Tôi 33 tuổi, cưới được tám năm và có một con trai. Hai năm trước, khi chồng đi công tác dài ngày, tôi phát hiện anh có mối quan hệ tình cảm với một đồng nghiệp. Sau rất nhiều nước mắt và sự can thiệp của hai bên gia đình, anh chấm dứt mối quan hệ đó và trở về với mẹ con tôi.
Tôi đã cố gắng tha thứ nhưng không thể quên. Chỉ cần chồng về muộn hay cầm điện thoại nhắn tin, tôi lại nghi ngờ. Còn anh dần trở nên lạnh nhạt, ít nói và không còn chủ động gần gũi vợ. Chúng tôi vẫn sống chung, cùng chăm con và lo kinh tế, nhưng mọi thứ giống như một gia đình vận hành theo trách nhiệm hơn là tình yêu.
Nhiều người nhìn vào vẫn nghĩ chúng tôi hạnh phúc vì chồng không rượu chè, chăm chỉ làm việc và luôn hoàn thành trách nhiệm. Chỉ có tôi mới biết giữa hai vợ chồng là một khoảng cách rất lớn. Liệu tôi có nên chấp nhận cảnh đồng sàng dị mộng như vậy không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi quen một người mẹ đơn thân có hai con gái, một bạn ở với ba, một bạn ở với mẹ. Sau hơn một năm quen biết, chúng tôi chính thức đến với nhau.
Quá trình gặp nhau: Trước đây tôi là đối tác của em. Tôi là đại diện cho một tập đoàn quản lý khu vực. Trong quá trình làm việc, cô ấy hay mời tôi đi ăn, đôi bên trả tiền sòng phẳng. Cô ấy cố tình theo đuổi tôi, còn hỏi muốn cua tôi thì cần gì. Lúc đó tôi từ chối vì đã có bạn gái. Sau đó tôi chuyển công tác đi xa, bạn gái tôi sinh em bé.
Tôi rất mừng và tập trung lo cho con, bạn gái lại không muốn tính đường lâu dài với tôi, đặt ra những mục tiêu rất vô lý như nhà cửa, mua đất. Tôi vẫn có nhà nhưng cô ấy không muốn về sống gần gia đình tôi, muốn mua ở gần nhà cô ấy. Tôi nói phải cho anh thời gian tích góp, chứ giờ để có số tiền mua nhà không phải dễ. Cô ấy thẳng thừng nói là khi nào có rồi tính, rồi tìm cách chia tay tôi, nói không muốn lập gia đình, rồi đủ thứ lý do đẩy tôi ra xa. Tôi mệt mỏi nên không níu kéo nữa và buông.
Quá trình quen biết nhau: Vô tình giai đoạn tôi đang đau khổ về tình cảm và quyết định nghỉ việc vì làm quá xa nhà, em lại gọi và tâm sự, chia sẻ, động viên. Tôi lúc đó có em đồng hành nên rất vui và hạnh phúc, đặc biệt cảm nhận em không quan trọng về tiền bạc, nhà cửa. Em nói trải qua nhiều chuyện nên không mong mỏi gì nhiều, chỉ cần tôi thương là em vui rồi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, cuối tuần tôi về sống chung với em và con gái em. Chúng tôi rất hạnh phúc. Nghe em kể, mẹ chồng em đối xử rất tệ, một mình em gồng gánh nuôi con khổ cực. Tôi càng thương em hơn, vì thế làm có dư là mua vàng tặng em, quà cáp đầy đủ, rồi đi chơi bất cứ đâu khi em thích. Tôi thấy em kẹt vốn làm ăn, cũng chủ động chuyển để em có tiền xoay xở. Lương tôi làm ra bao nhiêu, hầu như đưa hết cho em, chỉ còn lại ít tiền đủ xài.
Những mâu thuẫn trong khi quen: Em vẫn qua lại nhà chồng để đưa đón con gái, thậm chí tôi cũng đi cùng, thế nhưng tôi không hề nghĩ gì. Còn khi tôi về thăm con mình, hay chuyển tiền hàng tháng cho con, em không vui. Mỗi lần đi công tác, thấy đồ con nít đẹp, tôi cũng gọi cho em lựa giúp, mua cho hai đứa hai bộ, một cho con gái em, một cho con gái tôi, thế nhưng sắc mặt em không vui. Tôi cũng chia sẻ rằng rất thích bé, nếu được thì em sinh cho tôi một đứa, tôi hứa sẽ lo mọi việc và cả tiền, không để em khổ. Em chia sẻ đã sinh mổ hai lần, từng một mình nuôi con, giờ không muốn khổ nữa.
Em giận tôi, kêu chia tay, quay về với con đi. Tôi suy nghĩ lại, nịnh em nguôi giận. Tôi nghĩ thôi thì không cần sinh nữa, tôi làm dành dụm để lo cho hai đứa cũng được rồi. Tôi nói sẽ thương con gái em như con ruột, mong em cũng thương con tôi như thế. Tôi không muốn yêu nhau vì tiền, ai cũng có trách nhiệm với nhau. Em nói tôi là mối tình đẹp nhất của em. Cuộc sống ngắn ngủi, tôi cũng không mưu cầu gì nhiều nữa, chỉ cần sống thật lòng thật dạ với nhau là đủ rồi.
Giai đoạn chia tay: trong công việc, tôi hay nhờ em đánh máy, cũng trả lương đàng hoàng. Tôi nói để đôi bên không ngại nhau hoặc nghĩ ngợi vì về tiền bạc. Tôi không muốn tạo cảm giác yêu nhau vì tiền, chứ tiền tôi dư bao nhiêu đã chuyển hết cho em làm ăn. Tôi chuyển lương cho em rất đều mỗi tháng.
Một ngày gần đây, tôi nhờ em hỗ trợ vì công việc không kịp tiến độ. Em nói chưa thấy tôi chuyển lương, tôi liền buột miệng: "Mới chuyển mà giờ đòi gì nữa, làm thì không bao nhiêu mà cứ đòi lương miết". Thật ra lúc đó tôi chỉ nghĩ nói vui thôi, không ngờ em lại đăng video lên mạng với nội dung kiểu: "Người không thương mình là làm một kể mười".
Sau đó em nhắn tin bảo tôi đừng qua nhà rồi ở lại nữa, con gái em không thích tôi, rồi đưa ra đủ lý do khác. Tối hôm đó tôi gọi điện nói chuyện, bảo những gì tôi đang làm là đã dành hết cho em. Tôi chỉ muốn tích góp cho tương lai chứ bản thân không ăn xài gì nhiều. Qua hôm sau, em block tôi khỏi nhóm gia đình, chặn tin nhắn và điện thoại, rồi nói rằng quãng thời gian quen tôi là "nhục nhã nhất từ thời con gái". Khi tôi muốn gặp để nói chuyện rõ ràng, em không cho. Đến lúc tôi qua tận nhà, em gom quần áo rồi đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi đau như xé tim. Về nhà suy nghĩ lại, tôi đoán có lẽ em giận vì chuyện tiền bạc, hoặc giận vì biết tôi chở mẹ đi dự đám cưới bên phía gia đình ngoại của con gái tôi. Sau đó tôi cố gắng chứng minh tình cảm của mình bằng cách chuyển hết lương tháng đó cho em, hứa sau này sẽ đưa toàn bộ lương để em quản lý, tôi chỉ giữ lại một ít đủ chi tiêu. Vài ngày sau, điều tôi nhận được lại là câu nói: "Anh đừng níu kéo nữa. Em cảm thấy không còn yêu anh. Anh hãy đi tìm người phù hợp hơn, anh chỉ đang tiếc nuối điều gì đó thôi".
Tôi và em biết nhau gần hai năm, chính thức quen được 5 tháng, chia tay chỉ trong vòng 7 ngày. Em chặn hết tất cả mạng xã hội và mọi liên lạc. Tôi chỉ xin em cho gặp 20 phút để hiểu chuyện gì đang xảy ra, em không đồng ý. Tôi không biết mình sai vì tiền bạc hay sai vì vẫn còn trách nhiệm qua lại với con, hoặc sai vì cách nói chuyện khiến em hiểu lầm rằng tôi không thương em. Tôi chấp nhận sự thật đau đớn này. Có lẽ lỗi là do tôi đã đặt quá nhiều niềm tin và tình cảm, để rồi khi người ta không muốn nữa thì có thể quay lưng một cách lạnh lùng và tàn nhẫn. Tôi chỉ mong quý độc giả cho mình lời khuyên chân thành, để có cái nhìn khách quan hơn về bản thân và trong tình yêu.
Em có thật sự yêu tôi hay chỉ đang theo đuổi điều em muốn? Tôi có quá đáng không? Có phải tôi quá rõ ràng hay quá khắt khe về tiền bạc? Hiện tại tài khoản tôi gần như không còn bao nhiêu, đi làm còn phải vay mượn để lo chi phí sinh hoạt, có thể nói là gần như vô sản. Số tiền hơn 100 triệu đồng tôi đưa em để làm ăn, có nên nói chuyện để em gửi lại không? Còn tiền tôi cho hay vàng tôi mua tặng thì tôi không còn nghĩ tới nữa.
Qua câu chuyện này, tôi cũng muốn nhắn gửi những anh em còn độc thân rằng không phải tất cả phụ nữ đều xấu. Khi yêu họ có thể hứa hẹn rất nhiều, còn khi hết yêu rồi thì cũng có thể trở nên cực kỳ lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hiện tại tôi tìm đến Phật pháp để giảm bớt nỗi đau và quay về với chính mình. Sau cùng, chỉ có bản thân mới hiểu mình thật sự cần gì, cũng chỉ có chính mình mới là điểm tựa vững chắc nhất cho cuộc đời mình. Tôi nghĩ đây cũng là một dạng nghiệp duyên mà mình phải trải qua ở kiếp này. Tôi vẫn luôn tự hỏi: Trong tình yêu, có phải đàn ông cần lo toàn bộ tiền bạc mới được gọi là yêu?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi tên Hưng, nếu bạn gặp tôi 10 năm trước, có lẽ sẽ nghĩ tôi là kiểu người "biết sống". Tôi nhanh nhẹn, nói chuyện lanh lợi, luôn biết cách xoay xở để phần lợi nghiêng về mình. Tôi từng tự hào về điều đó. Tôi hay nói một câu mà lúc đó thấy rất đúng: "Ở đời, không khôn thì chỉ có thiệt". Giờ nghĩ lại, cái tôi gọi là "khôn" thực ra chỉ là khôn lỏi. Tôi làm môi giới đủ thứ trên đời: mua bán đất, xe, đồ điện tử, cái gì có tiền là tôi nhảy vào. Người ta tin tôi, tôi tận dụng. Bạn bè hỏi giá, tôi nói một nửa. Khách hàng nhờ tư vấn, tôi dẫn họ theo hướng có lợi nhất cho tôi. Tôi nhớ có lần bán một mảnh đất cho chú ruột. Biết nó có vấn đề quy hoạch nhưng tôi vẫn im lặng. Khi ký xong giấy tờ, tôi còn thấy mình giỏi. Tôi từng như vậy, tính toán cả với người thân.
Thời gian đầu, tôi thắng nhiều lắm, tiền vào nhanh. Tôi ăn mặc đẹp, đi xe xịn, người ta nhìn vào tưởng tôi thành đạt. Còn tôi tin mình đang đi đúng đường. Có điều tôi không nhận ra, mỗi lần "ăn" được ai đó, là một lần tôi mất đi một chút niềm tin người khác dành cho mình. Chỉ là lúc đó, tôi chưa phải trả giá ngay. Rồi đến một ngày tôi không bao giờ quên, một mối làm ăn lớn xuất hiện, một khu đất giá rẻ đến mức không thể bỏ lỡ. Tôi không kiểm tra kỹ, thực tế cũng không muốn kiểm tra. Trong đầu tôi chỉ nghĩ một điều duy nhất, lời bao nhiêu. Tôi dốc hết tiền, vay thêm bạn bè, những người vẫn còn tin tôi, dù trước đó tôi không ít lần "khôn" hơn họ. Tôi nghĩ lần này mình sẽ trúng lớn, thế nhưng đời không phải lúc nào cũng để bạn "khôn" mãi.
Khu đất đó dính tranh chấp, giao dịch bị đình lại, người bán biến mất, tiền của tôi mắc kẹt hết. Tôi bắt đầu gọi điện cho hết người này đến người khác, không ai giúp. Không phải họ không có khả năng mà họ không còn muốn tin tôi nữa. Tôi nhớ rõ lần tìm đến chú, người tôi từng bán cho mảnh đất có vấn đề. Chú nhìn tôi rất lâu rồi nói: "Chú không giận con nhưng không thể tin con thêm lần nào nữa". Chú không nói lớn tiếng nhưng khiến tôi thấy mình nhỏ lại. Lần đầu tiên, tôi hiểu cái giá của việc sống khôn lỏi không nằm ở tiền, nó nằm ở chỗ khi bản thân cần nhất, không còn ai đứng về phía mình. Tôi mất gần như tất cả sau đó, phải bán xe, bán nhà, trả nợ dần dần. Thứ mất khó lấy lại nhất là cách người khác nhìn mình và cách mình nhìn lại chính mình.
Bây giờ tôi sống khác rồi, làm việc chậm hơn, chắc hơn, có thể kiếm ít hơn trước nhưng ngủ yên hơn. Tôi không còn cố hơn người khác nữa, chỉ cố đừng tệ với họ. Có người hỏi tôi: "Anh từng giỏi vậy, sao không làm lớn lại"? Tôi chỉ cười: "Vì anh từng nghĩ mình khôn nên giờ phải học lại cách làm người". Nếu có gì tôi muốn nói với bạn, chỉ là thế này: "Bạn có thể thắng người khác bằng sự khôn lỏi vài lần. Những người bị bạn lừa thực tế họ không ngu, họ chỉ là đủ tử tế để không chọn cách sống khôn lỏi. Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, đến một lúc nào đó bạn sẽ thua chính cuộc đời mình".
Tin Gốc: Vnexpress

Anh nghĩ rằng mình có rất nhiều điều muốn nói với em nhưng lúc này đây lại không biết nói gì. Em vẫn luôn ở trong tâm trí anh. Anh nghĩ đến em gần như bất cứ khi nào rảnh, vậy mà lại không có gì để nói với em, có lẽ là anh sợ. Thế nhưng anh sợ điều gì, chính anh cũng không biết được rõ ràng. Anh chỉ có thể chắc chắn một điều, anh sợ mất em, sợ một ngày em sẽ lặng lẽ rời đi hoặc chính anh sẽ là người làm thế nếu bước qua cái rào cản này. Có lẽ khi đối diện với người mình yêu, ai cũng trở nên rụt rè, nhút nhát, ngại ngùng dù ở bất cứ độ tuổi nào, rất muốn đến gần nhưng khi sắp đến lại muốn chạy ra xa. Nghĩ cũng buồn cười, chuyện tình yêu thật khiến người ta dại khờ, người thông minh hay kẻ ngu dốt, người từng trải hay kẻ non nớt cũng đều biểu hiện như nhau.
Cho đến giờ anh từng trải qua không ít sóng gió và trải nghiệm trong đời, quá khứ của anh có lẽ nên bắt đầu bằng hình ảnh một cậu bé luyến tiếc cầm quyển truyện cho vào giá sách, nhưng sau đó kiên định rút lại rồi bảo: "Ông bà ngủ trưa đi, cháu trông hàng cho ạ". Đó là quán sách nhỏ gần nhà anh, nơi có đủ thể loại sách truyện, anh đọc tất cả những gì có thể đọc và biết rõ vị trí của chúng trên từng giá sách. Lúc đó thế giới trong mắt anh thật kỳ ảo, anh tin những câu chuyện cổ tích, tin có những phép màu, những câu chuyện tình yêu thật đẹp và lãng mạn. Rồi anh mong muốn được làm hiệp khách lưu lạc giang hồ, gặp được hồng nhan tri kỷ, cùng nhau hành hiệp trượng nghĩa vang danh thiên hạ, sau đó quy ẩn nơi thâm sơn cùng cốc trở thành truyền kỳ trong chốn võ lâm.
Hình ảnh tiếp theo anh ngồi trong căn phòng gác xép nhỏ, ở dưới nhà tiếng niệm phật đều đặn vang lên từ cái đài cassette, mẹ anh thẫn thờ cứ ngồi đấy, bố anh mất đã hơn một tuần rồi. Anh muốn xuống ngồi cạnh mẹ nhưng chắc chắn bà sẽ nói: "Bố mày lại đi tây rồi, lần này rất lâu mới trở về". Đó là cách mẹ anh vượt qua nỗi đau khi bố anh mất nhưng anh thì không thể xóa bỏ cảm giác hối hận, ân hận vì đã làm khổ bố mẹ quá nhiều. Phải chăng vì quá lo lắng cho thằng con hư hỏng mà căn bệnh của bố ngày càng nặng và mang bố đi xa mãi mãi. Những lời ông nói lúc gần đất xa trời vẫn văng vẳng bên tai anh: "Bố không còn nhiều thời gian nữa rồi, con phải cố gắng lên, đừng chơi với đám bạn xấu nữa".
Hình ảnh tiếp nữa, cũng trong căn gác xép nhỏ đấy nhưng giờ đã trở thành phòng tân hôn. Ngày mai là ngày đón dâu sao không có chút vui mừng háo hức nào, mà nghĩ nhiều cũng chẳng để làm gì, giờ 30 tuổi cần lấy vợ đẻ con rồi, với lại có bầu với mình rồi, trước không nỡ bảo đi bỏ thì phải lấy thôi. Dù sao thì lấy được vợ trẻ đẹp, giỏi giang, khôn khéo hơn vợ mấy thằng bạn mình. Chốt lại là chuẩn rồi, không lấy được người mình yêu thì lấy người mình thấy ổn.
Hình ảnh cách đây không lâu, anh ngồi trên ghế sofa trong căn nhà từng một nửa là của anh, nhìn ra ngoài ban công, một loạt cây cảnh đã rụng gần hết cả lá. Cuối cùng vẫn thiếu cây hạnh phúc mà vợ mấy lần muốn mua nhưng mình luôn chê xấu và mất diện tích. Thật ra là không nỡ nói với cô ấy rằng suốt bao năm mình chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc khi ở bên nhau. Mặc dù suốt ngày cãi nhau nhưng vẫn phải công nhận cô ấy là một người vợ tốt và là một người mẹ tốt, tiếc rằng lại lấy phải mình. Mình đâu có muốn, có cần trở nên tốt theo tiêu chuẩn của xã hội. Cuộc sống gia đình tẻ nhạt và luôn xung đột làm mình mệt mỏi và khiến tâm hồn chết dần từng ngày. Giờ vẫn chưa quá muộn để cả hai có cơ hội tìm được hạnh phúc đích thực. Duyên nợ vợ chồng trong kiếp này đến đây thôi. Dù sao trước khi rời đi mình đã làm điều tốt nhất có thể cho vợ con.
Đấy là quá khứ của anh, có lẽ anh chưa bao giờ là người tốt và cũng không có ý định làm người tốt, bởi vì anh sẽ luôn ích kỷ, chỉ muốn làm điều mình thích, không thể bị ép buộc quá lâu. Giờ phút này anh nhìn tương lai vô định, dù đã cố gắng động viên bản thân nhưng trước thực tế này anh không tự tin có thể đem lại hạnh phúc cho bất cứ người phụ nữ nào. Những lời này anh sẽ không bao giờ nói ra vì tự tôn của bản thân, vì thế anh mới gửi lên đây. Trong vùng không gian mờ mịt xung quanh, thứ anh thấy là nơi em đứng, anh sẽ bước về phía em, nếu kiếp này không đến được thì kiếp sau, kiếp sau nữa.
Với anh, em rất đặc biệt, giống như em mang một nửa linh hồn anh. Nếu kiếp này có điều anh hối tiếc nhất thì đó là đã không gặp được em sớm hơn, để anh có đủ tự tin đến trước mặt em và nói: "Anh yêu em, đời này chỉ yêu duy nhất một người, đó là em".
Quang Hòa
Nguồn: https://vnexpress.net/neu-co-gi-hoi-tiec-do-la-do-anh-khong-gap-em-som-hon-5058776.html

