Anh nghĩ rằng mình có rất nhiều điều muốn nói với em nhưng lúc này đây lại không biết nói gì. Em vẫn luôn ở trong tâm trí anh. Anh nghĩ đến em gần như bất cứ khi nào rảnh, vậy mà lại không có gì để nói với em, có lẽ là anh sợ. Thế nhưng anh sợ điều gì, chính anh cũng không biết được rõ ràng. Anh chỉ có thể chắc chắn một điều, anh sợ mất em, sợ một ngày em sẽ lặng lẽ rời đi hoặc chính anh sẽ là người làm thế nếu bước qua cái rào cản này. Có lẽ khi đối diện với người mình yêu, ai cũng trở nên rụt rè, nhút nhát, ngại ngùng dù ở bất cứ độ tuổi nào, rất muốn đến gần nhưng khi sắp đến lại muốn chạy ra xa. Nghĩ cũng buồn cười, chuyện tình yêu thật khiến người ta dại khờ, người thông minh hay kẻ ngu dốt, người từng trải hay kẻ non nớt cũng đều biểu hiện như nhau.
Cho đến giờ anh từng trải qua không ít sóng gió và trải nghiệm trong đời, quá khứ của anh có lẽ nên bắt đầu bằng hình ảnh một cậu bé luyến tiếc cầm quyển truyện cho vào giá sách, nhưng sau đó kiên định rút lại rồi bảo: “Ông bà ngủ trưa đi, cháu trông hàng cho ạ”. Đó là quán sách nhỏ gần nhà anh, nơi có đủ thể loại sách truyện, anh đọc tất cả những gì có thể đọc và biết rõ vị trí của chúng trên từng giá sách. Lúc đó thế giới trong mắt anh thật kỳ ảo, anh tin những câu chuyện cổ tích, tin có những phép màu, những câu chuyện tình yêu thật đẹp và lãng mạn. Rồi anh mong muốn được làm hiệp khách lưu lạc giang hồ, gặp được hồng nhan tri kỷ, cùng nhau hành hiệp trượng nghĩa vang danh thiên hạ, sau đó quy ẩn nơi thâm sơn cùng cốc trở thành truyền kỳ trong chốn võ lâm.
Hình ảnh tiếp theo anh ngồi trong căn phòng gác xép nhỏ, ở dưới nhà tiếng niệm phật đều đặn vang lên từ cái đài cassette, mẹ anh thẫn thờ cứ ngồi đấy, bố anh mất đã hơn một tuần rồi. Anh muốn xuống ngồi cạnh mẹ nhưng chắc chắn bà sẽ nói: “Bố mày lại đi tây rồi, lần này rất lâu mới trở về”. Đó là cách mẹ anh vượt qua nỗi đau khi bố anh mất nhưng anh thì không thể xóa bỏ cảm giác hối hận, ân hận vì đã làm khổ bố mẹ quá nhiều. Phải chăng vì quá lo lắng cho thằng con hư hỏng mà căn bệnh của bố ngày càng nặng và mang bố đi xa mãi mãi. Những lời ông nói lúc gần đất xa trời vẫn văng vẳng bên tai anh: “Bố không còn nhiều thời gian nữa rồi, con phải cố gắng lên, đừng chơi với đám bạn xấu nữa”.
Hình ảnh tiếp nữa, cũng trong căn gác xép nhỏ đấy nhưng giờ đã trở thành phòng tân hôn. Ngày mai là ngày đón dâu sao không có chút vui mừng háo hức nào, mà nghĩ nhiều cũng chẳng để làm gì, giờ 30 tuổi cần lấy vợ đẻ con rồi, với lại có bầu với mình rồi, trước không nỡ bảo đi bỏ thì phải lấy thôi. Dù sao thì lấy được vợ trẻ đẹp, giỏi giang, khôn khéo hơn vợ mấy thằng bạn mình. Chốt lại là chuẩn rồi, không lấy được người mình yêu thì lấy người mình thấy ổn.
Hình ảnh cách đây không lâu, anh ngồi trên ghế sofa trong căn nhà từng một nửa là của anh, nhìn ra ngoài ban công, một loạt cây cảnh đã rụng gần hết cả lá. Cuối cùng vẫn thiếu cây hạnh phúc mà vợ mấy lần muốn mua nhưng mình luôn chê xấu và mất diện tích. Thật ra là không nỡ nói với cô ấy rằng suốt bao năm mình chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc khi ở bên nhau. Mặc dù suốt ngày cãi nhau nhưng vẫn phải công nhận cô ấy là một người vợ tốt và là một người mẹ tốt, tiếc rằng lại lấy phải mình. Mình đâu có muốn, có cần trở nên tốt theo tiêu chuẩn của xã hội. Cuộc sống gia đình tẻ nhạt và luôn xung đột làm mình mệt mỏi và khiến tâm hồn chết dần từng ngày. Giờ vẫn chưa quá muộn để cả hai có cơ hội tìm được hạnh phúc đích thực. Duyên nợ vợ chồng trong kiếp này đến đây thôi. Dù sao trước khi rời đi mình đã làm điều tốt nhất có thể cho vợ con.
Đấy là quá khứ của anh, có lẽ anh chưa bao giờ là người tốt và cũng không có ý định làm người tốt, bởi vì anh sẽ luôn ích kỷ, chỉ muốn làm điều mình thích, không thể bị ép buộc quá lâu. Giờ phút này anh nhìn tương lai vô định, dù đã cố gắng động viên bản thân nhưng trước thực tế này anh không tự tin có thể đem lại hạnh phúc cho bất cứ người phụ nữ nào. Những lời này anh sẽ không bao giờ nói ra vì tự tôn của bản thân, vì thế anh mới gửi lên đây. Trong vùng không gian mờ mịt xung quanh, thứ anh thấy là nơi em đứng, anh sẽ bước về phía em, nếu kiếp này không đến được thì kiếp sau, kiếp sau nữa.
Với anh, em rất đặc biệt, giống như em mang một nửa linh hồn anh. Nếu kiếp này có điều anh hối tiếc nhất thì đó là đã không gặp được em sớm hơn, để anh có đủ tự tin đến trước mặt em và nói: “Anh yêu em, đời này chỉ yêu duy nhất một người, đó là em”.
Tôi viết những dòng này không phải để trách ai hay đòi hỏi điều gì. Chỉ là có những chuyện trong đời, dù đã qua rất lâu, nhưng càng lớn tôi lại càng thấy day dứt vì chưa từng được nghe một lời giải thích rõ ràng. Ngày trước, gia đình bên ngoại tôi gồm 7 cô dì chú bác cùng ông bà ngoại tôi sang Mỹ trước, mẹ bị kẹt lại vì đã có chồng và sinh con nên không thể đi cùng.
Sau này, ông bà ngoại mua cho ba mẹ tôi một căn nhà để ở. Ba mẹ chơi số đề, nợ nần chồng chất, cuối cùng phải bán căn nhà đó để trả nợ. Một thời gian sau, khi ông bà ngoại quay về Việt Nam để làm giấy tờ đưa mẹ tôi sang Mỹ, còn bỏ tiền chuộc lại căn nhà. Sau đó căn nhà lại được bán đi để lấy lại số tiền ông bà đã đứng ra trả nợ cho ba mẹ tôi trước đó. Điều làm tôi suy nghĩ suốt nhiều năm là lúc đầu ai cũng nói căn nhà được bán cho người quen. Hai năm sau, gia đình tôi mới phát hiện người mua thật sự lại là em của bà ngoại.
Không ai giải thích thêm điều gì, cũng chẳng nói rõ vì sao lại như vậy. Có thể đó chỉ là chuyện người lớn tự sắp xếp với nhau, mọi chuyện hoàn toàn bình thường. Thế nhưng càng không có câu trả lời, tôi càng thấy mình bị mắc lại ở đó. Sau khi sang Mỹ, ba mẹ tôi ly dị, mỗi người một cuộc sống riêng. Ba tôi vài tháng lại về Việt Nam, còn chị em tôi tự bươn chải để lớn lên. Nhiều năm nay, tôi hay nhắc lại chuyện căn nhà đó, không phải vì muốn tranh giành hay tiếc của, chỉ là tôi luôn có cảm giác mình chưa hiểu hết câu chuyện. Mỗi lần nhắc tới tôi lại trở nên rất nặng nề và u uất. Có những đêm chỉ nghĩ tới thôi tôi cũng thấy trong lòng khó chịu, như có cái gì đó không buông xuống được.
Vợ là người thường xuyên kéo tôi trở lại thực tế. Cô ấy nói: "Anh biết sự thật rồi thì sao? Căn nhà còn không? Người trong cuộc giờ ai cũng già rồi, có đổi lại được điều gì đâu". Có lúc cô ấy còn nói: "Em thấy anh không phải đang đi tìm căn nhà, mà là đang đi tìm cảm giác công bằng cho chính mình". Nghe xong tôi im lặng rất lâu. Vợ luôn khuyên tôi nên bỏ qua. Cô ấy nói đời người không dài, cứ giữ mãi một chuyện không lời giải thích chỉ làm mình mệt thêm. Người sống hạnh phúc là người biết dừng lại đúng lúc, không phải người biết hết mọi chuyện.
Vợ còn nói một câu mà tôi nhớ mãi: "Có những chuyện nếu đào sâu ra, chưa chắc người đau là người khác, có khi người đau nhất lại là chính mình". Tôi hiểu điều đó. Thật lòng, tôi đang cố học cách buông xuống. Tôi muốn hỏi các bạn một điều: "Nếu là mọi người, liệu có thật sự bỏ qua được một câu chuyện mà cả đời mình luôn cảm thấy chưa rõ ràng không"?
Tôi là tác giả bài viết "Chồng để tôi phải dùng tiền trợ cấp thất nghiệp để lo tang mẹ". Sau bài viết trước, tôi nhận ra nhiều người đang hiểu lầm câu chuyện của tôi theo hướng "tranh chấp tiền bạc" hay "mơ mộng hão huyền". Nhưng thực tế, quyết định dừng lại của tôi đến từ một nỗi đau thầm lặng, đó là cô độc trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Trước hết, tôi muốn khẳng định mình không phụ thuộc kinh tế vào chồng. Cả hai đều là nhân viên văn phòng có thu nhập ổn định. Từ ngày đầu có con, tôi đã dùng tiền thai sản tự lo liệu. Khi đi làm lại, vì thu nhập của anh cao hơn tôi nên chi phí gia đình luôn được chia theo tỷ lệ 3-7 hoặc 4-6 tùy giai đoạn. Điều khiến tôi cảm thấy hôn nhân vô vị là trong suốt nhiều năm, chồng dường như chỉ đứng ở một vai trò duy nhất: chi trả chi phí. Còn lại, tất cả những gì thuộc về khái niệm gia đình, từ chăm sóc, giáo dục con cái đến việc nhà hay những lúc cần một người ở bên, tôi đều phải tự xoay xở. Sau khi đóng góp xong phần tài chính, anh ấy mặc nhiên xem mình đã hoàn thành nghĩa vụ với gia đình.
Một ngày bình thường của tôi là dậy sớm chuẩn bị đồ ăn, lo cho con đi học rồi đi làm. Buổi tối về lại tiếp tục đón con, nấu ăn, dọn dẹp, dạy con học. Có những lúc tôi nhìn sang, thấy anh cũng dậy sớm nhưng chỉ nằm xem điện thoại chờ tới giờ đi làm. Anh đi làm về ăn cơm, rửa chén và phần thời gian còn lại là xem điện thoại đến 12 giờ khuya. Cuối tuần cũng không khác mấy, tôi vẫn là người lo việc nhà. Thậm chí thứ bảy tôi đi làm, anh có thể ở nhà cả ngày nhưng không chủ động đưa con đi học hoặc nấu nổi một bữa ăn trưa mà còn nhắn tôi mua đồ ăn về, lấy lý do là tôi tiện ra khỏi nhà thì đưa con đi học, mua đồ ăn về luôn.
Biến cố lớn nhất là khi mẹ tôi mất cũng là lúc tôi vừa nghỉ làm, nhận trợ cấp thất nghiệp. Đây là lúc tôi đau khổ nhất, lúc tôi cần chỗ dựa cả về tinh thần lẫn vật chất thì anh chỉ lo một hai chi phí, còn lại đứng ngoài để tôi tự xoay xở được bao nhiêu thì tự xoay. Và trong những ngày tôi đau buồn nhất, anh vẫn muốn tôi thực hiện lễ nghĩa với nhà chồng (muốn tôi gọi điện thoại nói khéo với ba mẹ chồng không về giỗ được, do về quê cúng 21 ngày mẹ mất). Chính lúc đó, tôi đã tự hỏi: Nếu một người chỉ tham gia vào hôn nhân bằng tiền, không chia sẻ trách nhiệm, không đồng hành về cảm xúc, có mặt trong nhà nhưng không thực sự "hiện diện" trong cuộc sống của hai mẹ con, thì vai trò của anh ấy trong gia đình là gì? Chẳng lẽ tôi chỉ cần một người cùng trả chi phí?
Việc tôi quyết định dừng lại không chỉ vì nhiều lần mẫu thuẫn với anh trong lối sống, nề nếp, tư duy mà còn là kết quả của rất nhiều lần tôi nhận ra đang gánh vác mọi thứ một mình. Khi tính cách, lối sống và cách nhìn về cuộc sống đã quá khác biệt, sự đồng hành không còn tồn tại nữa. Cái tôi thiếu không phải là vật chất, bao năm tôi đã cùng anh cáng đáng các hóa đơn, việc nhà và chăm sóc con tôi đã làm gần hết, nhưng đổi lại sự hy sinh đó là sự thơ ơ, lạnh lùng của anh. Tôi thích gì tôi có thể tự mua nhưng ngay cả ngày sinh nhật tôi, anh cũng không mảy may nghĩ đến tặng tôi cành hoa hay món quà nhỏ vài trăm ngàn trong khi lương anh 3x triệu, thì tôi thấy đó là sự hẹp hòi, không chỉ hẹp hòi trong tiền bạc mà còn là nghèo nàn trong tình cảm.
Tôi không muốn tiếp tục chung đường với một người chỉ biết giữ lấy cho riêng mình, một người không muốn chi ra dù chỉ là một chút tâm sức hay vật chất cho người đầu ấp tay gối. Tôi nhận ra, môn đăng hộ đối thật sự trong hôn nhân không nằm ở học vấn hay thu nhập, mà nằm ở sự tương đồng về nhận thức và hệ giá trị sống. Tôi chọn dừng lại để giải phóng bản thân khỏi một cuộc hôn nhân chỉ có hơi tiền mà thiếu đi hơi ấm, để tìm lại sự trân trọng mà mình xứng đáng được nhận.
Tôi 31 tuổi, có em bé hơn một tuổi và một cuộc hôn nhân hơn hai năm đang rơi vào bế tắc. Chồng hơn tôi 8 tuổi, có bằng đại học nhưng chỉ là trường phân khúc thấp. Tôi học đại học top đầu. Do đặc thù ngành nghề của chồng ở công trình nên ăn nói bỗ bã, có phần thô lỗ, vợ chồng nói chuyện với nhau không hợp lắm. Nói thật là lúc trước tôi cưới anh vì tình cảm thì ít mà vì tới tuổi phải lấy chồng thì nhiều. Đây có lẽ là quyết định hối hận nhất trong cuộc đời tôi.
Vì hai vợ chồng không cùng tần số, không cùng sở thích, khoảng cách tuổi tác lớn nên lâu dần không thể kết nối sâu cùng nhau, chưa bao giờ có thể trao đổi chân tình hoặc có điều gì đó gắn kết mật thiết, ngoại trừ có với nhau một đứa con. Đương nhiên chúng tôi vẫn nói chuyện mỗi ngày nhưng chủ đề xoay quanh sẽ là về con cái, họ hàng và những thứ bên ngoài xã hội ở mức bề mặt thôi. Nếu không có con, chắc mối quan hệ này đã kết thúc sớm rồi.
Vấn đề lớn nhất ở đây nữa là chồng không có nhu cầu gần gũi vợ. Lúc tôi có bầu, anh bảo kiêng chuyện vợ chồng vì sợ ảnh hưởng tới con, tôi cũng không thắc mắc gì. Sinh con xong và con lớn hơn chút rồi, anh vẫn luôn từ chối khi tôi chủ động gần gũi. Có thể nói số lần vợ chồng sinh hoạt một năm đếm trên đầu ngón tay. Nói thêm là tôi cao ráo, xinh xắn, da trắng, sinh xong người không rạn, vẫn thon gọn y hệt hồi chưa chồng, không xấu xí xồ xề gì hết. Tôi có đề cập đến việc đi khám, ban đầu chồng không chịu, lần sau thì chịu nhưng tới giờ vẫn chưa sắp xếp để đi.
Tôi mệt mỏi vì việc chồng không bao giờ chủ động, cũng không muốn hối thúc anh nữa. Nếu thực sự chồng nghĩ cho vợ và bản thân thì tôi không cần phải nhắc nhiều như thế. Hôm nay là lần thứ n tôi chủ động mặc váy ngủ và bị chồng từ chối. Tôi khóc vì quá ức chế, chồng cũng chẳng thèm dỗ dành. Tôi đã im lặng và không nói chuyện với chồng hơn một tuần rồi. Ngoài việc nói vài câu tôi không đáp lại, chồng cũng chẳng hành động hay muốn làm gì khác để dỗ dành vợ. Tôi thật sự chán nản cuộc hôn nhân này nhưng lại thương con còn quá bé.
Chồng vẫn chăm và có trách nhiệm với con, con cũng được ông bà nội yêu thương và chăm sóc đủ đầy. Nếu ly hôn, một mình lo cho con, đương nhiên tôi không thể lo được đầy đủ như trước. Rồi anh sẽ kết hôn tiếp, con sẽ không còn được như bây giờ nữa, mọi thứ đều sẽ bị chia sẻ với một anh em cùng cha khác mẹ khác. Nghĩ đến đây tôi đau lòng lắm mọi người.
Tôi còn quá trẻ để chịu đựng cuộc hôn nhân bế tắc: không vật chất (thu nhập chồng chỉ đủ lo cho con, còn tôi trước giờ tự lo cho bản thân), không tinh thần, không tình dục. Mong mọi người có thể cho tôi lời khuyên và sức mạnh vượt qua. Chân thành cảm ơn.