Sau trận thua Việt Nam 1-3 ở vòng loại Asian Cup 2027, truyền thông Malaysia tiếp tục xoáy sâu vào câu hỏi: Làm thế nào để thu hẹp khoảng cách với đối thủ lớn nhất khu vực? Nhưng, thay vì cổ vũ làn sóng nhập tịch, bài bình luận của tác giả Ajitpal Singh trên New Straits Times (NST) đi theo hướng ngược lại, kêu gọi từ bỏ đường tắt và cải tổ bóng đá từ gốc rễ.
Ajitpal nhắc đến những tranh luận đang lan rộng trên mạng xã hội Malaysia sau trận thua tại sân Thiên Trường (Ninh Bình), nơi đội chủ nhà thắng thuyết phục nhờ cú đúp của tiền đạo nhập tịch Nguyễn Xuân Son. Nhiều người hâm mộ cho rằng Malaysia cần “tìm thêm cầu thủ nhập tịch để đánh bại Việt Nam”. Tuy nhiên, Ajitpal phản bác: “Sau tất cả những gì đã xảy ra, bóng đá Malaysia phải rút ra những bài học từ sai lầm. Có phải chúng ta đã đi chệch hướng hoàn toàn?”.
Ông cho rằng bóng đá Malaysia dường như vẫn tiếp tục tìm kiếm giải pháp “mì ăn liền” thay vì giải quyết các vấn đề nền tảng. Những bê bối gần đây, đặc biệt là vụ 7 cầu thủ nhập tịch làm giả giấy tờ khiến đội tuyển bị xử thua hàng loạt trận, lẽ ra phải là hồi chuông cảnh tỉnh. “Tuy nhiên, chúng ta vẫn đang sa đà vào con đường tắt này”, bài báo có đoạn.
Không tính 7 ngoại binh đã bị cấm thi đấu vì gian lận nhập tịch, Malaysia vẫn có 13 cầu thủ sinh trưởng ở nước ngoài được đăng ký trong trận thua Việt Nam. Trong đó, có 10 cầu thủ lai và ba người nhập tịch không có dòng dõi nước này. Bài báo cho rằng việc tiếp tục nhập tịch ồ ạt là điều khó hiểu. “Bóng đá Malaysia nên tránh xa rắc rối đó. Thay vì sửa chữa hệ thống, họ vẫn coi nhập khẩu cầu thủ là giải pháp”, Ajitpal viết. “Malaysia không cần nhập tịch cầu thủ, mà cần nhập tịch chính những người làm bóng đá”.
Quan điểm này trái với một số ý kiến trong khu vực, khi Việt Nam cũng sử dụng cầu thủ nhập tịch như Xuân Son hay Đỗ Hoàng Hên để gia tăng sức mạnh. Chuyên gia Malaysia Zulhelmi Zainal Azam từng thừa nhận đội tuyển Việt Nam mạnh nhất Đông Nam Á nhờ những bổ sung này. Xuân Son và Hoàng Hên không có gốc gác Việt Nam, nhưng vẫn có thể hát quốc ca, đã thi đấu nhiều năm ở V-League. Đây là điểm khác biệt ở Malaysia. Theo thống kê, nhiều cầu thủ Malaysia có 25% hoặc 50% dòng dõi nước này nhưng không thể hát quốc ca hoặc giao tiếp với người bản địa vì chủ yếu sinh trưởng ở nước ngoài.
“Hãy thẳng thắn. Sự ám ảnh với các giải pháp nhanh này bộc lộ sự lười biếng”, Ajitpal viết tiếp. “Bóng đá Malaysia không cần thêm những cầu thủ được đưa vào đội tuyển mà không thể hát quốc ca hay nói một câu tiếng bản địa. Chúng ta cần xây dựng bản sắc, sự kiên nhẫn và niềm tin vào hệ thống đào tạo nội địa”.
Để làm rõ lập luận, bài viết đưa ra ví dụ từ Nhật Bản và Hàn Quốc. Hai nền bóng đá không chọn đường tắt mà phát triển từ trường học, cộng đồng đến hệ thống trẻ bài bản. “Kết quả không đến ngay lập tức, nhưng rồi cũng đến”, tác giả nhận định. “Nhật Bản đã biến hạn chế thể hình thành lợi thế kỹ thuật, tạo ra những cầu thủ vượt trội về chiến thuật, không sợ hãi và hoàn thiện”.
Thành công của Nhật Bản không còn là bất ngờ, với những chiến thắng trước các cường quốc bóng đá như Đức, Brazil hay Anh những năm qua. Trong khi đó, Malaysia vẫn loay hoay tìm bản sắc.
Một phần quan trọng của bài viết dành để phân tích chương trình phát triển bóng đá quốc gia NFDP của Malaysia. Dù được đầu tư hàng triệu USD, câu hỏi lớn vẫn là: “Những cầu thủ đẳng cấp thế giới ở đâu?”.
NFDP là dự án phát triển bóng đá trẻ quy mô quốc gia, ra đời năm 2014 với mục tiêu xây dựng lộ trình đào tạo từ cơ sở đến đỉnh cao. NFDP tập trung vào các nhóm tuổi từ 7 đến 17, kết hợp đào tạo kỹ thuật, thể lực, tâm lý và giáo dục, với trung tâm nòng cốt là Học viện Mokhtar Dahari, nhằm tạo nguồn cầu thủ cho đội tuyển Malaysia trong dài hạn.
Tác giả thừa nhận câu trả lời hiện tại là không có, nhưng đây không phải lý do để hoảng loạn. Ngay cả những học viện hàng đầu như Benfica hay Ajax, cũng chỉ có 25-40% cầu thủ trẻ lên được đội một, và tỷ lệ trở thành ngôi sao hàng đầu chỉ khoảng 0,04%. “Đó là bản chất của phát triển, cần một cuộc chơi dài hạn, không phải đường tắt”, Ajitpal viết tiếp.
Ông đề xuất mọi CLB ở giải VĐQG Malaysia đầu tư nghiêm túc cho đào tạo trẻ như NFDP. Khi đó, nguồn cầu thủ sẽ tăng, cạnh tranh nội bộ sẽ mạnh hơn và chất lượng chung được nâng cao. Nhưng thực tế, giải đấu bị các ngoại binh phủ kín, cộng thêm cầu thủ nhập tịch và con lai, tạo ra “nhiễu loạn chứ không phải tiến bộ”.
H/L VN Malaysia
Dù vậy, tác giả không phủ nhận hoàn toàn vai trò của nhập tịch. “Nhập tịch không xấu”, ông nhấn mạnh. “Nếu dùng đúng cách, nó có thể nâng chuẩn và tạo cạnh tranh lành mạnh. Nhật Bản cũng từng làm điều này, nhưng điểm khác biệt là họ tiến xa hơn và không phụ thuộc vào nó”.
Ngược lại, ông cảnh báo đội tuyển Malaysia đang có nguy cơ lệ thuộc. Trong khi Nhật Bản hiện có thể triệu tập đội hình World Cup toàn cầu thủ chơi tại châu Âu, Malaysia vẫn phải gọi những cầu thủ ít được ra sân ở CLB và kỳ vọng họ tỏa sáng ở cấp độ quốc tế. “Vấn đề không phải ở năng lực cầu thủ, mà là thất bại của hệ thống”, bài viết kết luận.
Giải đấu tiếp theo của Malaysia cũng như Việt Nam là ASEAN Cup 2026, từ 24/7 đến 26/8. Malaysia ở bảng B cùng Thái Lan, Philippines, Myanmar và Lào. Việt Nam ở bảng A với Indonesia, Singapore, Campuchia và Brunei hoặc Timor Leste.
Geovane sinh ngày 14/4/1994 ở Minas Gerais, Brazil. Anh trưởng thành ở các lò đào tạo trong nước, rồi thi đấu chuyên nghiệp ở các giải hạng thấp cho Primavera, Matonense, Sao Carlos và Maringa. Đến năm 2019, anh sang Việt Nam khoác áo Sài Gòn FC (nay đã giải thể).
Sau đó, Geovane lần lượt đến Hà Nội FC mùa 2021, Thể Công (2022), Công an Hà Nội (2023-2024), Hà Tĩnh (2024-2025) và Ninh Bình (2025-2026). Tiền đạo cao 1,88 m thuận chân trái, sở hữu kỹ thuật khéo léo và tốc độ. Sau 130 trận V-League, Geovane ghi 42 bàn. Riêng mùa này, Geovane đã ghi 7 và kiến tạo 3 bàn sau 17 trận V-League.
Ở V-League, mỗi đội được đăng ký một cầu thủ nhập tịch Việt Nam gốc nước ngoài. Tuy nhiên, điều lệ giải quy định các cầu thủ chỉ được đăng ký một trạng thái cầu thủ từ đầu giải. Vì vậy, Geovane phải chờ đến mùa sau 2026-2027 mới có thể thi đấu theo diện cầu thủ nhập tịch.
Geovane trở thành cầu thủ nhập tịch thứ sáu đang thi đấu tại V-League. Ba cầu thủ Brazil khác nhập tịch là là Nguyễn Xuân Son của Nam Định, Đỗ Hoàng Hên (Hà Nội FC) và Đỗ Phi Long (Đà Nẵng). Trong khi đó, Trần Trung Hiếu của Becamex TP HCM gốc Uganda, còn Hoàng Vũ Samson của PVF-CAND gốc Nigeria.
Geovane đang hoàn tất thủ tục chuyển liên đoàn từ Brazil sang Việt Nam, để có thể được gọi lên đội tuyển quốc gia. Nếu tiền đạo này được HLV Kim Sang-sik triệu tập, hàng công Việt Nam có xuất phát với bộ ba Hên – Lộc – Son.
Khác với giai đoạn thành công cùng đội tuyển Việt Nam trước đây, lần tái xuất này của HLV Park Hang-seo đi kèm khối lượng công việc khổng lồ. Ông không chỉ phụ trách đội một, mà còn tham gia định hướng đào tạo trẻ, xây dựng hệ thống vận hành và bản sắc chuyên môn cho cả Kanchanaburi Power FC.
Chính vì thế, sự đồng hành của ông Lee Jung-soo được xem là lời giải cho "núi việc" đang chờ HLV Park phía trước. Cựu trung vệ từng dự World Cup này vốn là trợ lý thân tín của Kim Sang-sik ở đội tuyển Việt Nam lẫn U.23 Việt Nam. Trong mắt giới chuyên môn, ông Lee là mẫu trợ lý hiện đại: giàu năng lượng, giỏi phân tích chiến thuật và đặc biệt nổi bật ở khả năng xây dựng các phương án cố định.
Dưới thời HLV Kim Sang-sik, đội tuyển Việt Nam và U.23 Việt Nam cho thấy sự cải thiện đáng kể ở những tình huống bóng chết. Các miếng đánh trở nên đa dạng hơn, có nhiều phương án che chắn, chạy chỗ và phối hợp bất ngờ hơn và cực kỳ hiệu quả, nhiều lần giúp phá vỡ thế bế tắc. Ông Lee Jung-soo chính là một trong những người góp công lớn phía sau những thay đổi ấy.
Và trước đây, HLV Park Hang-seo từng có "cánh tay phải" đắc lực là ông Lee Young-jin, thì Lee Jung-soo được kỳ vọng sẽ trở thành "phiên bản 2.0": trẻ hơn, nhiệt huyết hơn và phù hợp hơn với môi trường bóng đá hiện đại. Sự xuất hiện của ông giúp HLV Park có thêm thời gian tập trung vào chiến lược dài hạn thay vì phải "ôm" toàn bộ công việc.
Việc HLV Park Hang-seo chuyển sang Thái Lan làm việc cũng tốn nhiều giấy mực của giới truyền thông xứ kim chi. Nhà báo Cho Sung-ryong của tờ Sports-G cho rằng sự xuất hiện của HLV Park Hang-seo mang ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi một bản hợp đồng thông thường.
"Các HLV Hàn Quốc trước nay chưa từng tạo dấu ấn rõ rệt ở Thai League, vì vậy sự xuất hiện của ông Park chắc chắn sẽ thu hút sự quan tâm lớn từ truyền thông và người hâm mộ Hàn Quốc. Bên cạnh đó, vai trò của HLV Lee Jung-soo cũng sẽ rất quan trọng trong cách vận hành đội bóng", ông Cho nhận định.
Thai League từ lâu được xem là môi trường khó chinh phục với các HLV Hàn Quốc, thậm chí còn là "mảnh đất" mà các nhà cầm quân xứ kim chi chưa khai phá được. Thái Lan là "đối tác" lâu năm với bóng đá Nhật Bản, đào tạo cầu thủ mang hơi hướm của bóng đá xứ mặt trời mọc, chuộng lối chơi kỹ thuật hơn là thể lực kiểu Hàn Quốc. Nếu không dùng HLV từ Nhật Bản, các CLB tại đây sẽ chiêu mộ những chiến lược gia từ Brazil hoặc châu Âu. HLV trưởng đội tuyển Thái Lan cũng được lựa chọn theo yếu tố này. Sau thời HLV Kiatisuk Senamuang, thuyền trưởng của "Voi chiến" lần lượt là: Milovan Rajevac (Serbia), Akira Nishino (Nhật Bản), Alexandre Polking (Brazil gốc Đức), Masatada Ishii (Nhật Bản) và Anthony Hudson (Anh).
Bởi vậy, việc HLV Park Hang-seo lựa chọn Thái Lan làm điểm đến tiếp theo cho thấy ông vẫn còn khát vọng rất lớn sau quãng thời gian nghỉ ngơi hậu chia tay đội tuyển Việt Nam. Nhà cầm quân sinh năm 1957 hiểu rằng nếu thành công tại Thai League, giá trị và vị thế của ông trong làng bóng đá châu Á sẽ còn được nâng lên thêm một nấc nữa.
"Tôi cho rằng mục tiêu của HLV Park Hang-seo không đơn thuần là thành công hay danh hiệu. Ông ấy đến Thái Lan để tìm kiếm thử thách mới và chứng minh năng lực cạnh tranh của mình trong một môi trường khác. Xa hơn, đây có thể là bước đi nhằm mở đường cho các HLV trẻ Hàn Quốc tiến vào thị trường bóng đá Thái Lan", nhà báo Cho Sungryong nhấn mạnh.
Ở góc độ nào đó, đây có thể xem là "sứ mệnh đặc biệt" của HLV Park Hang-seo. Thành công tại Việt Nam từng giúp hình ảnh HLV Hàn Quốc được nâng tầm mạnh mẽ ở Đông Nam Á. Giờ đây, nếu tiếp tục tạo dấu ấn tại Thai League, ông Park có thể tiếp tục mở ra cơ hội cho cả một thế hệ HLV Hàn Quốc phía sau. Và trong hành trình ấy, Lee Jung-soo nhiều khả năng sẽ không chỉ là trợ lý đơn thuần. Ông có thể trở thành nhân tố đại diện cho lớp HLV Hàn Quốc mới: trẻ trung, giàu ý tưởng chiến thuật và sẵn sàng thích nghi với môi trường bóng đá khu vực.
Sự kết hợp giữa kinh nghiệm của Park Hang-seo và sức trẻ của Lee Jung-soo vì thế đang tạo nên rất nhiều kỳ vọng. Không chỉ với CLB mới của họ, mà còn với cả hình ảnh bóng đá Hàn Quốc tại Đông Nam Á.
Gunma Green Wings chung cuộc đã phải dừng bước trước Saga Springs - đại gia làng bóng chuyền Nhật Bản ở tứ kết SV League, và đó cũng là trận đấu cuối cùng của Thanh Thúy trên đất Nhật Bản mùa giải 2025-2026.
Trước mắt, Thanh Thúy đã hết hợp đồng cho mượn và trở lại Việt Nam trong màu áo CLB VTV Bình Điền Long An.
Dù vậy, đông đảo người hâm mộ Nhật Bản đã kêu gọi Gunma Green Wings, hay rộng hơn là các CLB bóng chuyền của SV League sớm đưa Thanh Thúy trở lại.
"Khi nhìn Thanh Thúy thi đấu, tôi không thể tin rằng cô ấy đến từ Việt Nam. Cô ấy giống như một ngôi sao từ châu Âu với chiều cao, sức bật và sức đập cực mạnh. Mong rằng Thanh Thúy sẽ sớm trở lại trong mùa giải tới", một CĐV nhắn trên trang mạng xã hội của CLB Gunma Green Wings.
"Đội bóng của chúng ta chưa bao giờ chơi tốt đến thế, hãy tiếp tục ký hợp đồng với 4T (cách CĐV gọi Thanh Thúy) trong mùa giải tới", một CĐV khác nhắn nhủ.
Chuyên trang bóng chuyền Nhật Bản JSport cũng đăng tải một bài bình luận "tri ân" ngôi sao bóng chuyền Việt Nam với những lời khen có cánh:
"Bên cạnh những cú đập mạnh mẽ tận dụng tối đa thể lực và hình thể, Thanh Thúy còn sở hữu những kỹ năng tấn công từ phía sau, rất đa dạng. Cô là ngôi sao vĩ đại nhất làng bóng chuyền nữ Việt Nam, và là một VĐV theo tiêu chuẩn hiện đại, toàn diện đúng nghĩa
Ở mùa giải này, Thanh Thúy cùng Rozanski chính là nhân tố chủ chốt giúp Gunma Green Wings thành công vượt bậc".
Thanh Thúy đã ghi tổng cộng 604 điểm sau 41 lần ra sân cho Gunma Green Wings, xếp thứ 15 trên bảng thành tích cá nhân ở SV League mùa giải năm nay (có khoảng 100 VĐV). Tính riêng ở đội Gunma, Thanh Thúy xếp hạng 2, sau đối chuyền người Ba Lan Rozanski (1.028 điểm, cao nhất giải).
Ở mùa giải năm ngoái, Gunma Green Wings xếp chót bảng - 14/14. Nhờ phong độ ấn tượng của Thanh Thúy và sự tiến bộ nói chung, đội bóng chuyền tỉnh Gunma đã có mùa giải thành công nhất trong lịch sử khi đứng hạng 7 giai đoạn 1, giành vé vào đến tứ kết.
Dễ hiểu vì sao các CĐV Gunma Green Wings nói riêng và Nhật Bản nói chung lại bày tỏ sự thổn thức trong ngày chia tay Thanh Thúy.
Khi SV League tổ chức trận đấu All Star hồi đầu năm, Thanh Thúy được chọn vào danh sách 28 VĐV tham dự, và sau đó còn tỏa sáng rực rỡ để giành danh hiệu MVP - VĐV xuất sắc nhất trận đấu.