Tin Gốc: Người Đưa Tin

Hơn 20 năm trước, vừa cầm trên tay giấy báo trúng tuyển đại học, bà Hoàng Thị Diệu Thuần (sinh năm 1987, quê Nghệ An) bất ngờ nhận tin mình mắc ung thư máu. Ở tuổi 18, cánh cửa tương lai vừa hé mở thì cô gái trẻ cũng bước vào hành trình giành giật sự sống đầy khắc nghiệt.
"Năm 2005 là quãng thời gian tuyệt vọng nhất với mình. Cơ thể suy kiệt, gầy rộc gần như chỉ còn da bọc xương vì phải chống chọi với từng giọt hóa chất ngấm vào cơ thể", bà Thuần nhớ lại.
Những tháng ngày điều trị kéo dài khiến nhiều lần bà nghĩ rằng sự sống đang dần khép lại. Giữa lúc gần như rơi vào bế tắc, các bác sĩ đưa ra phương án ghép tế bào gốc đây là cơ hội cuối cùng để giành lại cuộc sống với tỷ lệ thành công chỉ khoảng 50%.
Thế nhưng chi phí cho ca ghép khi ấy lên tới 450–500 triệu đồng, con số quá lớn đối với gia đình bà Thuần. May mắn thay, cô gái trẻ khi ấy đã nhận được sự chung tay giúp đỡ của nhiều người hảo tâm. Điều bà nhớ nhất đến tận bây giờ là món quà 200.000 đồng từ một người xe ôm xa lạ.
"Hồi đó mình từ chối vì nghĩ chú làm nghề vất vả quá. Nhưng chú vẫn nhất quyết gửi lại, chỉ nói một câu rất đơn giản ‘Con cố gắng chữa bệnh nhé’. Số tiền ấy không lớn nhưng với mình đó là sự động viên không bao giờ quên", bà Thuần xúc động kể.
Ca ghép tế bào gốc thành công đã mở ra cho bà một cuộc đời mới. Sau ghép, bà tiếp tục điều trị thêm gần hai năm trước khi có thể ngừng hoàn toàn thuốc men. Đến nay, bà được xem là một trong những trường hợp ghép tế bào gốc thành công tiêu biểu.
Năm 2016, bà Thuần trở lại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương nhưng không còn với tư cách một bệnh nhân ung thư máu. Cô gái nhỏ bé ngày nào giờ trở thành tình nguyện viên gắn bó đều đặn mỗi tuần tại Khoa Bệnh máu trẻ em.
"Khi thì mang đàn vào hát cùng các bé, khi thì đọc sách, tô màu, chơi xếp gỗ, xâu vòng hoặc chỉ đơn giản là ngồi trò chuyện với các em. Có những buổi tối các bé nhắn ‘nhớ cô Thuần’ là mình lại chạy xe máy vào viện", bà kể.
Từ những buổi sinh hoạt giản dị ấy, bà Thuần bắt đầu trao đổi với Phòng Công tác xã hội của viện để mở một lớp học nhỏ ngay trong bệnh viện. Từ đó "Lớp học gieo hạt" dần ra đời, trở thành nơi kết nối yêu thương cho nhiều bệnh nhi điều trị dài ngày.
Trong ký ức của bà vẫn còn nguyên hình ảnh những đứa trẻ với cánh tay chi chít vết kim tiêm, có em yếu đến mức không thể tự đi lại, gương mặt hằn rõ nỗi đau vì tác dụng phụ của hóa trị. Thế nhưng, các em vẫn cố gắng sang thư viện, vẫn háo hức tham gia hoạt động, vẫn cười nói hồn nhiên như chưa từng bị bệnh tật bủa vây.
"Chính năng lượng tích cực của các bạn khiến mình thấy bản thân cần làm nhiều hơn nữa và muốn gắn bó lâu dài với các em", bà Thuần chia sẻ.
Lớp học hiện được tổ chức vào mỗi chủ nhật hàng tuần với nhiều hoạt động khác nhau. Có buổi, các em tập làm văn để không quên mặt chữ đồng thời gửi gắm vào trang giấy những ước mơ, lời cảm ơn dành cho bố mẹ, bác sĩ hay cả những cảm xúc giấu kín mà các em không dám nói ra vì sợ người thân lo lắng.
"Nhiều bạn đau, nhiều bạn mệt nhưng không muốn bố mẹ buồn nên chỉ âm thầm viết ra giấy. Có bạn viết xong rồi cười bảo với chị rằng thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều", bà kể.
Các em nhỏ hào hứng tham gia những hoạt động tại "Lớp học Gieo hạt" tổ chức vào mỗi cuối tuần.
Ngoài những giờ tập làm văn còn có các buổi "khoa học vui", nơi tình nguyện viên dùng màn hình nhỏ trong thư viện để đưa các em khám phá thế giới động vật, thực vật, thiên nhiên hay những thí nghiệm đơn giản.
Những lớp học hát, học tiếng Anh, trò chơi trí nhớ, tô màu hay làm đồ handmade cũng được duy trì đều đặn giúp các em tạm quên đi cảm giác đau đớn của những ngày tiêm truyền kéo dài.
Nhưng cũng từ lớp học ấy, bà Thuần dần nghe nhiều hơn những câu chuyện phía sau mỗi giường bệnh.
Đó là những người mẹ phải nghỉ việc nhiều tháng trời để ở viện chăm con mà không có thu nhập. Từ nỗi trăn trở ấy, bà cùng Phòng Công tác xã hội của viện lại tiếp tục xây dựng dự án "Đôi bàn tay mẹ", dạy thêu và tạo việc làm cho phụ huynh ngay trong thời gian chăm con điều trị.
Rồi bà lại nhận ra có rất nhiều bệnh nhi học giỏi, giàu nghị lực nhưng thiếu điều kiện để tiếp tục đến trường. Từ đó, dự án học bổng "Em ước mong sao" tiếp tục được hình thành.
Qua những dòng chia sẻ được các em viết lại, bà Thuần nhận ra một điều tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại vô cùng quan trọng với nhiều bệnh nhi, đặc biệt là các bé gái đó chính là mái tóc.
"Ngày trước mình nghĩ chỉ người lớn mới cần tóc để tự tin giao tiếp. Nhưng rồi các bé nói với mình rằng các con cũng muốn có tóc để khi quay lại trường sẽ không thấy mình khác biệt với bạn bè, để được mặc đẹp vào ngày lễ, ngày Tết như bao đứa trẻ khác", bà Thuần nói.
Ý tưởng ấy sau đó đã dẫn tới "Trạm tóc ước mơ" - ngày hội hiến tóc đầu tiên tại viện vào năm 2022. Đến nay, chương trình vẫn được duy trì đều đặn mỗi tháng.
"Tất cả đều xuất phát từ việc mình cũng từng là bệnh nhân, từng trải qua những ngày tháng điều trị nên mình hiểu và đồng cảm sâu sắc với các hoàn cảnh ấy. Khi thấy bản thân còn sức khỏe, còn khả năng và vẫn có thể làm điều gì đó cho các em thì mình muốn bắt tay vào làm", bà chia sẻ.
Theo bà Thuần, trong suốt quá trình triển khai các hoạt động, Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương luôn tạo điều kiện và hỗ trợ để các dự án có thể duy trì bền vững, lan tỏa tới nhiều bệnh nhi hơn.
Trong dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, bà Thuần cùng các cộng sự tiếp tục phối hợp với Phòng Công tác xã hội của viện tổ chức trao tóc, quà tặng và lì xì cho các bệnh nhi.
Sau gần một thập kỷ đồng hành cùng bệnh nhi ung thư và các em mắc bệnh lý huyết học, điều bà Thuần mong mỏi nhất vẫn là những dự án hiện tại có thể tiếp tục được duy trì lâu dài.
"Điều quan trọng nhất là những hoạt động ấy phải đúng với nhu cầu thật sự của các bé. Chỉ cần còn có người đồng hành, còn tình nguyện viên, còn sự hỗ trợ từ bệnh viện và cộng đồng thì mình vẫn muốn tiếp tục làm, tiếp tục ở bên các con", bà nói.
Cũng trong dịp này, ThS. Lý Thị Hảo - Trưởng phòng Công tác xã hội, Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương cho biết, chuỗi hoạt động dành cho bệnh nhi nhân dịp 1/6 năm nay đã được lên kế hoạch từ từ sớm với nhiều chương trình phong phú.
Bên cạnh việc kết nối các đơn vị, mạnh thường quân trao quà cho các em nhỏ, viện còn tổ chức các hoạt động tinh thần quy mô lớn gồm chương trình "Em là Hoa hồng nhỏ", "Lễ bế giảng năm học 2025–2026 và mừng ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6" diễn ra từ ngày 27 - 29/5.
Hoạt động nhân ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6 mang đến niềm vui và tiếng cười cho nhiều bệnh nhi tại viện.
Theo bà Hảo, đây không chỉ là những hoạt động hưởng ứng ngày vui của trẻ em trên toàn thế giới mà còn là dịp để các bệnh nhi cảm nhận niềm vui được trở về "ngôi trường" của mình ngay trong bệnh viện, được sống với tuổi thơ hồn nhiên như bao bạn nhỏ khác.
Điểm mới của chương trình năm nay là lễ bế giảng dành cho các em theo học tại những lớp học đặc biệt như lớp Hạnh phúc, lớp Nắng mới, lớp Gieo hạt hay lớp Nhân ái được duy trì trong bệnh viện suốt nhiều năm qua.
"Một năm học đặc biệt đã bắt đầu bằng lễ khai giảng trong bệnh viện và giờ đây cũng khép lại tại chính nơi này. Chúng tôi mong muốn mang đến cho các em một lễ bế giảng thật sự ý nghĩa để các con cảm nhận rằng dù đang điều trị bệnh vẫn có một tuổi học trò trọn vẹn và đáng nhớ", ThS. Hảo chia sẻ.
Ngoài các hoạt động trong dịp lễ, Tết hay Quốc tế Thiếu nhi, nhiều chương trình dành cho bệnh nhi vẫn được duy trì đều đặn nhờ sự chung tay của cộng đồng, các thầy cô giáo tình nguyện và các tình nguyện viên. Đó là những lớp học, buổi giao lưu cuối tuần, chương trình vui chơi, tặng quà, hỗ trợ đồ dùng sinh hoạt hay các buổi sinh nhật định kỳ hằng tháng dành cho các em nhỏ đang điều trị.
Theo đại diện Phòng Công tác xã hội, Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương nhiều năm qua luôn phối hợp chặt chẽ với các tổ chức, cá nhân và nhóm thiện nguyện trên tinh thần tự nguyện, không vụ lợi với mục tiêu duy nhất là mang sự quan tâm, sẻ chia và yêu thương đến với bệnh nhi.
"Các chương trình đều được xây dựng kế hoạch cụ thể, thống nhất nội dung triển khai trước khi thực hiện để bảo đảm hỗ trợ đúng nhu cầu thực tế của bệnh nhi và gia đình. Chính điều đó giúp các hoạt động thiện nguyện có thể duy trì bền bỉ suốt nhiều năm", bà Hảo cho biết.
Ngoài việc hỗ trợ về vật chất và tinh thần, trong thời gian tới các hoạt động dành cho bệnh nhi sẽ được triển khai theo hướng chuyên sâu hơn với sự phối hợp giữa Phòng Công tác xã hội, các đơn vị điều trị, chuyên gia tâm lý xã hội cùng các mạnh thường quân và gia đình bệnh nhi.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Trong bối cảnh Việt Nam hướng tới mục tiêu tăng trưởng kinh tế 2 con số, yêu cầu phát triển đồng bộ hạ tầng chiến lược, nhất là hạ tầng giao thông, đang trở nên cấp thiết. Không chỉ mở rộng không gian phát triển, kết nối vùng miền và giảm chi phí logistics, hạ tầng giao thông còn là động lực thúc đẩy đầu tư, sản xuất kinh doanh và nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia.
Xung quanh nội dung này, Người Đưa Tin (NĐT) đã trao đổi với ông Hồ Minh Hoàng - Chủ tịch Tập đoàn Đèo Cả - doanh nghiệp tư nhân có nhiều kinh nghiệm đầu tư, thi công và vận hành các công trình giao thông trọng điểm quốc gia.
NĐT: Việt Nam đang hướng tới mục tiêu tăng trưởng 2 con số trong giai đoạn 2026 - 2030. Theo ông, ngành hạ tầng giao thông cần có chiến lược như thế nào để thực hiện mục tiêu này?
Ông Hồ Minh Hoàng: Tôi cho rằng mục tiêu tăng trưởng 2 con số là yêu cầu phát triển rất lớn đối với cộng đồng doanh nghiệp, đặc biệt là doanh nghiệp tư nhân. Để đạt được mục tiêu này, hạ tầng giao thông phải đi trước một bước vì đây không chỉ là điều kiện kết nối đi lại, mà còn mở ra không gian phát triển mới, giảm chi phí logistics và nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia.
Theo tôi, tăng trưởng không chỉ nhìn vào GDP mà còn phải quan tâm đến GNI - phần giá trị thực sự giữ lại cho nền kinh tế. Vì vậy, Việt Nam cần đầu tư mạnh cho hạ tầng, đồng thời phát triển doanh nghiệp trong nước đủ năng lực tham gia sâu vào các dự án lớn.
Thực tế, các tuyến cao tốc Bắc - Nam đang dần hình thành các hành lang kinh tế kết nối cảng biển, sân bay, cửa khẩu và các cực tăng trưởng. Các dự án như Bắc Giang - Lạng Sơn, Hữu Nghị - Chi Lăng hay Đồng Đăng - Trà Lĩnh không chỉ tăng kết nối vùng mà còn mở rộng giao thương quốc tế.
Với Đèo Cả, chúng tôi lựa chọn cách tiếp cận chủ động hơn, mà chúng tôi gọi là PPP++. Tức là không chỉ dừng ở mô hình hợp tác công - tư truyền thống, mà kết nối chặt chẽ hơn các khâu từ đầu tư, thi công đến quản lý vận hành, đào tạo nhân lực, đồng thời nâng cao vai trò vốn chủ và gắn trách nhiệm rõ ràng hơn cho từng chủ thể tham gia dự án.
NĐT: Chính phủ thời gian qua liên tục có các chỉ đạo tháo gỡ khó khăn cho các dự án BOT, PPP giao thông. Ông nhìn nhận như thế nào về quyết tâm này?
Ông Hồ Minh Hoàng: Tôi cho rằng thời gian qua Chính phủ đã có những bước tháo gỡ rất đáng ghi nhận. Điểm tích cực là các vướng mắc của BOT, PPP đã bắt đầu được xử lý bằng cơ chế pháp lý cụ thể hơn, thay vì chỉ dừng ở chủ trương chung.
Ví dụ rất rõ là Dự án cao tốc Bắc Giang - Lạng Sơn. Trước đây, dự án gặp khó khăn lớn khi doanh thu bị sụt giảm do thay đổi phương án thu phí, trong khi vốn ngân sách Nhà nước không tham gia vào cấu trúc tài chính ban đầu. Trong bối cảnh đó, việc ban hành Nghị định 122/2026 của Chính phủ rất quan trọng, vì đã tạo cơ sở pháp lý mới để xử lý các dự án BOT giao thông vướng mắc, qua đó củng cố niềm tin cho doanh nghiệp đầu tư.
Tuy nhiên, điểm nghẽn hiện nay không còn nằm chủ yếu ở chính sách, mà ở khâu tổ chức thực hiện. Có cơ chế rồi, nhưng nếu triển khai chậm, thiếu đầu mối rõ ràng, thiếu sự phối hợp đồng bộ giữa bộ, ngành, địa phương và tổ chức tín dụng, thì hiệu quả tháo gỡ sẽ chưa phát huy hết.
Một vấn đề khác cần nói rõ là tín dụng. Dù pháp lý cho BOT, PPP đã có bước hoàn thiện, nhưng sự thận trọng của các tổ chức tín dụng đối với các dự án hạ tầng vẫn còn khá lớn. Theo tôi, pháp lý có thể đã "mở", nhưng nếu tín dụng vẫn "khép", thì dự án vẫn không thể chạy nhanh trên thực địa.
NĐT: Theo ông, cần làm gì để doanh nghiệp hạ tầng trong nước đủ sức làm những việc lớn trong giai đoạn tới?
Ông Hồ Minh Hoàng: Theo tôi, có 3 việc phải làm. Thứ nhất là giao việc đúng năng lực. Khi Nhà nước đã có quy hoạch mạng lưới giao thông và xác định dự án trọng điểm, thì doanh nghiệp hạ tầng trong nước cần được trao cơ hội tham gia nghiên cứu ngay từ bước tiền khả thi. Làm như vậy, doanh nghiệp mới có điều kiện phát huy tính chủ động, sáng tạo trong đề xuất phương án đầu tư, giải pháp kỹ thuật, tổ chức thi công, kiểm soát chi phí và chất lượng sản phẩm.
Thứ hai là gỡ các điểm nghẽn về nguồn lực, nhất là nhân lực, vật liệu và tín dụng. Nếu doanh nghiệp hạ tầng không giữ được người, không tiếp cận được vốn trung dài hạn, không chủ động được vật liệu, thì rất khó phát triển bền vững.
Thứ ba là gắn giao việc với chuyển giao công nghệ và đào tạo con người. Đèo Cả là một ví dụ. Khi được trao cơ hội đầu tư và thi công các hầm Đèo Cả, Cù Mông, Hải Vân, chúng tôi từng bước hình thành năng lực khoan hầm đá bằng công nghệ NATM theo "hệ Đèo Cả".
Với công nghệ mới như TBM, chúng tôi đã chủ động cho cán bộ, kỹ sư đi học, đi làm thực tế ở Thâm Quyến, Trung Quốc. Nhưng để công nghệ mới trở thành năng lực thật, doanh nghiệp phải được trao cơ hội thực hiện dự án.
Một ví dụ khác là cao tốc Đồng Đăng - Trà Lĩnh. Theo quy hoạch ban đầu, dự án từng ở mặt bằng tổng mức đầu tư hơn 47.000 tỷ đồng. Nhưng sau khi doanh nghiệp tham gia từ sớm vào quá trình nghiên cứu, đề xuất phương án, tối ưu hướng tuyến, phân kỳ đầu tư và lựa chọn giải pháp kỹ thuật phù hợp, quy mô vốn đã được đưa về mặt bằng hơn 20.000 tỷ đồng ở các phương án, giai đoạn triển khai.
Tôi cho rằng, đây là minh chứng rất rõ cho thấy khi doanh nghiệp được tham gia từ đầu, được chủ động đề xuất và chịu trách nhiệm về giải pháp, thì hoàn toàn có thể kiểm soát tốt chi phí mà vẫn bảo đảm mục tiêu đầu tư.
Tin Gốc: Người Đưa Tin


