Tôi vừa kết thúc mối tình hơn bốn năm. Người yêu nói không muốn yêu nữa, chỉ thấy mệt và muốn dừng lại. Tôi đã cố níu kéo rất nhiều, từ nhắn tin, gọi điện tới đứng chờ trước công ty nhưng em vẫn lạnh lùng. Điều khiến tôi suy sụp nhất là chỉ khoảng hai tuần sau chia tay, tôi biết em mập mờ với người khác. Có thể hai người chưa chính thức nhưng nhìn cách nói chuyện, quan tâm nhau là tôi hiểu rồi. Tôi không biết em thích người kia từ trước khi chia tay tôi hay mới. Bốn năm bên nhau, tôi vẫn còn yêu em rất nhiều nên giờ đầu óc lúc nào cũng nghĩ về em và cảm thấy suy sụp quá. Tôi phải làm sao để vượt qua đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là nữ, sinh năm 1989, ở TP HCM, người gốc ở đây luôn, làm công việc văn phòng, thu nhập ổn định, gia đình nề nếp, gia giáo. Từ nhỏ, tôi chỉ đi học rồi về nhà, sau này lớn cũng vậy: đi làm, về nhà, thỉnh thoảng lại đi chơi, đi du lịch với hội bạn thân hoặc đồng nghiệp. Trước 30 tuổi, tôi thấy cuộc sống như vậy là đủ, sống vui vẻ, hạnh phúc, chẳng thiếu thứ gì. Nhưng khi bước qua cột mốc 30 tuổi, thấy bạn bè lần lượt lập gia đình, ổn định cuộc sống, tôi bắt đầu hoang mang, cô đơn và buồn thật sự. Lúc này tôi mới bắt đầu tìm hiểu và yêu đương.
Tôi có mối tình đầu vào năm 32 tuổi, từng nghĩ đây là bạn đời của mình nhưng tiếc là mọi dự định đổ vỡ sau hai năm vì tôi bị phản bội. Sau đó bạn bè giới thiệu cho tôi vài người nhưng tôi không quen được ai nữa hết vì cái bóng của mối tình đầu quá lớn và tôi không còn niềm tin vào đàn ông nữa. Nhiều lúc tôi nhận thấy ở tuổi này, điều gì mình cũng dám làm nhưng việc tin tưởng một người đàn ông đối với tôi sao khó quá. Liệu có còn người đàn ông nào chân thành, tử tế không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi quen anh, là chủ một cơ sở kinh doanh nhỏ, trước đây làm ăn khá ổn định, thu nhập đều. Nhưng từ đầu năm đến nay, công việc sa sút, nhiều tháng gần như hòa vốn hoặc thua lỗ. Gần đây anh vay tôi 300 triệu đồng để nhập hàng, nói là khách chưa thanh toán nên thiếu vốn. Tôi tin tưởng vì từng nhiều lần đến công ty anh, thấy anh làm việc nghiêm túc nên đã đồng ý.
Vài ngày sau, anh lại hỏi vay thêm 200 triệu nữa nhưng tôi không còn khả năng. Anh năn nỉ tôi vay hộ người khác giúp anh vì không ai cho anh vay thêm. Số tiền 300 triệu ban đầu là toàn bộ tiền tôi tích góp được từ thời sinh viên. Tôi rất lo nếu vay hộ mà anh không trả được thì chẳng biết tới khi nào tôi mới trả hết.
Khi biết tôi có thể vay nhưng không dám vay giúp, anh tức giận, mắng mỏ và đe dọa đủ kiểu, kể cả tung ảnh nhạy cảm của tôi. Tôi sốc và không thể tin đó là người mình yêu. Sau đó tôi mới biết anh đang vướng cờ bạc online, nợ nần và bỏ bê công việc. Giờ tôi rất hoang mang, vừa sợ hãi vừa thất vọng. Tôi phải làm gì đây? Tôi có nên báo cho gia đình anh biết chuyện không?
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi cùng 37 tuổi, kết hôn năm 2017, từ hai bàn tay trắng cùng nhau lập nghiệp ở TP HCM. Sau gần 10 năm nỗ lực cày cuốc, chúng tôi tích lũy được một căn hộ chung cư đang ở, hai mảnh đất ở vùng ven và một khoản tiền gửi tiết kiệm. Đối với một cặp vợ chồng tỉnh lẻ, đó từng là niềm tự hào và là điểm tựa để chúng tôi lo cho gia đình 6 người, gồm bố mẹ già và hai con nhỏ (8 tuổi và 4 tuổi).
Thế nhưng, biến cố ập đến khi làn sóng cắt giảm nhân sự gõ cửa gia đình tôi. Chồng tôi mất việc từ tháng 3 năm nay, ròng rã 4 tháng qua nộp hồ sơ khắp nơi nhưng ở độ tuổi cận 40, cơ hội vô cùng mong manh. Còn tôi cũng vừa nhận thông báo sẽ chính thức dừng công việc văn phòng vào tháng 8 tới. Nhìn vào tình hình khó khăn chung của thị trường, tôi thực sự lo lắng về khả năng quay lại quỹ đạo công việc cũ của cả hai vợ chồng.
Hiện tại, tổng chi phí cố định để duy trì cuộc sống và học hành cho cả gia đình tại Sài Gòn là khoảng 40 triệu đồng/tháng. Trong đó đã bao gồm khoảng 10,5 triệu đồng tiền gốc và lãi ngân hàng cho một khoản vay mua đất trước đây. Hiện tại, khoản vay này có lãi suất thấp hơn lãi suất gửi tiết kiệm nên tôi vẫn chọn cách duy trì thay vì tất toán ngay.
Sau khi nghỉ việc vào tháng 8, tôi sẽ nhận được khoản bảo hiểm thất nghiệp khoảng 26 triệu đồng/tháng. Nếu tiếp tục bám trụ lại Sài Gòn, khoản tiền này cộng với tiền lãi tiết kiệm vẫn không gánh nổi chi phí sinh hoạt đắt đỏ, gia đình tôi sẽ phải tiêu âm vào tiền gốc mỗi tháng. Với số tiền tiết kiệm hiện có, chúng tôi có thể cố gồng gánh ở lại thành phố thêm khoảng một năm nữa để chờ cơ hội. Tuy nhiên, tôi lo sợ giải pháp chịu đựng bị động này sẽ bào mòn hết số vốn phòng thân cuối cùng của gia đình. Vì vậy, tôi đang cân nhắc một bước lùi chủ động ngay bây giờ như sau:
Cả gia đình tôi sẽ chuyển hẳn về quê ngoại sống cùng người thân. Ở quê chi phí sinh hoạt thấp, mức bảo hiểm thất nghiệp của tôi hy vọng có thể tạm đủ gói ghém cho cả nhà trong giai đoạn thắt lưng buộc bụng này. Quan trọng hơn, con trai lớn của tôi sẽ kịp nhập học lớp 3 ngay từ đầu năm học mới tại quê, tránh được việc phải chuyển trường lỡ dở giữa năm nếu đợi đến lúc kiệt quệ mới chạy.
Về kế hoạch lâu dài, tôi dự định dành khoảng một năm ở quê để nghiêm túc học nâng cao, thi lấy bằng tiếng Anh quốc tế để chuyển hẳn sang hướng đi dạy tại các trung tâm hoặc dạy online, vì nền tảng ngoại ngữ của tôi hiện tại khá ổn. Chồng tôi cũng có thời gian cân bằng lại áp lực và tìm các công việc hành chính hoặc lao động phổ thông tại các khu công nghiệp gần nhà, để có thu nhập bình dân qua ngày. Nếu sau một hai năm, cuộc sống ngoài quê thực sự ổn định, chúng tôi mới tính đến việc xử lý tài sản ở TP HCM để an cư lạc nghiệp hẳn ở quê.
Nhiều người khuyên tôi nên tiếp tục ở lại thành phố lớn vì dù sao cơ hội việc làm và học hành của con cái vẫn tốt hơn, về quê coi như phí hoài những nỗ lực từ trước đến nay. Tôi lại nghĩ, chủ động rút lui khi trong tay còn chút nguồn vốn phòng thân sẽ an toàn hơn là đợi đến khi cạn kiệt mới dắt díu nhau về. Ở tuổi 37, phải chấp nhận từ bỏ công việc thành thị để tính đường về quê làm lại từ đầu là một quyết định rất nặng lòng.
Mong nhận được những góc nhìn khách quan và lời khuyên tỉnh táo từ những người đi trước: Liệu kế hoạch lùi một bước để chuyển hướng sự nghiệp của vợ chồng tôi lúc này có quá vội vã hay không? Xin chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

