Một người phụ nữ sinh sống tại Mỹ đã trải qua tình huống thập tử nhất sinh sau khi vô tình chạm vào một con côn trùng màu xanh lục óng ánh trong lúc tham quan công viên cùng hai con sinh đôi 9 tuổi. Chỉ trong vài giây, cô rơi vào phản ứng dị ứng nghiêm trọng, dẫn đến suy hô hấp và nhiều lần bất tỉnh.
Sự việc xảy ra vào ngày 12/5/2026, khi bà Antoinette Webb, 44 tuổi, đang dạo chơi tại một công viên lịch sử cùng hai con. Bà cho biết đã nhìn thấy một con bọ cánh cứng màu xanh ngọc lục bảo “đẹp đến mức chưa từng thấy”, nên đã nhặt lên để quan sát gần hơn.
Tuy nhiên, ngay sau khi tiếp xúc, Webb bắt đầu cảm thấy nóng rát lan khắp cơ thể và nhanh chóng xuất hiện các triệu chứng dị ứng dữ dội. Trong hoảng loạn, cô cố gắng chạy lên một ngọn đồi gần đó để tìm sự trợ giúp tại cửa hàng lưu niệm trong công viên, nhưng sau đó gần như mất ý thức hoàn toàn.
Ông Dean Martin, giám đốc một tổ chức cứu hộ và cựu bác sĩ quân y, cho biết Webb đã gục ngã ngay trước mặt ông với tình trạng khó thở, nổi mẩn toàn thân, môi tím tái và run rẩy. Cô nhiều lần bất tỉnh trước khi rơi vào suy hô hấp nghiêm trọng.
Ngay tại hiện trường, đội cứu hộ đã nhanh chóng xử lý ban đầu bằng thuốc chống dị ứng trong lúc chờ xe cấp cứu. Sau đó, nạn nhân được chuyển đến bệnh viện và phải tiêm bốn liều adrenaline (epinephrine) để kiểm soát phản ứng phản vệ nguy hiểm.
Theo báo cáo, loài côn trùng liên quan được xác định là bọ cánh cứng hổ sáu sọc, một loài phổ biến ở Bắc Mỹ và thường không độc. Tuy nhiên, các bác sĩ nhận định trường hợp của Webb là phản ứng dị ứng cực kỳ hiếm gặp và có mức độ nguy hiểm cao.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Tài xế taxi ở Hà Nội lên truyền hình Hàn Quốc và lý do đưa con gái 5 tuổi đi làm cùng

Đoạn clip ghi lại việc tài xế Việt Nam chở con gái 5 tuổi đi làm cùng - Video: Nhân vật cung cấp
Những ngày qua, đoạn clip ghi lại việc một tài xế Việt Nam chở con gái 5 tuổi đi làm cùng được nhiều người chia sẻ trên mạng xã hội. Không chỉ gây chú ý trong nước, đoạn clip đáng yêu này còn xuất hiện trên nhiều kênh truyền hình lớn của Hàn Quốc.
Theo clip từ camera hành trình ghi lại ngày 20-4, nam hành khách người Hàn Quốc bất ngờ nhìn xuống ghế sau thì phát hiện trên xe còn có một người khác. Đó là một cô bé khoảng 5 - 6 tuổi.
Người đàn ông vui vẻ, bật cười và rồi nói "Xin chào" bằng tiếng Hàn. Đáp lại, cô bé cũng lễ phép vẫy tay và nói: "Con chào bác".
Cô bé là con gái 5 tuổi của tài xế, được bố đưa theo đi làm. Suốt hành trình, em ngồi im lặng để tránh làm phiền khách. Khi biết chuyện, vị khách không khó chịu mà còn vui vẻ và lì xì cho cô bé trước khi xuống xe.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, anh Đặng Văn Dần (33 tuổi, quê Tuyên Quang) xác nhận anh là tài xế lái xe trong đoạn clip trên. Nam tài xế cho hay anh đã biết đoạn clip của anh xuất hiện trên các kênh truyền thông Hàn Quốc. "Trước đó một số bên đài truyền hình Hàn Quốc đã chủ động liên lạc, xin phép sử dụng video", anh nói.
Kể lại sự việc, anh Dần cho biết mình có lịch đưa vị khách Hàn từ Hà Nội đến Khu công nghiệp VSIP Bắc Ninh công tác. Chuyến đi bắt đầu lúc 6h40 để khoảng hơn 8h ông kịp giờ làm việc.
"Lúc đó con chưa đến giờ học, vợ lại đi làm sớm không có ai trông con nên tôi phải đưa con đi làm cùng", anh nói.
Trước khi lên xe, người đàn ông để con ngồi ở hàng ghế phía sau, không quên dặn: "Lúc khách lên thì con không được nói gì nhé".
Vâng lời bố, cô bé ngồi im lặng gần hết hành trình. Vị khách người Hàn Quốc lên xe cũng không hề hay biết cho đến khi ông phát ra tiếng động phía sau lúc khoảng 7h50.
Khi vị khách phát hiện ra có em bé trên xe, anh Dần cũng có một chút lo lắng khách sẽ không thích. Anh kể trước khi xuống xe, vị khách người Hàn đã lì xì cho cô bé.
"Mình vui và hạnh phúc vì gặp được khách vui vẻ và hiểu cho hoàn cảnh của mình. Điều quan trọng nhất là họ có trải nghiệm tốt trong chuyến đi, không thấy khó chịu", anh kể.
Sau khi sự việc được nhiều người quan tâm, anh Dần có liên hệ lại với vị khách người Hàn thì được biết ông đã trở về Hàn Quốc. Ông cảm thấy thoải mái khi sự việc được nhiều người quan tâm và hứa rằng khi trở lại Việt Nam nhất định sẽ tới thăm lại gia đình anh.
Kể thêm về hoàn cảnh của mình, anh Dần cho hay gia đình quê ở Tuyên Quang. Anh làm nghề lái xe chừng 2 năm, đang cùng vợ xuống Hà Nội mưu sinh. Họ thuê trọ ở khu Long Biên (Hà Nội).
"Vợ tôi làm công nhân ở Khu công nghiệp Sài Đồng, thời gian cố định nên bắt buộc 1 trong 2 phải làm công việc linh hoạt thời gian để còn đưa đón, chăm con", anh nói.
Mỗi ngày, nam tài xế bắt đầu công việc từ 8h sáng. Sau khi đưa đón con đi học xong, anh bật ứng dụng chạy xe công nghệ hoặc có khách đặt thì bắt đầu chạy xe. Đôi lúc có hành khách đặt chuyến sớm, anh đành phải cho con đi làm cùng.
Về chiếc ô tô 7 chỗ đang sử dụng, anh Dần cho biết mỗi tháng 2 vợ chồng vẫn phải trả góp. Mỗi ngày, họ luôn nỗ lực để cố gắng vun vén, chi tiêu tiết kiệm để cuộc sống ổn định.
"Khi vợ về hoặc có người chăm sóc con là mình lại ra xe chạy" , anh Dần nói.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Làm sao thoát cảnh 'chưa làm gì đã mệt': Bớt nhòm ngó trên mạng, tránh phân tâm

Đó là ý kiến của bạn đọc Phan Anh tại phần bình luận trong bài viết Còn trẻ mà luôn mệt mỏi dù không quá tải: Lý do dưới đây.
Bài viết trên nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Từng trải qua cảm giác trên, bạn đọc Dũng cho biết ít nhất cũng đã bắt đúng bệnh và tự chữa cho mình. Dũng phân tích "căn bệnh" này có 3 tầng, nếu chỉ dừng lại tầng 1 hoặc một chút tầng 2 thì sẽ không hết bệnh.
Cụ thể, tầng 1 là sinh học: thiếu ngủ, ăn uống kém, bệnh lý, rối loạn hormone… Tầng 2 là tâm lý cá nhân: lo âu, áp lực thành tích, mất phương hướng, trầm cảm…
“Tầng 3 là môi trường mạng xã hội: tâm lý FOMO - sợ biết thông tin sau bạn mình, so sánh xã hội, nhịp sống nhanh, quá nhiều kích thích ham muốn có được, cảm giác mình bị tụt hậu”, Dũng nói.
Có thể thấy, tầng 3 mà bị nặng thì nó quay lại làm trầm trọng tầng 1 hơn. Tức để chữa bệnh thì phải xử lý tầng 3 trước, rồi tới tầng 2, tầng 1. Mỗi người mỗi hoàn cảnh, nên tự xem xét và tự chữa lành cho mình.
Bạn đọc này đưa ví dụ một người đi du lịch 3 ngày 2 đêm, chụp ra hàng trăm tấm hình và tạo hơn chục video để đăng lên mạng xã hội khoe rằng mình đã đi du lịch như thế.
Bạn bè của người đó sẽ là nạn nhân, họ thấy mình không được như bạn mình, ao ước ngầm rằng mình cũng phải được như bạn mình. Họ cảm thấy mình tệ quá, thua kém quá...
“Còn người đi du lịch đó thì sao? Chuyến du lịch thành ra là chuyến sáng tác ảnh và video. Họ không thật sự dành thời gian để hưởng thụ đúng nghĩa của du lịch. Họ còn phải chỉnh sửa ảnh, edit video. Họ còn phải tải lên mạng. Rồi họ còn phải đếm like. Họ có mệt không? Xin thưa rất mệt”, bạn đọc này nói.
Nếu tương tác tốt, họ sẽ tạm vui vẻ hạnh phúc vài ngày, rồi họ lại đi tìm nội dung khác. Nếu tương tác xấu, họ cũng mệt mỏi, trở thành nạn nhân của chính mình.
Bạn đọc này cho rằng ngày nay có hàng trăm thứ tương tự như ví dụ trên, chủ yếu xuất phát từ nhịp sống nhanh: làm nhanh, ăn nhanh, chơi nhanh, giải trí nhanh... Nó bòn rút hết năng lượng của con người. Nhận ra được, bỏ bớt, bỏ hết... thì khỏe lại thôi.
Bạn đọc Khang Thi nói có giai đoạn anh chẳng làm gì quá nhiều, deadline cũng không dồn dập, vậy mà sáng ngủ dậy vẫn thấy kiệt sức.
“Sau này mới hiểu, thứ làm mình mệt không phải công việc, mà là cảm giác lúc nào cũng phải “ổn”, phải theo kịp người khác. Điện thoại mở ra là thấy ai đó giỏi hơn, giàu hơn, sống năng suất hơn. Kiểu vậy làm suy nghĩ cũng bị mất năng lượng”, bạn đọc này bày tỏ.
Bạn đọc Thảo Vy chia sẻ đôi khi không cần làm quá nhiều việc mới khiến bản thân mệt mỏi. Chỉ vài đầu việc cùng lúc cũng đủ làm não bộ liên tục chuyển trạng thái giữa tin nhắn, công việc và suy nghĩ cá nhân, khiến cơ thể luôn trong trạng thái căng thẳng. Vì vậy dù hiệu suất không cao, nhiều người trẻ vẫn cảm thấy kiệt sức kéo dài.
“Kết quả là làm chẳng được bao nhiêu nhưng vẫn thấy kiệt sức cả ngày”, Vy nói.
Bạn đọc Dung nói cảm giác “chưa làm gì đã mệt” đôi khi đến từ việc đầu óc luôn mở quá nhiều thứ cùng lúc. Một phần nghĩ về hiện tại, một phần lo tương lai, một phần bị kéo bởi điện thoại.
“Người trẻ hiện nay quen với việc làm mọi thứ thật nhanh nên cũng quen luôn với việc sống trong trạng thái phân tâm”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc ký tên ý kiến "cá nhân" cho rằng hầu hết các suy nghĩ tiêu cực và lo lắng là tốn của ta nhiều năng lượng nhất, tốn năng lượng có thể hiểu ở đây là gây mệt mỏi và chán nản.
“Việc này cũng tùy mỗi hoàn cảnh và tâm lý từng người chứ không phụ thuộc vào tuổi tác”, bạn đọc này nói.
Còn bạn đọc Long Vũ Phan khuyên nên học cách nói “không” với những điều vượt quá khả năng cũng là một kỹ năng quan trọng để tránh mệt mỏi kéo dài.
“Khi cảm thấy quá tải, người trẻ nên chủ động chia sẻ với gia đình, bạn bè hoặc tìm kiếm sự hỗ trợ thay vì im lặng chịu đựng một mình”, Vũ nói.
Còn bạn đọc Ánh Dương bày tỏ cả ngày bị ngắt quãng liên tục: tin nhắn, thông báo, việc nhỏ xen kẽ nhau. Năng lượng cứ bị “rò rỉ” từng chút mà không để ý. Chỉ cần quản lý thời gian tốt, biết phân chia công việc là sẽ hết mệt.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Câu chuyện về ông bà vừa được công bố tại một triển lãm tưởng niệm do Quỹ Hoa kiều Thượng Hải tổ chức cuối tháng 6.
Ông Du qua đời năm 2018, hưởng thọ 81 tuổi, vài tuần sau khi hoàn tất việc quyên góp. Bà Lu mất vào tháng 8/2025, thọ 92 tuổi. Ông từng là giáo viên, bà là bác sĩ, đều đã nghỉ hưu và cùng tốt nghiệp một trường đại học ở Thượng Hải.
Đầu năm 2018, ông Du thấy lời kêu gọi quyên góp cho trẻ em mắc bệnh tim bẩm sinh trước Bệnh viện Tim mạch Thượng Hải. Hai vợ chồng quyết định ủng hộ 500.000 tệ (70.000 USD) giúp 10 em nhỏ có cơ hội phẫu thuật.
Ít lâu sau, họ quyết định quyên góp thêm 4,5 triệu tệ (630.000 USD), gần như toàn bộ tài sản tích lũy cả đời.
Khi đến thăm nhà họ, nhân viên phụ trách chương trình từ thiện đã rất bất ngờ với cảnh sống đạm bạc. Căn nhà gần như không có món đồ giá trị. Nhiều vật dụng sứt mẻ. Một chiếc kính gãy gọng vẫn được dán băng keo để tiếp tục sử dụng. Người phụ trách đã phải khuyên ông bà giữ lại một phần tiền để dưỡng già.
"Cả hai chúng tôi đều không còn nhiều thời gian nữa. Chúng tôi có lương hưu và vẫn còn một ít tiền tiết kiệm. Chúng tôi không cần nhiều tiền", ông Du nói, kiên quyết thực hiện khoản quyên góp.
Do không có con, hai vợ chồng giao Quỹ Hoa kiều Thượng Hải thực hiện di nguyện và quản lý các khoản từ thiện sau khi họ qua đời.
Vài tuần sau, ông Du mất vì ung thư. Bà Lu tiếp tục điều trị bệnh trong nhiều năm trước khi qua đời vào năm ngoái.
Khi đến tiếp nhận và kiểm kê tài sản theo di nguyện, các nhân viên quỹ thêm một lần nữa bất ngờ với cuộc sống đạm bạc của hai ông bà. Hai vợ chồng để lại hàng chục cuốn sổ ghi chép chi tiêu hằng ngày một cách tỉ mỉ. Ông Du từng kể mình thường mua một suất cơm hộp giá 17 tệ rồi chia đôi để hai vợ chồng cùng ăn.
Dù sống kham khổ, đời sống tinh thần của họ lại rất phong phú. Trong nhà có nhiều sổ ghi chép việc đọc sách, các tập báo cắt dán cẩn thận, một máy nghe nhạc cũ, cây đàn violin và bộ vợt cầu lông.
Ông Du cũng yêu thích đầu tư chứng khoán. Nhiều cuốn sổ tay ghi lại diễn biến thị trường và các phân tích của ông vẫn còn được lưu giữ.
Khoản quyên góp sau hai lần là 5 triệu tệ không phải hoạt động thiện nguyện duy nhất của hai vợ chồng.
Năm 2010, sau trận động đất ở Ngọc Thụ, tỉnh Thanh Hải, họ quyên góp 10.000 tệ hỗ trợ người dân vùng thiên tai. Họ cũng đóng góp 10.000 tệ cho dự án "Hầm nước cho các bà mẹ" ở tây bắc Trung Quốc.
Năm 2013, khi động đất xảy ra tại Lô Sơn, tỉnh Tứ Xuyên, hai ông bà tiếp tục quyên góp 80.000 tệ cho công tác cứu trợ và 20.000 tệ hỗ trợ học sinh địa phương.
Theo di nguyện cuối cùng, tháng 4 năm nay Quỹ Hoa kiều Thượng Hải đã tổ chức lễ thủy táng cho hai người.
Tại triển lãm tưởng niệm, đại diện quỹ viết: "Cái chết không phải là điểm kết thúc, sự lãng quên mới là điểm kết thúc. Có thể họ không để lại tên tuổi trong lịch sử, nhưng 455 đứa trẻ được họ giúp đỡ sẽ luôn ghi nhớ tình yêu thương của hai ông bà".
Tin Gốc: Vnexpress

