↵
Tôi 50 tuổi, có công việc ổn định, thu nhập đủ để chi tiêu trong cuộc sống hiện tại. Tôi có ba con. Hai cháu đang học đại học, một cháu đang học phổ thông. Tôi và chồng không hợp tính, thường xuyên cãi vã. Chồng lại có tính lăng nhăng, gia trưởng nên chúng tôi đã ly thân cách đây khoảng 10 năm. Hai người, nhìn chung không ở chung.
Tôi ở nhà, còn chồng ở lại nơi làm việc. Thỉnh thoảng khi các con học đại học về nhà, chồng tôi mới về gặp nhau. Chồng và tôi không còn tình cảm nhưng chồng có trách nhiệm với các con. Hiện tại anh chi tiền để nuôi con học đại học. Tôi chỉ cho các cháu thêm một chút tiền tiêu vặt hàng tháng. Các con yêu quý bố.
Có lẽ do thiếu thốn tình cảm nên tôi không khỏi có lúc buồn tủi, tự ti về cuộc sống không hạnh phúc của mình. Bạn bè tôi chơi không nhiều và chỉ thân với vài người bạn có hoàn cảnh tương tự mình. Với những người bạn ấy, tôi mới dám chia sẻ cuộc sống riêng tư vì thấu hiểu nhau.
Hiện tại tôi lo làm việc để nuôi con học phổ thông và chút tích lũy để lo cho các cháu sau này cũng như dưỡng già. Con út của tôi đang đến tuổi dậy thì, nhiều cái khó bảo. Cháu thường thức khuya dậy muộn, không chia sẻ việc nhà. Nhiều khi tôi thấy cháu ngồi trên bàn học nhưng lại làm các công việc riêng, đến giờ đi học mới cuống quýt làm bài, không kịp cả ăn cơm. Sáng gọi nhiều lần mới dậy đi học.
Đó là những thói xấu làm tôi lo lắng, mệt mỏi, bất an nhưng khuyên bảo cháu thường cãi lại và không nghe theo. Nếu bố ở nhà nói một câu là cháu thực hiện ngay. Có lần đi trên đường, tôi không để ý mà vượt đèn đỏ.
Tôi cảm thấy sức khỏe tinh thần của mình đang có vấn đề. Làm sao để cuộc sống của tôi bớt áp lực, lo lắng, mệt mỏi và có thêm năng lượng tích cực để vui sống? Rất mong được các bạn chia sẻ và cho tôi lời khuyên. Tôi xin cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Tôi có thu nhập tháng 60 triệu nhờ nỗ lực sau khi bị đuổi việc 16 năm trước

Mười sáu năm trước, tôi đi làm được một thời gian và bị cắt giảm do trường tuyển viên chức ở nơi khác về. Sau đó tôi đi học tiếp, trau dồi những kỹ năng mềm và đặc biệt, tôi chấp nhận làm những công việc lương thấp, chỉ đủ sống nhưng tích lũy được kinh nghiệm.
Mười sáu năm sau, hiện tại, tôi được người ta mời làm việc từ nhiều tổ chức giáo dục, thu nhập khoảng 60 triệu đồng mỗi tháng, làm quản lý cho trường học. Tôi đã lập gia đình và có hai con. Vợ chồng tôi tự thân lập nghiệp, mua được một căn nhà mặt đất và một căn chung cư cùng xe cộ.
Nghĩ về ngày xưa, tuổi 23 của mình, tôi thấy thật giống tác giả. Tôi đã xuất phát muộn hơn các bạn của mình cả về công việc và lập gia đình nhưng giờ nhìn lại, tôi thấy hài lòng. Cuộc sống có khó khăn nhưng đó là phép thử, hãy cứ nỗ lực, kiên định, bản lĩnh và trí tuệ, không từ bỏ, chắc chắn phía trước sẽ có nhiều cơ hội mở ra trước mắt. Chúc bạn sẽ kiên định và may mắn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 40 tuổi, lấy chồng 12 năm và có hai con. Tôi không xinh đẹp, cũng không giỏi giang, tự cảm thấy bản thân không có gì nổi bật. Ưu điểm duy nhất của tôi có lẽ là chăm chỉ và có thể chăm lo cho con cái. Chồng hơn tôi hai tuổi, cả hai tìm hiểu hơn 3 năm mới tiến tới hôn nhân. Lúc tìm hiểu nhau, tôi thấy anh có ý chí, chưa có gì trong tay nhưng có được sự cầu tiến, vì thế có tình cảm với anh. Khi quen nhau, tôi lờ mờ thấy được những khác biệt của cả hai nhưng nghĩ chỉ cần có tình cảm, những khác biệt có thể cùng nhau thay đổi, vì nhau mà sống.
Sống chung không thể tránh khỏi những cãi vã, va chạm. Ban đầu khi vợ chồng mâu thuẫn, cãi vã, tôi cũng im lặng, bỏ qua và chỉ biết khóc thầm trong đêm. Vợ chồng hầu như không đối thoại để tìm ra hướng giải quyết. Vì vốn sống ít và cách giao tiếp không hiệu quả nên những khúc mắc và mâu thuẫn ngày càng lớn, cho dù nguyên nhân cãi vã chỉ là những chuyện nhỏ trong lời ăn tiếng nói. Dần dà, tôi thấy anh hay bắt bẻ câu nói và thái độ của tôi.
Đang vui vẻ bình thường, anh tự nhiên khó chịu, im lặng. Tính cách tôi khá nóng nảy và hấp tấp nên cũng tự nghĩ không biết mình có nói gì hay làm gì không mà anh lại như vậy. Vì lấn cấn trong lòng nên tôi hay hỏi cho ra nhẽ, rằng vì sao anh như vậy. Tính chồng tôi lại không thích nói nhiều và càm ràm nên nhiều khi vì thế vợ chồng càng ngày càng xa nhau, mâu thuẫn nhiều lên, không thể giải quyết. Cứ cãi nhau là anh nói vợ chồng không hòa hợp, đòi ly hôn.
Anh có thành kiến khá sâu về việc hai vợ chồng không hợp tuổi vì trước ngày cưới mẹ anh nói hai đứa không hợp tuổi (sau này tôi mới được biết). Nhiều lúc mẹ chồng cũng vô tư nói vợ chồng không hợp tuổi nên nuôi dạy con cái khó khăn. Nghe những lời đó từ chồng và mẹ chồng, tôi rất buồn nhưng không nói gì. Khi vợ chồng cãi nhau, anh nói chúng tôi không hòa hợp, tôi bảo vậy sao lúc cưới không nói luôn ra, giờ có với nhau hai mặt con lại nói vậy. Có phải chồng tôi và mẹ chồng muốn chúng tôi ly hôn mới hài lòng?
Có cãi vã, mâu thuẫn tôi im lặng thì thôi, mọi chuyện sẽ qua. Nếu tôi bật lại, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ vì thật sự tôi phải kiềm chế bản thân nhiều và đến khi bùng nổ thì bản thân như người điên, có thể nói và hành động cực đoan. Tôi hỏi sao phải hà khắc, sống khó khăn với vợ như vậy, anh bảo đã tạo điều kiện để tôi thoát ra rồi đó. Điều kiện mà anh tạo ra cho tôi là tờ giấy đơn phương ly hôn, là những lần nói có cố gắng hơn nữa cũng chẳng được gì đâu. Vậy mà tôi trơ ra như gỗ đá, yếu đuối, chưa chấp nhận. Chính tôi đã để cho anh ấy coi thường, hạ thấp giá trị bản thân.
Tôi chưa bao giờ được công nhận trong cuộc hơn nhân này, những gì tôi làm cho gia đình thì anh ấy nói đó là trách nhiệm của một người vợ, người mẹ. Còn tôi kể lễ, khi giận tôi chiến tranh lạnh không nấu cơm, phân chia công việc nhà công bằng thì anh ấy nói tôi tính toán với chồng con. Vì thế tôi xù lông nhím lên, phải tự vỗ ngực tự khen mình, tự cho mình giỏi trước mặt anh ấy để cảm thấy bản thân còn giá trị. Bây giờ tôi thấy mình trong mắt chồng sao mà rẻ rúng. Mỗi khi cãi nhau, tôi nói anh sống dễ dàng hơn, bớt hà khắc đi, anh lại bảo anh không hà khắc, tôi kiếm người nào dễ dàng mà sống, anh đã tạo điều kiện cho tôi rồi đó. Tôi thấy mình thật dại, thật hèn, chỉ vì sợ phải chia hai con mà cứ tiếp tục sống như cái xác không hồn.
Cố gắng tránh né xung đột nhiều nhất có thể, nhưng tôi cũng là con người, có những lúc không thể kiềm chế mà có những hành động cực đoan. Tôi thấy quá mệt mỏi và kiệt sức khi tiếp tục cuộc hôn nhân mà chồng luôn coi thường và có tư tưởng chia tay. Tôi không biết phải làm gì cho đúng. Nhiều lúc chơi vơi, tôi lại tìm một góc nào đó ngồi một mình khóc, tự vượt qua và phải tự an ủi bản thân nhiều rồi mới có thể bước chân về nhà. Tôi cũng nhiều lần có suy nghĩ tự hại bản thân nhưng chưa đủ dũng cảm, cũng như sợ hai con mồ côi, thiếu sự chăm sóc của mẹ.
Nhiều đêm tôi không ngủ được, không biết phải làm sao với cuộc đời mình, không thể tâm sự với ai vì thật ra chẳng ai trong hoàn cảnh của tôi, chỉ có tôi là hiểu mình nhất. Lúc yếu lòng, tôi cũng mong muốn nhận được những lời khuyên của độc giả, để có thể vượt qua giai đoạn này. Cảm ơn mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 26 tuổi. Anh trai hơn tôi 2 tuổi. Tháng tư năm nay có lẽ là một trong những tháng hạnh phúc nhất cuộc đời tôi, tháng mà tôi được cùng gia đình tổ chức đám cưới cho anh sau sáu năm yêu nhau bền bỉ và nhiều thử thách. Tôi viết những dòng này không chỉ để kể về một đám cưới đã diễn ra trọn vẹn, mà để nói lời cảm ơn đến anh - người anh trai đã đồng hành cùng tôi suốt những năm tháng trưởng thành, từ khi tôi tròn 20 tuổi cho đến hôm nay.
Tôi và anh không phải kiểu anh em lúc nào cũng quấn quýt, ngọt ngào. Chúng tôi lớn lên trong một gia đình bình thường, nơi tình cảm thường được thể hiện bằng hành động hơn là lời nói. Anh hơn tôi 2 tuổi, nhưng nhiều lúc tôi thấy anh già dặn hơn rất nhiều so với tuổi. Anh sống nguyên tắc, có trách nhiệm và đôi khi khá bảo thủ. Còn tôi, ở tuổi 20, chỉ muốn tự do, muốn khẳng định cái tôi của mình. Chính vì vậy giữa hai anh em từng có rất nhiều lần cãi vã.
Tôi không thích anh góp ý quá nhiều về cách tôi chọn ngành học, về những người bạn tôi chơi cùng, về cách tôi tiêu tiền hay những quyết định cảm tính của tuổi trẻ. Tôi cho rằng anh khó tính và quá kiểm soát. Còn anh, có lẽ chỉ đơn giản là lo cho em gái. Năm tôi 20 tuổi cũng là năm anh bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc, người con gái sau này trở thành chị dâu của tôi. Tôi còn nhớ rất rõ ngày anh giới thiệu chị với gia đình. Anh nói không nhiều, nhưng ánh mắt anh khi ấy khác hẳn, nghiêm túc và đầy quyết tâm.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu thấy anh thay đổi. Tình yêu khiến anh trưởng thành nhanh hơn. Anh bớt nóng nảy, bớt tranh cãi vô nghĩa. Anh bắt đầu học cách lắng nghe, biết nhường nhịn. Và tôi - người em gái từng hay cãi lại anh - cũng dần nhìn anh bằng một ánh mắt khác. Sáu năm yêu nhau không phải là quãng thời gian ngắn. Họ đã cùng nhau đi qua không ít khó khăn. Có thời điểm công việc của anh gặp trục trặc, áp lực tài chính khiến anh suy nghĩ rất nhiều. Có lúc hai người bất đồng quan điểm, từng im lặng với nhau cả tuần. Tôi là người chứng kiến những cuộc điện thoại dài đầy mệt mỏi, những lần anh ngồi trầm ngâm suy nghĩ rất lâu.
Tôi từng hỏi anh: "Nếu mệt vậy có nên tiếp tục không?". Anh nói: "Nếu dễ dàng buông bỏ, anh đã không bắt đầu". Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Hóa ra, trưởng thành không phải là không có mâu thuẫn, mà là dám ở lại để giải quyết mâu thuẫn. Trong suốt sáu năm anh yêu, tôi cũng lớn lên cùng anh. Từ cô gái 20 tuổi còn bốc đồng, tôi dần học được cách nhìn nhận mọi chuyện chín chắn hơn. Mỗi lần tôi gặp khó khăn trong học tập hay công việc, anh luôn phân tích cho tôi từng hướng đi. Anh không áp đặt nữa, mà hỏi tôi: "Em thật sự muốn gì?". Chính sự thay đổi ấy khiến tôi nhận ra anh không còn là người anh trai hay tranh cãi với tôi ngày nào, mà đã trở thành một người đàn ông sống biết ơn, tử tế và có trách nhiệm.
Đám cưới tháng tư năm nay là kết quả của hành trình sáu năm yêu thương và cố gắng. Gia đình tôi không quá khá giả nên việc tổ chức một đám cưới trọn vẹn là điều cả nhà phải chuẩn bị rất kỹ. Tôi cùng bố mẹ lo từng việc nhỏ: từ thiệp mời, thực đơn, trang trí, cho đến những chi tiết tưởng như rất nhỏ như chọn bài nhạc lúc cô dâu bước vào lễ đường. Có những ngày tôi và anh tranh luận vì bất đồng ý kiến về cách tổ chức. Anh muốn mọi thứ đơn giản, gọn gàng. Tôi lại muốn chu đáo, chỉn chu từng chi tiết. Nhưng khác với những lần cãi vã năm xưa, lần này chúng tôi ngồi lại, nói chuyện và tìm tiếng nói chung. Không còn ai cố gắng thắng ai, chỉ còn mong muốn chung là làm sao để ngày trọng đại ấy diễn ra ấm áp và ý nghĩa.
Tôi còn nhớ khoảnh khắc anh đứng trên sân khấu, nắm tay chị dâu và nói lời cảm ơn gia đình. Giọng anh run nhẹ khi nhắc đến bố mẹ và đến tôi. Anh nói: "Cảm ơn em gái đã giúp anh lo đám cưới này. Cảm ơn vì đã luôn ở bên anh". Tôi đã phải quay đi lau nước mắt. Có lẽ niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi trong tháng tư này không chỉ là đám cưới diễn ra suôn sẻ, mà là được nhìn thấy anh thật sự hạnh phúc. Hạnh phúc vì tìm được người đồng hành. Hạnh phúc vì gia đình hai bên hòa thuận. Hạnh phúc vì sau những năm yêu nhau, họ vẫn chọn ở lại bên nhau.
Tôi nhận ra điều đáng quý nhất không phải là đám cưới hoành tráng, mà là sự trưởng thành của con người sau những va chạm. Anh trai tôi từng là người hay cãi nhau với tôi vì bất đồng quan điểm. Nhưng giờ đây, anh đã trở thành một người đàn ông biết lắng nghe, biết cảm ơn và biết đặt lợi ích của gia đình lên trên cái tôi cá nhân. Anh sống có trách nhiệm hơn với bố mẹ, quan tâm đến cảm xúc của người khác và luôn suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Tôi biết ơn vì mình có một người anh như vậy. Tôi biết ơn vì trong suốt những năm tôi chênh vênh ở tuổi 20, anh luôn là chỗ dựa vững vàng. Khi tôi thất bại, anh không trách móc mà động viên. Khi tôi thành công, anh là người vui mừng không kém gì tôi.
Đám cưới tháng tư khép lại, nhưng với tôi, đó không phải là điểm kết thúc mà là một khởi đầu mới, khởi đầu cho hành trình hôn nhân của anh và cũng là dấu mốc trưởng thành của tôi. Ở tuổi 26, tôi hiểu rằng gia đình là nơi dạy ta cách yêu thương và chịu trách nhiệm. Tôi hiểu rằng mâu thuẫn không phải là điều xấu, nếu ta biết cách đối diện và vượt qua. Tôi hiểu rằng tình thân, giống như tình yêu, cần sự kiên nhẫn và bao dung.
Tôi viết những dòng này để cảm ơn anh, người anh trai đã cùng tôi lớn lên suốt sáu năm qua kể từ khi tôi 20 tuổi. Cảm ơn anh vì đã không bỏ mặc tôi trong những năm tháng non nớt nhất. Cảm ơn anh vì đã thay đổi để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Cảm ơn anh vì đã cho tôi nhìn thấy một hình mẫu về sự trưởng thành, trách nhiệm và biết ơn. Tháng 4 này sẽ mãi là ký ức đẹp trong cuộc đời tôi. Không chỉ vì một đám cưới thành công, mà vì tôi được chứng kiến một người anh bước sang trang mới của cuộc đời bằng tất cả sự chín chắn và yêu thương. Và tôi tin rằng, hành trình phía trước của anh sẽ còn nhiều thử thách. Nhưng tôi cũng tin, với sự tử tế và trách nhiệm mà anh đang có, anh sẽ xây dựng được một gia đình hạnh phúc. Cảm ơn anh.
Kim Oanh
Nguồn: https://vnexpress.net/tinh-yeu-giup-anh-trai-toi-thanh-nguoi-dan-ong-truong-thanh-5060706.html

