Tôi và chồng kết hôn sáu năm, có hai con. Tôi lại mới biết tin có bầu một bé nữa khoảng ba tháng. Chồng tôi nóng tính, ham uống rượu, bạn bè, đồng nghiệp toàn những người thích đi uống rượu nên anh đi khá thường xuyên, khoảng hai lần một tuần. Dù vậy tôi vẫn có thể chịu đựng và “sống chung với lũ” được. Nhưng có một điểm mà tôi không thể chấp nhận, đó là chồng lén lút nhắn tin với cô gái khác, lén lút nhắn – xóa rất tinh vi để che mắt tôi.
Chuyện bắt đầu từ cách đây nửa năm, tôi phát hiện anh ta có nhắn tin Facebook với cô nữ đồng nghiệp ở công ty và chat đến đâu xóa đến đó. Do ngủ quên chưa xóa kịp nên tôi biết được và làm um lên thì anh ta thừa nhận là không có vấn đề gì, chỉ là nói chuyện thấy hợp, thấy vui. Cô gái kia có nhiều tâm sự trong chuyện tình trường, bố mẹ (cô này còn độc thân) nên có rất nhiều chuyện để nhắn tin tâm sự cùng chồng tôi.
Tôi đã làm um lên và yêu cầu chồng dừng việc nhắn tin lại. Anh ta đồng ý nhưng sau đó chuỗi này lặp lại phải đến hơn chục lần: tôi phát hiện anh ta lại vẫn nhắn tin – lại yêu cầu anh ta dừng lại nếu không sẽ ly dị – anh ta lại xin lỗi, hứa hẹn – được một thời gian lại nhắn tin – lại… Đặc biệt việc nhắn tin lại rất hay xảy ra vào lúc anh ta say chứ lúc tỉnh tôi thấy anh ta khá nghiêm túc. Cứ lần nào uống say, tôi kiểm tra điện thoại y như rằng có liên hệ lại.
Tôi không rõ họ nhắn những gì nhưng việc cứ say là nhớ đến cô đó và thời điểm nhắn toàn 11-12 giờ đêm, nhắn xong xóa sạch hoặc đặt mật khẩu để che giấu là điều khiến tôi muốn phát điên. Đỉnh điểm lần gần nhất phát hiện, tôi làm căng và ấn unfriend (hủy kết bạn Facebook, Zalo) của anh ta và cô kia. Cô kia thấy bị unfriend nên có vẻ chột dạ, unfriend cả tôi và từ đó không thấy nhắn tin gì nữa. Tôi có vẻ yên tâm và cuộc sống vợ chồng lại vui vẻ bình thường. Tôi nghĩ mình đã có một đòn khá cao tay thì ai ngờ… Tôi đã thề độc và cũng bắt anh ta thề độc sẽ không bao giờ nhắn tin với cô đồng nghiệp kia nữa, còn trên công ty muốn nói chuyện sao thì tùy.
Nhưng hôm qua chồng tôi lại có một trận say, về rất khuya. Sau khi chồng ngủ, tôi kiểm tra lại thấy anh ta đang nhắn tin với cô gái kia qua Viber (không dùng Facebook, Zalo nữa vì tôi đã hủy kết bạn). Tinh vi hơn, sau khi chat còn xóa sạch lịch sử chat và xóa luôn cả số của cô ta trong danh bạ Viber. Nhờ một số cách, tôi vẫn phát hiện ra nên anh ta ban đầu khá sốc, không chịu nhận. Sau khi tôi đưa chứng cứ, anh ta thừa nhận tối qua say có nhắn vài câu. Anh ta nói là do ông sếp muốn hỏi tại sao cô ta không tham gia buổi liên hoan tối qua nên anh ta nhắn tin hỏi hộ sếp. Nhưng còn lâu tôi mới tin.
Đến giờ, thực sự kiên nhẫn của tôi đã cạn kiệt, lòng tin cạn kiệt. Tôi đang mất toàn bộ niềm tin vào cuộc sống. Các bạn ạ, đến chồng mình, người đầu ấp tay kề với mình suốt bao nhiêu năm, có với nhau ba đứa con, mà anh ta nỡ lòng nào lừa gạt, giấu giếm tôi hết lần này đến lần khác để được nói chuyện tâm sự với cô gái đó. Tôi tự hỏi cô gái đó có sức hút gì ghê gớm mà chồng tôi phải liều lĩnh đánh đổi như vậy.
Nếu không tính chuyện này, chồng tôi là một người sống vô cùng đàng hoàng, tử tế, nói một là một, hai là hai, hứa là sẽ làm. Thế mà chuyện người thứ ba này, chồng tôi lại liên tục thất hứa, sống giả dối, lừa gạt tôi. Tôi thấy anh ta rất hợp để nghe câu hát: “Một là không nói dối, hai là không nói dối nhiều lần”. Anh ta có lý giải là do tính cách anh ta, cứ ai càng cấm cái gì, anh ta càng khó chịu và muốn làm. Nên thấy tôi càng cấm nhắn tin, trong sâu thẳm anh ta có vẻ càng muốn thử thách tôi xem liệu tôi có phát hiện ra. Nhưng tôi nói thật, bà vợ nào trong hoàn cảnh của tôi, đã bị chồng thất hứa lên xuống hai chục lần, liệu còn đủ bình tĩnh mà nhẹ nhàng, không hành xử “cấm đoán” quyết liệt?
Theo các bạn tôi nên làm gì lúc này? Tiếp tục nói chuyện, tha thứ, rồi không biết tương lai anh ta còn lén lút lừa tôi để nhắn tin nữa không hay là bỏ luôn, bỏ hết để tôi sống một mình nuôi các con. Mong các bạn cho tôi một lời khuyên.
Tối qua, điện thoại tôi hết pin nên lấy máy vợ xem video cho dễ ngủ (vợ đã ngủ). Tình cờ tôi thấy thư mục bảo mật trong máy vợ, tò mò bấm vào, nhẹ nhàng dùng vân tay của vợ mở ra thì chết lặng khi thấy rất nhiều video riêng tư của hai vợ chồng được lưu lại, tải từ camera trong phòng.
Điều khiến tôi khó hiểu là vợ bên ngoài hay ngại ngùng, kín đáo, chuyện chăn gối thường thụ động. Tôi chưa từng nghĩ cô ấy lại âm thầm lưu những video như vậy. Vợ làm vậy vì sở thích cá nhân hay còn lý do nào khác? Tôi không biết nên nhìn nhận chuyện này thế nào, nhưng cứ nghĩ tới lại thấy lấn cấn trong lòng. Tôi có nên hỏi vợ không?
Tôi và em quen nhau tình cờ qua mạng. Lướt mạng xã hội, tôi ấn tượng với avatar của em, vào đọc lại cảm nhận em đang có một nỗi buồn gì đó. Tôi là người khá nhạy cảm và sâu sắc nên quyết định làm quen. Mấy ngày đầu chúng tôi nói chuyện xã giao, dần dần trở nên thân quen từ khi nào không ai hay. Chúng tôi nói chuyện cả ngày cả đêm, lúc nào rảnh là lại nói chuyện. Sau một tháng hai đứa quyết định gặp nhau.
Cảm nhận ban đầu, tôi thấy em hiền lành, nói năng dịu dàng, có nụ cười thật tươi, đôi mắt trong sáng nhưng ẩn chứa một nỗi buồn thầm kín và sâu thẳm. Chúng tôi nói chuyện và gặp nhau ngày càng nhiều, yêu nhau lúc nào không hay. Em kể cho tôi nghe về chuyện tình cảm. Em yêu một người đã hai năm, gia đình, bạn bè và mọi người xung quanh đều biết, đã xác định tương lai nhưng người đó phản bội em đi yêu người khác.
Em đã phát hiện và tha thứ nhiều lần. Những lần trước em tha thứ vì sợ gia đình buồn, hơn nữa em sống tình cảm nên không muốn mất đi những kỷ niệm đẹp. Lần đó em không tin tưởng người yêu nữa nên muốn chia tay. Khi gặp tôi, em cảm nhận được sự chung thủy, trách nhiệm. Bên cạnh tôi, em thấy yên tâm, mọi lo lắng tan biến. Em nói tôi hãy chờ để chuyện cũ nguôi ngoai và sẽ dứt khoát với người kia, toàn tâm toàn ý đến với tôi.
Một thời gian sau em chia tay người yêu, thời gian đầu thực sự rất khó khăn, tưởng như có lúc em không vượt qua được khi gia đình hai bên, bạn bè, anh chị đều gọi điện tác động, khuyên nên suy nghĩ lại. Người kia còn dọa sẽ làm chuyện dại dột nếu không lấy được em. Có lúc em suy sụp và muốn buông tay tôi.
Tôi động viên em rất nhiều và mọi chuyện dần nguôi ngoai, cả hai đều hạnh phúc, vui vẻ, mọi lo lắng trôi đi, chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch cho một đám cưới trong một hai năm tới. Một tháng sau, tình cờ em gặp lại người đó, anh ta lại cầu xin em tha thứ. Em vẫn ở bên tôi, quyết tâm đến với tôi cho dù cả hai gia đình khuyên em rất nhiều, thế nhưng trong lòng em vẫn lo lắng cho người kia, sợ họ nghĩ quẩn mà gây tổn thương đến mình. Sự lo lắng của em lớn dần khi hàng ngày nhìn thấy khuôn mặt gầy gò hốc hác không còn sức sống của anh ta. Em cảm thấy có lỗi với tôi khi đã yêu mà vẫn lo lắng cho người đó.
Sau nhiều tác động của gia đình, em đã quyết định dừng lại với tôi, không cưới nữa, từ bỏ tình yêu để quay lại với tình thương và sự lo lắng cho người kia. Tôi thực sự rất đau lòng, đã nói chuyện với gia đình và chuẩn bị ra mắt, vậy mà giờ đây mọi chuyện chấm dứt. Chúng tôi đều rất buồn, tôi không biết nên làm gì nữa, xin hãy chia sẻ cùng tôi.
Gửi con trai yêu của mẹ. Vậy là thấm thoát 12 năm học trôi qua rồi, chỉ còn ít ngày nữa là cuộc sống của con bước sang một trang sách mới, con sẽ trưởng thành hơn đúng không con trai của mẹ. Tâm trạng mẹ lúc này giống như cách đây 12 năm trước, khi con chập chững bước chân vào lớp một. Hồi đó mẹ đã viết một bài tâm sự về con: "Là đàn ông, phải mạnh mẽ con nhé" trên VnExpress ngày 9 tháng 7 năm 2014. Thời gian trôi thật nhanh, chớp mắt con đã trưởng thành, trở thành chàng trai đúng như mẹ hằng mong đợi. Nhìn con khôn lớn, đạt được những thành tựu dù nhỏ bé, mẹ cảm thấy vô cùng tự hào và hạnh phúc.
Con trai, cảm xúc của mẹ lúc này có lẽ con khó lòng thấu hiểu. Từ khi con cất tiếng khóc chào đời, bập bẹ tập nói, chập chững bước đi, rồi đến ngày cắp sách đến trường, tất cả những khoảnh khắc đó vẫn như mới hôm qua. Còn ít ngày nữa là con thi tốt nghiệp rồi, mẹ chỉ muốn nói với con rằng hãy cố gắng để đỗ vào trường đại học mà con mong ước. Mẹ tin con sẽ làm được, đúng không con trai. Mẹ chúc con vượt vũ môn thành công.
Lúc này đây, mẹ muốn nói với con hai điều, lời cảm ơn và lời xin lỗi. Cảm ơn con vì 18 năm qua đã mang đến cho mẹ vô vàn niềm vui, hy vọng, hạnh phúc và tự hào. Con đã khiến cuộc đời mẹ trở nên trọn vẹn hơn. Cảm ơn con đã đến bên mẹ. Mẹ cũng xin lỗi vì không cho con một cuộc sống đầy đủ sự yêu thương của cả bố lẫn mẹ. Bao đêm mẹ trằn trọc không ngủ vì lo lắng, thương con thiếu thốn tình cảm của bố. Mẹ đã phải gồng mình để chống chọi với tất cả khó khăn, dành sự yêu thương trọn vẹn cho con.
Mẹ phải vừa làm bố vừa làm mẹ để nuôi dạy con cho đến ngày hôm nay. Những lời trách mắng nghiêm khắc ngày trước, những lúc mẹ tỏ ra lạnh lùng, tất cả đều là sự giằng xé trong lòng mẹ, giữa sự dịu dàng của một người mẹ và khát vọng mong con trưởng thành. Mẹ cũng thấy mình như siêu nhân, thật sự không dám nghĩ lại thời gian mẹ nuôi con vất vả như thế nào, như một kỳ tích con ạ.
Tuổi 18 là lúc đẹp nhất của thanh xuân, rực rỡ như ánh mặt trời ban sớm, cũng qua nhanh như cơn gió thoảng. Mẹ hy vọng con sẽ biết trân trọng từng khoảnh khắc quý giá ấy, học cách suy nghĩ sâu sắc, biết ơn cuộc sống, luôn chiến đấu hết mình vì lý tưởng và mục tiêu của mình. Bởi lẽ, thanh xuân không chỉ là số tuổi mà còn là một trạng thái tâm hồn. Thanh xuân không phải là những hào nhoáng phù phiếm, mà là sự kiên định từ sâu thẳm bên trong. Thanh xuân chính là suối nguồn mạnh mẽ chảy tràn trong huyết quản của con. 18 tuổi, vừa thiêng liêng, vừa ý nghĩa, nó đánh dấu một cột mốc quan trọng.
Từ nay con sẽ phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, suy nghĩ trưởng thành hơn để biến những ước mơ thành hiện thực. Con chỉ có một lần được sống tuổi 18. Khi bước vào thế giới của người trưởng thành, hãy luôn ghi nhớ: "Không quên ý nguyện ban đầu, kiên trì đến cùng. Dù cuộc sống có bao nhiêu phiền muộn, con vẫn phải giữ vững kỷ luật và lòng tự tin. Nơi nào có thất vọng, nơi đó cũng có hy vọng. Đừng bao giờ dễ dàng thỏa hiệp hay từ bỏ, hãy để bản thân lớn lên từng ngày trong sự nỗ lực không ngừng".
Con trai của mẹ! Con luôn là một chàng trai có trách nhiệm, dám đương đầu, độc lập và tràn đầy yêu thương với thế giới xung quanh. Từ giờ, con thực sự trở thành một người đàn ông. Mẹ tin rằng, dù ở ngoài xã hội, trong tập thể hay trong gia đình, con đều sẽ là chỗ dựa vững chắc, luôn sẵn sàng gánh vác trách nhiệm và bảo vệ những người thân yêu. Mẹ chúc con mọi điều tốt đẹp nhất. Mẹ yêu con, Lê Tuấn Anh.