Mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại hình ảnh cụ bà lưng còng gánh bánh tai yến đi bán ở trung tâm TP.HCM khiến nhiều người rơi nước mắt. Ở tuổi 83, cụ bà vẫn phải thức khuya dậy sớm, oằn mình cõng trên vai gánh nặng mưu sinh và món nợ lo hậu sự cho người con trai quá cố.
Câu chuyện về cụ bà lưng còng gánh bánh tai yến xuất hiện trong đoạn clip thu hút hàng ngàn lượt chia sẻ và bình luận trên mạng xã hội những ngày qua. Theo chân dòng người, chúng tôi tìm đến căn phòng trọ nhỏ nằm trong con hẻm trên đường Hoàng Diệu (phường Khánh Hội, TP.HCM), nơi bà Đặng Thị Hoa (83 tuổi, quê gốc ở miền Tây) đã tá túc suốt 20 năm qua.
Bà Hoa tóc bạc trắng, chiếc lưng còng gập hẳn xuống vì di chứng của một tai nạn thuở trẻ và những năm tháng nhọc nhằn. Cứ đều đặn 2 giờ sáng mỗi ngày, khi thành phố còn chìm trong giấc ngủ, bà đã lục đục thức dậy, chuẩn bị bột và đồ đạc để bắt đầu một ngày mưu sinh.
Bà Hoa chia sẻ, trước đây bà làm thợ phụ tiệm uốn tóc rồi lập gia đình. Sau khi ly hôn, bán căn nhà được chia, bà cùng con trai thuê trọ ở Sài Gòn, bươn chải đủ nghề mưu sinh. Khi tuổi đã cao, bà chuyển sang làm và bán bánh tai yến, bánh xếp.
“Mỗi ngày tôi chuẩn bị bột từ tối hôm trước. Đến 2 giờ sáng thì thuê xe ôm chở ra góc đường Lê Thánh Tôn – Hai Bà Trưng rồi nhóm lửa chiên bánh bán. Đến khoảng 10 giờ sáng, tôi lại chuyển sang khu vực Hồ Con Rùa, chợ cũ Hồ Tùng Mậu, rồi chiều đến lại dạt qua siêu thị Sài Gòn Square. Đi bán hết chỗ này đến chỗ khác chứ đâu ngồi cố định một nơi”, bà Hoa tâm sự.
Mỗi ngày, bà gánh trên vai khoảng 2 kg bột, rồi nào là các dụng cụ như nồi chảo, bếp gas nấu nướng… cùng hàng chục chiếc bánh xếp. Gánh bánh trên vai bà thuê xe ôm chở đến các địa điểm bán. Đôi gánh đè nặng lên bờ vai gầy guộc khiến cái lưng đau nhức không thể đứng thẳng, nhưng bà vẫn cố gắng vì miếng cơm manh áo.
Khi được hỏi về gia đình, bà nghẹn giọng, mắt đỏ hoe, nước mắt trào ra. Bà Hoa vội lau nước mắt và kể từng có một người con trai hiếu thảo, chăm chỉ, là chỗ dựa duy nhất của bà lúc tuổi già. Thế nhưng, tai nạn giao thông nghiệt ngã cách đây hơn 3 năm đã cướp đi sinh mạng của người con khi anh mới ngoài 30 tuổi.
“Nó thương tôi, thấy mẹ nghèo khổ nên không dám lấy vợ, bảo đợi lo cho tôi trăm tuổi già rồi mới tính chuyện gia đình. Ai ngờ nó đi làm về khuya, mắt cận thị không nhìn rõ nên đụng phải chiếc xe rác rồi ra đi mãi mãi…”, bà Hoa khóc nghẹn.
Bi kịch ập đến, cụ bà nghèo không có nổi một đồng lận lưng để lo hậu sự cho con. Thương tình, một người quen đã đứng ra vay mượn giùm để làm đám tang. Từ đó đến nay, số tiền bán bánh ít ỏi gom góp được cùng với sự hỗ trợ của những nhà hảo tâm, bà đã trả được một phần.
Chính vì áp lực nợ nần, tiền phòng trọ mỗi tháng, tiền điện nước bà xin chủ trọ cho đóng theo ngày. Cứ ngày nào bán có dư, bà lại gom góp đóng ngay vì sợ đến cuối tháng không xoay xở nổi.
Chứng kiến hoàn cảnh neo đơn và nghị lực phi thường của bà Hoa, những người xung quanh không khỏi xót xa. Cô T., chủ nhà trọ nơi bà Hoa lưu trú, chia sẻ: “Bả ở đây một mình, cả hai chục năm rồi, hiền lành lắm, chẳng bao giờ xích mích với ai. Già cả rồi mà cứ 2 giờ khuya là lụi cụi gánh hàng đi bán, nhìn mà đứt ruột”. Một cán bộ địa phương cũng xác nhận bà Hoa có hoàn cảnh khó khăn, thuê trọ sống một mình tại đây.
Tại góc đường Lê Thánh Tôn – Hai Bà Trưng, nơi bà Hoa ngồi bán ca sớm, cô Trinh (63 tuổi), một người kinh doanh gần đó, cũng bùi ngùi: “Sáng sớm 5 giờ ra là đã thấy cụ ngồi đó rồi. Nhìn cụ già yếu, lưng còng gập mà phải gánh vác nặng nề ai cũng tội nghiệp. Nhiều người đi đường hay khách vãng lai biết chuyện cũng hay ghé mua ủng hộ, cho thêm tiền cụ”.
Hiện tại, bà Hoa đã được chính quyền địa phương cấp thẻ bảo hiểm y tế và nhận khoản trợ cấp tiền người cao tuổi hơn 500.000 đồng mỗi tháng.
Khi được hỏi về tâm nguyện lớn nhất ở cái tuổi gần đất xa trời, cụ bà 83 tuổi chỉ quệt nước mắt nói: “Tôi chẳng mong cầu gì, chỉ ước sao mang được tro cốt của thằng nhỏ gửi vào chùa ổn định, rồi lo buôn bán kiếm đủ tiền trả hết số nợ đám tang cho người ta. Đến lúc đó, tôi mới dám nghỉ ngơi để đi khám cái lưng đau này”.
Chiều 26.6, hơn 120 đại biểu gồm các các nhà khoa học, chuyên gia, nhà nghiên cứu và các thầy cô giáo, sinh viên đã có mặt tại Học viện Cán bộ TP.HCM tham gia hội thảo với chủ đề: "Công tác xã hội trong nâng cao năng lực quản trị xã hội và đảm bảo an sinh đô thị trong kỷ nguyên mới".
Phát biểu tại hội thảo, PGS.TS Ngô Hồng Điệp, Phó hiệu trưởng Trường đại học Thủ Dầu Một, cho biết hiện nay, tại các đô thị lớn, sự dịch chuyển không gian sống, sự bùng nổ của dòng di cư lao động và xu hướng chuyển đổi số toàn diện đang tái cấu trúc sâu sắc đời sống kinh tế, văn hóa cũng như các mối quan hệ xã hội. Bên cạnh những thành tựu nổi bật về kinh tế, quá trình này cũng đặt ra những áp lực chưa từng có đối với hệ thống quản trị xã hội.
TP.HCM đang đối mặt với sự bấp bênh về sinh kế của lao động di cư và công nhân khu công nghiệp, những rào cản trong việc tiếp cận nhà ở xã hội, áp lực ngày càng lớn về sức khỏe tâm thần ở đô thị, đồng thời là nguy cơ gia tăng khoảng cách số đối với các nhóm yếu thế.
Đảng và Nhà nước luôn nhất quán quan điểm phát triển kinh tế phải đi đôi với tiến bộ, công bằng xã hội, xây dựng hệ thống an sinh xã hội toàn diện, bao trùm, thích ứng và bảo đảm không để ai bị bỏ lại phía sau. Từ định hướng đó, công tác xã hội hiện nay không còn chỉ là hoạt động trợ giúp nhân đạo đơn thuần mà đã trở thành một phần quan trọng của hệ thống quản trị đô thị hiện đại, góp phần kết nối chính sách với người dân và bảo đảm an sinh xã hội một cách hiệu quả.
TS Phạm Ngọc Lợi, Phó giám đốc Học viện Cán bộ TP.HCM cho rằng hội thảo đã thống nhất cao về 4 luận điểm chuyên ngành mang tính cốt lõi. Một là, định vị công tác xã hội như một "thiết chế trung gian" và "hạ tầng mềm" của quản trị đô thị; hai là, giải mã các đứt gãy an sinh và yêu cầu bảo vệ nhóm yếu thế; ba là, bước chuyển hệ hình trong chăm sóc sức khỏe tâm thần đô thị; bốn là, cơ hội và rủi ro của công tác xã hội số.
Tuy nhiên, TS Lợi nói rằng trong vấn đề sức khỏe tâm thần (stress, lo âu, trầm cảm) đã được nhìn nhận như một hệ quả có tính cấu trúc của áp lực đô thị. Các đại biểu nhất trí rằng, mô hình hỗ trợ tâm lý cá nhân đơn lẻ đang bộc lộ giới hạn. Đã đến lúc chúng ta phải chuyển dịch sang mô hình can thiệp cộng đồng dựa trên hệ sinh thái xã hội, lấy sự gắn kết của mạng lưới gia đình - nhà trường - y tế làm trung tâm.
Bên cạnh đó, hội thảo cũng chỉ ra những nguy cơ "loại trừ số" đối với người cao tuổi, người khuyết tật và lao động nghèo. Từ đó, khái niệm "An sinh số bao trùm" hay "số hóa có đồng hành" đã được đề xuất, đòi hỏi nhân viên công tác xã hội phải làm chủ năng lực số, đạo đức không gian mạng và quản trị dữ liệu lớn.
Từ đó, TS Lợi nêu 3 định hướng, kiến nghị gồm thể chế hóa vị trí việc làm công tác xã hội tại cơ sở, thiết lập hệ sinh thái an sinh số bao trùm, mở rộng mạng lưới chăm sóc sức khỏe tâm thần và nhà ở xã hội.
Những hạt cà phê hóa thành mái tóc, viên sỏi trở thành cánh hoa, quả tô mộc "biến hình" thành đàn cá… Từ những vật liệu tưởng chừng bỏ đi, chị Hạnh đã tạo nên những tác phẩm sống động, đầy màu sắc.
Niềm đam mê hội họa đến với chị Hạnh từ khi còn nhỏ. Tuổi thơ gắn với làng quê, với đá, sỏi, cây cỏ… đã sớm nuôi dưỡng trong chị khả năng tưởng tượng và sáng tạo từ những vật liệu tự nhiên. Bước ngoặt đến vào năm 2020, khi chị bắt đầu vẽ tranh kết hợp vật liệu có sẵn để vừa chơi vừa dạy con nhỏ nhận biết màu sắc, hình khối. Từ những thử nghiệm ban đầu, chị dần tìm thấy hướng đi riêng cho mình.
Những vật liệu đầu tiên chị sử dụng là sỏi, cát, vỏ ốc, cành cây… nhặt quanh nhà. Ý tưởng sáng tác thường bắt đầu từ chính vật liệu như chị chia sẻ: "Nhìn thấy hình dáng của chúng, mình nghĩ xem có thể biến thành gì rồi mới bắt đầu vẽ".
Về sau, để tác phẩm đa dạng hơn, chị chủ động tìm thêm các loại nguyên liệu như vỏ thông, quả dương liễu, quả tô mộc… Mỗi chất liệu mang đến một gợi ý sáng tạo khác nhau. "Tranh của mình không giới hạn màu sắc. Mình thích sự đa sắc, sống động", chị nói.
Không chỉ dùng cọ, chị còn cần đến búa, đinh, keo dán để cố định vật liệu. Nền tranh cũng linh hoạt, từ giấy, bìa cứng đến thớt gỗ hay tấm ván cũ.
Với tranh từ vật liệu tự nhiên, khâu xử lý ban đầu rất quan trọng. Các nguyên liệu phải được làm sạch, xử lý để dễ kết dính và giữ màu lâu. Chị Hạnh lấy ví dụ, quả thông phải được rửa sạch, chần qua nước sôi rồi để khô trước khi sử dụng. Trong khi đó, vỏ ốc thường được chôn trong cát 2 - 3 tháng để khử mùi và giữ màu tự nhiên, thay vì phơi nắng dễ bị bạc màu.
"Lúc đầu mình dùng nhiều sỏi nên tranh khá nặng, khó vận chuyển. Sau này, mình giảm bớt sỏi, kết hợp vỏ ốc và các vật liệu khác để tranh nhẹ hơn và sinh động hơn", chị nói thêm.
Những tác phẩm của chị không chỉ thu hút người yêu nghệ thuật mà còn khiến nhiều phụ huynh, trẻ em thích thú, muốn thử làm đồ chơi sáng tạo tại nhà.
Chị Phạm Thị Giáng Sinh (45 tuổi, người làm tranh hoa đất sét ở TP.HCM) cho biết chị rất ấn tượng với sự tỉ mỉ và sáng tạo trong cách chị Hạnh sử dụng vật liệu tự nhiên. "Nhìn quả khô mà có thể thấy được hình đàn cá là điều không phải ai cũng làm được. Tranh của Hạnh rất gần gũi, trong sáng và có hồn", chị Sinh nhận xét.
Bắt đầu từ mong muốn tạo điều kiện cho con học hỏi và sáng tạo, chị Hạnh dần xây dựng được phong cách riêng. Những bức tranh được chia sẻ trên mạng xã hội rất thu hút sự quan tâm, yêu thích từ cộng đồng. Không ít người ngỏ ý mua tranh để làm quà tặng hoặc trang trí nhà cửa, giúp chị có thêm thu nhập từ chính đam mê của mình.
Tuy nhiên, với chị, điều quan trọng nhất không nằm ở giá trị vật chất, mà là cách nhìn nhận về nghệ thuật. "Chỉ cần để ý một chút, mọi thứ xung quanh ta đều có thể trở thành một bức tranh", chị nói.
Dương lịch hôm nay là thứ tư, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 152. Theo lịch âm hôm nay 3.6 là ngày 18 tháng 4, theo cách gọi can chi là ngày Mậu Thân, tháng Quý Tỵ, năm Bính Ngọ.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Hảo Thương. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn khi nhiều người cho rằng ngày này "xuất hành thuận lợi, gặp quý nhân phù trợ, làm mọi việc vừa lòng, như ý muốn, áo phẩm vinh quy".
Về góc độ tiết khí, hôm nay là ngày thứ 14 người Việt đón tiết Tiểu mãn. Tiết khí này bắt đầu vào ngày 21.5 và kết thúc vào ngày 5.6. Trong thời đoạn của tiết khí này thường xảy ra hiện tượng nước trên các sông, suối ở miền Bắc dâng cao nhưng quy mô nhỏ và vừa do các đợt mưa rào trong thời đoạn tiết Tiểu mãn.
Ở Việt Nam, ngày 3.6 hằng năm không phải là ngày lễ lớn. Tuy nhiên trên thế giới, ngày này được nhiều người quan tâm vì là ngày Xe đạp thế giới (World Bicycle Day), theo Timeanddate.com.
Từ năm 2018, Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc chọn ngày 3.6 hằng năm là ngày nhằm tôn vinh xe đạp là một phương tiện giao thông thân thiện với môi trường, tiết kiệm và tốt cho sức khỏe.
Hoạt động thể chất thường xuyên với cường độ vừa phải như đi bộ, đạp xe hoặc chơi thể thao mang lại nhiều lợi ích đáng kể cho sức khỏe. Ở mọi lứa tuổi, lợi ích của việc hoạt động thể chất luôn vượt trội so với những tác hại tiềm tàng, ví dụ như tai nạn.
Theo Tổ chức Y tế thế giới (WHO), cơ sở hạ tầng an toàn cho việc đi bộ và đạp xe cũng là cách để xã hội để đạt được nhiều lợi ích về sức khỏe. Đáp ứng nhu cầu của người đi bộ và đi xe đạp là một phần quan trọng của giải pháp giao thông giúp các thành phố hạn chế sự gia tăng khí thải, đồng thời cải thiện chất lượng không khí và an toàn giao thông đường bộ.
Timeanddate.com cho biết ở Mỹ, hôm nay là một ngày lễ vui vẻ, ngày lặp lại. Ngày lặp lại là một ngày lễ không chính thức khuyến khích mọi người làm lại hoặc nhắc lại một điều gì đó nhiều lần.
"Không rõ tại sao người ta lại nghĩ ra một ngày lễ khiến những người tham gia lễ hội cứ lặp đi lặp lại như một cái đĩa bị hỏng. Mặc dù ngày này chắc chắn là một trong những ngày lễ kỳ lạ nhất, nhưng việc tổ chức ngày lễ này lại rất đơn giản, không cần nhiều sự chuẩn bị hay nỗ lực - tất cả những gì bạn cần làm là lặp lại chính mình", trang này thông tin.