Một đám cưới tưởng chừng sẽ diễn ra trọn vẹn tại bang Chhattisgarh, Ấn Độ, đã bất ngờ bị hủy bỏ ngay trong ngày trọng đại sau khi cô dâu phát hiện chú rể say xỉn nặng đến mức không thể đứng vững.
Nhân vật chính trong câu chuyện là Muskan Pradhan (22 tuổi). Cô dự định kết hôn với Sant Ram (24 tuổi) vào ngày 23/6 tại một ngôi làng địa phương. Tuy nhiên, khi đoàn nhà trai đến và lễ cưới bắt đầu vào khoảng 4 giờ chiều, chú rể bị phát hiện trong tình trạng say rượu nghiêm trọng.
Chứng kiến sự việc, Muskan lập tức đưa ra quyết định dừng toàn bộ buổi lễ, từ chối tiếp tục hôn lễ ngay tại chỗ.
Quyết định bất ngờ này khiến không khí đám cưới nhanh chóng chuyển từ vui mừng sang căng thẳng, thậm chí xảy ra xung đột giữa hai bên gia đình và một số khách mời, buộc lực lượng chức năng địa phương phải can thiệp để ổn định tình hình.
Theo chia sẻ của cô dâu, đây không phải lần đầu cô chứng kiến thói quen uống rượu của chú rể. Trước đó, trong buổi lễ đính hôn, Sant Ram cũng từng xuất hiện trong tình trạng say xỉn và từng hứa sẽ thay đổi.
Sau sự cố, phía gia đình nhà trai đồng ý bồi thường một phần chi phí tổ chức đám cưới, ước tính khoảng 300.000 rupee (khoảng 93 triệu đồng).
Câu chuyện sau đó nhanh chóng lan truyền trong cộng đồng địa phương, với nhiều ý kiến ủng hộ quyết định của Muskan, cho rằng cô đã dũng cảm lựa chọn đúng đắn thay vì chấp nhận một cuộc hôn nhân thiếu trách nhiệm.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Đau nhói mắt trái, người đàn ông 50 tuổi sốc nặng khi bác sĩ gắp ra thứ "đáng sợ" dài 12cm

Theo trang Oddity Central (Anh), sự việc xảy ra với ông Yuri, 50 tuổi, sống tại thị trấn Rylsk thuộc vùng Kursk của Nga.
Hai năm trước, trong lúc chặt cành phong trong vườn nhà, ông bất ngờ cảm thấy đau nhói ở mắt trái. Do không đeo kính bảo hộ, Yuri cho rằng một mảnh gỗ đã văng trúng mắt ông. Do cơn đau dần dịu đi, ông nghĩ đây chỉ là chấn thương nhẹ nên không đi khám.
Thời gian trôi qua, ông Yuri gần như quên hẳn tai nạn hôm đó. Dù vậy, ông vẫn thường xuyên cảm thấy đau nhói và khó chịu ở mắt trái. Ông từng tìm đến nhiều bác sĩ nhãn khoa để điều trị song tình trạng không mấy cải thiện. Thậm chí, không ai xác định được nguyên nhân thực sự gây ra tình trạng bất thường này.
Khoảng 3 tháng trước, sức khỏe của ông bắt đầu xấu đi nhanh chóng. Cảm giác đau và khó chịu trở nên gần như không thể chịu đựng, trong khi thị lực ở mắt trái cũng suy giảm nghiêm trọng.
Đầu tháng này, ông đã nhập viện tại Bệnh viện Vùng Kursk trong tình trạng giảm thị lưc. Kết quả chụp cộng hưởng từ (MRI) khiến các bác sĩ sửng sốt khi phát hiện một dị vật dài kéo từ hốc mắt vào sâu bên trong hộp sọ của bệnh nhân.
"Kết quả chụp CT tại bệnh viện cho thấy dị vật là một cành cây xuyên qua hốc mắt, phá hủy các xoang và làm tổn thương nền sọ, nằm ở vị trí nguy hiểm, rất gần những cấu trúc quan trọng của não bộ", các bác sĩ cho biết.
Sau khi nghe kết luận, ông Yuri mới nhớ lại vụ tai nạn lúc chặt cây hơn 1 năm trước. May mắn, các bác sĩ đã có thể lấy thành công dị vật dài 12 cm ra khỏi cơ thể ông thông qua đường mũi mà không cần rạch da bên ngoài.
Ca phẫu thuật diễn ra thuận lợi và thị lực của ông Yuri được bảo toàn. Hiện bệnh nhân vẫn tiếp tục điều trị bằng thuốc và được đánh giá có khả năng hồi phục hoàn toàn.
Dù hiếm gặp, những vụ việc dị vật tồn tại lâu trong cơ thể mà bệnh nhân không phát hiện không phải là điều chưa từng xảy ra.
Trước đó, truyền thông từng ghi nhận trường hợp một người đàn ông Trung Quốc sống suốt 8 năm với chiếc đũa kim loại mắc trong cổ họng.
Theo báo cáo bệnh án được công bố gần đây, bệnh nhân, được xác định là ông Wang, 46 tuổi, đã vô tình nuốt phải một chiếc đũa kim loại dài khoảng 12 cm trong bữa ăn vào năm 2018 khi đang trong tình trạng say rượu. Sau sự cố, ông đã đến cơ sở y tế kiểm tra nhưng từ chối phẫu thuật do lo ngại phải mổ mở vùng cổ.
Trong suốt nhiều năm, dị vật vẫn nằm trong cổ họng, gây cảm giác khó chịu kéo dài nhưng không được xử lý. Chỉ đến vài tuần gần đây, khi các triệu chứng trở nên nghiêm trọng hơn, đặc biệt là đau tăng và khó nuốt, bệnh nhân mới quyết định nhập viện để điều trị.
Các bác sĩ tại Bệnh viện Trung tâm thành phố Đại Liên, tỉnh Liêu Ninh, đã tiến hành thăm khám và xác định dị vật vẫn nằm trong cổ họng của bệnh nhân sau nhiều năm. Theo bác sĩ Huang Weipeng, người trực tiếp điều trị, ban đầu ông cho rằng sự việc mới xảy ra, nhưng bất ngờ khi bệnh nhân cho biết dị vật đã tồn tại trong cơ thể suốt 8 năm.
Nhóm phẫu thuật đã lựa chọn phương pháp can thiệp ít xâm lấn, đưa dụng cụ qua đường miệng để lấy dị vật thay vì tiến hành mổ mở vùng cổ. Ca phẫu thuật diễn ra thành công, chiếc đũa kim loại được lấy ra an toàn.
Đáng chú ý, mặc dù dị vật tồn tại trong thời gian dài, dây thanh quản và niêm mạc xung quanh của bệnh nhân không bị tổn thương nghiêm trọng và vẫn hoạt động bình thường sau phẫu thuật. Sau vài ngày theo dõi, bệnh nhân đã được xuất viện và được đánh giá có khả năng hồi phục hoàn toàn.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Cuối năm 2025, phiên điều trần vụ tấn công tình dục tại Tòa án Tối cao bang Punjab và Haryana (Ấn Độ) bị đình trệ với lý do hy hữu: thẩm phán không thể đọc báo cáo y tế pháp lý.
Tòa án sau đó đề xuất đưa kỹ năng viết tay vào chương trình đào tạo y khoa, đồng thời yêu cầu số hóa toàn bộ đơn thuốc trong hai năm.
Vụ việc làm dấy lên tranh luận về chữ viết của giới y bác sĩ. Dữ liệu từ Viện Y học Quốc gia Mỹ (IOM) cho biết chữ viết tay cẩu thả góp phần gây ra hơn 7.000 ca tử vong và khiến 1,5 triệu bệnh nhân gặp sự cố y khoa mỗi năm tại Mỹ.
Hội Dược sĩ Hệ thống Y tế Mỹ (ASHP) cũng xác nhận khoảng 25% sai sót y khoa bắt nguồn từ việc không thể đọc rõ y lệnh. Đặc biệt, nghiên cứu trên tạp chí BMJ chỉ ra rằng với các loại thuốc có tên gọi gần giống nhau, nguy cơ dược sĩ đọc sai có thể lên tới 60% nếu bác sĩ kê đơn bằng tay không rõ ràng.
Để xử lý tình trạng này, các hiệu thuốc tại Mỹ phải thực hiện khoảng 150 triệu cuộc gọi xác nhận mỗi năm với người kê đơn.
Tiến sĩ Gobil Thapa tại Bệnh viện Tinsukia, bang Assam (Ấn Độ), cho biết có ba nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng này.
Đầu tiên, sinh viên y khoa phải ghi chép khối lượng kiến thức lớn dưới áp lực thời gian khiến chữ viết mất dần độ rõ nét. Khi hành nghề, bác sĩ phải tiếp nhận đến 100 bệnh nhân mỗi ca trực nên buộc phải viết nhanh. Cuối cùng, bác sĩ thường có tâm lý ỷ lại, tin rằng dược sĩ địa phương quen thuộc và sẽ đọc được chữ của mình. Ông Thapa cũng cho biết phần mô tả bệnh lý thường được viết dễ đọc hơn phần tên thuốc.
Bác sĩ Dilip Bhanushali, Chủ tịch Hiệp hội Y khoa Ấn Độ (IMA), cho biết khoảng 10% bài thi y khoa hiện nay ở mức thách thức giám khảo vì chữ quá khó đọc.
Tuy nhiên, giới chuyên môn vẫn có những ý kiến khác. Bác sĩ gây mê Aishwarya Singh Solanki Thomas nói chữ viết là lựa chọn cá nhân, bởi nhiều người vẫn giữ được nét chữ đẹp dù áp lực cao. Trong khi đó, một bác sĩ chỉnh hình tại Delhi cho biết chữ viết mơ hồ đôi khi là cách che giấu sự thiếu tự tin hoặc không nhớ chính xác tên hoạt chất thuốc.
Dù vậy, các chuyên gia đều cho biết áp lực quá tải bệnh nhân là rào cản lớn nhất.
Thực tế, các dược sĩ tại Mumbai và Delhi kể họ thường phải dựa vào kinh nghiệm và thói quen kê đơn của bác sĩ trong khu vực để giải mã. Việc suy đoán này tiềm ẩn rủi ro, khiến họ phải liên tục gọi điện xác nhận lại với người kê đơn.
Bà Kunjal Gala, huấn luyện viên viết chữ tại Mumbai, cho biết viết tay là hoạt động phức tạp huy động hơn 30 nhóm cơ. Khi việc kê đơn lặp lại quá nhiều, não bộ xử lý nhanh hơn tốc độ của bàn tay, làm chữ viết biến dạng dần vào cuối ngày.
Để khắc phục, tiến sĩ Gobil Thapa đề xuất sử dụng đơn thuốc in sẵn hoặc bắt buộc viết tên thuốc bằng chữ in hoa. Các bệnh viện lớn tại Ấn Độ như Apollo, LH Hiranandani hay Max đã triển khai số hóa từ lâu. Tuy nhiên, tại các phòng khám nhỏ, chi phí đầu tư máy móc vẫn là trở ngại.
Hiện nay, các công cụ trí tuệ nhân tạo từ Google hay các ứng dụng như Prescription Reader đang được phát triển để giải mã nét chữ viết tay của bác sĩ. Dù vậy, giới chuyên gia cho biết công nghệ chỉ đóng vai trò hỗ trợ, bệnh nhân vẫn cần xác nhận trực tiếp với bác sĩ khi có nghi ngờ về đơn thuốc.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Người khuyết tật khát khao tiếp cận giáo dục hiện đại, môi trường tiện ích, cơ hội công bằng

Khoa công tác xã hội - nhân học - xã hội học (Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia TP.HCM) phối hợp tổ chức với Dự án Vượt Sóng (thuộc Nhà văn hóa Thanh niên.
PGS.TS Lê Minh Công (Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP.HCM) nói người khuyết tật có tỉ lệ trầm cảm, lo âu cao gấp 2-3 lần, do tác động của nghèo đói, thất nghiệp và hạn chế trong tiếp cận dịch vụ.
Người khuyết tật chịu gánh nặng về sức khỏe tâm thần như trầm cảm, lo âu, rối loạn giấc ngủ và căng thẳng. Tuy nhiên chỉ 27,8% được sàng lọc, tầm soát có hệ thống. Ngoài ra thiếu nhân sự tâm lý và công tác xã hội, hạn chế ngân sách và kỳ thị.
Ông Công đề xuất mô hình can thiệp theo hướng phân tầng. Tầng 1 tập trung vào phòng ngừa và sàng lọc sớm tại cộng đồng, thông qua trạm y tế, Đoàn Thanh niên… kết hợp truyền thông để giảm kỳ thị.
Tầng 2-3 triển khai các can thiệp tâm lý - xã hội tại phòng chức năng, phòng khám và cơ sở tâm lý thông qua tư vấn cá nhân và can thiệp gia đình. Tầng 4 là điều trị chuyên khoa tại bệnh viện tâm thần như chẩn đoán, điều trị bằng thuốc và các liệu pháp tâm lý chuyên sâu.
ThS Lê Thị Hương Giang (Đại học RMIT) đề xuất xây dựng dịch vụ hỗ trợ tiếp cận giáo dục đại học cho sinh viên khuyết tật, điển hình tại Đại học RMIT được hỗ trợ của Phòng Thúc đẩy bình đẳng và Tiếp cận giáo dục.
Năm 2025, có 286 sinh viên khuyết tật được hỗ trợ, tăng 25%. Nhóm cao nhất là vấn đề sức khỏe tinh thần và đa dạng thần kinh (56,3%) trải đều các chương trình và khoa/ngành học, từ đó nhu cầu hỗ trợ học tập đa dạng, cơ hội thực tập và việc làm.
Đại học RMIT hỗ trợ sinh viên thông qua các biện pháp cá nhân hóa, cụ thể là bản kế hoạch học tập cá nhân cho sinh viên khuyết tật. Bản này sẽ mô tả tình trạng sức khỏe và mức độ ảnh hưởng đến việc học tập, từ đó đưa ra các điều chỉnh phù hợp trong dạy và học. Kế hoạch được cập nhật mỗi học kỳ và chia sẻ đến các giảng viên phụ trách giảng dạy sinh viên đó.
Ngoài ra trong suốt quá trình học, sinh viên còn được hỗ trợ bởi các chuyên viên như tư vấn cho giảng viên về cách áp dụng kế hoạch học tập, cung cấp tài liệu cần thiết, cũng như hỗ trợ trực tiếp trong lớp học, thực hành, thi cử và các hoạt động thực địa thông qua Student Aid Program.
Trường cũng thúc đẩy hợp tác liên đơn vị, như giới thiệu và chuyển gửi sinh viên giữa các bộ phận tham vấn tâm lý, tuyển sinh, học bổng… Đồng thời tổ chức các hoạt động nâng cao nhận thức như workshop, tập huấn, chia sẻ kinh nghiệm.
Giáo dục người khuyết tật dù khó khăn cũng phải tiên tiến, có chuẩn riêng và tích hợp công nghệ
Cô Nguyễn Thị Thân, Hiệu trưởng Trường khiếm thính Hy vọng Bình Thạnh, nói học sinh khiếm thính cần được hỗ trợ sử dụng ngôn ngữ ký hiệu, hình ảnh trực quan và thiết bị trợ thính trong lớp học, thay vì chỉ tập trung vào phát triển ngôn ngữ nói.
Cô Thân nói thêm việc giảng dạy cần cá nhân hóa, với giáo trình được điều chỉnh phù hợp với khả năng nhận thức và ngôn ngữ của từng em. Lớp học hòa nhập cần có sĩ số hợp lý, đủ ánh sáng để đọc hình miệng, đồng thời các thiết bị công nghệ hỗ trợ.
Đối với giáo viên dạy học sinh hòa nhập, yêu cầu đặt ra là phải có kiến thức về giáo dục đặc biệt, có giáo viên trợ giảng, đồng thời cần sự kiên nhẫn, thấu cảm trong quá trình giảng dạy. Những học sinh còn khả năng nghe thông qua thiết bị trợ thính có thể phát triển ngôn ngữ tốt hơn nếu được hỗ trợ phù hợp.
Ngoài ra các em cần được rèn luyện sự tự tin trong giao tiếp và nhận được sự đồng hành từ gia đình, tài liệu học tập cũng cần được điều chỉnh theo năng lực của từng học sinh.
Ông Cao Tiền Vị - người sáng lập ASIF Foundation - nói dù đã có luật, việc triển khai và hướng dẫn thực hiện còn nhiều bất cập, cần tiếp tục hoàn thiện. Ví dụ việc cấp thẻ chứng nhận khuyết tật còn phức tạp, cần ứng dụng công nghệ để đơn giản hóa thủ tục.
Đồng thời các quy định về công trình công cộng, y tế, vệ sinh… cần được thiết kế phù hợp. Một ưu tiên cấp bách khác là đào tạo nghề và tạo việc làm cho người khuyết tật.
Phó chủ tịch Hội Bảo trợ trẻ em TP.HCM Nguyễn Văn Tính nói cần thay đổi nhận thức và cách tiếp cận, chuyển từ cách nhìn mang tính từ thiện, thương hại sang tiếp cận dựa trên quyền con người. Hỗ trợ người khuyết tật không chỉ dừng ở lòng tốt cá nhân, mà phải đảm bảo họ có đủ các quyền và chính sách đáng được hưởng.
Bên cạnh đó, cách hiểu về các mức độ khuyết tật (nhẹ, nặng, đặc biệt nặng) còn chưa thống nhất. Nhiều nơi vẫn cho rằng “đặc biệt nặng” là phải liệt hoàn toàn, trong khi pháp luật đã quy định rõ, gây ảnh hưởng quyền lợi và chế độ của người khuyết tật.
Hiện nay, giáo dục chuyên biệt chủ yếu chỉ dừng ở cấp tiểu học, nên khi lên THCS, học sinh buộc phải chuyển sang môi trường hòa nhập. Tuy nhiên nhiều em chưa được chuẩn bị đầy đủ về kỹ năng, tâm lý và định hướng, dẫn đến khó khăn trong học tập, hòa nhập và gây lúng túng cho cả giáo viên lẫn học sinh.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

