chuối mà là một dạng bữa ăn chính thức dùng xoài như một thứ điều vị đối với cái mặn của mắm, của khô".
Tôi hỏi: "Thế ông từng ăn cơm với chuối chưa?". Ông nói kẹt lắm mới ăn cơm với chuối chan nước mắm.
Nhiều người dân miền Tây thường nói một câu tự an ủi: "Cơm có chuối là đủ đôi, nghèo mấy cũng vui". Câu này nói về hai loại nông sản quen thuộc tại chỗ của người dân tại đây: cơm - từ gạo và chuối.
Người Việt có hai lằn ranh trong văn hóa ẩm thực của số đông: mặn và ngọt. Cơm là thứ tinh bột nặng về bên mặn hơn nhiều. Người ta thường nói: "Cơm với cá như má với con". Đó cũng là một thứ kinh nghiệm chắt lọc từ ngàn năm.
Tinh bột cơm được xếp vào loại carbonhydrate (bột đường) chung với chuối chín là hỗn hợp của ba thứ đường sucrose, fructose và gluocose. Các thứ đó cũng được xếp loại là carbonhydrate. Một món ăn thường dành cho những người làm việc nặng.
Còn những trái cây khác? Do là một địa phương phong phú trái cây nhiệt đới, người miền Nam đã thử đưa trái cây vào trong bữa cơm, nhưng không phải kiểu bất đắc dĩ như hoàn cảnh cơm với chuối đã nói ở trên.
Ngoài cá hay động vật địa phương sông nước, ngoài rau, người miền Tây thường đưa các loại trái cây vào bữa ăn làm phong phú cho hương vị mảng xanh thực vật.
Trước là cây nhà lá vườn từ thời xưa theo lối tự cung tự cấp. Nhưng ăn với loại trái cây nào ngon, nhận thức hình thành, món đó sẽ được giữ lại và phổ biến.
Những món còn lại đó ăn trong bữa cơm, ta có thể thấy như dưa hấu trong những bữa ăn tại rẫy. Rồi một số món được nâng cấp lên thành cao cấp hơn như gỏi măng cụt.
Trong văn học, phần viết về các loại mắm miền Nam, Vũ Bằng đã dành một đoạn để tả lại sự ngạc nhiên của mình khi lần đầu chứng kiến nếp ăn uống của người bản địa. Ông kể lại cảnh nhìn thấy người dân lao động xới một chén cơm trắng phau phau, gắp một miếng khô mặn chát hoặc một miếng mắm sống, rồi ngay lập tức cắn kèm một miếng dưa hấu đỏ au hoặc bẻ trái chuối cắn ăn cùng cơm.
Kiểu ăn thực ra là để cân bằng cái mặn của miếng khô. Còn nói mắm sống mặn chát có lẽ Vũ Bằng tiên sanh chưa biết hân thưởng mắm miền Nam.
Trong các tản văn viết về ẩm thực tuổi thơ hay đời sống xóm giềng, Nguyễn Ngọc Tư thường xuyên nhắc đến cảnh những đứa trẻ hoặc những người nông dân đi làm đồng về trễ, lỡ bữa.
Nguyễn Ngọc Tư viết: Họ thường bới một chén cơm hoặc dĩa cơm nguội, trong bếp không còn đồ mặn gì ngoài chút nước tương hay cặn nước kho cá tộ. Người ta chan chút nước mặn mòi đó vào cơm, rồi lột một trái chuối sứ chín rục bóp bấy trộn đều vào chén cơm rồi lùa ăn.
Đó là một hoàn cảnh, không phải là món thư khoái (comfort food) như các nhà tiếp thị du lịch nói: cơm với chuối ngon nhức nách.
Khi nói "cơm chuối ngon nhức nách", họ phải chứng minh cái việc vượt qua lằn ranh mặn ngọt bằng nghiễn ra một số món cơm với chuối 2.0, 3.0, như dùng chuối xắt miếng nhỏ, tẩm bột chiên rồi đem kho ăn với cơm biểu sao không nhức nách?
Cũng có thể nói thêm, những người làm việc nặng ngoài trời, cần nhiều năng lượng, nên thích đồ ngọt. Trong các loại trái cây, dễ trồng nên chuối được dùng làm nguồn "ngọt" tạo năng lượng. Đó là một hành trình truyền thống.
Cho đến khi khá giả, cảnh người cha ăn cơm với chuối ngoài đồng gây luyến nhớ. Mỗi người làm một chén cơm chuối. Nhưng phải có nước mắm, chớ không quen, ăn cơm với chuối chay sao được!
Có lẽ chính vì vậy chuối ấy đã đi vào đời sống phong phú hơn chớ không chỉ là cơm với chuối. Bánh tét nhưn chuối có tỷ lệ ăn ngang với bánh tét nhưn mặn. Bánh chuối - dùng bột bánh mì nhào chung với chuối rồi nướng chín, cũng là một sản phẩm nằm trong khẩu vị của người miền Tây.
Các nhà tiếp thị du lịch còn đi xa hơn, chiên cơm với các thứ xong, nắm lại thành vắt, cho chuối vào làm nhưn như một biến tấu của bánh tét nhưn chuối.
Tết năm mới của người Hindu, hay còn gọi là Baisakhi, được tổ chức trên khắp Ấn Độ vào khoảng giữa tháng 4. Lễ hội có sự khác biệt giữa các bang và từng nền văn hóa, nhưng đều có chung cội nguồn. Năm nay, Baisakhi diễn ra vào ngày 14/4.
Tại làng Kairuppala, thuộc huyện Kurnool, bang Andhra Pradesh, năm mới Hindu cũng được đón mừng với sự trang nghiêm và thành kính. Ở khu vực này, lễ hội được gọi là Ugadi. Các hoạt động bắt đầu bằng việc dọn dẹp nhà cửa kỹ lưỡng, trang trí sàn nhà bằng những họa tiết rangoli rực rỡ và treo dây lá xoài trước cửa.
Được biết đến với nhiều cái tên khác như kolam, muggu hay mandana, nghệ thuật rangoli là cách thể hiện những hình vẽ trên mặt phẳng (nền đất) bằng bột gạo hoặc cát nhuộm màu cùng với bột mì và cánh hoa. Rangoli biểu thị cho tín ngưỡng, sự tôn thờ của người dân đến các vị thần trong Hindu giáo và cũng được xem là biểu tượng cho sự chào đón.
Các thành viên trong gia đình thực hiện việc xoa dầu và tắm rửa theo nghi thức. Phụ nữ chuẩn bị nhiều món ăn ngon để cả gia đình cùng thưởng thức. Việc đi lễ chùa, làm từ thiện và trao đổi quần áo mới với bạn bè cũng là những phong tục quen thuộc.
Sang ngày hôm sau, lễ hội bước sang một diễn biến kỳ lạ hơn. Dân làng chia thành hai nhóm và bắt đầu ném bánh phân bò vào nhau. Hoạt động này được gọi là Pidakala Samaram, hay "cuộc chiến Pidakala".
Truyền thống này bắt nguồn từ một câu chuyện dân gian Hindu, kể về mâu thuẫn trước lễ cưới giữa nữ thần Bhadrakali và thần Virabhadra. Tương truyền Bhadrakali không hài lòng với sự tiếp cận bất ngờ của Virabhadra, đã dọa sẽ ném phân bò vào ông nếu ông theo bà đến làng.
Khi Virabhadra đến làng Kairuppala vào ngày hôm sau để cử hành hôn lễ, Bhadrakali yêu cầu dân làng ném phân bò vào ông. Ngay sau đó, những người ủng hộ Bhadrakali và Virabhadra bắt đầu ném phân bò vào nhau. Cuối cùng, các bô lão trong làng đã can thiệp, giải quyết tranh chấp để lễ cưới giữa hai vị thần được diễn ra.
Đến nay, người dân Kairuppala vẫn duy trì truyền thống này, tổ chức "trận chiến phân bò" thường niên sau lễ Ugadi. Bên cạnh hoạt động mang tính vui nhộn này, cả làng còn hân hoan kỷ niệm sự kết hợp thiêng liêng giữa Virabhadra và Bhadrakali. Theo quan niệm địa phương, việc ném phân bò giúp tăng cường sức khỏe cho mọi người, đồng thời nghi lễ hằng năm còn mang lại sự thịnh vượng và mưa thuận gió hòa cho cả làng.
Không riêng Kairuppala, ngày nay nhiều nơi tại Ấn Độ vẫn lưu giữ truyền thống tổ chức lễ hội này.
Baisakhi được biết đến như dịp mừng mùa thu hoạch vào xuân, đánh dấu việc hoàn tất vụ mùa và sự dồi dào của nông sản sẵn sàng đưa ra thị trường. Trong thời gian này, người dân đến các đền thờ và gurdwara (các ngôi đền linh thiêng trong đạo Sikh) địa phương, tham gia hội chợ và tổ chức các nghi lễ tạ ơn đặc biệt (puja). Đây cũng là dịp để đoàn tụ gia đình, gặp gỡ bạn bè, thưởng thức các món ăn đặc trưng, mặc quần áo mới.