Ông Juraci Rosa Alves (88 tuổi) sống tại Emilianópolis (Brazil) nhập viện trong tình trạng suy hô hấp nghiêm trọng.
Sau quá trình thăm khám, các bác sĩ xác nhận ông đã qua đời và thi thể nhanh chóng được chuyển tới nhà tang lễ để chuẩn bị hậu sự.
Tại đây, khi các nhân viên đang tiến hành những thủ tục thông thường trước lễ viếng, họ bất ngờ phát hiện vùng bụng của ông Alves có dấu hiệu chuyển động giống nhịp thở.
“Khi đặt ông ấy lên bàn, chúng tôi nhận thấy vùng bụng chuyển động bất thường. Ban đầu mọi người không chắc đó có phải là hơi thở hay không, nhưng ngay sau đó chúng tôi xác định ông ấy vẫn còn dấu hiệu sinh tồn”, bà Jacqueline Brogiato, giám sát kỹ thuật của nhà tang lễ, kể lại.
Các nhân viên lập tức tiến hành sơ cứu, làm thông đường thở trong lúc chờ lực lượng y tế tới hiện trường.
Ông Alves sau đó được đặt nội khí quản và chuyển khẩn cấp tới bệnh viện ở Presidente Prudente để tiếp tục điều trị.
Một người thân trong gia đình kể lại, thời điểm đó, người nhà đang chuẩn bị giấy tờ và quần áo cho tang lễ thì nhận thấy quá trình tại nhà tang lễ kéo dài bất thường. “Khi gọi điện hỏi, chúng tôi mới biết ông tôi vẫn còn thở và có cử động. Cả gia đình đều sốc”, một người cháu cho biết.
Ông Juraci Rosa Alves hiện được điều trị tích cực trong phòng chăm sóc đặc biệt (ICU). Các bác sĩ cho biết tình trạng của ông nghiêm trọng nhưng ổn định, tờ Mirror đưa tin ngày 19/5.
Bệnh viện ban đầu tiếp nhận ông Alves cho biết sẽ mở cuộc điều tra nội bộ nhằm làm rõ toàn bộ quy trình chuyên môn liên quan đến sự việc. Trong khi đó, cảnh sát địa phương đã vào cuộc điều tra. Danh tính bác sĩ đưa ra kết luận tử vong chưa được công bố.
Một sự việc tương tự cũng từng xảy ra tại Ấn Độ vào năm ngoái. Giữa tang lễ đang diễn ra, Bhau Lachke (19 tuổi, Ấn Độ) – người đã bị cho là tử vong sau tai nạn – bất ngờ tỉnh lại với tiếng ho khiến những gia đình và những người có mặt sửng sốt.
Bhau Lachke (19 tuổi), đến từ thị trấn Trimbakeshwar thuộc bang Maharashtra của Ấn Độ, đã bị thương nặng trong một vụ tai nạn xe hơi. Anh lập tức được đưa đến điều trị tại một bệnh viện tư nhân, SCMP đưa tin.
Theo gia đình Lachke, sau những nỗ lực cấp cứu, các bác sĩ đã thông báo rằng anh đang trong tình trạng “chết não” và “gần như hết cơ hội sống sót”.
Gia đình đã chuẩn bị lễ tang cho anh nhưng ngay khi buổi lễ sắp bắt đầu, cơ thể Lachke đột nhiên có dấu hiệu của sự sống, đầu tiên là những chuyển động nhẹ, sau đó là vài tiếng ho.
Điều này khiến người thân và những người chứng kiến vô cùng kinh ngạc. Họ nhanh chóng đưa anh trở lại bệnh viện để tiếp tục điều trị.
Gia đình Lachke bày tỏ bức xúc, cáo buộc bệnh viện chẩn đoán sai và đánh lừa họ bằng cách tuyên bố anh bị chết não. Tình huống khiến cả gia đình rơi vào nỗi đau khó lòng diễn tả.
Các nhà quản lý tại bệnh viện tư nhân cho rằng gia đình có thể đã hiểu sai thuật ngữ y khoa phức tạp. Bác sĩ đặc biệt trích dẫn thuật ngữ “chết não”, ám chỉ tình trạng mất chức năng não không thể phục hồi nhưng không nhất thiết đồng nghĩa với tử vong lâm sàng.
“Bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch, và chúng tôi đã thông báo tình trạng của bệnh nhân cho gia đình. Không có tuyên bố tử vong”, một phát ngôn viên của bệnh viện cho biết.
Tháng 10/2023, Shen Chen, giáo viên mỹ thuật tiểu học ở huyện Thanh Hà, tỉnh Hà Bắc), bị nhồi máu não. Sau một đêm, ngôn ngữ, nhận thức và tư duy logic của người phụ nữ 37 tuổi gần như bị xóa sạch. Cô không nhận ra người thân, mất khả năng tự sinh hoạt.
Nhớ lại thời điểm Shen Chen rời phòng chăm sóc đặc biệt, anh Lin Jun (khi đó là chồng chưa cưới) kể buổi sáng vợ vẫn chào hỏi chồng trước khi đi làm nhưng buổi chiều đã không nhận ra mọi người trong gia đình. Cô được đưa đến viện. Khi bệnh tình trở nặng, Shen khóc lóc, kích động và thường tự rút ống truyền, từ chối uống thuốc. Bác sĩ đề nghị gia đình theo sát người bệnh để phòng rủi ro.
Những ngày đầu, Shen Chen không thể tự trở mình, đứng dậy hay đi vệ sinh. Anh Lin Jun cõng vợ lên xuống cầu thang mỗi ngày để tới bệnh viện tập phục hồi chức năng. Ban đêm, anh cùng bố mẹ vợ thay phiên túc trực.
Lin Jun đóng cửa quầy đồ ăn đang kinh doanh và bắt đầu hành trình "dạy vợ từ thủa còn thơ". Mỗi ngày anh lo việc gội đầu, thay quần áo, nấu ăn theo thực đơn ít dầu mỡ và đưa vợ đi tập vật lý trị liệu. Trong nhà, cạnh bàn trà là một thùng giấy chứa thẻ học về động vật, trái cây, số đếm và bộ phận cơ thể.
"Đâu là miệng?", Lin Jun hỏi, xếp bốn tấm thẻ lên bàn. Shen Chen nhìn và chỉ vào mũi. Khi được nhắc nhở, cô sửa lại. Khi học toán, cô dùng ngón tay đếm từng số trên bảng. "Hôm nay cô ấy tiếp thu thông tin nhưng ngày mai lại quên mất", Lin Jun nói.
Mất một năm, anh mới dạy được Shen Chen phân biệt danh xưng "bố", "mẹ" và tên mình "Lin Lin". Do tay phải mất chức năng, cô được chồng khuyến khích tập vẽ bằng tay trái. Hiện tại, cựu giáo viên mỹ thuật đã có thể vẽ chân dung.
Việc đóng cửa quầy hàng gây áp lực tài chính cho gia đình. Ban đầu, Lin Jun livestream ca hát vào nửa đêm để kiếm thu nhập. Về sau, anh ghi lại quá trình chăm sóc Shen Chen.
Hoạt động livestream giúp Lin có thêm thu nhập và trở thành môi trường giao tiếp của Shen Chen. Từ chỗ ít tương tác, cô bắt đầu trò chuyện, ca hát và học cách diễn đạt. Mẹ của Shen Chen cho biết bà bất ngờ khi thấy con gái thuộc một vài câu nhạc kịch.
Thay vì tổ chức đám cưới đầu năm 2024 như dự kiến, kế hoạch của họ phải gác lại. Đầu năm nay, Lin Jun đưa vợ về quê nhà Tứ Xuyên làm lễ cưới. Khi nghe mọi người phát biểu, Shen Chen bật khóc và có nhiều biểu hiện cảm xúc tích cực. "Cô ấy hiểu mọi việc", Lin Jun kể.
Trả lời truyền thông, Shen Chen chỉ có thể nói ngắt quãng các câu ngắn như "đúng vậy" hay "rất tốt", nhưng Lin Jun cho biết anh hiểu vợ muốn diễn đạt điều gì. Theo anh, nhận thức của vợ hiện tương đương trẻ 8-9 tuổi.
"Hiện cô ấy biết đồng cảm. Có đồ ăn sẽ chia cho tôi, ăn cơm còn gắp thức ăn cho mẹ", Lin Jun kể. Anh cho biết luôn cố gắng tạo không khí vui vẻ mỗi ngày để giúp quá trình hồi phục. Nhắc đến tương lai, Lin Jun nói: "Tôi nhất định sẽ giúp cô ấy phục hồi như trước".
Cuối tháng 4, Aliyah, 20 tuổi, quốc tịch Anh, đáp chuyến bay đến Đà Nẵng. Điểm đến đầu tiên của cô là một tiệm bánh mì heo quay nằm trong một con hẻm nhỏ. Cô cho biết chuyến đi Việt Nam bắt nguồn từ những video thực khách vừa ăn vừa nhún nhảy theo giai điệu bài hát Stand by me, được chế lời thành "Stand banh mi" trên TikTok.
"Những ổ bánh mì lớn nhiều lớp nhân với giá khoảng 15.000 đồng đến 30.000 khiến tôi muốn ăn thử", cô nói.
Aliyah cho biết tại Anh phổ biến loại sandwich có nhân đơn giản và vị nhạt. Trong khi đó, bánh mì Việt Nam có vỏ giòn, nhân thịt heo quay giòn bì, đồ chua và nước sốt. "Mỗi ngày bạn trai tôi có thể ăn chục ổ bánh mì, thử các loại nhân khác nhau", cô kể. Video trải nghiệm các loại bánh mì vỉa hè Việt Nam của Aliyah thu hút hàng trăm nghìn lượt xem trên mạng xã hội.
Hơn một tuần nay, bằng cách chơi chữ đồng âm, hàng nghìn tài khoản TikTok quốc tế đã sử dụng ca khúc nổi tiếng "Stand by Me" của nhạc sĩ người Mỹ Ben E. King sửa lời thành "Stand banh mi" để chỉ trải nghiệm đứng ăn bánh mì ở vỉa hè.
Xu hướng này cũng được bàn luận sôi nổi trên nhóm "Vietnamese Banh Mi Appreciation Society" (Cộng đồng yêu bánh mì Việt), với hơn 200.000 thành viên là người nước ngoài. Không chỉ dừng lại ở việc hỏi đáp địa chỉ quán ngon, các thành viên còn thảo luận về các chi tiết như: từ độ đặc ruột của bánh, các loại nhân, sự khác biệt hương vị vùng miền.
Bánh mì Việt Nam liên tục được các chuyên trang ẩm thực như CNN hay TasteAtlas xếp vào nhóm những món đường phố ngon nhất thế giới. Thống kê từ Cục Du lịch Quốc gia cho thấy, 4 tháng đầu năm 2026, Việt Nam đón 8,8 triệu lượt khách quốc tế, tăng gần 15%, phân khúc khách trẻ (Gen Z và Millennials) chiếm tỷ lệ lớn, thường có xu hướng du lịch dựa trên các gợi ý từ video ngắn (Reels, TikTok).
Kaspars Sveilis, 28 tuổi, người Latvia, dự định ở Việt Nam hai tuần nhưng đã kéo dài kỳ nghỉ lên 4 tháng vì thích ăn bánh mì. Anh thường thuê xe máy len lỏi vào các khu chợ địa phương để tìm mua bánh. Anh cho biết tại quê nhà, món bánh truyền thống Latvian Bacon Buns chỉ có nhân thịt xông khói, khác với sự kết hợp của pate, chả lụa và rau thơm trong bánh mì Việt. "Ngồi ở vỉa hè, cầm ổ bánh vừa ra lò là cách trải nghiệm văn hóa bản địa", Kaspars nói.
Sống tại Đà Nẵng 10 năm, Handy Hans, 36 tuổi, người Anh, duy trì thói quen ăn bánh mì lề đường mỗi ngày. Hans kể mỗi lần về nước thăm gia đình, anh đều tìm mua món này. "Giá mỗi bánh lên tới 12 USD (khoảng 310.000 đồng), được định vị là món ăn phục vụ trong nhà hàng nhưng hương vị không giống ổ bánh vỉa hè", Hans nói. Thời gian ở Việt Nam, anh cho biết bánh mì miền Nam thường có thêm nhân bò kho, xíu mại hay bơ sữa.
Đại diện Hiệp hội Du lịch Hà Nội, ông Nguyễn Tiến Đạt, cho biết những trào lưu mạng xã hội như "Viet Nam is calling", "Viet Nam Hauls" hay "Stand banh mi" đang thúc đẩy du lịch. "Khách quốc tế có xu hướng khám phá văn hóa bản địa từ cảnh quan, ẩm thực đường phố và thời trang", ông Đạt nói.
Theo ông, các xu hướng giúp món ăn lan tỏa nhanh, nhưng để giữ chân khách lâu dài, các hộ kinh doanh nhỏ lẻ cần đảm bảo chất lượng vệ sinh và giữ được bản sắc của từng vùng miền.
GS. TS. Eric Olmedo, Trưởng khoa Quản trị Du lịch và Khách sạn Trường Đại học Kinh tế - Tài chính TP HCM (UEF), cho bánh mì Việt đã thoát ly hoàn toàn khỏi cái bóng của phương Tây. "Người Việt đã thành công trong việc khẳng định chủ quyền đối với món ăn này, biến nó thành một thực thể di sản riêng biệt trên bản đồ thế giới", chuyên gia nói.
Hu Yingrong, 46 tuổi, chuyển đến đảo Cù Sơn, huyện Chu Sơn, tỉnh Chiết Giang theo chồng. Hòn đảo có 55.000 dân cư, nằm cách đất liền hai giờ đi phà. Nam giới tại đây chủ yếu đi biển hoặc khai thác đá, trong khi phụ nữ làm nội trợ và đan lưới thuê với thù lao thấp.
Trước đây, Hu là công nhân xưởng lưới đánh cá. Tiền công đan 10 mét lưới của bà chỉ được một tệ (0,14 USD). Trung bình mỗi giờ đan lưới, cô kiếm được 5-8 tệ.
Khi dịch vụ giao đồ ăn xuất hiện tại địa phương, Hu chuyển sang công việc này. Thời gian đầu, cô gặp khó khăn trong việc nhớ đường và xử lý lượng đơn liên tục. Để giao đơn kịp giờ, Hu thường phải vượt qua sương mù, gió biển mạnh khiến xe chao đảo hay lội qua những vũng nước đọng sau cơn mưa. "Nhưng mệt nhất là phải chạy bộ lên những khu nhà cao tầng không có thang máy, hay luồn lách xe qua các con hẻm nhỏ hẹp chật cứng xe đẩy bán rau của người già", cô nói.
"Phần thưởng lớn nhất khi làm nghề là tự chủ thời gian. Lái xe và cảm nhận gió trên đảo mang lại cảm giác tự do", bà Hu nói.
Hu là một trong những người dẫn đầu về doanh số trên đảo với kỷ lục 189 đơn hàng mỗi ngày. Thu nhập hàng tháng của bà khoảng 8.000 tệ (khoảng 1.100 USD).
Một năm trở lại đây, các nữ tài xế giao đồ ăn với độ tuổi trung bình khoảng 40 đã thay đổi diện mạo lao động trên đảo. Từ những người xa lạ, nói giọng vùng miền khác nhau, họ tạo thành một cộng đồng 14 người. Họ chia sẻ đơn hàng, hướng dẫn tài xế mới và duy trì thói quen tụ họp vào ngày nhận lương.
Chen Lirong, 29 tuổi, trưởng nhóm cho biết khi đi xin việc tại các xưởng đóng tàu, cô bị từ chối do "phụ nữ khó tập trung làm việc vì phải chăm sóc con cái trong khi chồng đi vắng". "Giao đồ ăn có giờ làm linh hoạt, giúp tôi cân bằng được việc gia đình", Chen kể.
Để hỗ trợ đồng nghiệp, cô thường sắp xếp ca làm ngày cho những người có con nhỏ, còn bản thân nhận các đơn giao xuyên đêm.
Nghề này trở thành điểm tựa kinh tế cho những phụ nữ có hoàn cảnh đặc biệt. Sau khi ly hôn, Wang Jinrong, 44 tuổi, một mình nuôi bốn người con. Trong nhóm giao hàng, Wang nhận được sự hỗ trợ từ đồng nghiệp thông qua việc đổi ca để có thêm thời gian cho gia đình.
Trên mạng xã hội, câu chuyện của nhóm tài xế nhận được nhiều phản hồi tích cực. Một người bình luận: "Họ không chỉ giao đồ ăn, họ đang tự giải thoát bản thân khỏi sự phụ thuộc kinh tế".