Khi ánh nắng cuối ngày dần tắt trên những triền núi phía Tây Nghệ An, ông Mạc Văn Nguyên, Bí thư Đảng ủy xã Nhôn Mai, lại mang chài men theo dòng Khe Hỷ để đánh cá.
Giữa không gian yên bình của núi rừng, tiếng nước chảy hòa cùng không gian núi rừng, vị Bí thư xã tung chài xuống dòng nước. Chỉ ít phút sau, những con cá suối đã nằm gọn trong lưới. Đây là niềm vui giản dị mà ông Nguyên và các cán bộ nơi đây duy trì.
Nhôn Mai được thành lập trên cơ sở sáp nhập hai xã Nhôn Mai và Mai Sơn cũ. Đây là xã vùng cao biên giới Việt – Lào, cách thành phố Vinh cũ hơn 240km, địa hình chia cắt, điều kiện kinh tế – xã hội còn nhiều khó khăn.
Ông Mạc Văn Nguyên cho biết ông đã nhận nhiệm vụ tại xã Nhôn Mai gần một năm, kể từ khi mô hình chính quyền 2 cấp đi vào hoạt động. Nhôn Mai là một trong những địa phương xa xôi và khó khăn bậc nhất của Nghệ An. Từ nhà riêng ở xã Tương Dương, ông phải vượt quãng đường hơn 100km qua nhiều cung đèo dốc quanh co để đến trụ sở làm việc.
“Điều kiện ở đây còn nhiều khó khăn, thời tiết nắng nóng, đất đai cằn cỗi, đời sống người dân còn vất vả. Tuy nhiên, anh em cán bộ đều xác định tinh thần gắn bó, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao”, ông Nguyên chia sẻ.
Không chỉ ông, hiện xã có 27 cán bộ xa nhà phải ăn ở lại địa phương để thuận tiện công tác. Nơi ở của các cán bộ là những căn phòng dựng bằng khung sắt, lợp mái tôn, diện tích chỉ 8-10m2. Những ngày hè, nhiệt độ ngoài trời tăng cao khiến không gian bên trong càng thêm oi bức.
“Xa nhà nên ai cũng có những khó khăn riêng. Sau giờ làm việc, anh em thường tìm cách vận động, thư giãn để giải tỏa áp lực và gắn kết với nhau hơn”, ông Nguyên chia sẻ.
Theo vị Bí thư xã, ngoài giờ hành chính, cán bộ cơ quan thường chơi bóng chuyền, chăm sóc rau màu hoặc ra suối đánh cá.
Phía trước khu nhà ở tập thể là những luống rau, luống dưa được chính ông Nguyên, cùng với cán bộ trong cơ quan vun trồng. Đó vừa là nguồn thực phẩm cho bữa ăn hàng ngày, vừa là khoảng không gian giúp mọi người thư giãn sau giờ làm việc.
Sự gần gũi với người dân
Sinh ra và lớn lên ở miền núi, ông Nguyên vốn quen với cuộc sống gắn liền với núi rừng, khe suối. “Thường phải sau những trận mưa, khi nước đục lên cá mới theo dòng về nhiều hơn. Những lúc đó anh em tranh thủ ra đánh bắt cá để cải thiện bữa ăn”, ông Nguyên nói.
Những mẻ cá thu được không chỉ có giá trị vật chất mà còn mang lại niềm vui cho những cán bộ công tác xa nhà. “Đó là cảm giác được hòa mình vào thiên nhiên, được vận động và thư giãn đầu óc”, ông Nguyên tâm sự.
Gắn bó với vùng đất này hơn 30 năm, bà Bùi Thị Lan, cán bộ xã Nhôn Mai cho biết hình ảnh Bí thư xã cùng đồng nghiệp đánh cá, trồng rau sau giờ làm việc đã trở nên quen thuộc với người dân địa phương.
“Nhôn Mai là địa bàn rất khó khăn, cán bộ ở xa nhiều. Anh Nguyên là người gần gũi, chịu khó xuống cơ sở, hòa đồng với bà con. Ngoài giờ làm việc, anh thường tham gia các hoạt động cùng anh em trong cơ quan nên được mọi người quý mến”, bà Lan chia sẻ.
Theo bà Lan, điều đáng quý ở những cán bộ đang công tác tại Nhôn Mai là tinh thần vượt khó, sẵn sàng bám địa bàn dù điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn.
Từ những niềm vui bình dị, những cán bộ đang ngày ngày bám bản, phục vụ nhân dân ở xã Nhôn Mai có thêm động lực để gắn bó với vùng đất biên cương còn nhiều gian khó. Hình ảnh vị Bí thư xã lội suối đánh cá sau giờ làm việc trở nên gần gũi với người dân ở miền Tây xứ Nghệ.
Xã Nhôn Mai có diện tích tự nhiên hơn 310km2 với 21 bản. Toàn xã hiện có hơn 7.000 người sinh sống, chủ yếu là đồng bào các dân tộc Thái, Khơ Mú và H’Mông. Trong đó, tỷ lệ hộ nghèo chiếm hơn 53%, hộ cận nghèo gần 23%.
Người dân địa phương chủ yếu sống dựa vào tài nguyên rừng thông qua khai thác lâm sản, sản xuất nương rẫy và các hoạt động gắn với rừng.
Nhôn Mai hiện có hơn 23.500ha rừng, trong đó phần lớn là rừng tự nhiên và rừng phòng hộ. Độ che phủ rừng của địa phương đạt hơn 75%, thuộc nhóm xã có diện tích rừng lớn tại khu vực miền Tây Nghệ An.
Theo thông tin từ Bệnh viện Đa khoa tỉnh Phú Thọ, bệnh nhân là ông N.V.T. (62 tuổi, trú tại xã Xuân Lũng, tỉnh Phú Thọ). Trong lúc làm việc ở ruộng ngô, ông bất ngờ bị rắn hổ mang cắn vào ngón 2 và 3 bàn tay trái.
Ngay sau tai nạn, người bệnh được gia đình đưa tới bệnh viện cấp cứu.
Thời điểm nhập viện, bệnh nhân đau dữ dội tại vị trí bị cắn, vùng mu bàn tay trái sưng nề và lan lên cánh tay. Gia đình đồng thời cung cấp hình ảnh con rắn để hỗ trợ bác sĩ nhận diện loại rắn độc.
Sau thăm khám, các bác sĩ chẩn đoán bệnh nhân bị rắn hổ mang cắn ở giờ thứ nhất. Người bệnh lập tức được điều trị bằng huyết thanh kháng nọc rắn hổ đất, kết hợp sử dụng kháng sinh và thuốc giảm đau.
Hiện sức khỏe bệnh nhân cải thiện đáng kể và tiếp tục được theo dõi, điều trị tại khoa Cấp cứu.
Theo bác sĩ Lê Đức Dương, khoa Cấp cứu, mùa hè với thời tiết nóng ẩm là thời điểm rắn thường xuất hiện tại các khu vực đồng ruộng, đồi núi, bụi rậm. Trong đó, rắn hổ mang là loài có nọc độc rất mạnh, có thể gây sưng nề, đau nhức dữ dội, hoại tử da và mô cơ tại chỗ, thậm chí dẫn tới suy hô hấp, đe dọa tính mạng người bệnh.
Bác sĩ khuyến cáo người dân khi lao động tại khu vực đồng ruộng, đồi núi hoặc rừng rậm cần mặc quần áo kín, đi ủng hoặc giày bảo hộ để hạn chế nguy cơ bị rắn cắn. Người dân cũng nên phát quang bụi rậm quanh nơi sinh sống và làm việc, tránh thò tay vào hốc cây, bụi cỏ hay những nơi tối ẩm khi chưa quan sát kỹ.
Bệnh viện Đa khoa tỉnh Phú Thọ đang điều trị các trường hợp rắn độc cắn bằng huyết thanh kháng nọc đặc hiệu, bao gồm huyết thanh điều trị rắn hổ mang và rắn lục. Đây là phương pháp giải độc đặc hiệu có hiệu quả cao, giúp giảm biến chứng và nguy cơ tử vong.
Theo bác sĩ Lê Đức Dương, mùa hè thời tiết nóng ẩm, rắn thường hay xuất hiện tại khu vực đồng ruộng, đồi núi, bụi rậm. Rắn hổ mang là loài rắn có nọc độc rất mạnh, gây ra sưng nề đau nhức, hoại tử da mô cơ tại chỗ, có thể suy hô hấp đe dọa tính mạng người bệnh.
Một chiều tháng 5, Liang Baojun dẫn 7 con trai đi dạo tại một trung tâm thương mại. Hình ảnh những đứa trẻ hơn 4 tuổi mặc trang phục giống hệt nhau, đồng loạt gọi "bố" thu hút sự chú ý của nhiều người đi đường. Video về gia đình họ nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội.
Liang Baojun sinh ra trong một gia đình nông dân ở ngoại ô Bắc Kinh. Năm 1998, ở tuổi 27 tuổi, ông thành lập công ty khai thác mỏ và trở thành doanh nhân có tiếng trong khu vực. Lợi nhuận từ kinh doanh được ông trích một phần để thành lập cơ sở dưỡng lão miễn phí đầu tiên ở Bắc Kinh.
Dù cống hiến nhiều cho cộng đồng, vị giám đốc mỏ lại sống giản dị. Ông mặc quần áo rẻ tiền, tự tay rửa chiếc xe chở người già đi khám bệnh để tiết kiệm.
Về đời tư, Liang và vợ là thanh mai trúc mã. Họ có một con gái sinh năm 1999. Năm 2021, cặp vợ chồng lên kế hoạch sinh con thứ hai. Trong một lần khám thai, bác sĩ thông báo người vợ mang thai 7 bé trai. Bất chấp lời khuyên giảm thiểu phôi thai để đảm bảo an toàn, người vợ kiên quyết giữ lại tất cả.
Năm 2022, 7 bé trai chào đời. Quá trình sinh nở khiến người vợ suy nhược, phải nằm viện nhiều tháng. Liang quyết định bàn giao công việc kinh doanh để làm bố toàn thời gian. Mỗi ngày, ông dậy từ 6h30 chuẩn bị đồ vệ sinh cá nhân, ba bữa ăn và sắp xếp quần áo cho các con. Trong khi đó, vợ ông vẫn duy trì lịch đi làm bình thường.
Gia đình 9 người hiện sống trong một biệt thự 4 tầng rộng 700 m2. Liang cho biết, dù có nền tảng tài chính, việc nuôi dưỡng 7 đứa trẻ ở Bắc Kinh vẫn khá tốn kém. Hiện tại, học phí và tiền gửi trẻ của mỗi bé là khoảng 3.150 tệ (440 USD) một tháng, chưa bao gồm tiền thuê giáo viên mầm non tại nhà, ăn uống và sinh hoạt phí.
Trong sinh hoạt hàng ngày, cựu giám đốc rèn luyện cho các con tính tự lập. Ông đăng ký cho các bé học môn vật và phân công làm việc nhà như dọn bàn, chia bát đũa.
Liang thường biến các buổi đi chợ thành cuộc tập dượt. Có lần, ông để mỗi bé tự xách một túi trái cây mang biếu bà ngoại. Nửa đường, một bé làm rơi dưa hấu vì mỏi tay. Thay vì làm hộ con, ông ngồi xuống động viên con kiên trì hoàn thành nhiệm vụ. Khi các con biếng ăn, ông dẫn đi leo núi. Lúc bọn trẻ đói lả ở lưng chừng dốc, ông mới đặt câu hỏi để các con tự nhận ra tác hại của việc nhịn đói và vì sao cha mẹ luôn yêu cầu ăn uống đầy đủ.
Với 7 bé trai đang tuổi hiếu động, xích mích là khó tránh. Khi hai con đánh nhau, Liang đứng ngoài quan sát để bé bị đánh học cách tự bảo vệ mình. Đến khi hai bên "đình chiến", ông mới yêu cầu các con ôm và lau nước mắt cho nhau.
Một lần, 7 cậu bé ném gối tựa sofa từ cửa sổ tầng 4 xuống đường. Liang xách từng đứa trẻ xuống lầu, đứng xếp hàng tại hiện trường để kiểm điểm. "Một quả trứng gà rơi từ tầng 25 xuống có thể làm vỡ nát quả dưa hấu. Chiếc gối các con ném hôm nay còn nặng hơn trứng gà rất nhiều. Nếu chiếc gối đó trúng vào một bà cụ hoặc một em bé trong xe đẩy thì sao?", người cha đặt câu hỏi. Phương pháp này giúp những đứa trẻ hiểu được bản chất sự việc và chịu trách nhiệm.
Ông bố 55 tuổi cho biết các con sớm hình thành tính đoàn kết. Trong một lần kẹt thang máy mất điện, cậu con cả Muchen đã chủ động hướng dẫn 4 em bên trong hít thở sâu giữ bình tĩnh, trong khi hai bé ở ngoài dùng đèn pin chiếu sáng. Lúc cửa mở, Muchen nhường các em ra ngoài trước.
Không chỉ dạy con yêu thương gia đình, Liang còn thường dẫn bọn trẻ đi thăm người già trong trung tâm dưỡng lão để bồi đắp sự thấu cảm.
Dù lịch trình chăm con dày đặc, Liang cho biết ông hài lòng với lựa chọn của mình. "Việc tự tay chăm sóc giúp tôi nắm bắt thói quen và không bỏ lỡ tuổi thơ của các con", ông nói.
Gia đình tiền đạo 19 tuổi Lamine Yamal gồm mẹ, anh trai, bạn gái luôn có mặt trên khán đài trong các trận đấu của tuyển Tây Ban Nha tại World Cup 2026. Tuy nhiên, cha anh, ông Mounir Nasraoui (35 tuổi), phải vắng mặt.
Trong chương trình truyền hình "Y ahora Sonsoles" của Tây Ban Nha mới đây, ông Mounir cho biết bản thân mắc bệnh động kinh và phải uống thuốc hàng ngày. Bác sĩ khuyên ông tránh các chuyến đi xa và dài ngày do căn bệnh.
Theo đó, nếu theo chân con trai, ông phải bay chặng đường dài từ Tây Ban Nha đến Mỹ, sau đó tiếp tục di chuyển nội địa vì tuyển Tây Ban Nha thi đấu ở nhiều thành phố cách xa nhau như Atlanta, Dallas, Los Angeles (Mỹ) và Guadalajara (Mexico).
Ông Mounir cho biết mức độ căng thẳng từ các trận đấu cũng có thể kích hoạt cơn co giật. Do đó, ông ưu tiên sự ổn định thể chất và chọn theo dõi giải đấu tại nhà.
Lamine Yamal sẽ thi đấu trận chung kết World Cup đầu tiên vào chủ nhật, ngày 19/7 (2h ngày 20/7 theo giờ Việt Nam), khi Tây Ban Nha đối đầu Argentina. Tại giải đấu năm nay, Yamal đã ghi bàn trong trận bán kết gặp Pháp.
Nếu Tây Ban Nha giành chức vô địch, tiền đạo 19 tuổi sẽ ghi danh vào lịch sử với tư cách cầu thủ trẻ thứ tư nâng cao cúp vàng, sau Giuseppe Bergomi, Ronaldo Nazário và Pelé.