Hơn 3 năm qua, lớp học yoga online miễn phí đều đặn được duy trì qua các buổi tập và ngày càng mở rộng. Một lớp học đặc biệt, với số lượng học viên đông đảo, sợi dây kết nối họ chính là tinh thần quật cường và khát vọng chiến thắng căn bệnh hiểm nghèo.
Chia sẻ về cơ duyên hình thành lớp học, chị Đới Thị Thanh Huyền (quê Ninh Bình), công việc chính là nhân viên văn phòng, ngụ tại đường Nguyễn Trãi, P.Thanh Xuân, Hà Nội, cho biết: “Trong quá trình học huấn luyện viên yoga, mình phát hiện ra bản thân mắc bệnh ung thư tuyến giáp. Mình duy trì việc tập luyện song song với khám chữa bệnh. Nhận thấy đem lại hiệu quả tốt nên mình quyết định mở lớp để hướng dẫn cho các bệnh nhân chung phòng điều trị cùng tập”.
Chị Huyền cho biết sau khi xuất viện về nhà, chị mới chính thức vận hành lớp học online dành cho các bệnh nhân ung thư ở nhiều tỉnh thành khác cùng tham gia. Đến nay, lớp học may mắn được biết đến rộng rãi hơn nên đã thu hút sự đồng hành của nhiều huấn luyện viên cùng giảng dạy. Theo chị Huyền, quy mô lớp học hiện tại đã đạt ngưỡng khoảng 200 học viên, trong đó số lượng tham gia cố định thường đạt khoảng 60 học viên/ buổi học. Tất cả nhân sự tham gia dạy đều đã có chứng chỉ huấn luyện viên yoga quốc tế.
Chị Đỗ Thị Hồng Hạnh, huấn luyện viên yoga, ngụ tại đường Lạc Long Quân, P.Tây Hồ, Hà Nội, tâm sự về cơ duyên giúp chị tham gia lớp học đặc biệt này: “Từ bước ngoặt mất người thân trong gia đình, mình mong muốn làm gì đó giúp ích được cho xã hội. Mình theo học về huấn luyện viên yoga karma yogi (yoga phụng sự cộng đồng – PV) cùng chỗ với chị Huyền. Khi học, mình hay đến bệnh viện cùng thầy để thực hành dạy yoga cho bệnh nhân, sau này vì lịch trình bận quá nên mình cộng tác với chị Huyền trong lớp học yoga online cho các bệnh nhân ung thư”.
Cũng là cộng sự tại lớp học yoga miễn phí của chị Huyền, chị Dương Thị Hoàn (công việc chính là nhân viên văn phòng), ngụ tại đường Đại La, P.Đồng Tâm, Hà Nội, cho rằng khó khăn nhất là hướng dẫn các học viên thực hiện động tác mà không qua tiếp xúc trực tiếp.
“Dạy qua nền tảng online, mình chủ động quan sát, nếu phát hiện tập chưa đúng động tác, mình sẽ lập tức điều chỉnh và hướng dẫn lại cho học viên. Khi mình nhắc nhở một người thì những học viên còn lại trong phòng học chung cũng tự giác quan sát tư thế của bản thân và điều chỉnh. Từ đó giúp đảm bảo được hiệu quả của lớp học”, chị Hoàn kể.
Cũng cộng sự dạy yoga miễn phí tại lớp học, anh Phạm Văn Thành, (công việc chính là kinh doanh), ngụ tại thôn Hội Phú, xã Đông Anh, Hà Nội, cho biết áp dụng yoga song song với phác đồ điều trị mang đến nhiều kết quả tích cực. “Hơi thở trong yoga vô cùng quan trọng, giống như một liều thuốc, hít thở đúng cách cũng giúp chúng ta hiểu cơ thể hơn và góp phần thuyên giảm bệnh tình”, anh Thành chia sẻ.
Theo chị Huyền, khi trải qua thực tiễn hoàn cảnh bản thân lúc điều trị bệnh và sau khi phẫu thuật, được các bác sĩ hướng dẫn tập những bài tập vật lý trị liệu phục hồi, nhận thấy các bài tập có điểm tương đồng với các tư thế yoga nên chị đã ứng dụng vào giáo án để hướng dẫn học viên. Song, chị cũng nghiên cứu các bệnh án của học viên, giúp đưa ra những bài tập chung nhất, tránh các bài tập quá nặng về thăng bằng hay tư thế vặn xoắn để đảm bảo phù hợp với phần đông thể trạng của bệnh nhân ung thư.
Sau hơn 1 năm tham gia học tại lớp yoga miễn phí, cô Nguyễn Thị Liên (59 tuổi), ngụ tại xã Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh, học viên của lớp học, xúc động chia sẻ: “Tôi biết đến lớp học nhờ thông tin trên các hội nhóm Facebook. Tham gia tập luyện yoga giúp tôi cải thiện được tinh thần và thể chất rất nhiều. Đặc biệt là giúp chân của tôi đỡ đau hơn, vì trước đây khi truyền nhiều thuốc làm cho chân của yếu đi rất nhiều”.
Cũng là học viên của lớp, chị Hồ Thị Vân Anh (42 tuổi), ngụ tại xã Đào Xá, tỉnh Hưng Yên, cho biết khi tham gia tập luôn cảm nhận được sự nhiệt tình của các huấn luyện viên. “Các học viên luôn nhận được sự tận tình chỉ dạy từ huấn luyện viên. Từng động tác, từng nhịp thở luôn được các thầy cô chú trọng. Mình cảm thấy vô cùng biết ơn các huấn luyện viên trong lớp, đặc biệt là chị Huyền”, chị Vân Anh tâm sự.
Theo chuyên gia sức khỏe tinh thần Võ Thành Đăng (tên thường gọi là Danny Võ), Trưởng khoa Sức khỏe tinh thần, Viện Nghiên cứu khoa học sức khỏe của Hội Quân dân y Việt Nam, Đại sứ Viện Sức khỏe toàn cầu, chia sẻ: “Điều tôi đánh giá cao nhất là sự đồng hành hỗ trợ miễn phí và tự vận hành của những người trẻ, với việc đặt lòng trắc ẩn lên trên lợi ích, thấu hiểu rằng bệnh nhân ung thư nhiều khi không đủ sức khỏe để di chuyển, và công nghệ chính là cây cầu đưa sự chăm sóc đến tận giường bệnh”.
Ông Danny Võ nhấn mạnh: “Với một cơ thể đang chịu tổn thương từ hóa trị, xạ trị, hay uống thuốc điều trị trúng đích, tôi hay nói rằng: khi cơ thể không thể chạy, hãy để hơi thở dẫn đường. Về mặt thể chất, các nghiên cứu quốc tế đã ghi nhận yoga nhẹ nhàng giúp bệnh nhân ung thư giảm mệt mỏi mãn tính. Nhưng giá trị sâu xa nhất, theo tôi, nằm ở mặt tinh thần. Hơi thở có ý thức kích hoạt hệ thần kinh đối giao cảm, đưa cơ thể từ trạng thái “chiến đấu” về trạng thái “chữa lành”. Và điều đẹp nhất là khi bệnh nhân cùng thở, cùng chuyển động trong một lớp học, dù chỉ qua màn hình, họ không còn cô đơn trong hành trình của mình. Sự kết nối ấy, đôi khi chính là liều thuốc mà không toa thuốc nào kê được”.
Đối với chị Huyền, chị Hạnh, anh Thành hay chị Hoàn, được nhìn thấy sự cố gắng, kiên cường vượt qua khó khăn bệnh tật của các học viên trong buổi học, có cơ hội kết nối và trò chuyện, nhận được phản hồi tích cực giúp họ cảm thấy làm được điều có ích cho cộng đồng, dù không phải việc gì quá lớn lao.
Trong chuyến công tác tham gia "Hành trình đỏ" tại vùng lưỡng quảng Quảng Đông và Quảng Châu (Trung Quốc) vào cuối năm 2025, đoàn đại biểu các nhà báo chúng tôi đã có cơ hội tiếp xúc với nhiều bạn trẻ của Trung Quốc và Việt Nam. Họ đã chia sẻ những trải nghiệm quý giá của mình khi tham gia hành trình ý nghĩa này.
"Tôi rất nhớ Hà Nội, nhớ hồ Gươm, nhớ hồ Tây thơ mộng, nhớ những món ăn rất ngon, nhớ những người bạn Việt Nam thân thiện…", chị Lư Kim Linh, nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Học viện Quan hệ quốc tế, ĐH Trung Sơn, đồng thời là giảng viên tại Trường ĐH Dân tộc Quảng Tây, đã bộc bạch khi được hỏi về cảm nhận của mình với Việt Nam. Là một người Trung Quốc từng học tập tại Việt Nam và có vốn tiếng Việt lưu loát, chị Linh là một nhịp cầu sống động trong giao lưu văn hóa giữa hai nước.
Trong chuyến tham gia Hành trình hữu nghị Việt - Trung, chị Linh được đặt chân đến nhiều di tích lịch sử in đậm tình hữu nghị của Việt Nam - Trung Quốc, trong đó có Di tích Lớp huấn luyện chính trị thanh niên Việt Nam tại Trụ sở Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên ở Quảng Châu. Đây là điểm lịch sử quan trọng, gắn liền với các hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Chính tại nơi này, trong chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc tháng 8.2024, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã viết lưu bút, bày tỏ xúc động khi trở lại địa điểm gắn với những năm tháng hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đồng thời khẳng định giá trị của tình hữu nghị truyền thống, đoàn kết và gắn bó giữa hai Đảng, hai nước và nhân dân Việt Nam - Trung Quốc.
Lần đầu tiên được đến thăm, chị Linh bày tỏ sự ngưỡng mộ Chủ tịch Hồ Chí Minh và hiểu hơn về tình hữu nghị giữa hai Đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc, cũng như mối quan hệ giữa nhân dân hai nước. Theo chị, việc kết nối giữa quá khứ và hiện tại là vô cùng quan trọng. Chị nhấn mạnh rằng tình hữu nghị truyền thống Việt - Trung được xây dựng từ nền móng vững chắc của các nhà lãnh đạo tiền bối như Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Mao Trạch Đông - một di sản quý báu "không hề dễ dàng có được".
Từ góc độ của một nhà nghiên cứu quan hệ quốc tế, chị Linh cho rằng thế hệ trẻ hôm nay đang đứng trước những cơ hội và thách thức mới trong việc định nghĩa lại cách thức giao lưu trong thời đại số.
"Đối với thế hệ trẻ chúng tôi, việc tiếp tục kế thừa và phát huy tình cảm hữu nghị này là trách nhiệm của mỗi người dân hai nước. Đặc biệt là với những sinh viên đã từng sang Việt Nam học tập và học tiếng Việt như tôi, việc tìm hiểu nhiều hơn về Việt Nam và giúp các bạn Việt Nam hiểu thêm về Trung Quốc là một trách nhiệm xã hội mà chúng tôi nhất định phải gánh vác", chị Linh bày tỏ.
Tại Trung Quốc, có một "địa chỉ đỏ" vô cùng ý nghĩa về tình hữu nghị giữa hai quốc gia Việt - Trung, đó là ĐH Trung Sơn. Cách đây hơn một thế kỷ, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sắp xếp cho 8 thiếu niên Việt Nam sang theo học tại Trường trung học và tiểu học thuộc ĐH Quảng Đông, tiền thân của ĐH Trung Sơn ngày nay.
Câu chuyện "gieo mầm hữu nghị" ấy đến nay vẫn là ký ức chung, được hai bên trân trọng giữ gìn. Trong suốt những năm qua, ĐH Trung Sơn luôn coi trọng giao lưu và hợp tác với Việt Nam và đã đào tạo cho nước ta nhiều thế hệ nhân tài ưu tú, thông thạo ngôn ngữ hai nước, am hiểu sâu sắc văn hóa lẫn nhau. Hiện ở đây có khoảng 60 lưu học sinh Việt Nam.
Chị Hoàng Thị Ngọc Minh là một nghiên cứu sinh Việt Nam đang theo học năm thứ 2 chuyên ngành quan hệ quốc tế tại ĐH Trung Sơn. Chia sẻ về lý do chọn học tại nơi đây, chị Minh cho biết muốn "đến để hiểu, hiểu để yêu". Đối với chị, khi đến đây thì tình hữu nghị Việt - Trung không chỉ nằm trong sử sách hay những tuyên bố ngoại giao, mà hiện hữu sống động qua từng trải nghiệm thực tế và sự kết nối giữa con người với con người.
Chị Minh chia sẻ, trước đây cái nhìn của chị về Trung Quốc phần lớn qua phim ảnh, âm nhạc và những thông tin đa chiều trên mạng xã hội, đôi khi chưa thực sự toàn diện. Chỉ khi sống và học tập tại đây, chị mới cảm nhận rõ nét sự ấm áp của tình người.
Câu chuyện về một người phụ nữ lớn tuổi Trung Quốc không ngần ngại giúp đỡ chị xách những chiếc va li nặng nề trên tàu điện ngầm trong những ngày đầu bỡ ngỡ đã để lại ấn tượng sâu đậm. Với chị Minh, đó là minh chứng rõ nhất cho việc lòng tốt và sự thân thiện không có biên giới. Chị nhận ra rằng, dù ở đâu, sự cởi mở và đối thoại trực tiếp chính là chìa khóa để phá vỡ những rào cản hay định kiến do thông tin sai lệch tạo ra.
Từ những trải nghiệm cá nhân, chị Minh cho rằng mỗi người trẻ là một "sứ giả" mang hình ảnh Việt Nam ra thế giới. Chị Minh thực hiện trách nhiệm ấy bằng những hành động thiết thực: sử dụng mạng xã hội WeChat để chia sẻ những video ngắn về đời sống hiện đại, vẻ đẹp đất nước và con người Việt Nam đến bạn bè quốc tế. Chị cũng cùng các bạn Việt Nam thường xuyên tham gia các buổi giao lưu văn hóa, mang hơi thở và bản sắc dân tộc giới thiệu đến thầy cô và bạn bè Trung Quốc.
Là một trong những người trẻ tham gia Hành trình hữu nghị Việt - Trung năm 2025, anh Nguyễn Hoài Đảm, Bí thư Đoàn thanh niên Đài Truyền hình Việt Nam, đã cảm nhận sâu sắc về sứ mệnh của thế hệ trẻ trong việc kế thừa, phát huy tình hữu nghị giữa hai quốc gia. "Qua hành trình này, chúng tôi càng cảm nhận sâu sắc nền tảng của tình hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc, được Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Mao Trạch Đông đặt nền móng, được các thế hệ lãnh đạo và nhân dân hai nước kiên trì vun đắp qua năm tháng", anh nói.
"Thế hệ trẻ hôm nay có thể chưa viết nên ngay lập tức những trang sử lớn, nhưng chính các bạn đang và sẽ góp phần định hình tương lai quan hệ Việt - Trung bằng tri thức, trải nghiệm và sự năng động, sáng tạo của mình. Các bạn chính là nguồn cảm hứng để tiếp tục kể những câu chuyện tốt đẹp về tình hữu nghị giữa hai đất nước, hai dân tộc trong kỷ nguyên mới", anh Đảm bày tỏ. (còn tiếp)
Hai bạn trẻ tạo nên cơn sốt của bộ ảnh cô bé H'Mông ở Tà Xùa chính là Thy Mây (tên thật là Nguyễn Thị Mai, 26 tuổi, ngụ phường Từ Liêm, TP.Hà Nội) và Nguyễn Văn Thạch (28 tuổi, ngụ phường Từ Liêm, TP.Hà Nội). Mây làm trang điểm, còn Thạch chụp ảnh cho tiệm ảnh mà cả hai cùng nhau gầy dựng.
Đến hiện tại, hai bạn trẻ này vẫn chưa hết bất ngờ khi bộ ảnh ra đời trong một dịp tình cờ lại được hàng triệu người yêu thích.
Thạch cho biết: "Tôi khá bất ngờ khi bộ ảnh được nhiều người biết đến. Công việc chính của tôi là chụp ảnh dịch vụ ở Hà Nội.
Tuy nhiên, tôi luôn ấp ủ đam mê chụp ảnh nghệ thuật. Bộ ảnh cô bé H'Mông là bộ ảnh nghệ thuật đúng với sở thích của tôi và cũng là bộ ảnh đầu tiên được lan truyền mạnh mẽ".
Không giấu được niềm vui, Mây kể cô là người đăng tải những bức ảnh đầu tiên của cô bé H'Mông trên Threads. Đồng thời, cô đăng tải video hậu trường chụp ảnh cô bé trên nền tảng TikTok. Chỉ vài giờ sau đó, cô phát hiện hình ảnh cô bé được cộng đồng mạng yêu thích, chia sẻ mạnh mẽ.
Từ ngày 2.4 đến nay, bộ ảnh, video liên quan đến cô bé H'Mông trên các nền tảng đã nhận về hàng triệu lượt xem và hàng nghìn bình luận tích cực. Nhiều hội nhóm lớn trên mạng xã hội cũng chia sẻ và cùng thảo luận về bộ ảnh.
Ít người biết, Mây và Thạch đã gặp cô bé H'Mông này rất tình cờ trong dịp du lịch cùng nhóm bạn ở xã Tà Xùa, tỉnh Sơn La vào cuối tháng 3.2026.
"Lúc xuống bản Tà Xùa dạo chơi, chúng tôi thấy một nhóm học sinh đang ra về. Trong đó, một bé xinh lắm, nổi bật hơn hẳn các bạn. Về sau, tôi hỏi thăm thì biết cô bé tên Lù Thị Chứ, 12 tuổi, người H'Mông, sinh sống ở Tà Xùa. Vốn làm nghề trang điểm, tôi bị em ấy cuốn hút ngay lập tức. Sau vài phút chần chừ và rời đi một quãng, chúng tôi quyết định quay lại xin bé cho phép chụp ảnh. Ban đầu, em ấy ngại ngùng, chưa đồng ý. Chúng tôi cố gắng thuyết phục và hẹn hôm sau đến nhà xin phép bố mẹ em để chụp ảnh", Mây kể.
Khi được gia đình bé cho phép, Mây và Thạch bắt tay thực hiện bộ ảnh. Do mục đích ban đầu là du lịch cùng nhóm bạn nên Mây không mang theo đầy đủ đồ nghề làm việc. Cô quyết định trang điểm cho bé Chứ với má hồng, kem nền và chì kẻ mày của mình. Đó là kiểu trang điểm theo phong cách tôn nét sẵn có, phù hợp độ tuổi, giữ được nét trong trẻo của cô bé.
Trong khi đó, Thạch chọn những bối cảnh giản dị, mang đậm hơi thở vùng cao để chụp ảnh cho bé. Cô bé Chứ xinh xắn, trong veo trong trang phục của người H'Mông do mẹ bé thêu, cứ thế nhẹ nhàng vào bộ ảnh.
"Lần đầu được chụp ảnh, cô bé khá bỡ ngỡ trong cách tạo dáng. Tuy nhiên, bé tiếp thu nhanh và phối hợp rất tốt", Thạch nhận xét.
Lúc được xem lại ảnh, bé Chứ rất thích thú và khen ảnh đẹp. Cô bé hồn nhiên, cảm ơn Mây và Thạch rối rít. Ngược lại, vẻ đẹp của Chứ chính là động lực để hai bạn trẻ tiếp tục thắp lửa đam mê.
Mây tâm sự khi tiệm ảnh ít khách, áp lực xoay kinh phí để duy trì hoạt động khiến cô và Thạch từng nghĩ đến bỏ cuộc. Chuyến du lịch Tà Xùa là cách để cả nhóm quên đi áp lực công việc. Nhưng bất ngờ, Mây và Thạch được sống lại với đam mê, tạo ra bộ ảnh nổi tiếng.
Còn Thạch, ban đầu không xác định theo nghề chụp ảnh. Thạch biết đến nhiếp ảnh như một cơ duyên rồi nhận ra bản thân có thể kết nối với mọi người qua ống kính.
Nam thanh niên thích kể câu chuyện của mọi người bằng hình ảnh. Từ đó, Thạch nghiêm túc theo đuổi nghề nhiếp ảnh.
Sự thành công của bộ ảnh cô bé H'Mông ở Tà Xùa chính là động lực để Mây và Thạch vững tin hơn trên con đường đã lựa chọn.
Nhà chỉ có 2 mẹ con, mỗi lần nắm đôi bàn tay chai sần, gầy guộc của mẹ, Võ Như Ngọc (34 tuổi, quê Nghệ An) lại rưng rưng. "Nhà tôi chỉ có 1 sào ruộng, không đủ ăn. Mẹ tôi đi gánh đất cho nhà người ta với công 10.000 đồng, có hôm thì đổi gạo ăn. Mẹ bỏ muối vào gạo để dễ ăn hơn, nhường cho con từng bát cơm, chén cháo. Bà còn gánh chè đi bán. Mỗi ngày gánh đi gánh về hàng chục cây số", Ngọc xúc động kể về nỗi nhọc nhằn của mẹ.
Căn nhà đầu tiên của hai mẹ con là nhà mái tranh, mẹ Ngọc đi gánh rơm và bùn trộn lại với nhau làm nhà tạm. Ngày mưa, hai mẹ con lấy chậu hứng nước khắp nhà. Căn thứ 2 là nhà tình thương được địa phương hỗ trợ 40 triệu đồng để xây. Năm 2016, sau 2 năm ra trường đi làm, Ngọc tích cóp xây lại căn nhà khang trang hơn cho mẹ.
"Tôi xây nhà xây trên nền nhà cũ, mở rộng ra, xây thêm công trình phụ. Xây nhà lúc đó hết khoảng 300 triệu đồng, tôi tích cóp được 200 triệu đồng, khoản còn lại tôi vay mượn. Đến năm 2017, tôi mới trả hết nợ", Ngọc tâm sự. Hiện tại, cô đang làm hướng dẫn viên cho một công ty trên đường Lê Duẩn, P.Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Hà Nội.
Chỉ khi xây sửa lại căn nhà khang trang, để mẹ không còn thấp thỏm mỗi mùa bão lũ, cô gái xứ Nghệ mới yên tâm đi lấy chồng. Làm việc ở Hà Nội, đặc thù công việc hướng dẫn viên du lịch khiến Ngọc không thể kề cận bên cạnh để chăm cho mẹ từng bữa cơm giấc ngủ nên cô gọi hỏi thăm mẹ những lúc nghỉ ngơi; thường xuyên mua thuốc bổ, những món ăn mẹ thích.
Khi đón được mẹ ra Hà Nội sống cùng gia đình nhỏ, Ngọc đưa mẹ đi khám sức khỏe định kỳ, dẫn mẹ đi du lịch rất nhiều nơi. "Vợ chồng tôi vẫn đang thuê nhà để ở. Ngày nhỏ mẹ chăm tôi, bây giờ tôi chăm mẹ", cô gái 9x trải lòng.
Đây là năm thứ 9 Nguyễn Thị Hoa (32 tuổi, ngụ P.Liên Chiểu, TP.Đà Nẵng) mua bảo hiểm cho mẹ. Mỗi năm Hoa nộp bảo hiểm cho mẹ 7,5 triệu đồng, hợp đồng bảo hiểm 10 năm. Hoa là con thứ 2 trong gia đình có 4 chị em gái. Bố mất hơn 10 năm nay, cô phụ nuôi 2 em học đại học và báo hiếu cho mẹ trong khả năng của mình.
"Tôi mong mẹ có khoản chi tiêu khi đau ốm mà không cần phải bận tâm chuyện chi phí, nên tôi đóng bảo hiểm. 9 năm rồi, vẫn còn 1 năm nữa. Đến hạn, mẹ có một khoản tích lũy cho tuổi già", Hoa trải lòng. Ở xa, điều cô luôn lo lắng là sức khỏe của mẹ.
Tốt nghiệp Trường ĐH Kinh tế Đà Nẵng, Hoa ở lại thành phố làm việc. Lập gia đình, có con nhỏ cùng guồng quay công việc, Hoa luôn cố gắng thu xếp về thăm mẹ trong những dịp nghỉ lễ dài ngày. "Tôi nghĩ ở tuổi già, điều cha mẹ mong muốn nhất là được chăm sóc về tinh thần cùng sự quan tâm của con cái. Tranh thủ lúc nào về thăm mẹ được là tôi về, gọi điện được lúc nào tôi gọi", cô nói.
Trong cuộc sống hiện đại, không ít người trẻ mang cảm giác day dứt vì không thể dành nhiều thời gian cho cha mẹ. Thế nhưng, điều cha mẹ mong muốn đôi khi lại rất giản dị. "Tôi không mong con từ bỏ công việc để ở cạnh mình. Tôi mong con bình an, khỏe mạnh, sống tử tế. Một cuộc điện thoại hỏi thăm, một lời chúc sinh nhật hay những lần con cháu trở về sum họp sau những ngày bận rộn là cũng vui rồi", bà Nguyễn Thị Hương (55 tuổi, ngụ P.Bình Quới, TP.HCM) chia sẻ.