Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (C03 Bộ Công an) vừa ra kết luận điều tra bổ sung, đề nghị truy tố ông Hoan cùng 8 người về tội Nhận hối lộ.
Trong 20 bị can còn lại, ông Nghiêm Quốc Hưng, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Công ty Hoàng Long và vợ là Phạm Thị Hạnh, phụ trách kế toán Công ty Hoàng Long; Nguyễn Đức Nam, Chủ tịch HĐQT Công ty Sona; Nghiêm Văn Định, Giám đốc Công ty Incoop3, đang đối mặt cáo buộc Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng.
Riêng Nguyễn Lâm Sơn, Giám đốc Công ty Luật TNHH Thành Đô, bị đề nghị truy tố về tội Môi giới hối lộ.
=>> Danh sách 28 bị can
Theo kết luận điều tra, ông Hoan làm Thứ trưởng từ năm 2020 đến khi bị bắt vào năm 2025, phụ trách chỉ đạo Cục Quản lý lao động ngoài nước – đơn vị có quyền quyết định việc cấp, đổi, thu hồi giấy phép tổ chức người lao động Việt Nam đi nước ngoài làm việc.
Năm 2022, khi bắt đầu triển khai thị trường xuất khẩu lao động Hàn Quốc theo chương trình Visa E7-3, ông Hoan chỉ đạo Cục trưởng Tống Hải Nam xây dựng quy trình thủ tục riêng trong việc thẩm định, phê duyệt hồ sơ hợp đồng xuất khẩu lao động của các doanh nghiệp.
Tiếp nhận chủ trương của cấp trên, ông Nam xây dựng riêng “giấy phép con” để làm khó doanh nghiệp, theo cáo buộc của cơ quan điều tra.
Cục yêu cầu doanh nghiệp phải có tài liệu chứng minh về hạn mức tuyển dụng lao động của chủ sử dụng lao động tại cấp có thẩm quyền ở Hàn Quốc song thực tế tài liệu này không thể thu thập được.
Cơ quan điều tra cho rằng doanh nghiệp không còn cách nào khác, phải đến tìm ông Hoan nhờ gỡ vướng bằng cách “bôi trơn”. Ông Hoan sẽ nhận từ 100 đến 200 USD với mỗi hồ sơ đi xuất khẩu lao động.
Từ năm 2023 đến 2025, ông Hoan bị cáo buộc nhận của Chủ tịch Hoàng Long tổng cộng 170.000 USD (khoảng 4,3 tỷ đồng), tương ứng với 129 lao động xuất cảnh. Cũng bằng cách này, ông Hoan đã nhận của Sona 50 triệu đồng.
Ngoài ra, vào các dịp lễ tết, ông Hoan nhận của Công ty Hoàng Long và Sona, Incoop3 để tạo điều kiện cho các doanh nghiệp này, tổng 450.000 USD và 90 triệu đồng.
Không chỉ ở dự án Visa E7-3 đi Hàn Quốc, nhóm ông Hoan còn bị cáo buộc tự đưa ra nhiều “luật riêng” để ép doanh nghiệp muốn xin cấp giấy phép xuất khẩu lao động phải chi tiền. Riêng ông Hoan đã nhận 950 triệu đồng từ hoạt động này.
C03 kết luận, ông Hoan đã nhận hối lộ và hưởng lợi tổng 5,75 tỷ đồng liên quan phê duyệt hồ sơ xuất khẩu lao động Visa E7-3 và cấp giấy phép xuất khẩu lao động.
Với Cục trưởng Nam, công an xác định đã nhận của ba doanh nghiệp xuất khẩu lao động xin dự án Visa E7-3 là 94.000 USD và 100 triệu đồng (2,45 tỷ đồng). Các dịp lễ tết, ông Nam nhận tiếp 85.000 USD và 1,07 tỷ đồng (3,195 tỷ đồng) là tiền cảm ơn và chỉ đạo can thiệp các việc khác.
Liên quan việc giúp doanh nghiệp “chạy giấy phép xuất khẩu lao động”, ông Nam đã nhận 38.000 USD và 4,65 tỷ đồng (tổng là 5,524 tỷ). Nhận tiền xong, Cục trưởng đưa lại cho ông Hoan 100 triệu đồng/giấy phép, tổng 950 triệu đồng; thư ký lãnh đạo bộ 70 triệu đồng. Trừ đi các chi phí, ông Nam hưởng lợi 2,7 tỷ đồng.
C03 cáo buộc, ông Nam đã nhận hối lộ với vai trò chủ mưu, cầm đầu, tổng cộng 7,3 tỷ đồng và trong đó hưởng lợi 4,5 tỷ.
Doanh nghiệp xuất khẩu lao động che giấu doanh thu hàng trăm tỷ đồng
Từ năm 2020 đến 2024, Công ty Hoàng Long đã thu tiền trái pháp luật để đưa hơn 15.000 người Việt Nam đi xuất khẩu lao động ở Đài Loan, Hàn Quốc, Nhật Bản. C03 cho rằng nhóm này đã che giấu doanh thu, không khai báo hơn 861 tỷ đồng, gây thiệt hại về thuế cho nhà nước 241 tỷ đồng.
Công ty Sona, từ năm 2021 đến 2024, đã đưa hơn 1.000 người Việt Nam đi xuất khẩu lao động tại Hàn Quốc, Ba Lan, Nhật Bản, Hungary, Rumani, Litva, Uzbekistan, Đài Loan. Chủ tịch Sona là Nguyễn Đức Nam bị cáo buộc chỉ đạo cấp dưới thu tiền sai quy định của người lao động, bỏ ngoài sổ sách kế toán để che giấu doanh thu 29,2 tỷ đồng, gây thiệt hại về thuế hơn 2,4 tỷ.
Ông Nam còn ra chủ trương và chỉ đạo cấp dưới trực tiếp thu tiền vượt định mức của người lao động, sau đó nộp một phần tiền lại về cho mình.
Tại Công ty Incoop3, Giám đốc Nguyễn Văn Định đã chỉ đạo nhân viên thu tăng thêm phí từ 500 đến 1.000 USD trên một người lao động để lấy nguồn tiền chi ngoại giao, chi phí cho lãnh đạo, cán bộ thuộc Bộ.
Từ năm 2022 đến 2024, Công ty Incoop3 đã đưa 293 lao động đi Hàn Quốc, thu sai quy định 6 tỷ đồng và để ngoài sổ sách kế toán gây thiệt hại về thuế cho Nhà nước 432 triệu đồng.
Theo Sohu, nữ tử tù này tên là Đào Tĩnh. Cô sinh năm 1971 trong một gia đình nghèo ở Vân Nam, Trung Quốc.
Cha Đào Tĩnh là một người người đàn ông lăng nhăng, mẹ lại yếu đuối bệnh tật, chỉ vì không muốn các con thiếu đi tình thương mà bà luôn nhắm mắt cho qua những lần chồng ngoại tình.
Nhưng "con giun xéo mãi cũng quằn", cuối cùng mẹ cô vẫn quyết định ly hôn. Đào Tĩnh được cưu mang bởi gia đình chị gái và anh rể ở Bắc Kinh.
Do thiếu thốn sự dạy bảo của bố mẹ, Đào Tĩnh luôn sống mặc cảm, tính tình trầm lắng, hướng nội. Điều này khiến cô ngây thơ, dễ tin người, luôn khao khát yêu và được yêu, vốn sẽ dẫn đến bi kịch cuộc đời cô sau này.
Sau khi tốt nghiệp trung học, Đào Tĩnh không thi vào đại học. Người anh rể đã giúp cô mở một tiệm làm tóc nhỏ. Một ngày, có một người đàn ông đẹp trai lãng tử ghé tiệm tóc nhỏ của cô. Anh ta tự giới thiệu mình là Dương Bác, một Hoa kiều ở Myanmar.
Đào Tĩnh lập tức bị hấp dẫn bởi vẻ lãng tử, sự hào phóng của Dương Bác. Cô gái trẻ chìm đắm trong những lời tán tỉnh ngọt ngào của gã đàn ông họ Dương và nhanh chóng ngã vào vòng tay hắn. Sau đó, Đào Tĩnh nói dối gia đình, đóng cửa tiệm làm tóc và theo Dương đến Myanmar.
Lúc này Dương Bác lộ nguyên hình là một tay trùm ma túy khét tiếng. Gã bạn trai tội phạm luôn rót vào tai Đào Tĩnh cách làm giàu nhanh chóng mà lại dễ dàng của mình.
Giống như bao kẻ buôn bán ma túy khác, một khi đã "nhúng chàm" thì rất khó lòng rút chân ra được, Đào Tĩnh ngày càng lún sâu vào vòng xoáy tội lỗi cùng những cuộc giao dịch tình - tiền bất chính.
Cô ta và một số ông trùm ma túy ở nước ngoài cùng nhau thiết lập mạng lưới kinh doanh "cái chết trắng". Để công việc thuận lợi hơn, Đào Tĩnh đã cặp kè với rất nhiều đại ca xã hội đen và để ngăn Đào Tĩnh mang thai, Dương Bác đã ép cô đặt vòng tránh thai.
Không chỉ sai người tình đi "gây dựng quan hệ", gã đàn ông đầy mưu mô còn nhiều lần ép Đào Tĩnh phải giấu ma túy vào trong đồ lót để có thể qua mặt lực lượng chức năng.
Hắn còn đưa ra một giao ước với Đào Tĩnh rằng: Nếu chẳng may một trong hai người bị bắt thì sống chết cũng không được khai ra danh tính của đối phương. Và thực tế sau đó Đào Tĩnh đã một mực trung thành với giao ước này bất kể phải mất mạng.
Trong lần đầu tiên giúp Dương Bác vận chuyển ma túy về Trung Quốc, do thiếu kinh nghiệm và số lượng ma túy vận chuyển lớn, Đào Tĩnh bị cảnh sát phòng chống ma túy bắt giữ.
Tại đồn công an, cô kiên quyết không khai tên họ Dương là kẻ cầm đầu. Với số lượng ma túy vượt mức cho phép, cùng thái độ không hợp tác, Đào Tĩnh nhận mức án tử hình vào tháng 10/1991.
Trên thực tế, nếu Đào Tĩnh thú nhận cô chỉ là tay sai của Dương Bác thì chắc chắn sẽ được giảm án. Nhưng không biết là vì tình yêu hay vì lòng trung thành, Đào Tĩnh từ chối cung cấp bất kỳ manh mối nào về Dương Bác, giúp tên trùm ma túy này có thời gian để lẩn trốn.
Đáng nói, trước khi chết, Đào Tĩnh đã khẩn cầu được tháo chiếc vòng tránh thai ra khỏi cơ thể.
Biết được hoàn cảnh của nữ tử tù, các công tố viên đã đồng ý với nguyện vọng cuối cùng của cô. Có lẽ sâu trong thâm tâm, Đào Tĩnh chỉ mong mỏi kiếp sau được một lần làm vợ, làm mẹ, có gia đình hạnh phúc ấm êm của riêng mình chứ không phải lún sâu vào thứ tình yêu nhơ nhuốc và tội lỗi, khiến cô vùi chôn cả cuộc đời.
Ngoài ra, khi gặp mặt người thân lần cuối, Đào Tĩnh đã cứng rắn nhắc nhở anh trai mình rằng không được khóc. Tuy nhiên, khi nhìn thấy gương mặt đau khổ của mẹ, cô lập tức oà khóc nức nở.
Trước khi bị xử tử, Đào Tĩnh đã gửi lại một mẩu giấy với dòng chữ ngắn ngủi vẻn vẹn 5 chữ: "Con yêu mẹ nhiều lắm!". Nhiều người cho rằng, nếu nhận được đầy đủ tình yêu thương của gia đình, nhất là sự quan tâm của mẹ, Đào Tĩnh có lẽ đã không sa ngã để rồi phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Ngày 16/5, Cơ quan CSĐT Công an thành phố Hải Phòng đã ra quyết định khởi tố bị can, áp dụng biện pháp ngăn chặn tạm giam với Lê Ánh Nhật (ca sĩ Miu Lê, 35 tuổi, trú TP HCM) cùng Vũ Khương An (31 tuổi, trú TP HCM, hai quốc tịch Việt Nam và Canada) về hành vi Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy; Trần Minh Trang (30 tuổi, trú Hà Nội) bị khởi tố Không tố giác tội phạm.
Hôm 14/5, ba người này chưa bị khởi tố do nhà chức trách cho rằng "chưa đủ căn cứ để xử lý hình sự", là "đối tượng thụ hưởng" trong vụ án.
Mở rộng điều tra, công an tạm giữ hình sự Đặng Huy Việt (42 tuổi, trú phường Hoàng Mai, Hà Nội) về hành vi Mua bán trái phép chất ma túy.
Cùng với 3 người đã bị khởi tố hôm 10/5, hiện vụ án có tổng 7 bị can.
Hiện, Cơ quan CSĐT Công an thành phố Hải Phòng tiếp tục mở rộng điều tra.
Khoảng 12h30' ngày 10/5/2026, nhận được tin báo của quần chúng nhân dân, Công an đặc khu Cát Hải kiểm tra tại khu vực bãi tắm Tùng Thu, thuộc thôn 2 Cát Bà, đặc khu Cát Hải, Hải Phòng, phát hiện 6 người có hành vi sử dụng trái phép chất ma túy.
Kết quả xét nghiệm nhanh cho thấy 6 người dương tính với ma túy. Trong đó, Miu Lê và 3 người dương tính với Methamphetamine, Ketamine và MDMA.
Khám xét hai phòng ở bãi biển, công an thu: Hai túi nylon chứa chất bột màu trắng, một đĩa nhựa màu đen bám dính chất bột màu trắng, một thìa kim loại có bám dính chất bột màu trắng, ống hút được cuộn bằng tờ tiền mệnh giá 200.000 đồng bám dính chất bột màu trắng, thẻ nhựa màu đen bám dính chất bột màu trắng, ống nhựa màu đen bám dính chất bột màu trắng...
Quá trình điều tra ban đầu xác định, Thúy An là quản lý cơ sở lưu trú TiTi Beach thuộc bãi tắm Tùng Thu ở đặc khu Cát Hải, đảo Cát Bà.
Từ 7/5, An mời bạn bè là ca sĩ Miu Lê, Vũ Khương An và vợ chồng Trần Đức Phong - Trần Minh Trang đến chơi. Phong rủ Vũ Thái Nam đi cùng và chuẩn bị trước ma túy tổng hợp là nước vui, Ketamine để cả nhóm cùng sử dụng.
Đêm 9/5, Phong pha nước vui vào cốc và đổ Ketamine ra đĩa để Nam đánh mịn sau đó đưa cho 6 người. Cả nhóm sử dụng ma túy đến khoảng 5h hôm sau.
Ngày 23/7/1991, hồ Sammamish gần thành phố Seattle, bang Washington, Mỹ, đông kín người tránh nóng giữa ngày hè oi bức. Trên mặt nước, Randy Roth cùng người vợ thứ tư Cynthia Baumgartner chèo một chiếc bè hơi ra xa bờ, trong khi 2 con trai nhỏ của Cynthia ngồi đợi mẹ quay lại.
Ít lâu sau, Randy một mình chèo bè trở về. Cynthia nằm bất động dưới đáy bè, da tím tái. Những người có mặt lập tức lao tới cấp cứu nhưng vô vọng. Người phụ nữ 34 tuổi được tuyên bố tử vong ngay sau đó.
Thoạt nhìn, đây giống một tai nạn đuối nước. Nhưng với các điều tra viên, hành vi của Randy quá bất thường. Nhân chứng kể người đàn ông này không hề hoảng loạn, không gọi cứu hộ, thậm chí còn bình thản cuộn chiếc bè lại khi nhân viên y tế đang cố hồi sức cho vợ.
Chính sự lạnh lùng ấy đã mở ra một trong những vụ án gây chấn động nước Mỹ đầu thập niên 1990.
Randy Roth sinh năm 1954 tại bang Washington trong gia đình đông con. Theo lời người thân, cha của Randy là người cực kỳ nghiêm khắc, thường cấm các con trai thể hiện cảm xúc vì cho rằng điều đó "yếu đuối". Sau cuộc ly hôn của bố mẹ năm 1971, Randy gần như cắt đứt liên lạc với mẹ.
Khi trưởng thành, Randy sớm bộc lộ tính cách thao túng và thực dụng. Năm 20 tuổi, anh ta nhận tội trộm cắp sau khi đột nhập vào nhà bố mẹ vị hôn thê cũ. Những người từng quen Randy mô tả hắn là người có vẻ ngoài mạnh mẽ, ga lăng, luôn tạo cảm giác che chở trong thời gian đầu yêu đương, nhưng sau kết hôn lại nhanh chóng thay đổi.
Người vợ đầu tiên của Randy là Donna Sanchez. Hai người ly hôn năm 1980 sau vài năm chung sống.
Không lâu sau đó, Randy gặp Janis Miranda - một bà mẹ đơn thân. Chỉ ít tháng sau khi cưới, cặp đôi mua hợp đồng bảo hiểm nhân thọ trị giá 100.000 USD. Điều đáng sợ là chưa đầy một tháng sau khi hợp đồng có hiệu lực, Janis tử nạn trong chuyến leo núi tại Beacon Rock, Oregon.
Randy khai rằng vợ trượt chân trên lá thông rồi rơi từ vách đá cao hơn 90 m. Anh ta là nhân chứng duy nhất.
Do thiếu bằng chứng, cái chết được kết luận là tai nạn. Thi thể Janis nhanh chóng bị hỏa táng và Randy nhận tiền bảo hiểm.
Nhưng nhiều năm sau, cảnh sát nhận ra hàng loạt chi tiết đáng ngờ. Con gái Janis khai mẹ từng giấu tiền và dặn nếu có chuyện xảy ra thì hãy giữ lấy. Sau khi Janis chết, Randy lập tức lấy số tiền đó.
Một số nhân chứng còn cho biết Randy đã gọi công ty bảo hiểm ngay ngày hôm sau để yêu cầu chi trả quyền lợi.
Sau Janis, Randy kết hôn với Donna Clift - cũng là một phụ nữ đơn thân. Trong phiên tòa sau này, Donna kể lại trải nghiệm khiến cô ám ảnh suốt đời.
Trong một chuyến chèo bè trên sông cùng gia đình vợ, Randy liên tục điều khiển bè lao về phía đá thay vì ra vùng nước an toàn. Chiếc bè cuối cùng bị thủng và chìm dần. Donna hoảng loạn kêu cứu còn Randy chỉ lạnh lùng yêu cầu cô im lặng. Hai người ly hôn cuối năm 1985.
Sau đó, Randy còn hẹn hò với một phụ nữ tên Mary Jo Phillips. Theo lời khai, mối quan hệ nhanh chóng chấm dứt khi cô nói mình mắc ung thư và không thể mua bảo hiểm nhân thọ.
Mùa xuân năm 1990, Randy gặp Cynthia Baumgartner tại một sân bóng thiếu nhi. Cynthia là góa phụ có 2 con trai, chồng trước qua đời vì ung thư và để lại tài sản đáng kể.
Hai người cưới nhau chỉ sau vài tháng quen biết. Đầu năm 1991, họ mua gói bảo hiểm nhân thọ trị giá 385.000 USD và Cynthia đổi người thụ hưởng sang chồng. Theo công tố viên, Randy đã nói dối rằng mình cũng để vợ làm người thụ hưởng trong hợp đồng bảo hiểm của anh ta.
Ngày 23/7/1991, Randy đề nghị đưa cả gia đình đi chơi hồ Sammamish. Khi chèo bè cùng vợ ra giữa hồ, Cynthia bất ngờ tử vong.
Randy nói chiếc bè bị sóng từ tàu máy đánh lật khiến vợ chết đuối. Nhưng lời khai này nhanh chóng bị lung lay khi một nhân chứng tên Kristina Baker khẳng định cô không hề thấy chiếc bè bị lật.
Các cuộc thử nghiệm của cảnh sát sau đó cũng cho thấy chiếc bè rất khó bị lật bởi sóng nước thông thường.
Điều khiến dư luận phẫn nộ hơn là chỉ vài ngày sau cái chết của vợ, Randy đã vội vàng gom tài sản, hỏi nhận tiền bảo hiểm và còn rủ một đồng nghiệp nữ dùng vé du lịch kỷ niệm ngày cưới với Cynthia để đi Reno thay mình.
Con trai Cynthia sau này bật khóc trước tòa khi kể rằng trên đường từ bệnh viện về nhà, Randy đã bảo cậu: "Không cần khóc nữa, mọi chuyện qua rồi".
Tháng 10/1991, Randy Roth bị bắt vì tội giết người. Phiên xét xử năm 1992 kéo dài nhiều tháng với hơn 150 nhân chứng. Công tố viên dựng lại bức tranh về một người đàn ông chuyên tiếp cận các bà mẹ đơn thân, thúc đẩy mua bảo hiểm rồi tìm cách sát hại họ để chiếm tiền.
Dù phần lớn chứng cứ là gián tiếp, bồi thẩm đoàn vẫn kết luận Randy phạm tội giết người cấp độ một đối với Cynthia Baumgartner. Hắn bị tuyên án 50 năm tù.
Cho đến nay, Randy Roth chưa bao giờ bị truy tố riêng trong cái chết của người vợ thứ hai Janis Miranda. Tuy nhiên, với các điều tra viên, hai cái chết ấy chưa bao giờ chỉ là sự trùng hợp.