Sáng 24-4, Cúp truyền hình TP.HCM đã chứng kiến chặng cá nhân tính giờ hấp dẫn. Các cua rơ Việt Nam đã có một ngày chói sáng, khi có tới 3 người về đích trong top 5.
Thậm chí tay đua Nguyễn Tuấn Vũ của đội TP.HCM Vinama đã vươn lên đứng nhất cho đến gần cuối. Anh chỉ rơi xuống vị trí thứ 3 khi đến lượt thi của Sergei Kulikov (Tập đoàn Lộc Trời An Giang) và Yarash Uladzislau (TP.HCM New Group), những người lần lượt về nhất và nhì.
Trong khi Kulikov cùng tập thể An Giang có chiến thắng chặng thứ 5 ở Cúp truyền hình TP.HCM năm nay, thì cục diện các danh hiệu vẫn không có sự thay đổi.
Yarash Uladzislau vẫn nắm giữ áo vàng chung cuộc. Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) giữ áo xanh cho tay đua nước rút, Phạm Lê Xuân Lộc (Quân Khu 7) giữ áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc, và Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai) là chủ nhân áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc.
Ngày 25-4, đoàn đua Cúp truyền hình TP.HCM sẽ tiếp tục hành trình với chặng 20. Lần này, các tay đua sẽ di chuyển quãng đường 141km, xuất phát từ Vũng Tàu (TP.HCM) đi Biên Hòa (Đồng Nai) rồi về đích tại Thủ Dầu Một (TP.HCM).
Chặng đua này sẽ có 2 điểm nước rút tặng điểm thưởng dọc đường (sprint). Sprint 1 tại xã Ngãi Giao (TP.HCM), cách xuất phát 57km. Sprint 2 tại xã Hưng Thịnh (Đồng Nai), cách xuất phát 108km.
Lúc 8h, đoàn đua sẽ xuất phát tại quảng trường Tam Thắng (phường Vũng Tàu).
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Năm 2010, Cristiano Roland, khi ấy 34 tuổi, nâng cao chiếc cup V-League cùng Hà Nội T&T (nay là Hà Nội FC). Đó là chức vô địch quốc gia đầu tiên trong lịch sử đội bóng thủ đô ở năm thứ hai có mặt tại V-League, cũng là kỷ niệm lớn với Roland trong lần đầu làm thủ quân. Sau đó, ông còn cùng Hà Nội đoạt Siêu cup Quốc gia 2010 và vô địch V-League 2013.
13 năm sau, Roland một lần nữa nâng cup cùng các cầu thủ Việt Nam, nhưng với tư cách HLV trưởng ở giải U17 Đông Nam Á 2026. Việt Nam trở thành đội tuyển giàu thành tích nhất U15/U16/U17 Đông Nam Á, với bốn lần đăng quang. Đây cũng là danh hiệu thứ ba trong sự nghiệp cầm quân của Roland, sau khi giúp Hà Nội thống trị giải U17 Quốc gia 2024 và 2025.
Roland được LĐBĐ Việt Nam (VFF) bổ nhiệm tháng 8/2024, sau khi đội nhà chỉ đứng thứ tư U16 Đông Nam Á dưới thời HLV Trần Minh Chiến với trận tranh giải ba thua Indonesia 0-5. Gần một tháng sau, vẫn với hầu hết con người ấy, đội tuyển đứng nhì giải giao hữu Peace Cup ở Trung Quốc (thua chủ nhà 0-4, nhưng hạ Uzbekistan 3-0 và Nhật Bản 1-0).
Đến tháng 10 cùng năm, thầy trò Roland giành vé dự vòng chung kết U17 châu Á 2025, cùng mục tiêu nằm trong hai vị trí dẫn đầu bảng để giành vé dự World Cup – được tổ chức hàng năm trong giai đoạn 2025-2029. Sáu tháng sau, trên đất Arab Saudi, Việt Nam bị loại đáng tiếc từ vòng bảng dù bất bại, khi cùng hòa 1-1 trước những đối thủ được đánh giá cao hơn là Australia, Nhật Bản và UAE. Tấm vé World Cup khi ấy chỉ còn cách thầy trò HLV Roland ba phút, nhưng đã bị UAE tước đi bằng bàn gỡ ở phút 87.
Gác lại nỗi buồn, Roland tiếp tục hành trình với lứa cầu thủ sinh năm 2009. Đội kết thúc vòng loại với 5 trận toàn thắng, ghi 30 bàn và không thủng lưới. Đăng quang Đông Nam Á là bước chạy đà hoàn hảo, trước khi gặp Yemen, Hàn Quốc, và UAE vào tháng sau, với vẫn mục tiêu giành vé đến World Cup.
Đội tuyển trẻ dưới thời Roland được đánh giá cao về tính kỷ luật, tổ chức đội hình, hay khả năng chuyển đổi trạng thái nhanh trong tấn công và phòng ngự. Các bài phối hợp ở tình huống cố định cũng làm phong phú thêm cơ hội ghi bàn. Sự ổn định của tập thể trở thành bệ phóng cho các cá nhân có kỹ thuật nổi bật, như Hoàng Trọng Duy Khang, Chu Ngọc Nguyễn Lực hay Nguyễn Văn Dương, ghi dấu ấn.
Roland đánh giá cao sức mạnh tập thể nhưng không phủ nhận sức mạnh cá nhân, khi cá tính riêng có thể tạo đột phá vượt qua khó khăn. Ông cũng có thể cởi trần, nhảy múa và hát hò để ăn mừng như một người đồng đội với các cầu thủ khi vô địch. Nhưng khoảnh khắc ấy chỉ được tạo nên sau những giờ tập luyện, thi đấu nghiêm túc và hết mình.
Phong cách huấn luyện của Roland được đúc kết sau hơn 30 năm lăn lộn một vòng thế giới bóng đá, từ Brazil đến Bồ Đào Nha rồi sang Việt Nam. Roland chịu ảnh hưởng chiến thuật từ HLV người Tây Ban Nha Jose Antonio Camacho, thầy cũ tại Benfica và là cựu HLV Real, rồi được truyền cảm hứng bởi "người đặc biệt" Jose Mourinho. Trong khi đó, "thu phục nhân tâm" là kinh nghiệm quý báu từ HLV Phan Thanh Hùng ở Hà Nội T&T. Điều ấy làm Roland nhớ lại lời động viên của HLV Antonio Sousa sau khi anh sút hỏng phạt đền ở Beira Mar, rằng "người duy nhất không sút hỏng là người không bao giờ sút".
Cristiano Rocha Canedo Roland sinh năm 1976 ở Porto Alegre, miền Nam Brazil. Sự nghiệp của cựu hậu vệ trái này kéo dài từ năm 1994 đến 2016, với 399 trận đấu cùng 11 danh hiệu. Roland cũng nổi bật ở khả năng tấn công với 34 bàn thắng, nhờ kỹ năng sút phạt điêu luyện khi chơi ở Brazil, Bồ Đào Nha và không chiến khi đến Việt Nam.
Sau 4 năm ở Gremio, Roland rời Brazil sang Bồ Đào Nha chơi cho Beira Mar ở giải VĐQG và trở thành trụ cột. Đỉnh cao là việc đoạt Cup quốc gia Bồ Đào Nha 1998-1999, cũng là danh hiệu duy nhất trong lịch sử CLB, đã tụt xuống hạng Tư, đến lúc này.
Hè năm 2002 là thời khắc trọng đại bậc nhất sự nghiệp khi Roland ký hợp đồng 4 năm với Benfica. Ông trở thành đồng đội với những danh thủ bóng đá Bồ Đào Nha như Simao Sabrosa, Nuno Gomes, Petit, Tiago Mendes, Ricardo Rocha, rồi đồng hương Luisao. Sau hai mùa giải được thi đấu thường xuyên, Roland ít được trọng dụng khi Giovanni Trappattoni, cựu HLV Bayern và tuyển Italy, có mặt ở mùa 2004-2005.
Sau đó là quãng thời gian ông bị đem cho mượn, xuống đội B rồi sang Hy Lạp, trước khi bị hành hạ bởi chấn thương. Tháng 11/2007, Roland lần đầu đến Việt Nam theo lời khuyên từ người bạn cũng là cựu ngoại binh Hà Nội T&T - Cassiano Mendes. Sau khi vượt qua những khác biệt về điều kiện thi đấu, Roland trở thành một trong những cá nhân đặt nền móng cho thành công ban đầu của CLB, với 22 bàn sau 145 trận ở V-League. Hết mùa giải 2015, Roland trở về chơi Beira Mar rồi giải nghệ vào tháng 7/2016.
Sự nghiệp huấn luyện của Roland bắt đầu bằng việc học từ bằng C đến Pro của LĐBĐ châu Âu (UEFA). Ông lấy kinh nghiệm bằng việc đào tạo trẻ tại Bồ Đào Nha và Luxembourg. Đến tháng 1/2021, ông làm trợ lý cho HLV Phan Thanh Hùng ở Bình Dương (nay là Becamex TP HCM). Đến tháng 9/2023, Roland chính thức dẫn dắt các lứa U15 và U17 Hà Nội, trước khi lên ĐTQG, và đều đã có thành tích.
HLV sinh năm 1976 nhiều lần khẳng định cầu thủ Việt Nam có tiềm năng lớn. Điều ấy được minh chứng thông qua những thành công ở cấp độ trẻ một thập kỷ qua. Thứ còn thiếu là cơ sở vật chất, không chỉ là sân bãi, y tế, dinh dưỡng, mà hiệu rộng ra là yếu tố con người, gồm các chuyên gia, HLV... Vì vậy, Roland muốn tiếp tục cùng bóng đá Việt Nam phát huy tối đa tiềm năng hiện có.
Danh hiệu U17 Đông Nam Á 2026 là dấu mốc, nhưng World Cup mới là mục tiêu số một. HLV Roland cùng các cộng sự quyết định đẩy lịch sang Arab Saudi sớm hai ngày so với kế hoạch, là ngày 3/5. Không chỉ thích ứng với khí hậu, nhà cầm quân Brazil muốn các học trò sớm trở lại mặt đất và dồn tập trung cho trận ra quân gặp Yemen bốn ngày sau.
Đến ngày 13/5, sau trận gặp UAE, Roland muốn được chụp bức ảnh cùng cả đội chỉ tay về bảng điện tử, với dòng chữ chúc mừng Việt Nam vào tứ kết, đồng nghĩa tấm vé dự World Cup. "Trình độ ở châu Á cao hơn nhiều Đông Nam Á, nhưng tôi tin tưởng mạnh mẽ vào tiềm năng của tập thể này", Roland cho hay.
Tin Gốc: Vnexpress

Lần đầu tiên trong lịch sử cúp C1/Champions League, có một trận đấu mà cả hai bên đều đã ghi được trên 40 bàn ở giải đấu này, kể từ đầu mùa. Cụ thể: Paris Saint-Germain (PSG) đã ghi 43 bàn ở Champions League mùa này, Bayern 42 bàn (đá ít hơn PSG 2 trận). Chưa biết ai sẽ chiến thắng, nhưng xem ra kỷ lục ghi 45 bàn ở Champions League mùa bóng 1999-2000 của Barcelona sẽ bị xô ngã, có thể là ngay trong trận này!
Nói đến Bayern và PSG ở mùa bóng này là phải nói đến sức ghi bàn khủng khiếp của họ. Nhưng đấy không chỉ là những con số thuần túy. Lối chơi hấp dẫn thiên về tấn công, đã được rèn giũa đến mức nhuần nhuyễn, còn đáng nể hơn. Vậy nên, điều đáng chờ xem trong trận lượt về Bayern - PSG là đội nào sẽ ghi bàn nhiều hơn, chứ chẳng phải có hay không có bàn thắng. Bayern dĩ nhiên phải cố ghi nhiều bàn, hòng lật ngược tình thế. Nhưng PSG cũng sẽ tấn công, thay vì thận trọng phòng thủ để giữ vững ưu thế (đang tạm dẫn trước 5-4). Phòng thủ không phải là sở trường của đội ĐKVĐ Champions League.
Thật đáng kinh ngạc: 3 trận gần đây nhất của Bayern có đến… 22 bàn thắng, nhưng không có trận nào tỷ số chênh lệch nhiều hơn 1 bàn. Còn khi Bayern vượt qua Real Madrid ở vòng tứ kết Champions League (thắng 2-1 và 4-3), đôi bên cùng nhau bắn phá khung thành đối phương đến 70 lần, chỉ trong 180 phút. Quá rõ ràng: lối chơi của Bayern dẫn đến kết quả như vậy. Dù đối thủ là Real, PSG, Heidelheim hay Mainz, thì vấn đề của Bayern luôn là họ có ghi bàn nhiều hơn đối thủ hay không, chứ không phải làm sao để khống chế khả năng ghi bàn của đối phương. Cách chơi của Bayern đảm bảo một điều: cơ hội ghi bàn sẽ xuất hiện đều đặn, thậm chí là cho cả hai phía!
Trong lịch sử tham dự cúp C1/Champions League, không có nơi nào mà PSG chịu thất bại nhiều như trên sân của Bayern Munich (thua 5 trong 7 trận xưa nay; 4 trong 5 trận thua ấy có cách biệt 2-3 bàn). Trong cả 2 lần gặp PSG gần đây nhất tại sân nhà Allianz Arena, Bayern đều thắng. Nhưng, đây là chi tiết mà số liệu thống kê có thể đánh lừa cảm giác của người đọc. PSG "nào" đang chuẩn bị làm khách tại Munich? Ai cũng biết, nhà ĐKVĐ Champions League chỉ thật sự vươn lên đẳng cấp hàng đầu thế giới trong khoảng hơn 1 năm nay (tính từ giữa mùa bóng trước). "Những PSG" từng gặp Bayern trước đây (gồm cả đội bóng từng thua Bayern ở trận chung Champions League 2020) đều không đáng kể.
Có một số liệu đáng chú ý hơn, và hẳn nhiên đang làm giới hâm mộ Bayern lo ngại. Trong 10 lần gần nhất thua trận bán kết lượt đi ở cúp C1/Champions League, chỉ có đúng 1 lần Bayern lật ngược được tình thế ở trận lượt về, và chuyện đó xảy ra cách đây đã 44 năm (thắng CSKA Sofia ở mùa bóng 1981-1982). Kỳ này, Bayern không chỉ phải thắng PSG, họ còn phải cố chiến đấu với sức nặng lịch sử.
Trong 2 trận đấu gần đây nhất ở Champions League, PSG luôn để cho đối thủ của họ (Liverpool và Bayern) chạm bóng trong vòng cấm địa của mình từ 50 lần trở lên. Đấy là con số quá nhiều (cần nhớ: quả bóng thường cũng chỉ lăn trong sân hơn 50 phút trong một trận đấu). Và đấy chính là chỗ để Bayern hy vọng. Tuy thua 4-5 ở trận lượt đi, nhưng xét về mức độ nguy hiểm trong các pha dứt điểm thì Bayern vượt trội (chỉ số xG là 3,06 so với 1,90 của PSG).
Do đã "xoay tua" đội hình trong vòng đấu cuối tuần qua ở giải VĐQG của mình, đôi bên đều không có chấn thương nảy sinh nào. Nhưng PSG đã chịu tổn thất lớn từ trận lượt đi: hậu vệ cánh Achraf Hakimi chấn thương, phải nghỉ vài tuần. Bayern không chỉ giữ nguyên đội hình mạnh nhất, mà còn có sự trở lại của HLV Vincent Kompany (ông bị cấm chỉ đạo ở trận lượt đi).
Máy tính của hãng Opta cho rằng Bayern có 52,7% khả năng thắng trận lượt về, nhưng PSG lại có 57,8% cơ hội lọt vào chung kết. Xem ra, tình thế vẫn đang ngang ngửa.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ngày 26.10.2025, Chủ tịch FIFA Gianni Infantino đã thông báo về việc ra mắt giải đấu mới FIFA ASEAN Cup dành cho 11 đội tuyển Đông Nam Á bên lề Hội nghị cấp cao ASEAN lần thứ 47 tại Kuala Lumpur. Theo đó, giải đấu có thể được tổ chức trong lịch thi đấu quốc tế (FIFA Days) và dự kiến có sự tham gia của 14 đội bóng, chia thành 2 hạng đấu (Division). Hạng 1 gồm 8 đội, hạng 2 gồm 6 đội và đều được chia làm 2 bảng. Việc phân chia các hạng đấu sẽ dựa trên thứ hạng FIFA của các đội.
Indonesia dự kiến đăng cai các trận đấu ở hạng 1, trong khi các trận đấu hạng 2 được cho sẽ diễn ra tại Hồng Kông (Trung Quốc). Thể thức thi đấu sẽ không có vòng bán kết. Thay vào đó, hai đội nhất bảng ở mỗi hạng đấu sẽ gặp nhau trong trận chung kết, còn hai đội nhì bảng sẽ tranh hạng ba. Mỗi đội dự kiến thi đấu từ 2 - 4 trận và sẽ nhận 125.000 USD phí tham dự, kèm theo các khoản thưởng cho mỗi trận thắng và hòa. Đội vô địch có thể nhận 1 triệu USD, trong khi đội vô địch hạng 2 nhận 300.000 USD. Tổng quỹ tiền thưởng dự kiến khoảng 4 triệu USD.
Theo tờ Times of India, đội tuyển Ấn Độ, Trung Quốc và Hồng Kông (Trung Quốc) sẽ tham dự FIFA ASEAN Cup 2026. Trong đó, LĐBĐ Ấn Độ (AIFF) đã xác nhận sẽ tham gia giải đấu. "AIFF đã chấp nhận lời mời của FIFA và ký thỏa thuận tham dự. Chúng tôi hiện đang chờ thêm chi tiết", Phó tổng thư ký AIFF Satyanarayan nói với Times of India hôm 7.5. Trong khi đó, đội Trung Quốc vẫn chưa có phản hồi về thông tin trên.
Dựa trên thứ hạng thế giới hiện tại, hạng 1 của FIFA ASEAN Cup sẽ gồm 8 đội: Thái Lan (hạng 93 thế giới), Trung Quốc (94), VN (99), Indonesia (122), Philippines (135), Ấn Độ (136), Malaysia (138) và Singapore (147); hạng 2 gồm: Hồng Kông (155), Myanmar (158), Campuchia (177), Lào (185), Brunei (193) và Timor-Leste (200).
Trước đó, ở khu vực Đông Nam Á đã có giải AFF Cup được tổ chức 2 năm một lần. Tuy nhiên, giải đấu này diễn ra ngoài FIFA Day và thường kéo dài khoảng 1 tháng nên các đội Đông Nam Á được cộng ít điểm. Tuy nhiên, với FIFA ASEAN Cup thì khác hoàn toàn do giải này diễn ra trong dịp FIFA Days. Nếu thắng trận, các đội được cộng điểm rất nhiều, còn nếu thua thì ngược lại.
Ngoài việc được cộng nhiều điểm FIFA, giá trị tiền thưởng rất cao cũng là động lực để thầy trò HLV Kim Sang-sik đặt mục tiêu cao hơn so với AFF Cup (đội tuyển VN từng nhận được 300.000 USD khi vô địch AFF Cup 2024). Thế nhưng khó cho ông Kim là thời gian giữa hai giải quá gần nhau. Nếu AFF Cup vẫn diễn ra theo lịch trình như cũ từ ngày 24.7 - 26.8 thì FIFA ASEAN Cup 2026 dự kiến diễn ra từ 21.9 - 6.10. Như vậy khi kết thúc AFF Cup, thầy trò ông Kim chỉ có chưa đến 1 tháng để chuẩn bị cho giải đấu tiếp theo.
Rõ ràng nếu căng sức ở giải đấu đầu tiên với tư cách ĐKVĐ, đội tuyển VN cần phải trải qua ít nhất 6 trận để vào chung kết (4 trận vòng bảng và 2 trận bán kết lượt đi và về). Nếu vào chung kết, tổng số trận đội tuyển VN phải thi đấu là 8. Việc phải thi đấu 8 trận trong hơn 1 tháng rõ ràng quá khắc nghiệt với bất cứ một đội bóng nào. Đã vậy, chưa đầy 1 tháng sau, đội lại phải bước vào giải đấu được đánh giá khốc liệt hơn nữa khi dự kiến có sự góp mặt của các đội ngoài khu vực Đông Nam Á. Đây quả là bài toán nan giải đối với ông Kim khi đưa ra lựa chọn ưu tiên giải đấu nào cao nhất. Bởi nếu buông AFF Cup để tập trung toàn lực cho FIFA ASEAN Cup, đội VN khó tránh khỏi sự chỉ trích của người hâm mộ vốn chỉ muốn thắng tất cả, nhất là khi đang là ĐKVĐ giải đấu này. Còn nếu tập trung toàn lực cho AFF Cup để bảo vệ chức vô địch, liệu các tuyển thủ VN có đủ sức cày ải ở giải đấu cũng quan trọng không kém là FIFA ASEAN Cup?
Có thể thấy để chinh phục được 2 giải đấu này cùng lúc, ông Kim phải chuẩn bị cho mình một đội hình đủ dày, với nhiều cầu thủ chất lượng cùng chơi ở một vị trí ngay từ bây giờ.
Tin Gốc: Thanh Niên

