Theo trang tin tức Koimoi, Zootopia 2 đã chính thức khép lại vòng đời chiếu rạp tại Bắc Mỹ sau 128 ngày, tương đương khoảng 18 tuần công chiếu liên tục.
Trong ngày chiếu cuối cùng, phim chỉ còn được trình chiếu tại khoảng 100 rạp, thu về 436 USD, nâng tổng doanh thu nội địa lên khoảng 428,1 triệu USD.
Ra mắt vào cuối tháng 11-2025, Zootopia 2 nhanh chóng trở thành một trong những phim hoạt hình thành công nhất giai đoạn hậu đại dịch của Disney. Bộ phim hoạt hình không chỉ vượt qua phần phim đầu tiên về mặt doanh thu mà còn duy trì sức hút mạnh mẽ trong thời gian dài tại rạp.
Đáng chú ý bộ phim vẫn giữ được vị trí cao trên bảng xếp hạng doanh thu ngay cả khi phải cạnh tranh với nhiều bom tấn lớn, trong đó có Avatar: Fire and Ash.
Khả năng trụ rạp tới hơn 4 tháng cho thấy sức hút bền bỉ và lượng khán giả ổn định của thương hiệu này. Với tổng doanh thu 428,1 triệu USD tại Bắc Mỹ, Zootopia 2 hiện đứng thứ 9 trong danh sách các phim hoạt hình có doanh thu cao nhất mọi thời đại tại thị trường này.
Danh sách dẫn đầu vẫn thuộc về các tên tuổi lớn như Inside Out 2, Incredibles 2 hay The Super Mario Bros. Movie. Tuy vậy việc góp mặt trong top 10 cho thấy sức cạnh tranh mạnh mẽ của thương hiệu Zootopia trong thị trường phim hoạt hình.
Ngoài ra bộ phim cũng trở thành tác phẩm có doanh thu cao nhất tại Bắc Mỹ trong năm 2025, vượt qua A Minecraft Movie với thành tích hơn 424 triệu USD. Không chỉ dừng lại ở đó, Zootopia 2 còn lọt vào top 40 phim có doanh thu cao nhất mọi thời đại tại thị trường nội địa, xếp trên nhiều bom tấn nổi tiếng.
Trên phạm vi toàn cầu, phim đạt khoảng 1,86 tỷ USD, trở thành phim hoạt hình Hollywood có doanh thu cao nhất mọi thời đại. Thành tích này cũng giúp Zootopia 2 vươn lên vị trí phim hoạt hình có doanh thu cao thứ hai trong lịch sử, chỉ sau Na Tra 2.
Tại thị trường Việt Nam, bộ phim ghi nhận mức doanh thu khoảng 233 tỉ đồng, là phim hoạt hình ăn khách nhất từng phát hành tại rạp. Phim được phát hành từ ngày 26-11-2025 và sau khi kết thúc hành trình tại rạp Bắc Mỹ, hiện đã có mặt trên nền tảng Disney+.
Nguồn: https://tuoitre.vn/zootopia-2-roi-rap-sau-hon-4-thang-gay-sot-phong-ve-20260405085452001.htm
Tình Yêu Giới Tính
Có con với cả vợ và bồ, giám đốc cay đắng nhận ra mình chỉ là người đổ vỏ

Tôi tên là Trường, 51 tuổi. Tôi có nhân tình bên ngoài, vợ biết nhưng không nói. Ban đầu tôi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng hiểu ra vợ rất thức thời, thấu rõ vật chất quyết định ý thức. Trong gia đình này tôi là trụ cột, tiền tôi đưa vợ hằng tháng vứt đi cũng gấp 5 lần tổng số lương còm của vợ.
Với nhân tình, tôi giao hẹn đẻ được con trai, tôi sẽ làm di chúc nhà đất cho thằng bé tất cả. Không ngờ đứa nhỏ trong bụng cô ấy lại là con trai thật. Tôi vui lắm, tự tính toán, lên kế hoạch tiền nong, tặng quà cho tình nhân rất nhiều.
Từ khi biết có con trai, tôi thường qua lại chỗ nhân tình nhiều hơn. Thế nhưng vợ tôi hình như không hề có ý định ngăn cản. Nhân tình sinh cho tôi một cậu con trai, vợ cũng biết nhưng tuyệt nhiên không ý kiến.
Ban đầu tôi hoảng khi biết vợ đã phát hiện ra. Nhưng đáp lại sự căng thẳng của tôi chỉ là nụ cười bao dung hiểu chuyện. Tận sau này tôi mới hiểu ý nghĩa, chứ tại thời điểm đó tôi cảm động vô cùng.
Thay vì làm lớn chuyện, vợ tôi không tỏ vẻ ghen tuông, đố kỵ. Đàn ông chúng tôi ra ngoài xã hội "đầu đội trời, chân đạp đất", về gia đình vẫn giữ được kỉ cương, đó là điểm đáng để tự hào.
Tôi giải thích thái độ bình thản, lạnh nhạt của vợ là tỉnh táo, khôn ngoan. Cô ấy thực sự rất khôn ngoan mới thế. Chúng tôi lấy nhau 4 năm mới có mụn con gái, sau đó vợ tôi không mang thai thêm được.
Nhiều năm tôi bị trêu cho ngồi chiếu dưới vì mang tiếng con trưởng mà không biết đẻ con trai. Giờ thì tôi đã có một cậu ấm đáng đồng tiền bát gạo, yên tâm sau này có thằng chống gậy lúc về già.
Vốn dĩ tôi chỉ định làm mọi thứ trong âm thầm nhưng chẳng hiểu thế nào vợ tôi cái gì cũng biết, chỉ có ghen tuông là không. Điều này khiến tôi cảm thấy vô cùng thành tựu. Gia đình tôi trong ấm, ngoài êm, cả vợ và nhân tình đều yên ổn.
Họ yêu thương, chiều chuộng tôi và hòa thuận lẫn nhau. Hai người phụ nữ của tôi rõ ràng đều vô cùng đẳng cấp. Tuy nhiên trái đắng cuối cùng cũng đến, vượt qua những gì mà trí não tôi có thể tưởng tượng ra.
Nhân dịp con trai nhỏ đầy tháng, tôi mạnh dạn ngỏ ý với vợ, mở tiệc cho 2 chị em gặp nhau và các con chính thức thành người một nhà. Vợ tôi hào phóng gật đầu, chỉ nhắc nhẹ nên tổ chức nhỏ, không nên làm lố.
Chẳng ngờ bữa tiệc hôm đó không những lố mà tôi còn bị biến thành thằng hề trong trò chơi của vợ. Sau màn ăn uống, vợ tôi khéo léo nhắc con gái về phòng học bài. Chỉ còn 3 người lớn và đứa nhỏ đang ẵm trên tay.
Vợ tôi nhẹ nhàng hỏi nhân tình: "Em nói thật đi, thằng bé có phải con anh Trường không?". Nhân tình của tôi bực bội nói xẵng: "Chị lớn tuổi, nên nói chuyện tử tế". Vợ tôi mặt không biến sắc nói như đinh đóng cột: "Em cũng giống chị, đều lừa anh ấy cả. Chồng chị làm gì có khả năng sinh con".
Phút giây ấy tôi hiểu rõ ràng một điều, phụ nữ không bao giờ đơn giản và tốt nhất không cho họ gặp nhau.
Tôi lấy lại vai trò làm chủ, quát nhẹ để áp đảo vợ, bày tỏ thái độ sẵn sàng bảo vệ nhân tình. Cô nhân tình nhỏ của tôi được đà cũng làm ra vẻ thách thức rất căng. Tuy nhiên vợ tôi không sa vào tranh cãi, chỉ nói một câu mà phần thắng nghiêng hẳn về cô ấy: "Con gái tôi cũng không phải con anh. Tôi định giữ kín chuyện này nhưng thấy anh ngu quá, tôi không đành lòng im lặng".
Chuyện còn lại thì các bạn biết rồi đấy. Tôi điên tiết, hậm hực đi xét nghiệm khắp nơi và ngậm đắng nuốt cay nghe nhân tình thú nhận đứa nhỏ là con của cô ấy với bạn trai cũ. Hiện tại, cô ta vẫn lén lút quan hệ với người yêu ở sau lưng tôi.
Vợ tôi sau khi gây ra phong ba bão táp thì vẫn tỏ vẻ nhẹ nhàng, cao thượng, trực tiếp đề nghị với tôi: Hoặc quay về nhà, tiếp tục làm bố của con gái chúng ta, sống để bụng chết mang theo, tuyệt đối không cho con biết. Hoặc làm đơn ly hôn, để lại toàn bộ tài sản vì vi phạm nghiêm trọng hôn nhân một vợ một chồng. Anh có muốn cho thiên hạ biết anh vô sinh không?
Tôi phải thừa nhận đúng là tôi thất bại. Thứ duy nhất khiến tôi còn giá trị là cái mác giám đốc, có công ty, có tiền và tài sản tương đối. Nhưng tình yêu, sự tôn trọng và một gia đình thực sự thì tôi không còn.
Hiện tại, tôi cố gắng trấn tĩnh để suy nghĩ thấu đáo và thực tế nhất về đề nghị của vợ. Tôi có nên tiếp tục sống với vợ con như trước, thiết lập cuộc sống giả vờ như yên ổn để bảo toàn danh dự và tài sản của mình?
Hay là chấp nhận ly hôn? Mất tài sản (nhiều chứ không ít) và coi đây là cái giá tôi phải trả để xóa đi tất cả, làm lại từ đầu? Theo mọi người tôi nên làm thế nào để cuộc sống sau này dễ chịu hơn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Tôi năm nay 30 tuổi, ngoại hình dễ nhìn, công việc ổn định và còn độc thân. Sau khi chồng sắp cưới qua đời vì tai nạn giao thông 4 năm trước, tôi gần như không thể mở lòng với người đàn ông nào khác.
Thời gian qua, tôi ra Hà Nội tham dự một khóa học do cơ quan đề cử. Và đó là dịp để tôi có cơ hội gặp lại Hiền - cô bạn nhà bên thân thiết suốt những năm tháng tuổi thơ.
Bạn tôi không xinh đẹp nhưng học giỏi, chân chất, hiền lành đúng như tên bố mẹ đặt cho. Ngày cô ấy thông báo lấy chồng là một chàng trai Hà Nội, tôi đã hạnh phúc thay cho cô ấy.
Nhà Hiền nghèo, cô ấy vất vả từ bé nhưng luôn nỗ lực học hành để thay đổi tương lai. Chứng kiến những vất vả và nỗ lực của bạn, nhìn bạn học hành thành đạt, lấy chồng có nhà cửa ổn định, tôi thấy ông trời quả đã không phụ lòng người.
Sau khi lập gia đình, bận bịu con nhỏ, Hiền ít về quê. Mỗi lần về quê, chúng tôi cũng chỉ có thể ngồi với nhau một lúc, không đủ thời gian để chia sẻ, tâm sự chuyện gì. Lần này, tôi lên Hà Nội học, tranh thủ những lúc rảnh rỗi, chúng tôi mới có thời gian hẹn hò cà phê.
Bình thường, hai ngày cuối tuần tôi sẽ tranh thủ về nhà. Nhưng cuối tuần hôm ấy Hiền gọi điện tha thiết mời tôi đến nhà và bảo sẽ đến đón tôi. Tôi bảo cô ấy chỉ cần gửi định vị, tôi sẽ tự bắt taxi đến.
Vợ chồng Hiền tiếp đón tôi nồng hậu. Đây là lần đầu tiên tôi trò chuyện với chồng Hiền nhiều thế. Anh ấy đối với bạn thân của vợ rất cởi mở, thân tình, không hề tỏ ra xa lạ, khoảng cách, như thể chúng tôi cũng rất thân thiết với nhau.
Sau bữa cơm tối thân mật, Hiền rủ tôi ngủ lại. Lâu lắm cả hai mới gặp nhau, có bao nhiêu điều để nói. Cô ấy nhắc lại hồi nhỏ, thỉnh thoảng tôi vẫn sang nhà cô ấy ôn bài thi tới muộn rồi ôm nhau ngủ. Lúc đầu tôi ngại ngần từ chối, nhưng khi Hiền nhắc đến kỷ niệm, lại được chồng cô ấy thêm lời, tôi đã đồng ý ở lại.
Lúc đầu, Hiền bảo tôi ngủ cùng cô ấy, còn chồng sẽ sang ngủ cùng phòng với con gái. Nhưng tôi ngại nên sau khi trò chuyện hồi lâu, thấy Hiền đã buồn ngủ bèn quyết định trả lại không gian riêng tư cho vợ chồng bạn, còn tôi sang phòng con gái nhỏ ngủ.
Có lẽ vì lạ nhà, nên tôi nằm mãi mới dỗ được mình vào giấc. Nhưng khi tôi vừa lơ mơ ngủ, bỗng cảm thấy như có bàn tay chạm vào người mình. Tôi trở mình, tưởng rằng chỉ là giấc mơ, nhưng rồi mọi thứ rõ ràng hơn khi bàn tay lần vào trong áo.
Tôi mở mắt. Trong ánh đèn ngủ lờ mờ, tôi hoảng hốt nhìn thấy chồng Hiền sát bên cạnh, gương mặt anh ta đã áp thật gần mặt tôi. Theo phản xạ, tôi định hét lên, nhưng anh ấy lại dùng miệng mình bịt miệng tôi lại.
Nụ hôn mạnh bạo, hai cánh tay bị anh ta giữ chặt khiến tôi không thể vùng vẫy chỉ có thể phát ra vài tiếng ú ớ, bất lực. Đúng lúc ấy, con gái anh ấy ngủ mơ ngồi dậy. Anh ta dừng lại, dỗ con nằm xuống ngủ tiếp. Sau đó, anh ấy nhìn tôi, không nói một lời, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Tôi khiếp sợ đến mức bật điện trong phòng sáng suốt đêm không dám ngủ. Sau đó có lẽ mệt mà thiếp đi lúc nào không biết.
Tôi tỉnh dậy khi mặt trời đã lên, Hiền chào tôi, nụ cười rạng rỡ, đồ ăn sáng đã chuẩn bị sẵn trên bàn. Tôi nhìn quanh, không thấy chồng Hiền đâu. Cô ấy hiểu ý, liền nói, sáng chủ nhật nào anh ấy cũng dậy sớm đi đá bóng, sau đó ăn sáng, cà phê với bạn bè tới trưa mới về.
Tôi hỏi Hiền: “Chồng cậu có tốt với cậu không, có yêu thương cậu không?”.
Hiền nhìn tôi, ánh mắt như tối đi một chút, giọng trầm xuống: “Chẳng giấu gì cậu, 2 năm trước, anh ấy từng ngoại tình. Thời gian ấy vợ chồng mình căng thẳng suýt ly hôn. Mình yêu anh ấy nhưng việc tha thứ cho sự phản bội là quá khó. Anh ấy đã quỳ xuống cầu xin mình, hứa chỉ trót sai lầm một lần, xin mình cho anh ấy cơ hội sửa sai.
Mình một phần vì còn yêu, một phần vì thương con nên đã dìm nỗi khổ đau xuống. Từ sau chuyện đó, mình thấy anh ấy quan tâm mình nhiều hơn nên mọi chuyện cũng nguôi ngoai dần. Có lẽ trong đời không ai tránh khỏi sai lầm, quan trọng là biết sai biết sửa, đúng không?”.
Nghe Hiền kể, tôi chỉ ước giá như chuyện tồi tệ xảy ra đêm qua chỉ là một cơn ác mộng do tôi mê ngủ mà nhìn thấy. Hóa ra, thói trai gái là bản chất của anh ta, chưa từng thay đổi. Ngay chính bản thân của vợ mà anh ta còn không tha, còn làm những chuyện xấu hổ ngay chính trong nhà mình. Vậy thì chuyện anh ta ong bướm bên ngoài chắc chắn không thể sửa.
Nghĩ đến đó, tôi vừa căm ghét gã ta, vừa thương cô bạn mình. Cô ấy chắc chắn không chỉ bị dối lừa một lần. Anh ta không xứng đáng được tha thứ, không xứng đáng được bạn tôi tin tưởng và yêu thương như thế. Tôi muốn lột tấm mặt nạ bỉ ổi của gã ta xuống.
Nhưng đúng lúc tôi còn đang do dự có nên nói ra hay không thì anh ta về. Lúc Hiền rời khỏi đó, anh ta ngồi xuống đối diện tôi, nói rất nhỏ: “Có lẽ em không biết, vợ anh mắc chứng rối loạn lo âu. Thời gian vừa qua cô ấy phải dùng thuốc điều trị. Em là bạn thân, có lẽ không muốn tình trạng cô ấy nặng thêm. Bạn em có thể sống vui vẻ hay không là do em đấy”.
Giọng anh ta ra vẻ vừa nghiêm túc lại vừa bỡn cợt khiến tôi ghê tởm. Anh ta đang lấy tình bạn của chúng tôi để che đậy cho hành vi xấu xa của mình. Nhưng những lời anh ta nói quả thật khiến tôi do dự.
Bạn tôi đã đau khổ một lần, vết thương ấy có lẽ rất khó khăn mới có thể liền sẹo. Nếu tôi phơi bày sự xấu xa của anh ta ra, đó có thể là cú sốc khó lòng chống đỡ. Nhưng nếu im lặng để bạn tôi sống trong sự dối lừa kéo dài ấy, tôi sẽ trở thành đồng lõa của một gã chồng phản bội.
Hơn một tháng trôi qua rồi kể từ khi chuyện đó xảy ra, mỗi cuối tuần Hiền vẫn gọi tôi đến chơi nhưng tôi viện cớ từ chối. Nhưng việc chồng cô ấy sàm sỡ mình một cách trắng trợ khiến tôi ám ảnh. Im lặng và phơi bày sự thật, tôi không biết việc gì mới thật sự là tốt với bạn mình.
“Im lặng là vàng” liệu có đúng trong trường hợp của tôi không?
T. H (Hà Tĩnh)
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tình Yêu Giới Tính
Vợ đổi tính sau khi tham gia hội chị em, đòi ly hôn vì chồng "nhạt"

Tôi năm nay 34 tuổi, làm phó phòng kinh doanh cho một công ty du lịch. Cuộc sống của tôi trước đây khá bình yên. Vợ chồng cưới nhau được gần 8 năm, có hai con nhỏ.
Tôi không quá giàu nhưng chưa bao giờ để vợ con thiếu thốn. Lương tháng tôi đưa hết cho vợ giữ, ngoài giờ làm thì chỉ quanh quẩn ở nhà. Chúng tôi có nhà riêng ông bà nội cho, sống tại một thành phố miền Trung.
Tôi không nhậu nhẹt, không cờ bạc, cũng chẳng gái gú. Thú vui duy nhất là tối đến nằm chơi vài ván game trên điện thoại để xả stress.
Vợ tôi ngoại hình ưa nhìn, trước đây rất giản dị. Cô ấy chăm con khéo và sống tiết kiệm. Sau khi sinh hai bé, vợ tôi gần như chỉ xoay quanh gia đình. Đi làm về là cơm nước, con cái, cuối tuần thì đưa con đi chơi hoặc về ngoại.
Nhưng khoảng gần một năm nay, tôi thấy vợ thay đổi hẳn.
Ban đầu chỉ là chuyện ăn mặc. Từ người phụ nữ suốt ngày áo thun, sơmi, quần kaki đơn giản, vợ bắt đầu chăm chút ngoại hình hơn hẳn. Vợ dùng son phấn nhiều hơn, quần áo cũng cập nhật mốt này, mốt kia. Sau đó, vợ tôi còn đi tập gym, mỗi tháng 2-3 lần đi chăm sóc da...
Tôi để ý vợ thay đổi từ khi được người bạn giới thiệu tham gia một hội chị em. Nhóm này khoảng 7-8 người, hầu hết làm nghề bán hàng online. Những buổi cà phê, trà sữa của họ chuyển thành đi ăn sang, check-in quán đẹp, rồi đi karaoke, sinh nhật, tụ tập gần như tuần nào cũng có. Mỗi lần vợ tôi ra ngoài là trang điểm kỹ càng cả tiếng đồng hồ. Điện thoại cô ấy lúc nào cũng đầy ảnh selfie, ảnh check-in, clip hát hò cùng bọn họ.
Tôi từng thấy vui vì vợ biết chăm sóc bản thân, trẻ đẹp hơn sau nhiều năm hy sinh cho gia đình. Nhưng rồi dần dà tôi không thoải mái khi sự thay đổi ấy không chỉ nằm ở vẻ ngoài.
Vợ bắt đầu hay về muộn. Điện thoại lúc nào cũng kè kè bên người. Có lần tôi vô tình thấy nhóm chat hội chị em được vợ đặt mật khẩu riêng. Tôi hỏi thì vợ nổi cáu, bảo tôi không tôn trọng quyền riêng tư.
Rồi những cuộc cãi vã bắt đầu xuất hiện dày đặc. Trước đây, vợ tôi tính tình dễ chịu, hiếm khi lớn tiếng. Còn bây giờ, chỉ cần tôi ngồi bấm điện thoại chơi game một lúc là vợ khó chịu. Cô ấy trách tôi vô tâm, nhàm chán, không biết lãng mạn. Rồi đem tôi ra so sánh với chồng người này người kia...
Tôi nghe nhiều đến mức bắt đầu thấy hoang mang. Tôi không hoàn hảo, nhưng thật sự tôi không nghĩ mình tệ. Tôi chỉ là kiểu đàn ông hơi khô khan, thích sống bình lặng, yên ổn sau giờ làm.
Có lần tôi góp ý về sở thích, cách sống của vợ hiện tại khiến tôi thấy không thoải mái, rồi tôi hỏi thẳng: “Em có người khác phải không?”. Vợ chỉ cười nhạt rồi bảo sống với tôi ngột ngạt, không còn cảm xúc nữa.
Dạo gần đây, mỗi lần cãi nhau là cô ấy đòi ly hôn, đòi giải thoát cho nhau. Thái độ của vợ khiến tôi hoang mang, không hiểu có vấn đề gì nghiêm trọng trong hôn nhân khiến cô ấy thay đổi như vậy.
Tôi cũng không biết ngoài kia có điều gì hấp dẫn khiến vợ thay đổi đến vậy. Có thể là môi trường mới, bạn bè mới, hoặc cảm giác được chú ý sau nhiều năm chỉ quanh quẩn bếp núc con cái...
Tôi từng tự trách bản thân vì đã quá vô tâm, quá đơn điệu. Nhưng tôi vẫn không hiểu, một người đàn ông chỉ biết đi làm rồi về nhà, tối chơi game vài tiếng, không rượu chè, trai gái... có đáng để bị xem là “không còn giá trị” trong hôn nhân không? Tôi nên làm gì lúc này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

