Mì là một trong những món ăn được du khách quốc tế ưa chuộng và thường xuyên gọi khi ghé thăm Hàn Quốc nhờ hương vị thơm ngon từ sợi mì cho đến nước dùng. Do đó, không ít người tò mò việc một gói mì ở Hàn Quốc được sản xuất như thế nào.
Tại nhà máy mì Nongshim ở thành phố Gumi, một bản giao hưởng công nghiệp diễn ra liên tục hàng ngày: tiếng xay bột, tiếng lách cách của con lăn và tiếng xèo xèo nhịp nhàng của lưỡi dao cắt bột. Những sợi mì tươi được hấp với tiếng xì xì, chiên nhanh với tiếng nổ lách tách, sau đó được đưa đi trên băng chuyền hoạt động không ngừng và đóng gói vào bao bì bằng nhựa.
Mỗi phút, 600 gói mì ăn liền (còn được gọi là ramyun và ramen) được đưa ra khỏi dây chuyền sản xuất tự động hóa vào các thùng carton, được robot vận chuyển đến khu vực bốc dỡ.
Cơ sở rộng hơn 42.000 m2 này là nhà máy mì ăn liền lớn nhất nước, sản xuất 6 triệu gói mỗi ngày. Năm 2025, nơi đây đã bán ra 1,23 tỷ gói mì, trị giá 884 tỷ won (598 triệu USD), theo giám đốc nhà máy Sang Hoon Kim.
Nhà máy Gumi có 600 nhân viên, sản xuất 80% lượng mì Shin Ramyun và 90% lượng mì Chapagetti (mì sợi dày và dai giống spaghetti, ăn cùng tương đậu nành đen) bán trong nước. Nơi này có ít nhân công nhưng vẫn sản xuất khối lượng lớn là nhờ vào hệ thống tự động hóa, camera thông minh giám sát mọi khâu sản xuất, đảm bảo an toàn và chất lượng.
Nhưng ở Gumi, mì ramyeon không chỉ là một món ăn – nhà máy và sản phẩm đã trở thành điểm tựa văn hóa của thành phố. Nhiều người đã gọi Gumi với biệt danh “thành phố mì ramyeon”.
Nằm cách thủ đô Seoul khoảng 270 km về phía đông nam, Gumi là thành phố tầm trung với khoảng 400.000 cư dân, vốn có lịch sử lâu đời là trung tâm công nghiệp. Ban đầu, thành phố nổi tiếng với ngành dệt may, điện tử và ngày nay là trung tâm công nghệ thông tin liên lạc lớn nhất nước.
Thành phố này không hút khách du lịch như Seoul hay Busan, nhưng điều đó đang thay đổi.
Năm 2022, Gumi đã tập trung đẩy mạnh quảng bá sản phẩm mì bằng cách tổ chức “lễ hội mì ramyeon” lần đầu tiên. Người chỉ đạo tổ chức lễ hội năm đó, Jeong Tae Kim, cũng là một quan chức cấp cao của thành phố, cho biết mục tiêu sự kiện là biến Gumi từ một thành phố công nghiệp buồn tẻ thành điểm đến vui vẻ cho người dân, du khách.
Tòa thị chính đã liên hệ với Nongshim và công ty này đã hợp tác với hội đồng thành phố trong lễ hội. Qua từng năm, lễ hội trở thành sự kiện thu hút khách lớn của thành phố. Trong năm đầu tiên, hơn 10.000 khách ghé thăm và cho đến năm ngoái, sự kiện này đã đạt con số kỷ lục: đón 350.000 lượt khách, bán ra 54.000 bát mì và 480.000 gói mì trong ba ngày.
Điểm nhấn của lễ hội là khu phố đi bộ dài 475 m với các gian hàng mà ban tổ chức gọi là “nhà hàng ramen dài nhất thế giới”. Tại đây, hàng chục nhà hàng và đầu bếp phục vụ ramen cùng các món ăn lấy cảm hứng từ mì, với bánh mì kẹp ramen đến mì nước thịt lợn xông khói Asado.
Các gian hàng được cung cấp mì từ nhà máy Nongshim. “Mì ramen mới chiên rất ngon”, ông Sang Hoon Kim, quản lý nhà máy, cho biết, đồng thời nói thêm khách du lịch đổ xô đến Gumi “đã mang lại cho chúng tôi niềm tự hào lớn”.
Vào những ngày cuối tuần lễ hội, vé tàu từ thành phố Daegu gần đó bán hết sạch, các tiểu thương địa phương báo cáo doanh số tăng vọt, Jeong-tae Kim cho biết. Thách thức hiện nay, ông nói, là làm sao để kéo dài lợi ích này vượt ra ngoài sự kiện.
Mì ăn liền du nhập Hàn Quốc vào những năm 1960, khi đất nước vẫn đang phục hồi sau chiến tranh: lương thực khan hiếm, đặc biệt là gạo. Vì vậy, người dân bắt đầu làm mì bằng bột mì do quân đội Mỹ cung cấp, điều này được chính phủ tích cực khuyến khích vào những năm 1960.
Samyang Foods, thương hiệu đứng sau loại mì cay Buldak Ramen, trở thành nhà sản xuất mì ăn liền đầu tiên của Hàn Quốc vào năm 1963, lấy cảm hứng từ kiểu mì ăn liền Nhật Bản.
Nongshim ra đời năm 1965, cùng với các thương hiệu trong nước khác như Paldo và Ottogi vào những năm 1980. Ông Sang Hoon Kim nhớ lại khi mì ăn liền Shin Ramyun ra mắt năm 1986, lúc ông vẫn còn là sinh viên. Món ăn này vừa no bụng lại rẻ, chỉ 200 won (0,13 USD) là bữa ăn hoàn hảo cho sinh viên.
Kim nhớ lại hồi đó đã mua cả thùng về ăn dần, có ngày ông ăn tới 10 gói. Sau khi tốt nghiệp, ông làm việc cho Nongshim chi nhánh Busan, sau đó chuyển đến Gumi vào năm 1992 và thăng tiến đến vị trí hiện tại.
30 năm trôi qua, Kim vẫn “không chán” ăn mì, dù mỗi ngày ông đều nếm thử mì ăn liền sản xuất tại nhà máy. Vào những ngày lễ, ông vẫn nấu mì ở nhà để ăn.
Sang Hoon Kim không phải là người duy nhất yêu thích mì ăn liền. Theo Hiệp hội Mì ăn liền Thế giới, vào năm 2025, người Hàn Quốc đã tiêu thụ hơn 4 tỷ phần mì ăn liền, tương đương khoảng 77 bát mỗi người mỗi năm.
Sự phổ biến của mì ăn liền Ramyeon cũng đang tăng vọt trên toàn cầu khi xuất khẩu mì ăn liền của Hàn Quốc đã tăng 22% trong năm 2025, đạt kỷ lục 1,5 tỷ USD. Món ăn này cũng trở thành hình ảnh quen thuộc với khách quốc tế thông qua sự phổ biến trong các bộ phim Hàn.
Nongshim đang xây dựng nhà máy xuất khẩu Noksan trị giá 191,8 tỷ won (130 triệu USD) tại Busan, dự kiến sản xuất 500 triệu gói mì ăn liền mỗi năm, tăng gần gấp đôi lượng xuất khẩu nội địa hiện tại của công ty khi đi vào hoạt động vào cuối năm nay.
Ông Kim cho biết tại Nongshim, đằng sau quá trình tự động hóa, mỗi sản phẩm vẫn giữ được dấu ấn riêng của con người phía sau. Trên bao bì các gói mì, phía dưới ngày hết hạn đều ghi tên người đã đóng gói mì.
“Hồi tôi còn là quản lý khu vực, tên tôi được in trên bao bì. Nếu 500 triệu gói mì Shin Ramyun được bán ra, cảm giác như cả nước đều biết tên tôi vậy”, Kim nói.
Chuyến hải trình của tàu MV Hondius thuộc hãng Oceanwide Expeditions, Hà Lan, từng được quảng bá "như một cuộc phiêu lưu vượt Đại Tây Dương tới những hòn đảo hẻo lánh nhất thế giới". Nhưng giờ đây du thuyền bị mắc kẹt ngoài khơi bờ biển Cape Verde (Cabo Verde) do nghi là ổ dịch virus Hanta.
Một số hành khách ở trên tàu từ ngày 20/3 cho biết tâm trạng liên tục thay đổi, dao động giữa lo sợ và buồn chán. Trên tàu, các phòng chờ và sinh hoạt chung đều vắng lặng. Thay vào đó, mọi người quen dần với việc uống nước ấm, dùng khẩu trang cùng các đợt kiểm tra y tế cũng như sự bất định về thời gian khi nào chuyến đi kết thúc.
Tính đến ngày 7/5, trên tàu có ba người thiệt mạng và 8 ca mắc bệnh vì nghi nhiễm virus Hanta (trong đó có hai ca khẳng định). Gần 150 hành khách và thủy thủ đoàn được yêu cầu ở yên trong cabin, các nhân viên y tế mặc đồ bảo hộ ghé thăm chăm sóc người bệnh, trong khi đơn vị vận hành tàu đang cố gắng tìm kiếm một cảng an toàn để cập bến.
Ngày 6/5, các đội chuyên trách sơ tán 3 người khi con tàu tiếp tục hành trình tới đảo Tenerife, Tây Ban Nha và được giới chức địa phương cấp phép cho cập cảng. Tối cùng ngày, tàu rời đi sau 4 ngày neo đậu ngoài khơi Cape Verde. Hiện vẫn chưa rõ các hành khách trên tàu có cần cách ly khi đến cảng mới hay không.
Martin Kriz, bác sĩ người Thụy Điển từng làm việc trên tàu MV Hondius, cho biết việc phải ở yên trong cabin đồng nghĩa các hành khách phải dùng bữa trong không gian chật hẹp dành cho 4 người. "Không gian khá nhỏ", ông nói.
Các hành khách cho biết điều kiện trên tàu không quá tệ. Kasem Hato mô tả mọi người "khá bình tĩnh", nghiêm túc và tuân thủ mọi quy định trước tình hình dịch bệnh nhưng không hoảng loạn. Mọi người đều cố gắng giữ khoảng cách, đeo khẩu trang để đảm bảo an toàn.
"Cuộc sống diễn ra bình thường, chỉ khác mọi khi là chúng tôi ngồi chờ giới chức tìm ra giải pháp", Hato nói. Tinh thần các du khách trên tàu vẫn "khá tốt", theo mô tả của Hato. Mọi người giết thời gian bằng cách đọc sách, xem phim, uống đồ nóng, nghỉ ngơi.
Trong video hành khách trên tàu đăng tải, nhiều người có thể thấy khu phòng chờ ốp gỗ trên tàu trông sạch sẽ, sang trọng. Những chiếc ghế bành, sofa được xếp san sát trên các tấm thảm nhiều màu sắc nhưng không có người ngồi.
Các hình ảnh đăng tải trên mạng xã hội đã được Reuters kiểm chứng cho thấy những túi hàng tiếp tế lớn đã được các nhân viên mặc đồng phục y tế, đeo khẩu trang vận chuyển lên tàu.
Jake Rosmarin, người Mỹ, được nhiều người biết đến sau khi đăng video quay toàn cảnh trên tàu và các chia sẻ cá nhân, bày tỏ lo lắng trước tương lai bất định mà các hành khách phải đối mặt.
"Tôi vẫn khỏe, được hít thở không khí trong lành và được thủy thủ đoàn chăm sóc chu đáo, cung cấp đầy đủ thức ăn", anh nói trong video thứ hai.
Trong khi đó, du khách Thổ Nhĩ Kỳ Ruhi Cenet, người rời tàu khi MV Hondius cập cảng St Helena hôm 24/4, lại có quan điểm ít ôn hòa hơn. Anh cho biết sau khi hành khách đầu tiên tử vong vào ngày 11/4, mọi người được thông báo rằng người này không mang mầm bệnh lây nhiễm. Do đó, các khách trên tàu vẫn tiếp tục giao lưu, ăn uống cùng nhau.
"Nếu các biện pháp cách ly được triển khai nhanh hơn, tôi nghĩ có thể kiểm soát được vấn đề trước khi lan rộng quá mức", anh nói.
Trong tuyên bố hôm 6/5, hãng điều hành Oceanwide cho biết những thông tin thuyền trưởng truyền đạt tại thời điểm đó "hoàn toàn chính xác" và "tuân thủ đầy đủ các tiêu chuẩn y tế, an toàn sau khi xảy ra ca tử vong đầu tiên trên biển".
Du khách Bỉ Helene Goesaert nói rằng bầu không khí trên tàu "tương đối ổn", trái cây và rau củ tươi vẫn tiếp tục được chuyển lên tàu. Bà cũng dành lời khen cho thủy thủ đoàn.
"Chúng tôi đúng nghĩa là cùng ở trên một con thuyền", bà nói. Sau khi trải qua các đợt biển động dữ dội trong chuyến đi, các hành khách giờ đây đã vững vàng về tinh thần hơn, khó có điều gì khiến họ lay động.
"Tôi nghĩ những người trên tàu có thể chịu đựng thêm vài cú va đập nữa", Helene nói.
Giữa lúc cái nắng oi bức bao phủ khắp nơi, thì Bảo Lộc bỗng trở nên quyến rũ với màn sương mờ ảo và bầu không khí se lạnh đặc trưng.
Cách TP.HCM khoảng 190km và cách Đà Lạt 120km, vùng đất này không chỉ là một trạm dừng chân, mà đang dần khẳng định vị thế một điểm đến cho những ai thích khí hậu ôn hòa.
Nằm ở độ cao trung bình khoảng 800m so với mực nước biển, Bảo Lộc đón khách bằng một "đặc sản": sương mù mỗi sáng.
Mỗi sớm mai, khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng qua những dãy núi phía xa, cả không gian đã chìm trong làn sương dày lãng đãng. Không cần phải lên tận những đỉnh núi cao, chỉ cần đứng bên thềm một homestay nhỏ ven đồi, du khách đã có thể chạm tay vào sương, cảm nhận cái se lạnh mơn man.
Nền nhiệt tại đây thường duy trì ở mức dễ chịu, thấp hơn vùng đồng bằng từ 50 - 70 độ C, tạo nên sự tương phản với cái nóng hầm hập của phố thị.
Sức hút của Bảo Lộc còn đến từ sắc xanh của những đồi trà ô long, những vườn cà phê trĩu quả. Nhịp sống ở đây chậm rãi, không tiếng còi xe hối hả, chỉ có tiếng gió đại ngàn và hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ.
Với nhiều gia đình và bạn trẻ, một chuyến đi cuối tuần đến đây là cơ hội để hồi phục năng lượng sau những căng thẳng đô thị.
Trong dự thảo Nghị định quy định chi tiết một số điều của luật Hàng không dân dụng Việt Nam về hoạt động bay để trình cấp có thẩm quyền ban hành, Bộ Xây dựng đề xuất rút ngắn thời hạn nộp hồ sơ đề nghị cấp phép bay đối với một số loại chuyến bay so với quy định hiện hành.
Cụ thể, thời hạn nộp hồ sơ đối với chuyến bay thường lệ được đề xuất giảm từ 10 ngày xuống còn 7 ngày; chuyến bay quốc tế thuê chuyến, tăng chuyến giảm từ 5 ngày xuống còn 3 ngày; chuyến bay qua không thường lệ giảm từ 3 ngày xuống còn 2 ngày.
Song song, dự thảo cũng đề xuất rút ngắn thời gian xử lý hồ sơ của cơ quan cấp phép bay. Theo đó, thời gian xử lý đối với chuyến bay quốc tế thuê chuyến, tăng chuyến được rút từ 3 ngày xuống còn 2 ngày; chuyến bay không phải vận tải hàng không thương mại giảm từ 2 ngày xuống còn 1 ngày; các trường hợp khẩn cấp hoặc đặc biệt sẽ được giải quyết ngay, thay vì mất từ 12 giờ đến 2 ngày như trước.
Theo Bộ Xây dựng, việc điều chỉnh này sẽ tạo điều kiện linh hoạt hơn cho các đơn vị khai thác tàu bay trong xây dựng kế hoạch khai thác, đồng thời giảm chi phí và nâng cao hiệu quả khai thác vùng trời.
Cùng với với việc cải cách thủ tục hành chính, dự thảo Nghị định cũng bổ sung nhiều quy định mới nhằm hoàn thiện khung pháp lý cho hoạt động bay.
Trong đó, đáng chú ý là việc bổ sung quy định cấp phép bay đối với tàu bay dân dụng thực hiện nhiệm vụ tìm kiếm, cứu nạn trong vùng trời hàng không dân dụng và vùng trời sân bay dùng chung; tàu bay quân sự nước ngoài tham gia tìm kiếm, cứu nạn trong vùng thông báo bay do Việt Nam quản lý; bổ sung quy định đối với các chuyến bay vận tải hàng không chuyên dùng và hàng không chung khai thác bằng tàu bay mang quốc tịch Việt Nam...
Về thẩm quyền, dự thảo xác định Cục Hàng không Việt Nam là cơ quan cấp phép bay đối với các chuyến bay nêu trên, đồng thời giao VATM sử dụng thông báo phản hồi kế hoạch bay không lưu thay cho phép bay nhằm bảo đảm tính kịp thời trong hoạt động khai thác.
Cơ chế này cũng được áp dụng đối với việc sửa đổi phép bay trong các trường hợp chuyến bay phải chuyển hướng bắt buộc do thời tiết, kỹ thuật, nhân đạo, an toàn hoặc khi thay đổi số hiệu chuyến bay do chậm giờ sang ngày kế tiếp.