Hôm nay tôi tự đi mua một bó hoa hồng trắng, loài hoa bản thân yêu thích, thêm một cuốn sách về tặng cho bản thân. Có chút gì đó cô đơn nhưng tôi từng nghe câu: “Đàn bà xấu không có quà”, hơi chua xót. Tôi tự nhủ cần phải tự mang niềm vui đến cho mình, vậy mà vẫn rơi nước mắt…
Tôi tuổi Hợi, ai cũng nói tuổi này sướng, vậy mà số phận tôi lại vô cùng buồn thảm. Những năm tháng tuổi thơ, nhà tôi rất nghèo, bản thân vất vả. Ba mẹ tôi mong con cái học hành để sau này khỏi khổ nên lao vào làm ăn. Rồi mấy chị em tôi cũng ra trường đi làm thì ba mẹ lại bị bệnh nặng. Gia đình lại thêm một phen lao đao, may sao sau mấy năm bệnh tình của cha mẹ có tiến triển tốt.
Cuộc sống bây giờ của tôi khá tốt nhưng lại cô đơn. Trong khi bạn bè ai cũng có gia đình, tôi lại không chồng không con. Tôi ở một mình nên nhiều lúc buồn kinh khủng, muốn đi chơi cũng chẳng biết rủ ai vì bạn bè đều bận việc gia đình. Tính tôi trầm, không thích ồn ào, vì thế chỉ ở nhà sau giờ đi làm.
Đôi khi tôi nghĩ giá như mình xinh đẹp hơn, giỏi hơn, có lẽ sẽ thay đổi được gì chăng? Hay phải chăng hạnh phúc không dành cho mình? Đã có lúc tôi muốn làm mẹ đơn thân nhưng tiền bạc lại không cho phép, còn tìm người để kết hôn thì khó quá. Tôi cảm thấy bế tắc, cuộc đời cứ luẩn quẩn, mọi người cho tôi thêm niềm tin và sự chia sẻ. Chân thành cảm ơn.
Tôi 30 tuổi, người tôi yêu sâu đậm lại không ở bên cạnh mình mãi. Hai năm trước, tôi được sắp xếp làm chung với anh. Sự lạnh lùng, ít nói của anh lúc đó khiến tôi để ý. Tôi lân la bắt chuyện, tìm hiểu anh nhiều hơn. Anh chia sẻ đơn giản, ngắn gọn, những câu trả lời dứt khoát của anh khiến tôi tò mò, rồi có tình cảm lúc nào không hay.
Tôi tìm cách chinh phục anh, thổ lộ tình cảm của mình cho anh biết, vậy mà anh vẫn không quan tâm. Anh cố tình để cho tôi biết anh đang yêu một người khác rất nhiều, đó là mối tình đầu của anh từ lâu rồi. Khi đó, cô ấy đã có bạn trai nhưng anh không ngừng hy vọng. Tôi vẫn kiên trì theo đuổi anh hơn một năm. Rồi anh cũng đồng ý cho tôi cơ hội tìm hiểu nhưng thẳng thắn rằng vẫn còn nhiều tình cảm dành cho tình đầu. Vì yêu, tôi chấp nhận. Chúng tôi quen nhau, không công khai nhưng đồng nghiệp đều biết. Hơn một năm bên nhau, anh ít nói, khô khan nhưng vẫn quan tâm, chăm sóc tôi.
Vấn đề là mỗi khi có chuyện liên quan đến cô gái đó, tôi lại ghen, dễ cáu gắt, cãi vã ngày càng nhiều. Tôi nghĩ mình không sai, chỉ nóng tính, anh cứ im lặng, chẳng thiết tha việc làm tôi vui và thoải mái. Có lần chúng tôi cãi nhau kéo dài cả tuần. Anh nói ở bên tôi không được là chính mình, lỡ nói gì không đúng ý là tôi lại nổi nóng. Anh đề nghị chia tay. Tôi níu kéo, nhắn tin, gọi điện nhưng anh không trả lời. Tôi phải làm sao đây?
Đọc bài viết: "Con trai tuyên bố các chị không có quyền gì với đất bố mẹ đang ở", tôi thấy bóng dáng của mình trong đó. Tôi rất đồng cảm vì sinh ra trong một gia đình nghèo khó và nhiều mâu thuẫn. Tuổi thơ tôi gắn liền với những trận cãi vã của bố mẹ. Khi say rượu, bố thường bạo hành mẹ, nhiều lần tôi can ngăn và bị thương. Có lúc quá bế tắc, tôi từng có suy nghĩ dại dột nhưng không đủ can đảm.
Là con út, tôi chứng kiến gần như mọi chuyện trong gia đình. Từ nhỏ tôi luôn mong thoát khỏi ngôi nhà đầy tiếng cãi vã ấy. Sau này tôi có cơ hội ra nước ngoài làm việc. Những ngày đầu rất khó khăn, tôi phải vay mượn để học tập và tìm cơ hội. Sau nhiều năm cố gắng, tôi trả hết nợ và tích góp được một khoản nhỏ. Dù cuộc sống khá hơn, tôi vẫn không biết mình thực sự đam mê hay giỏi điều gì. Tôi chỉ làm những công việc có thể kiếm tiền: lập trình, kiểm thử phần mềm, trao đổi khách hàng hay quản lý nhóm. Từng trải qua nghèo khó nên tôi luôn lo sợ một ngày quay lại cuộc sống cũ. Sống xa quê, tôi nhiều lần một mình đối mặt với bệnh tật nơi đất khách. Áp lực công việc, nỗi lo tương lai và sự cô đơn khiến tôi thường xuyên mệt mỏi, mất phương hướng.
Mọi chuyện thay đổi vào dịp Tết khi tôi về thăm nhà. Trong lúc gia đình xảy ra mâu thuẫn giữa bố mẹ, anh trai và chị dâu, mẹ vô tình nói mảnh đất bố mẹ mua nhiều năm trước thực chất được mua bằng tiền tôi gửi về khi còn là sinh viên. Khi đó tôi đưa tiền để trả nợ nhưng sau lại dùng để mua đất. Điều khiến tôi bất ngờ hơn là nhiều năm trước, bố mẹ từng vài lần định sang tên mảnh đất cho anh trai. Lúc đầu tôi không nghĩ nhiều. Đến khi quay lại nước ngoài, tôi càng suy nghĩ càng đau lòng. Tôi nhớ lại chuyện thi đại học: đỗ nguyện vọng hai nhưng bố mẹ giấu kết quả vì muốn tôi theo ngành có người quen. Tôi mất một năm vì quyết định đó. Điều khiến tôi buồn không phải giá trị mảnh đất mà là cảm giác không được bố mẹ tin tưởng và tôn trọng.
Những quyết định liên quan đến cuộc đời và tài sản của tôi lại do người khác tự ý quyết định. Nếu bố mẹ dùng số tiền đó để dưỡng già, tôi không có ý kiến. Đằng này việc biết tài sản ấy hình thành từ tiền mình gửi về, rồi bố mẹ từng có ý định cho anh trai, khiến tôi tổn thương sâu sắc. Tôi vẫn day dứt về chuyện mắt của mẹ. Khi bệnh còn có thể chữa, tôi và các chị đã khuyên mẹ đi khám nhưng mẹ không nghe. Đến khi tôi đưa mẹ đi viện thì đã quá muộn, hiện mẹ chỉ còn nhìn rõ một mắt. Các chị gái khuyên tôi nhẫn nhịn vì bố mẹ đã lớn tuổi, coi như nhường mảnh đất cho con cháu anh trai sau này, nhưng nên nói rõ nguồn gốc của nó. Từ nhỏ, tôi đã có cảm giác mình phải nhường nhịn nhiều hơn. Ngay cả khi đi nước ngoài, tôi vẫn cố gắng làm mọi thứ có thể cho gia đình vì nghĩ đó là trách nhiệm. Mỗi khi bố mẹ đau ốm, tôi đều thu xếp về đưa đi viện và chăm sóc.
Gần đây mẹ thường gọi điện nhưng tôi rất rối bời, không biết nói gì, chỉ nghe và trả lời vài câu rồi thôi. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng, nói ra suy nghĩ thật lòng hay giữ khoảng cách như hiện nay. Tôi luôn có cảm giác bất an, sợ bị từ chối hoặc làm người khác buồn. Có lẽ vì từ nhỏ đã quen để ý cảm xúc người khác nên tôi thường suy nghĩ nhiều về cách họ nhìn nhận mình. Có lẽ điều khiến tôi buồn nhất là nhận ra rằng nơi gọi là gia đình, nơi để trở về sau mệt mỏi, lại chưa bao giờ là nơi bình yên đối với tôi.
Tôi 45 tuổi, ở cái tuổi lẽ ra người ta đã có một sự nghiệp ổn định và bắt đầu nghĩ đến chuyện tích lũy cho tuổi già, tôi lại phải đứng bên bờ vực của sự chênh vênh và bất định. Vợ chồng tôi có một căn nhà ở vùng ven. Thế nhưng để tiện cho công việc của bố mẹ và việc học của ba đứa con, cả gia đình chấp nhận thuê nhà ở trung tâm thành phố. Chồng tôi làm tài xế, thu nhập mỗi tháng 13 triệu đồng. Khoản tiền này anh dùng để lo trọn vẹn chi phí thuê nhà, điện nước khoảng 9 triệu đồng/tháng. Tôi là nhân viên văn phòng (mảng sales dự án) trước đây, mức thu nhập khá tốt của tôi để lo toàn bộ chi phí sinh hoạt, ăn uống và học hành cho ba đứa trẻ.
Mọi chuyện có lẽ vẫn êm đềm nếu như một năm trở lại đây, công việc của tôi không gặp khó khăn chồng chất. Nhận thấy bản thân không thể chống lại đợt sóng đào thải khốc liệt của thị trường, tôi chủ động xin nghỉ việc. Tôi gom hết số tiền tích cóp bấy lâu để ra kinh doanh riêng với hy vọng tìm một lối đi mới.
Thế nhưng, "trời không chiều lòng người", vì quá tin tưởng và làm việc bằng sự tận tâm, nhiệt tình, tôi đã bị một người trong nghề lợi dụng. Kết quả là bao nhiêu công sức tôi bỏ ra thì người khác hưởng lợi. Còn tôi, vì hai chữ "trách nhiệm" và "uy tín" của bản thân đành cắn răng ôm một khoản lỗ lớn. Đó là toàn bộ số tiền tiết kiệm chắt chiu từ những năm tháng tôi đi làm thuê. Nhận ra sự cay đắng ấy, tôi quyết định dừng lại để bảo toàn chút vốn liếng cuối cùng.
Tôi chuyển hướng sang làm cộng tác viên tự do. Dù có thu nhập nhưng nguồn tiền rất bấp bênh, lại đối mặt với rủi ro mất sạch khách hàng bất cứ lúc nào. Để tìm kiếm sự ổn định, tôi miệt mài rải CV khắp nơi. Các công ty gọi phỏng vấn cũng nhiều, nhưng có lẽ rào cản tuổi tác đã tước đi cơ hội cạnh tranh của tôi trước các bạn trẻ năng động.
Từ đầu năm đến nay, đêm nào tôi cũng nằm suy nghĩ đến rơi nước mắt. Nhìn ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học, tôi tự nhủ không thể buông xuôi, cũng không thể dồn hết áp lực lên vai người chồng tài xế. Ở tuổi 45, tôi chợt nhận ra mình không còn quyền kiêu hãnh của một người làm sales thu nhập cao ngày trước. Tôi tự hỏi: Liệu ở tuổi này, có nên đi học một cái nghề để tự buôn bán nhỏ, hay chấp nhận đi làm giúp việc, làm bảo mẫu?
Giờ đây, chỉ cần có tiền nuôi con ăn học đầy đủ, kiếm được tiền thì tôi cũng cam lòng. Tương lai phía trước thật mờ mịt, nhưng trước mắt tôi biết mình cần phải tiếp tục tìm việc. Rất mong nhận được lời khuyên và sự đồng cảm từ các bạn để tôi có thêm động lực vượt qua giai đoạn khủng hoảng này.