Nguyễn Khánh Huyền, 27 tuổi, quê Hải Phòng, lớn lên trong gia đình bố mẹ ly hôn, từ nhỏ sống cùng ông bà ngoại. Ở tuổi 18, cô kết hôn nhưng sớm đổ vỡ. Huyền đi học tiếng Hàn Quốc, trở thành phiên dịch viên.
Năm 2022, Huyền quyết định đi bước nữa nhưng ngay trước ngày cưới, cô phát hiện chồng tương lai có người khác. Cùng lúc, công việc thất bại khiến cô mất sạch tài chính lẫn niềm tin. “Tôi đột ngột thành kẻ tay trắng”, Huyền kể.
Sau những tổn thương liên tiếp, cô dồn toàn bộ thời gian để xây dựng sự nghiệp, bỏ qua chuyện yêu đương.
Tháng 6/2025, Kim Ji Hoon, 41 tuổi, nhà sáng lập một doanh nghiệp về sức khỏe tại Hàn Quốc, sang Việt Nam tìm cơ hội kinh doanh. Hai người gặp nhau trong một sự kiện ra mắt sản phẩm, nơi Huyền làm cố vấn marketing.
Huyền gây ấn tượng mạnh với Ji Hoon bởi thẳng thắn và am hiểu thị trường. ”Cô ấy tự tin và giàu năng lượng. Tôi nghĩ có người phụ nữ này ở bên sẽ rất tốt”, anh nói.
Người đàn ông Hàn Quốc trúng tiếng sét ái tình, nhưng Huyền luôn tìm cách giữ khoảng cách. Để anh nản lòng mà từ bỏ, cô chủ động kể về quá khứ ly hôn và lần bị phản bội.
“Dù hoàn cảnh không như ý, em vẫn thật mạnh mẽ. Điều đó khiến anh muốn được bảo vệ em hơn bao giờ hết”, Ji Hoon nói sau khi nghe hết câu chuyện.
Khi Huyền tuyên bố cần tách bạch tình cảm và công việc, Hoon dừng hợp tác. Anh vẫn nhắn tin hỏi han mỗi ngày, dù nhiều lần không nhận được hồi âm.
Tháng 9/2025, Huyền lấy cớ bị ốm để từ chối một cuộc hẹn. Tin lời cô, Ji Hoon liên tục gọi điện và nhắn tin quan tâm, đề nghị được đến thăm. Huyền áy náy, bắt đầu chia sẻ nhiều hơn. Cô ngạc nhiên khi thấy họ hợp nhau từ quan điểm sống đến cách làm việc.
Ji Hoon có thói quen gọi điện trò chuyện cùng bố mẹ và em gái mỗi ngày. Chứng kiến sự gắn kết của anh với người thân, Huyền, vốn lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn, thấy ngưỡng mộ. “Tôi bắt đầu muốn được là một thành viên trong gia đình của anh”, cô nói.
Sau thời gian tìm hiểu, Ji Hoon về Hải Phòng ra mắt gia đình Huyền. Đầu năm 2026, bố mẹ anh mời cô sang Hàn Quốc thăm nhà. Dù nhận được sự quan tâm của bạn trai, Huyền vẫn giữ tâm thế thận trọng và chưa đặt niềm tin hoàn toàn vào mối quan hệ lâu dài.
Tuy nhiên, thái độ này dần thay đổi trong một tháng cô lưu lại xứ sở kim chi.
Ngay trên chuyến bay sang Hàn Quốc, Huyền nhận được những tin nhắn hỏi thăm từ bố mẹ Ji Hoon. Chuyến đi trùng vào dịp sinh nhật của cô. Gia đình anh đã âm thầm chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ. Trong khi bà Kim Young Suk, 67 tuổi, vào bếp nấu ăn, ông Kim Do Hwan, 70 tuổi, tự tay trang trí nhà cửa, còn Ji Hoon đi mua bánh kem. Với cô gái Việt, đó là bữa tiệc sinh nhật ấm áp nhất trong đời.
Buổi tối đầu tiên xuống phố, thấy Huyền chưa quen với thời tiết, ông Kim mang khăn quàng cổ cho con dâu tương lai. Ji Hoo chuẩn bị cho cô áo khoác. Bà Kim cũng thường hỏi cô về khẩu vị và những điều bất tiện trong sinh hoạt.
Một buổi tối, khi đang đi dạo cùng gia đình, các thành viên bất ngờ dừng lại để Ji Hoon đưa bạn gái rẽ hướng khác. Tại một nhà hàng đã chuẩn bị sẵn, dưới ánh nến, anh quỳ gối cầu hôn cô. “Em biết mình đã đủ niềm tin để trở thành gia đình của anh”, cô nói, nước mắt rơi vì hạnh phúc.
Ngày cô về nước, bố chồng ra ga Seoul tiễn. Ông đợi cho đến khi Huyền lên tàu, dúi vào tay cô một khoản tiền nhỏ, dặn ”con thích gì thì mua”. “Tôi thấy mình như đứa con gái được bố yêu thương”, Huyền kể.
Sau chuyến đi Hàn Quốc, bố mẹ Ji Hoon sang Việt Nam thăm gia đình Huyền. Trong lần về quê ngoại con dâu tương lai, chứng kiến đại gia đình quây quần, ông Kim lặng hồi lâu rồi nói: “Nhà con ai cũng có đôi có cặp. Con sống một mình ở đây chắc hẳn rất cô đơn”. Ji Hoon ôm lấy bạn gái, trấn an: “Từ nay em đã có một gia đình mới. Anh sẽ luôn ở bên em”.
Ông Kim cho biết từng lo ngại khác biệt về văn hóa và ngôn ngữ sẽ là rào cản cho hạnh phúc của các con. Tuy nhiên, sau thời gian tiếp xúc, vợ chồng ông dần yên tâm. “Huyền sống chân thành và luôn quan tâm đến mọi người. Từ khi quen con dâu, con trai tôi cũng thay đổi, sống trách nhiệm và biết nghĩ cho gia đình nhiều hơn”, ông nói.
Đầu tháng 5/2026, Ji Hoon và Huyền tổ chức lễ Hằng thuận tại một ngôi chùa ở Hải Phòng. Trước đó, vợ chồng ông Kim sang Việt Nam để cùng các con chuẩn bị cho ngày trọng đại. Trong suốt buổi lễ ngày 2/5, ông dùng máy ảnh ghi lại những hình ảnh của con trai và con dâu.
Trong làn khói hương trầm tại ngôi chùa ở Hải Phòng, Huyền khẽ nhìn người chồng Hàn Quốc đang thành kính chắp tay, rồi nhìn sang bố mẹ chồng đang lau nước mắt vì hạnh phúc.
Cô chợt nhận ra vết sẹo năm xưa không còn nhói đau. Trái tim cô gái Hải Phòng đã được vá lành, không chỉ bằng tình yêu của một người đàn ông, mà bằng hơi ấm của cả một gia đình.
“Từ nay, cuộc đời tôi sang trang mới, khởi đầu của một tổ ấm đúng nghĩa”, Huyền nói.
Bà Amy Kant, 65 tuổi, sống ở ngoại ô Boston, độc thân và không có con. Từ 10 năm trước, bà muốn lập giấy ủy quyền hợp pháp nhưng đến nay chưa tìm được người phù hợp.
Việc chọn người đại diện đưa ra các quyết định tài chính chỉ là một trong nhiều vấn đề khi tuổi già ập đến. Hiện tại, bà Kant phải tự lo liệu việc chăm sóc sức khỏe, lên kế hoạch tài sản và tìm nơi ở. "Mọi thứ đều đổ dồn lên vai tôi", bà nói.
Bà Kant từng duy trì thói quen tập yoga và đi bộ 8 km mỗi ngày. Tuy nhiên, các ca phẫu thuật lưng và thay van tim gần đây biến căn hộ của bà thành phòng hồi sức. Dù có tiền tiết kiệm hưu trí, bà lo lắng tài sản sẽ sụt giảm nếu thị trường chứng khoán biến động, trong khi chi phí chuyển vào các cơ sở dưỡng lão có thể lên tới hàng chục nghìn USD.
Kant là một trong hàng triệu người Mỹ đang đương đầu với tuổi già đơn độc. Phân tích dữ liệu điều tra dân số của tổ chức hưu trí AARP cho thấy, khoảng 10% trong số hơn 125 triệu người trưởng thành từ 50 tuổi trở lên ở Mỹ không có vợ chồng hay con cái.
Nếu tính cả những người có con nhưng sống xa nhà, con số này cao hơn. Hiện có hơn 16 triệu người Mỹ từ 65 tuổi trở lên sống một mình, cao gấp ba lần so với năm 1950. Tuổi thọ tăng, tỷ lệ ly hôn cao và thực trạng con cái sống xa cha mẹ là nguyên nhân dẫn đến tình trạng này.
Bác sĩ Suzanne Salamon, trưởng khoa lâm sàng lão khoa tại Trung tâm Y tế Beth Israel Deaconess, kể từng chăm sóc một bệnh nhân gần 90 tuổi sống một mình và không có người thân. Lo ngại cho sự an toàn của bệnh nhân, bác sĩ Salamon phải nhờ một trung tâm hỗ trợ người cao tuổi địa phương giúp đỡ định kỳ. "Đó là một mối lo ngại lớn vì nhiều người đang sống một mình mà không có sự gắn kết nào với thế giới", bà Salamon cho biết.
Theo chuyên gia này, sống một mình mang lại sự độc lập nhưng tiềm ẩn rủi ro khi sức khỏe suy giảm. Người lớn tuổi có thể duy trì thói quen ăn uống thiếu chất, quên tắt bếp, hoặc ngã gãy xương mà không ai hay biết.
Dù vậy, nhiều người chưa chuẩn bị cho tương lai. Khảo sát của AARP năm 2023 trên gần 1.100 người già neo đơn cho thấy 80% chưa có kế hoạch hỗ trợ sinh hoạt lâu dài; 25% có người để nhờ làm việc nhà khi cần, và 41% có di chúc hoặc chỉ thị chăm sóc y tế.
Khi bệnh tật ập đến, họ phải trông cậy vào mạng lưới anh chị em, hàng xóm hoặc tổ chức cộng đồng. Tuy nhiên, nhu cầu chăm sóc đang vượt quá khả năng đáp ứng của hệ thống.
Tại khu vực tây nam Virginia, tổ chức phi lợi nhuận Mountain Empire đang phục vụ khoảng 3.000 người từ 60 tuổi trở lên. Giám đốc điều hành Michael Wampler cho biết nguồn tài trợ hiện không theo kịp chi phí. Tổ chức luôn có một danh sách dài chờ người giúp việc nhà. "Hiện có những người lớn tuổi trong khu vực mà không ai có thể phục vụ", ông Wampler nói.
Sự thiếu hụt nhân sự ảnh hưởng trực tiếp đến những người như bà Johnny Mumpower, người mắc bệnh thận, phải tự lọc máu vào ban đêm. Dù được giao bữa ăn tận nhà, bà vẫn nằm trong danh sách chờ người giúp việc. "Rất khó để vừa đẩy máy hút bụi vừa dùng khung tập đi", bà kể. Người thân ruột thịt duy nhất của bà sống cách đó 4 tiếng lái xe.
Bà Verna Gilbert, 84 tuổi, từng chăm sóc mẹ và người chồng qua đời cách đây gần 20 năm. Sống trong ngôi nhà của mình suốt 60 năm, bà không muốn rời đi. Những bữa ăn đông lạnh do nhân viên Mountain Empire giao tận nhà giúp bà duy trì sinh hoạt cơ bản.
Trở lại với Amy Kant, sau những đợt ốm, bà nhận ra việc ở căn hộ có cầu thang không còn an toàn và đang tìm hiểu các cộng đồng hưu trí dành cho người trên 55 tuổi. Kant đã nhờ một người bạn đại học làm người đại diện y tế và lập danh sách bạn bè sắp xếp đến thăm khi ốm đau.
Bà tự đặt thời hạn một năm để hoàn tất giấy tờ tài sản, bao gồm lập di chúc và làm việc với các quỹ tín thác nhằm tránh tranh chấp về sau.
Chiều 18-7, ông Trần Minh Thân, Chủ tịch UBND xã Sơn Hòa, cho hay chiều cùng ngày một bé trai đã chết đuối sau khi cùng nhóm bạn xuống tắm tại sông Ba, gần cầu Suối Ngang thuộc thôn Tây Hòa.
Cụ thể, khoảng 13h45 ngày 18-7, Công an xã Sơn Hòa nhận tin báo của người dân về việc một nhóm 5 thiếu niên tắm tại sông Ba.
Nhóm gồm Đ.X.T. (13 tuổi), N.Đ.Q. (14 tuổi), V.G.B. (12 tuổi), N.T.N.T. (13 tuổi) và N.H.N.H. (12 tuổi), cùng trú thôn Tịnh Sơn.
Trong lúc tắm sông, em H. không may bị đuối nước, mất tích.
Ngay sau khi tiếp nhận tin báo, Công an xã phối hợp Đội Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ khu vực 11 cùng người dân địa phương tổ chức tìm kiếm. Đến khoảng 14h cùng ngày, lực lượng chức năng phát hiện thi thể em H.
Vụ việc tiếp tục là lời cảnh báo về nguy cơ đuối nước trong dịp hè, khi nhiều trẻ em tự ý tắm tại sông, suối nhưng không có người lớn giám sát.
Trước đó hồi tháng 5-2026, bốn học sinh (từ 9 đến 14 tuổi) cùng trú tại thôn Ngọc Lâm 1, xã Hòa Mỹ, tỉnh Đắk Lắk đã rủ nhau ra tắm tại sông Bánh Lái và chết đuối thương tâm.
Một nghiên cứu của Trung tâm Tim mạch và Não bộ Quốc gia Nhật Bản, công bố trên Tạp chí Đột quỵ Châu Âu tháng 1/2024 đã so sánh chiều cao gối của hơn 100 người và phát hiện mối liên hệ đáng lo ngại.
Nghiên cứu chỉ ra thói quen nằm gối cao (trên 12 cm) là một yếu tố nguy cơ dẫn đến chứng bóc tách động mạch đốt sống tự phát. Việc kê gối quá cao khiến cổ bị vặn xoắn bất thường trong thời gian dài. Khi chúng ta ngủ say và trở mình, việc xoay đầu có thể kéo căng quá mức, gây tổn thương mạch máu cung cấp máu cho não. Các nhà khoa học gọi đây là "Hội chứng gối Tướng quân" (Shogun pillow syndrome) và có thể dẫn đến nguy cơ đột quỵ.
Tên gọi của hội chứng này bắt nguồn từ lịch sử Nhật Bản thế kỷ 17-19, khi các Shogun (Tướng quân) và Samurai thường sử dụng gối gỗ cứng, cao từ 12 - 16cm để tránh làm hỏng nếp tóc búi gọn và trở thành nguyên nhân khiến tỷ lệ đột quỵ thời đó khá cao.
Bên cạnh độ cao, thói quen sử dụng gối hàng ngày cũng quyết định sự thoải mái của giấc ngủ. Một số người cho rằng ngủ không dùng gối sẽ tốt cho cột sống, nhưng thực tế, việc này khiến đốt sống cổ lơ lửng, làm mất đi đường cong sinh lý tự nhiên. Các cơ nhỏ sau cổ phải liên tục căng cứng để duy trì đường thở, khiến bạn thức dậy với cảm giác ê ẩm.
Ngược lại, việc chỉ kê gối ở nửa đầu, bỏ lửng phần gáy cũng biến đốt sống cổ thành một "chiếc cầu gãy", gây ra tình trạng đau mỏi và sai lệch tư thế.
Một chiếc gối kém vệ sinh còn là kẻ thù của làn da. Việc cọ xát mặt lên chiếc gối bẩn mỗi đêm là nguyên nhân trực tiếp gây ra mụn ẩn, mụn trứng cá và các tình trạng dị ứng hô hấp như hắt hơi, sổ mũi.
Một chiếc gối tốt là chìa khóa để ngủ say giấc, trong khi gối sai chuẩn không chỉ gây đau mỏi cổ vai gáy, còn tiềm ẩn nhiều rắc rối cho sức khỏe và ngoại hình. Cảm giác ngủ không sâu giấc, sáng dậy chóng mặt, tê tay hay cứng cổ chính là dấu hiệu cho thấy bạn đang chọn sai gối.
Các nhà khoa học khẳng định nguyên tắc hàng đầu là chọn gối có độ cao tương thích với cơ thể. Đối với người nằm ngửa, chiều cao gối sau khi lún xuống nên xấp xỉ bằng độ cao nắm tay của chính họ, sao cho cằm và trán giữ trên một mặt phẳng.
Với người nằm nghiêng, gối cần cao bằng khoảng cách từ gốc cổ đến mép ngoài của vai để lấp đầy khoảng trống, giữ cho cột sống thẳng.
Chất liệu gối cũng cần sự đầu tư hợp lý. Gối foam hoạt tính (memory foam) ghi điểm nhờ khả năng ôm sát đường cong đầu cổ và phân tán áp lực, dù có nhược điểm là hơi bí vào mùa hè. Trong khi đó, gối cao su thiên nhiên lại mang đến độ thoáng khí và khả năng nâng đỡ tốt, ít sinh mạt bụi.
Cuối cùng, việc duy trì thói quen thay vỏ gối mỗi tuần một lần và vệ sinh ruột gối định kỳ 1-2 tháng/lần là bước không thể thiếu để bảo vệ làn da và giữ cho giấc ngủ luôn trọn vẹn.