Tôi 26 tuổi, chồng lớn hơn 3 tuổi. Chúng tôi kết hôn tròn một năm nhưng khoảng thời gian đó lại không hề êm đềm như tôi từng nghĩ trước khi cưới. Tôi và anh quen nhau cách đây 6 năm. Những ngày đầu, tôi thậm chí còn không có thiện cảm với anh. Vậy mà sau 3 năm, chúng tôi lại nảy sinh tình cảm. Khi quyết định đến với nhau, gia đình và bạn bè đều phản đối, tôi vẫn một mực lựa chọn anh vì tin vào tình cảm của mình.
Chúng tôi từng sống chung trước khi cưới, rồi đăng ký kết hôn và dự định tổ chức đám cưới sau đó. Tôi là con út, được cưng chiều từ nhỏ. Anh cũng vậy, là con trai út nên được mẹ và các chị bao bọc. Có lẽ chính điều đó đã khiến cuộc sống hôn nhân này không đơn giản như tôi tưởng. Từ khi về làm dâu, tôi dần nhận ra gia đình chồng can thiệp rất sâu vào cuộc sống của hai vợ chồng. Chuyện lớn chuyện nhỏ, từ việc ăn uống, chi tiêu đến cách tôi cư xử, đều có ý kiến từ mẹ chồng và các chị chồng. Điều khiến tôi buồn nhất là họ không nói thẳng với tôi mà thường xuyên nhắn tin riêng với chồng tôi để nhận xét, thậm chí là chê bai tôi.
Một lần, tôi vô tình đọc được tin nhắn giữa chồng và các chị. Họ thay nhau nói về tôi với những lời lẽ rất khó nghe, từ cách ăn mặc, nói chuyện cho đến việc tôi “không biết điều”. Chồng tôi không có động thái gì bảo vệ hoặc bênh vực vợ. Đến khi mọi người trong gia đình gặp mặt, họ lại tỏ ra bình thường, thậm chí còn quan tâm tôi như không có chuyện gì. Tôi cảm thấy mình như người ngoài trong chính gia đình đó. Tôi đã nói chuyện với chồng, mong anh hiểu và đứng ra bảo vệ vợ, vậy mà anh chỉ im lặng. Anh không bênh tôi, cũng không phản bác gia đình. Anh chỉ nói “mọi người góp ý thôi, em đừng nghĩ nhiều”. Chính sự im lặng đó khiến tôi tổn thương.
Có lần, khi chúng tôi bàn về việc tổ chức đám cưới cho trọn vẹn, chồng tôi chia sẻ với các chị. Tôi lại vô tình thấy được tin nhắn: “Khoan đã, suy nghĩ kỹ chưa”. Tôi thực sự sốc. Tôi không hiểu vì sao họ có thể can thiệp sâu đến vậy vào cuộc sống của chúng tôi. Một năm hôn nhân trôi qua, tôi không còn cảm giác được bảo vệ hay che chở như trước. Tôi vẫn thương chồng vì anh vốn là người hiền lành, không xấu tính. Thế nhưng ở cương vị một người vợ, tôi cũng cần được chồng đứng về phía mình, nhất là khi đối diện với những áp lực từ gia đình chồng. Tôi tự hỏi, nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này, liệu cuộc hôn nhân của tôi có thể đi được bao xa? Liệu tôi có đang cố gắng một mình trong mối quan hệ này không?
Hồng Hoa
Nguồn: https://vnexpress.net/chong-mac-ke-me-va-cac-chi-hua-nhau-noi-xau-vo-5060356.html

Tôi và vợ kết hôn hơn bốn năm. Trước khi cưới, vì mỗi người sống ở một thành phố khác nhau nên chúng tôi chủ yếu liên lạc qua điện thoại. Dù khoảng cách địa lý không hề nhỏ nhưng nhờ tình yêu và những năm tháng thanh xuân mà cô ấy dành cho tôi, chúng tôi quyết định cùng nhau bước vào hôn nhân. Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê trong một gia đình nghèo, đông anh em. Vì hoàn cảnh khó khăn và phần lớn các anh em đều là con trai, từ nhỏ ba mẹ luôn dạy tôi phải cố gắng học hành, chăm chỉ làm việc để sau này không phải vất vả như ba mẹ đã trải qua. Tôi lớn lên với những lời dạy đó, học tập rồi đi làm. May mắn là ngay sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được công việc ổn định. Sau này, tôi quay lại trường học thêm và nhờ chương trình liên kết giữa trường với các công ty Nhật Bản, tôi có cơ hội sang Nhật làm việc.
Vợ tôi là một người hiền lành, dễ thương, biết nấu ăn và chăm lo nhà cửa, tuy nhiên cô ấy không khéo ăn nói. Giống như tôi, cô ấy cũng sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả. Từ nhỏ sức khỏe không tốt, lại lớn lên trong gia đình chỉ có chị em gái nên vợ không phải làm những công việc quá nặng nhọc. Sau khi tốt nghiệp cao đẳng, cô ấy sang Nhật theo diện thực tập sinh kỹ năng với công việc không đúng chuyên ngành đã học. Sau ba năm làm việc, cô ấy trở về Việt Nam hai năm, làm thu ngân khoảng nửa năm rồi chúng tôi kết hôn. Sau khi cưới, tôi bảo lãnh và đón cô ấy sang Nhật sinh sống cùng mình.
Những năm làm việc nơi đất khách giúp tôi hiểu rằng muốn có một cuộc sống ổn định thì bản thân phải luôn cố gắng. Đến hiện tại, tôi cũng đạt được một số thành quả nhất định: công việc có nhiều tiến triển, được công ty tin tưởng giao nhiều trách nhiệm hơn, khả năng giao tiếp tiếng Nhật khá tốt và đang tiếp tục học để lấy thêm các chứng chỉ quốc gia tại Nhật. Đến nay, tôi đã sống ở Nhật được tám năm. Vợ tôi có tổng cộng sáu năm ở Nhật, gồm ba năm theo diện thực tập sinh trước đây và ba năm kể từ khi sang sống cùng tôi sau khi kết hôn. Có lẽ vì mỗi người được sinh ra và lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau nên cách suy nghĩ và cách nhìn nhận cuộc sống cũng khác. Điều đó khiến cuộc sống hôn nhân của chúng tôi không tránh khỏi những lần bất đồng và cãi vã.
Vợ thường bảo không mong có một công việc quá lớn hay một cuộc sống giàu sang, chỉ cần cuộc sống bình dị và ổn định là đã đủ hạnh phúc. Còn tôi lại có suy nghĩ khác. Có lẽ vì lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn và đã trải qua nhiều năm làm việc nơi đất khách, tôi luôn có cảm giác rằng nếu bản thân không ngừng học hỏi và nỗ lực thì rất dễ bị bỏ lại phía sau. Tôi luôn nghĩ đến những áp lực của tương lai như cơm áo gạo tiền, con cái, chi phí sinh hoạt và cả sự cạnh tranh trong công việc. Tôi sợ rằng nếu chỉ hài lòng với hiện tại mà không tiếp tục phát triển bản thân thì một ngày nào đó mình sẽ bị xã hội đào thải. Chính vì vậy, tôi luôn thúc ép bản thân phải cố gắng nhiều hơn và cũng vô tình kỳ vọng vợ sẽ có cách suy nghĩ giống mình.
Thực ra, tôi nhiều lần động viên và ủng hộ vợ nếu cô ấy muốn học thêm tiếng Nhật, học một kỹ năng mới hoặc tìm một công việc phù hợp để có cơ hội tiếp xúc với nhiều người hơn. Tôi nghĩ điều đó không chỉ giúp cô ấy có thêm sự tự tin mà còn khiến cuộc sống ở Nhật bớt nhàm chán. Nếu cô ấy muốn đi học hay đi làm, tôi luôn sẵn sàng ủng hộ và hỗ trợ trong khả năng của mình. Tuy nhiên, vợ tôi dường như không mấy hứng thú với những điều đó. Có lúc cô ấy nói chưa sẵn sàng, có lúc bảo học không vào, cũng có lúc nói đơn giản là không muốn. Có thể cô ấy có những áp lực hoặc nỗi lo mà tôi chưa thật sự hiểu hết. Nhưng chính sự khác biệt trong mong muốn và cách nhìn về cuộc sống ấy khiến tôi nhiều lần cảm thấy bối rối và không biết mình nên làm gì để cả hai có thể hiểu nhau hơn.
Đến bây giờ nhìn lại, tôi không biết suy nghĩ của mình đúng hay chỉ đơn giản là quá lo xa. Điều tôi nhận ra là chính sự khác biệt trong cách nhìn về cuộc sống đã khiến hai vợ chồng ngày càng khó tìm được tiếng nói chung. Mỗi lần tôi cố gắng góp ý hoặc thuyết phục vợ theo cách nghĩ của mình thì cuộc trò chuyện lại dần biến thành cuộc tranh cãi. Có lẽ điều khiến tôi có lỗi nhất là mỗi khi tranh cãi, vì quá tin rằng suy nghĩ của mình là đúng nên tôi thường phủ nhận hoặc xem nhẹ những gì vợ nói. Thậm chí có những lúc, trong thâm tâm, tôi còn nghĩ vì mình đã cố gắng nhiều hơn, có công việc tốt hơn và đạt được nhiều thành quả hơn nên quan điểm của mình sẽ đúng hơn vợ. Đến khi bình tĩnh lại, tôi mới nhận ra rằng chính suy nghĩ đó đã vô tình khiến tôi cư xử theo cách thiếu sự tôn trọng.
Có thể tôi không cố ý xem thường vợ, nhưng cách tôi nói chuyện, phản bác và thái độ trong lúc nóng giận đã khiến cô ấy cảm thấy mình không được lắng nghe và không được coi trọng. Sau mỗi lần như vậy, có khi tôi là người buột miệng nói rằng cuộc hôn nhân này nên dừng lại, cũng có khi chính vợ tôi là người nói điều đó. Tôi tin rằng cả hai đều không thật sự muốn chia tay. Thế nhưng những lời nói trong lúc nóng giận, khi được lặp đi lặp lại quá nhiều lần, đã khiến cả hai ngày càng tổn thương, mệt mỏi và dần đánh mất niềm tin vào nhau. Thực lòng, tôi không biết mình nên làm gì để cả hai có thể hiểu nhau hơn. Tôi từng nghĩ chỉ cần động viên, góp ý hoặc chỉ ra những điều chưa đúng thì vợ sẽ thay đổi.
Càng cố gắng, mọi chuyện lại càng kết thúc bằng một cuộc cãi vã. Dần dần, tôi cũng không biết phải làm gì nữa và chọn cách im lặng. Có lẽ chính sự im lặng đó đã khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Chúng tôi vẫn sống chung dưới một mái nhà, quan tâm đến nhau theo cách riêng của mình, nhưng đôi khi lại có cảm giác như hai người đang sống ly thân. Mỗi lần tranh luận, nếu chỉ xét về lý lẽ, tôi thường cảm thấy mình đúng.
Rồi tôi lại tự hỏi: Trong hôn nhân, liệu đúng hay sai có thực sự là điều quan trọng nhất? Nếu một người luôn cố gắng chứng minh mình đúng, còn người kia chỉ cảm thấy mình không được thấu hiểu, như thế hôn nhân có thể hạnh phúc lâu dài hay không? Liệu tôi có đang quá cứng nhắc và áp đặt? Liệu tôi có đang đặt kỳ vọng vào vợ cao hơn khả năng hoặc hoàn cảnh hiện tại của cô ấy? Hay có phải sau khi kết hôn, tôi đã dần quên mất rằng điều người bạn đời cần đôi khi không phải là những lời phân tích đúng sai, mà là sự lắng nghe, cảm thông và đồng hành?
Tôi hiểu rằng trong một cuộc hôn nhân, không ai đúng hoàn toàn và cũng không ai sai hoàn toàn. Có thể những gì tôi kể ở trên vẫn chỉ là góc nhìn của riêng mình, chắc chắn sẽ còn nhiều điều tôi chưa nhìn thấy hoặc chưa thật sự thấu hiểu từ phía vợ. Tôi chia sẻ câu chuyện này không phải để tìm người đứng về phía mình hay để phân định đúng sai. Điều tôi mong muốn nhất là được nghe những góc nhìn khách quan, đặc biệt là những góp ý về chính tôi. Nếu thật sự tôi có điều gì cần thay đổi, rất sẵn sàng lắng nghe và học cách thay đổi. Bởi sau tất cả, điều tôi mong muốn không phải là thắng trong một cuộc tranh luận mà là giữ được người phụ nữ mà mình từng yêu, đã lựa chọn và cùng nhau đi hết chặng đường còn lại của cuộc đời.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là người chồng trong câu chuyện: Tôi lẳng lặng chấp nhận 'khuyết điểm' có bồ của người chồng tốt. Vợ chồng tôi vốn là độc giả trung thành của mục Tâm sự từ nhiều năm nay, vì cả hai đều muốn hiểu thêm về góc nhìn của mọi người trước những biến cố trong cuộc sống. Hiện tại, với mong muốn xây dựng lại tổ ấm vững chắc hơn, chúng tôi thống nhất mỗi người sẽ viết một bài chia sẻ về câu chuyện của gia đình mình. Rất mong nhận được những góp ý, góc nhìn đa chiều từ độc giả để giúp gia đình tôi tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn trong tương lai.
Tôi và vợ yêu nhau một năm rồi cưới. Ngày đó, cô ấy là dân kinh doanh giỏi, thu nhập cao, lại là con một trong gia đình gia giáo, giàu có. Thú thật, lúc đầu tôi theo đuổi cô ấy vì cái tài và gia thế nhiều hơn là tình cảm. Tôi là tình đầu của cô ấy, cô ấy chưa từng yêu ai ngoài tôi dù trước đó rất nhiều người theo đuổi. Nhưng sau một năm bên nhau và khi đã về chung một nhà, chính sự trong sáng, nền nã của vợ đã làm tôi thay đổi. Tôi cảm thấy bình yên đến lạ và bắt đầu yêu vợ thật lòng, nhất là từ lúc cô ấy mang bầu rồi sinh cho tôi một đứa con gái kháu khỉnh.
Khổ nỗi, con người tôi lại có hai mặt. Ở nhà tôi thích sự an yên nhưng ra đường tôi lại là kẻ thích chinh phục. Lúc vợ mang thai, tôi bắt đầu đổ đốn, cặp kè với mấy cô trẻ tuổi bên ngoài theo kiểu "bóc bánh trả tiền". Lúc đó tôi tự mãn lắm, cứ nghĩ mình giỏi, mình thao túng được tâm lý mọi người xung quanh để vừa có gia đình hạnh phúc vừa có thú vui bên ngoài. Cái sai lớn nhất là tôi tưởng vợ mình khờ, nhưng không phải. Sống hai vai lâu ngày, tính nết tôi thay đổi, tôi bắt đầu thấy nhàm chán, hay cáu gắt và chỉ muốn đi thật nhiều. Chính lúc tôi đang lún sâu nhất, vợ bảo tôi ngồi lại. Cô ấy nói thẳng là đã biết chuyện từ lâu rồi. Câu nói của cô ấy làm tôi đứng hình: "Nếu anh còn xem đây là gia đình thì ở lại, còn nếu không thấy hạnh phúc nữa thì anh cứ đi đi".
Lúc đó tôi nhục nhã lắm, cảm giác sụp đổ hoàn toàn nên đã dọn ra ngoài ở một thời gian. Lúc này, cô nhân tình sinh viên xúi tôi ly hôn để hai đứa làm lại từ đầu. Tôi đứng giữa hai dòng nước: một bên là quay về đối mặt với tội lỗi, một bên là đi xây dựng hạnh phúc mới. Cuối cùng, vợ chồng tôi vẫn thống nhất ly hôn. Cái ngày nhìn vợ dắt con lên xe rời đi, tôi lang thang ngoài đường như một người mất hồn. Lúc đó chẳng còn tương lai gì với cô gái trẻ kia nữa. Tôi chỉ thấy mình vừa đánh mất một thứ gì đó cực kỳ quý giá mà tiền bạc không bao giờ mua lại được. Tôi bay lên Đà Lạt ngay đêm đó, nơi mà cả nhà tôi vẫn thường đi du lịch mỗi năm. Ở trên đó một tuần, đi lại những quán cũ, ngủ lại khách sạn cũ, tôi mới thấm thía rằng: Gia đình mới là tất cả, mấy cuộc vui ngoài kia chỉ là phù du.
Ngày ra tòa, tôi quyết định để lại hết tài sản cho vợ rồi ra đi tay trắng. Tôi làm vậy để tự cắt đứt với đám bạn chơi bời và những cô gái trẻ bên cạnh, cũng là để giữ một sợi dây liên kết cuối cùng với vợ. Đúng như tôi dự đoán, khi tôi không còn tiền, hội bạn nhậu và nhân tình cũng biến mất sạch. Tôi bắt đầu cuộc sống ở thuê, làm lụng được bao nhiêu tiền là gom góp gửi hết về cho vợ. Nhiều người không hiểu lại trách vợ tôi là "hết lòng tự trọng" hay "sống phụ thuộc" mới đi nhận tiền của chồng cũ. Nhưng họ đâu biết, vợ tôi có cửa hàng kinh doanh riêng, thu nhập thừa sức lo cho hai mẹ con.
Cô ấy nhận tiền nhưng không xài một cắc, cứ để số dư cộng dồn trong tài khoản chung để sau này lo cho con. Vợ tôi sống giản dị lắm, chi tiêu cá nhân một tháng chẳng quá 3 triệu, bao nhiêu tiền cũng dành lo cho con và báo hiếu cha mẹ hai bên, rồi gửi tiết kiệm. Ngay cả khi đã ly hôn, cô ấy vẫn thay tôi chăm sóc ông bà nội chu đáo để bố mẹ tôi khỏi buồn phiền. Cô ấy cũng là nền tảng cho tôi mạnh tay làm ăn kinh doanh, mới có những thành công lớn, vì biết nếu có trắng tay cô ấy vẫn lo được cho gia đình. Việc cô ấy bán bánh online chỉ để vui, có người để trao đổi nói chuyện, vì cô ấy ngoài gia đình ra không có bạn thân, cũng không tiếp xúc với ai, người lạ không bao giờ bắt chuyện được với cô ấy.
Sau một thời gian, thấy tình cảm cô ấy dành cho mình vẫn còn, tôi chủ động nhắn tin hối lỗi. Cô ấy chỉ trả lời nhẹ nhàng: "Nếu xem đây là nhà thì anh cứ về". Giờ tôi đã được về nhà, được chăm sóc vợ con mỗi ngày. Nhưng tôi biết, cái gương đã vỡ thì dù hàn lại vẫn còn vết nứt. Có những đêm vợ mất ngủ, cô ấy lặng lẽ ra ban công đứng nhìn vào bóng tối một mình. Tôi biết cô ấy vẫn đau, vẫn chưa thể quên được những chuyện tôi đã gây ra. Tôi biết lỗi lầm này có lẽ sẽ theo chúng tôi suốt đời, nhưng tôi tự nhủ sẽ dùng tất cả sự chân thành còn lại để bù đắp, để một ngày nào đó niềm vui của cô ấy sẽ lấn át được nỗi buồn năm xưa.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 33 tuổi, vợ 30 tuổi, kết hôn được 6 năm và có một con gái. Vợ tôi đang mang thai đứa thứ hai được 6 tháng. Chúng tôi ở riêng để có không gian thoải mái, đến với nhau bằng tình yêu. Tôi yêu vợ vì sự chăm chỉ, chịu khó, biết quan tâm đến chồng con. Tuy nhiên, sau nhiều năm chung sống, điều khiến tôi buồn nhất là vợ thiếu sự thấu hiểu và cảm thông trong cuộc sống gia đình.
Hai vợ chồng cùng làm trong ngành y. Vợ làm cho bố mẹ tôi, được trả lương theo ngày và bố mẹ tôi hỗ trợ thêm nên thu nhập khá ổn định. Về kinh tế, chúng tôi không gặp khó khăn. Tôi thừa nhận bản thân có vài khuyết điểm như sống nội tâm, hơi nhu nhược và có phần bừa bộn. Tôi thích tìm tòi, học hỏi, sửa chữa đồ đạc trong nhà dù không phải lúc nào cũng làm tốt. Bù lại, tôi không hút thuốc, không cờ bạc, không gái gú, ít nhậu nhẹt, chưa từng đánh vợ và luôn phụ giúp việc nhà, chăm sóc con cái.
Vợ tôi thương chồng con, tiết kiệm, chăm dọn dẹp nhưng cô ấy thường chỉ nhìn thấy khuyết điểm của người khác, ít ghi nhận điều tốt. Mỗi khi có chuyện xảy ra, vợ thường suy nghĩ theo hướng tiêu cực. Cô ấy hay giận dỗi, có khi vài ngày, có khi cả tháng không nói với tôi một lời. Từ trước đến nay, người chủ động làm hòa luôn là tôi.
Một trong những nguyên nhân khiến vợ hay giận là chuyện bạn bè của tôi. Tôi chỉ có năm người bạn thân từ thời cấp ba, từng cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn nên rất trân trọng tình bạn đó. Có lần một người bạn đùa trước mặt mọi người rằng không tin tôi lấy được vợ. Tôi cũng chỉ cười và nói vui lại. Nhưng vợ tôi giận suốt hai tuần dù tôi đã giải thích. Từ đó, cứ ai trong nhóm bạn rủ tôi đi cà phê hay gặp mặt là vợ lại khó chịu và chiến tranh lạnh.
Với gia đình tôi, vợ cũng có nhiều khúc mắc. Cô ấy không thích chị gái tôi dù chị chưa từng nặng lời. Bố mẹ tôi sống cùng chị vì chị không có chồng và đang nuôi con nhỏ. Ông bà luôn đối xử công bằng với các cháu nhưng vợ tôi vẫn cho rằng ông bà thương cháu ngoại hơn con mình. Tôi nhiều lần giải thích nhưng vợ không nghe. Mỗi khi giận tôi, vợ gần như không nói chuyện với cả gia đình tôi. Trong khi đó, bố mẹ tôi chưa bao giờ soi xét hay gây khó dễ cho con dâu. Họ cũng đối xử rất tử tế với bên thông gia.
Trong công việc chuyên môn, tôi có nhiều kinh nghiệm hơn nên thường muốn chia sẻ với vợ. Nhưng mỗi lần góp ý hoặc hướng dẫn, vợ đều tỏ thái độ không muốn nghe. Tôi nói thì bảo tôi nói nhiều, nhưng người ngoài nói gì lại nhớ rất lâu. Tôi cảm thấy mình không được tôn trọng. Vợ còn không thích đi chơi cùng gia đình tôi dù mọi chi phí đều do bố tôi lo liệu. Nhiều lần tôi rủ nhưng cô ấy từ chối, nói đi với bạn bè vui hơn. Trong khi đó, mỗi khi bạn bè vợ rủ đi ăn uống, gặp mặt, tôi luôn tôn trọng và đồng ý. Ngoài ra, cách ăn nói của vợ cũng khiến tôi phiền lòng. Với chồng và bố mẹ chồng, cô ấy thường nói trống không như "đưa cái này", "lấy cái kia" mà không có lời thưa gửi. Tôi đã góp ý nhiều lần nhưng không thay đổi.
Thực lòng, giữa chúng tôi không có mâu thuẫn quá lớn về tiền bạc hay chuyện ngoại tình. Hầu hết chỉ là những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày. Nhưng chính những điều nhỏ đó lại tích tụ qua năm tháng. Tôi cảm thấy mệt mỏi vì vợ thường giận dỗi quá lâu, quá chấp nhặt và không chịu nhìn mọi việc theo hướng nhẹ nhàng hơn. Tôi luôn nghĩ gia đình là quan trọng nhất. Con người ai cũng có giới hạn, nếu cứ vì những chuyện nhỏ mà tổn thương nhau mãi thì rất dễ đánh mất điều lớn lao nhất là hạnh phúc gia đình. Tôi đã nhiều lần chia sẻ suy nghĩ này với vợ nhưng cô ấy không mấy quan tâm.
Tôi thật sự băn khoăn không biết nên làm gì để vợ bớt giận dỗi, cư xử mềm mỏng hơn trong lời nói. Đồng thời, tôi cũng muốn biết bản thân còn thiếu sót gì để thay đổi và giữ gìn hạnh phúc gia đình.
Tin Gốc: Vnexpress

