Mười sáu năm trước, tôi đi làm được một thời gian và bị cắt giảm do trường tuyển viên chức ở nơi khác về. Sau đó tôi đi học tiếp, trau dồi những kỹ năng mềm và đặc biệt, tôi chấp nhận làm những công việc lương thấp, chỉ đủ sống nhưng tích lũy được kinh nghiệm.
Mười sáu năm sau, hiện tại, tôi được người ta mời làm việc từ nhiều tổ chức giáo dục, thu nhập khoảng 60 triệu đồng mỗi tháng, làm quản lý cho trường học. Tôi đã lập gia đình và có hai con. Vợ chồng tôi tự thân lập nghiệp, mua được một căn nhà mặt đất và một căn chung cư cùng xe cộ.
Nghĩ về ngày xưa, tuổi 23 của mình, tôi thấy thật giống tác giả. Tôi đã xuất phát muộn hơn các bạn của mình cả về công việc và lập gia đình nhưng giờ nhìn lại, tôi thấy hài lòng. Cuộc sống có khó khăn nhưng đó là phép thử, hãy cứ nỗ lực, kiên định, bản lĩnh và trí tuệ, không từ bỏ, chắc chắn phía trước sẽ có nhiều cơ hội mở ra trước mắt. Chúc bạn sẽ kiên định và may mắn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 39 tuổi, còn anh 31 tuổi, quen nhau qua một ứng dụng hẹn hò. Ban đầu anh không biết tuổi thật của tôi, chỉ đoán tôi khoảng ngoài 30 vì ảnh đại diện chụp khá xa. Khi biết tôi hơn anh gần chục tuổi, tôi chủ động nói nên dừng lại vì nghĩ khoảng cách tuổi tác sẽ là rào cản nhưng anh bảo tuổi không quan trọng, điều anh cần là sự đồng điệu.
Sau gần một tháng trò chuyện, chúng tôi nhắn tin mỗi ngày, gọi điện mỗi tối. Anh nhiều lần muốn gọi video nhưng tôi luôn tìm cách từ chối. Tôi không còn trẻ, da bắt đầu chảy xệ, khóe mắt có nhiều nếp nhăn. Tôi sợ hình ảnh thật sẽ làm anh thất vọng.
Cuối cùng chúng tôi hẹn gặp. Tôi đến trước gần nửa tiếng mà trong lòng hồi hộp như lần đầu biết yêu. Khi anh bước vào quán, tôi thấy ánh mắt anh thoáng khựng lại. Anh vẫn lịch sự nói chuyện, đưa tôi về nhưng sau hôm đó tin nhắn thưa dần. Ít ngày sau, anh thẳng thắn nói anh rất quý tính cách của tôi nhưng khi gặp ngoài đời lại không có cảm giác như anh từng tưởng tượng. Anh xin lỗi vì không muốn tiếp tục khiến tôi hy vọng.
Tôi không trách anh. Có lẽ ai cũng có quyền rung động trước người mình thấy phù hợp. Chỉ là lần này tôi buồn vì nhận ra tuổi tác và ngoại hình đôi khi vẫn là điều rất khó vượt qua, dù trước đó người ta từng nói chúng không quan trọng. Tôi muốn hỏi mọi người, với phụ nữ sau 40 tuổi, nhan sắc có phải vẫn là yếu tố quyết định để bắt đầu một tình yêu không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi từng nghĩ chỉ cần kiếm ra tiền là đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng. Vì công việc, tôi đi suốt, để mặc vợ lo mọi thứ trong nhà, từ con cái đến chi tiêu. Tiền làm ra, tôi chuyển cho vợ 5 triệu mỗi tháng, còn lại tự giữ và tiêu theo ý mình vì nghĩ thêm cả lương vợ là thoải mái sinh hoạt. Tôi chưa từng hỏi vợ có mệt không, có cô đơn không, chỉ nghĩ miễn vợ con đủ ăn đủ sống là được.
Nhiều năm như vậy thành quen. Tôi có thế giới riêng, còn vợ con cũng dần quen với cuộc sống không có chồng bên cạnh. Đến lúc công việc sa sút, tôi mới quay về nhà nhiều hơn và nhận ra mình lạc lõng trong chính gia đình mình. Vợ tôi không còn chia sẻ, không còn chờ đợi hay cần tôi như trước nữa.
Tôi thấy ấm ức, giận dỗi, chọn cách im lặng, lạnh nhạt và trừng phạt vợ bằng cách "bỏ đói" vì nghĩ cô ấy vô tâm với mình (chiêu này tôi hay sử dụng trước đây và có hiệu quả). Sau vài lần chủ động gần chồng mà không được, vợ cũng chán và không còn thiết tha gì tôi nữa. Kết quả là chúng tôi ly thân âm thầm gần nửa năm nay dù vẫn sống chung nhà.
Giờ tôi rất sợ cảm giác vợ có tôi cũng được, không có cũng chẳng sao. Tôi thấy mình như trắng tay sau nhiều năm hôn nhân. Nhiều lúc tôi chẳng hiểu bản thân nghĩ gì và muốn gì nữa. Tôi rất muốn vợ chồng hòa hợp, hạnh phúc như những gia đình khác nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Tôi nên làm gì đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 36 tuổi, quen anh hơn 4 tuổi được ba tháng. Tôi không biết nhiều về công việc, gia đình hay cuộc sống riêng của anh, chỉ biết anh sống một mình, chỉ còn mẹ và các anh chị em của anh. Anh không muốn tôi biết về quá khứ vì cho rằng những chuyện đó không cần thiết, không quan trọng đối với mối quan hệ của chúng tôi. Tôi tin những điều anh nói, tin vào sự từng trải của anh. Tôi nghĩ một người đã trải qua nhiều khó khăn, vấp ngã và đau khổ sẽ chín chắn hơn. Thật sự, những lời anh góp ý với tôi về công việc, cuộc sống và gia đình đều rất hợp tình hợp lý. Tôi nghĩ nếu là người nóng nảy, ích kỷ hay nông cạn sẽ không thể có những suy nghĩ như vậy.
Tôi mong được quen một người như thế, khao khát có một gia đình hạnh phúc cùng chồng con, được tận tay chăm lo cho tổ ấm. Chỉ có một điều khiến tôi băn khoăn, anh cho rằng tình yêu phải đi kèm với tình dục. Tôi không phản đối điều đó nhưng chỉ muốn quan hệ sau khi kết hôn, hoặc ít nhất là khi gia đình hai bên đã chấp thuận mối quan hệ này.
Tôi nhiều lần cùng anh vào khách sạn nhưng chỉ dừng lại ở việc ôm hôn. Tôi cảm thấy rất sợ, không biết khi anh có được tôi rồi còn muốn tiến tới hôn nhân như đã nói không. Anh bảo cả hai đều lớn tuổi rồi, chờ đến bao giờ nữa. Anh nói nếu tôi chưa sẵn sàng cho chuyện ấy, anh vẫn chờ nhưng đàn ông không chờ quá lâu được. Anh còn nói nếu tôi cứ từ chối, nhỡ anh đi "bóc bánh trả tiền" rồi phải chịu trách nhiệm với người khác thì sao.
Tôi có cảm giác anh chưa thật sự xác định mối quan hệ với tôi. Anh bảo muốn làm vậy để chắc chắn tôi sẽ là vợ anh, rồi sau đó anh lo đám cưới. Anh cũng nói tôi phải thay đổi công việc, sắp xếp nhiều chuyện trong gia đình nhưng không muốn kể chi tiết, chỉ mong tôi tin tưởng anh. Chúng tôi đều quan niệm con cái là lộc trời cho, có con năm nay hay năm sau đều được. Dù biết có con trước khi cưới không phải là điều tốt nhất nhưng anh cho rằng biết làm sao được.
Điều khiến tôi băn khoăn là cả hai đều không còn trẻ, mong có con, nhưng anh lại chưa từng chủ động nhắc đến chuyện cưới xin. Mỗi lần tôi hỏi, anh chỉ nói muốn chắc chắn tôi là của anh, mà muốn vậy thì tôi phải "trao cho anh" sự trong trắng. Anh luôn khẳng định tình yêu là phải có chuyện ấy. Tôi rất sợ một ngày nào đó bạn bè, đồng nghiệp vô tình nhìn thấy tôi ra vào khách sạn với anh. Tôi cảm thấy rất buồn và không biết nên làm gì nữa. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

