Mới đây, câu chuyện chị Kim Chi (sống ở Hà Nội) may mắn nhận lại 1kg bạc (trị giá khoảng 60 triệu đồng), sau khi vô tình đánh rơi thu hút nhiều lượt tương tác.
Dưới phần bình luận, nhiều ý kiến dành lời khen cho hành động đẹp của người nhặt được tài sản, giúp số bạc nhanh chóng trở về với chủ nhân.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, chị Kim Chi cho biết, sự việc xảy ra ngày 29/6 tại khu vực phường Kim Liên (Hà Nội).
Hôm đó, chị cùng người thân đến nhà một vị khách để mua lại 73kg bạc, trị giá khoảng 4,2 tỷ đồng.
“Do ngõ nhỏ, ô tô không thể vào tận nơi, chúng tôi dùng xe đẩy vận chuyển số tài sản ra ngoài. Trong lúc di chuyển, một hộp đựng bạc không may rơi xuống đường nhưng không ai hay biết”, chị Chi kể.
Trở về nhà, chị phát hiện thiếu 1kg bạc. Cho rằng có thể xảy ra sai sót trong quá trình kiểm đếm, chị lập tức gọi điện cho bên bán. Tin tưởng đối tác, người bán lập tức chuyển số bạc còn thiếu.
Vài tiếng sau, chị Kim Chi tình cờ đọc được bài đăng trên mạng xã hội. Một người phụ nữ cho biết, có nhặt được 1kg bạc trong ngõ trên địa bàn phường Kim Liên, đã trình báo sự việc với công an.
“Nhận ra con ngõ quen thuộc, tôi liên hệ với người nhặt được, cung cấp video trích xuất camera giám sát cho phía công an. Ngay khi có kết quả xác minh trùng khớp, tôi vui mừng nhận lại 1kg bạc bị đánh rơi”, chị bày tỏ.
Tại cơ quan công an, chị Chi gửi lời cảm ơn tấm lòng của vị ân nhân và lực lượng công an đã tiến hành xác minh, giúp gia đình được nhận lại tài sản trong thời gian ngắn.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, đại diện Công an phường Kim Liên (Hà Nội) xác nhận có một người phụ nữ nhặt được 1kg bạc và đưa đến trình báo.
“Chúng tôi tiến hành xác minh và bàn giao lại 1kg cho đúng chủ nhân”, cán bộ này nói.
Vị đại diện cho rằng, việc nhặt được của rơi trả lại cho chủ nhân là hành động đẹp, cần được lan toả trong cộng đồng. Với người dân, khi nhặt được tài sản bị đánh rơi nên đưa đến trình báo tại cơ quan công an nơi gần nhất để tiến hành xác minh, bàn giao lại cho chủ nhân.
Đây không phải là lần đầu tiên có người nhặt được tài sản quý trả lại cho chủ nhân.
Cách đây không lâu, chị Vân (sống ở Hà Nội) trả lại 10 chỉ vàng nhặt được, nhận về nhiều lời khen của cộng đồng.
Trước đó, chị tình cờ nhặt được giấy tờ mua bán vàng của một vị khách với công ty có trụ sở nằm trên đường Trần Nhân Tông.
Theo giấy tờ mua bán, khách mua 10 chỉ vàng vào ngày 3/2 với đơn giá 17,35 triệu đồng/chỉ. Tổng hóa đơn là 173,5 triệu đồng.
Sau đó, chị phát hiện thêm một túi vải nhỏ màu đỏ thường dùng để đựng vàng của một thương hiệu nổi tiếng nằm dưới đất. Mở túi ra, người phụ nữ thấy bên trong có vỉ nhẫn tròn trơn loại 10 chỉ.
Chị quyết định đăng sự việc lên trang cá nhân, thông báo nhặt được số vàng bị rơi với mong muốn sớm tìm được chủ nhân.
Không lâu sau, một người phụ nữ gọi lại cho chị Vân, cho biết bản thân là người đã vô tình làm rơi số vàng nên muốn xin lại. Để thuận tiện cho việc gửi trả, chị đứng đúng ở vị trí ban đầu tại đường Trần Nhân Tông, chờ người làm rơi đồ tới nhận.
Xác nhận các thông tin trùng khớp, vị ân nhân đã trả lại số vàng và giấy tờ cho người đánh rơi.
Khảo sát Tình trạng làm việc từ xa của nền tảng Buffer cho thấy 21% lao động tại Mỹ xem quán cà phê là địa điểm làm việc chính. Báo cáo của tổ chức nghiên cứu thị trường World Coffee Portal cũng chỉ ra hơn 50% người làm tự do và lao động từ xa ghé quán cà phê ít nhất ba lần mỗi tuần. Thời gian lưu lại trung bình từ 2 đến 4 giờ.
Hiện tượng trên thường được gọi là "hiệu ứng quán cà phê". Việc thay đổi môi trường mang lại những kích thích sinh học hiệu quả cho não bộ.
Bà Catherine Franssen, phó giáo sư tại Đại học Virginia Commonwealth (Mỹ), cho biết não bộ thường hoạt động theo chế độ tự động trong môi trường quen thuộc. Khi chuyển sang không gian mới, hệ thống chú ý sẽ được kích hoạt trở lại.
Quán cà phê tạo ra lượng kích thích vừa đủ để duy trì sự tỉnh táo mà không gây quá tải. Những tín hiệu cảm giác như mùi cà phê hay đồ ăn giúp kéo sự chú ý trở lại môi trường xung quanh thay vì chìm trong suy nghĩ.
"Tiếng ồn nền còn giúp che lấp những âm thanh gây gián đoạn như tiếng còi xe hoặc tiếng động đột ngột", tiến sĩ Nicole Moshfegh, nhà tâm lý học lâm sàng tại Los Angeles (Mỹ), nói.
Một số nghiên cứu cũng chứng minh tiếng ồn nền vừa phải giúp cải thiện hiệu suất đối với các công việc mang tính sáng tạo như viết lách hoặc động não ý tưởng.
Bên cạnh đó, áp lực xã hội tại không gian chung là yếu tố thúc đẩy năng suất. Khi ngồi giữa những người đang làm việc, con người có xu hướng duy trì sự tập trung và điều chỉnh hành vi dù không trực tiếp tương tác. Sự hiện diện của người khác làm tăng mức độ tỉnh táo. Ngay cả khi không ai chú ý, áp lực vô hình này vẫn khiến nhiều người tiếp tục làm việc.
Môi trường quán cà phê giải quyết được các yếu tố gây xao nhãng tại nhà riêng. Mọi người thường chỉ đến để tập trung làm việc rồi rời đi. Năng suất tại đây còn được tối ưu hóa nhờ cảm giác giới hạn về thời gian như lịch đóng cửa hay giờ đỗ xe.
Tuy nhiên, không gian này không phù hợp với tất cả mọi người. Những người dễ quá tải cảm giác hoặc nhóm có hệ thần kinh đa dạng gặp khó khăn khi phải liên tục lọc thông tin âm thanh. Các nhiệm vụ cần tập trung cao độ và kéo dài như phân tích dữ liệu vẫn phù hợp hơn với không gian yên tĩnh, ít kích thích.
Mạng xã hội tại Anh mới đây nổ ra tranh cãi về phương pháp làm sạch đồ dùng nhà bếp. Sau khi chà xà phòng (nước rửa chén bát), nhiều người đặt thẳng đĩa, cốc lên giá phơi mà bỏ qua bước tráng lại bằng nước. Thói quen này gây ngạc nhiên cho người nước ngoài, châm ngòi cho vô số cuộc thảo luận.
Cassidy Rush, cây bút chuyên mảng kinh doanh và giáo dục tại Mỹ, chỉ ra bốn nguyên nhân thực tế và lịch sử đằng sau thói quen này.
Đầu tiên là sự tự tin vào đặc tính của chất tẩy rửa. Các loại nước rửa bát tại Anh được thiết kế với công thức hòa tan dầu mỡ hiệu quả, bay hơi nhanh và để lại rất ít cặn. Người dùng tin tưởng lượng nhỏ chất tẩy rửa này sót lại trên bát đĩa là an toàn, không ảnh hưởng đến hương vị bữa ăn tiếp theo.
Thứ hai là ý thức tiết kiệm nước và năng lượng. Việc tráng từng chiếc đĩa dưới vòi nước chảy bị coi là lãng phí. Bỏ qua bước này giúp các hộ gia đình giảm hóa đơn tiện ích và bảo vệ môi trường.
Tư duy trên xuất phát từ nguyên nhân thứ ba: Yếu tố lịch sử. Thói quen này bắt nguồn từ thời kỳ hậu chiến ở Anh, khi việc phân phối khẩu phần và bảo tồn tài nguyên được đặt lên hàng đầu. Trước đây, các gia đình thường dùng chung một chậu nước nóng để rửa toàn bộ chén đĩa. Việc xách thêm nước để tráng rất vất vả. Theo thời gian, phương pháp không tráng được truyền qua nhiều thế hệ và ăn sâu vào nếp sống, dù các ngôi nhà hiện đại đều đã có vòi nước tiện lợi.
Cuối cùng, người Anh thường dùng một chiếc khăn vải khô (tea towel) để lau từng chiếc đĩa. Thao tác này giúp loại bỏ độ ẩm cùng chút cặn xà phòng sót lại, đóng vai trò như bước đánh bóng cuối cùng trước khi cất vật dụng vào tủ.
Để xà phòng trên bát đĩa có an toàn?
Các nhà sản xuất khẳng định nước rửa bát bán tại Anh và châu Âu tuân thủ quy định an toàn. Lượng cặn sót lại rất ít, vô hại nếu vô tình nuốt phải do các công ty đã tính toán trước thói quen sử dụng của khách hàng.
Tiến sĩ Maryann Amirshahi, giám đốc y tế Trung tâm Chống độc Quốc gia Mỹ, đánh giá thói quen này về cơ bản không gây nguy hiểm cấp tính do hóa chất ít độc hại và mức độ tiếp xúc rất nhỏ. Cơ quan Bảo vệ Môi trường (EPA) và Cục Quản lý Thực phẩm, Dược phẩm Mỹ (FDA) cũng xác nhận các chất phụ gia phổ biến trong nước rửa chén bát hiện chưa gây rủi ro tức thời cho người tiêu dùng.
Tuy nhiên, về lâu dài, các chuyên gia y tế vẫn khuyên người dân nên thay đổi thói quen.
Tiến sĩ Kaitlyn Brown, giám đốc quản lý lâm sàng Trung tâm Chống độc Mỹ, khuyến cáo người dân nên tráng sạch bát đĩa. Việc này giúp tránh tích tụ lượng nhỏ hóa chất trong cơ thể qua thời gian dài, đồng thời rửa trôi triệt để thức ăn thừa chứa vi khuẩn.
Bên cạnh đó, giới chuyên gia nhắc nhở các gia đình nên lau khô hoàn toàn vật dụng trước khi cất, tránh tạo môi trường ẩm ướt cho mầm bệnh sinh sôi.
Hiện tại, thói quen không tráng xà phòng vẫn khá phổ biến ở một số quốc gia như Đức, New Zealand, Ireland hay Cộng hòa Dominica, được duy trì dựa trên truyền thống và nỗ lực tiết kiệm nước sạch.
Từ Thung lũng Chết ở Mỹ đến những vùng đất nóng đến mức chim rơi khỏi bầu trời, hay các tuyến phố phải lắp máy điều hòa ngoài trời ở Kuwait, nhiều nơi trên Trái Đất ghi nhận mức nhiệt khắc nghiệt chưa từng có.
Điều đáng kinh ngạc là giữa cái nóng cực đoan ấy, vẫn có những cộng đồng dân cư bền bỉ sinh sống, lao động và thích nghi với điều kiện khắc nghiệt của tự nhiên.
Thung lũng Chết từ lâu được xem là một trong những nơi nóng nhất thế giới. Theo tổ chức Guinness thế giới và Tổ chức Khí tượng Thế giới (WMO), khu vực Furnace Creek tại đây đạt mức 56,7°C vào ngày 10/7/1913 - mức nhiệt cao nhất từng được ghi nhận trên Trái Đất.
Vào mùa hè, nhiệt độ tại Thung lũng Chết thường xuyên vượt ngưỡng 50 độ C. Tháng 7/2024, khu vực này tiếp tục lập kỷ lục tháng nóng nhất lịch sử với nhiệt độ trung bình 42,5 độ C và nhiều ngày vượt 51 độ C.
Dù điều kiện khắc nghiệt, hàng trăm người vẫn sinh sống và làm việc quanh Furnace Creek, chủ yếu phục vụ du lịch và công viên quốc gia. Người Timbisha Shoshone là cộng đồng bản địa có lịch sử hàng nghìn năm, vẫn duy trì cuộc sống tại vùng sa mạc này.
Các nhà khoa học cho rằng, địa hình thấp hơn mực nước biển cùng các dãy núi bao quanh khiến nhiệt bị giữ lại như trong "lò nướng khổng lồ", tạo nên khí hậu cực nóng đặc trưng của Thung lũng Chết.
Libyra luôn dẫn đầu danh sách quốc gia nóng nhất thế giới từ nhiều năm nay. Đất nước Bắc Phi này có khí hậu khắc nghiệt và khô cằn nhất thế giới. Nhiệt độ cao nhất từng ghi nhận ở Libya là 58 độ C.
Dallol nằm trong vùng trũng Danakil Depression của Ethiopia, được xem là nơi nóng nhất thế giới tính theo nhiệt độ trung bình năm.
Theo tổ chức Guinness thế giới, nhiệt độ trung bình tại đây đạt khoảng 34-35 độ C trong nhiều năm liên tiếp, trong khi nhiệt độ ban ngày thường xuyên vượt 45 độ C.
Dallol gây ấn tượng bởi các hồ axit, mạch nước nóng lưu huỳnh và những lớp khoáng chất có màu vàng, xanh lá và cam rực rỡ, tạo nên khung cảnh giống bề mặt của một hành tinh khác. Nhiều nhà khoa học coi đây là một trong những môi trường khắc nghiệt nhất mà con người từng sinh sống.
Dallol là quê hương của người Afar kiên cường. Điều kiện khắc nghiệt của vùng đất này đã định hình nên một lối sống độc đáo, cân bằng giữa thách thức và cơ hội kinh tế.
Những mỏ muối có ý nghĩa quan trọng đối với người dân nơi đây. Họ khai thác muối bằng phương pháp thủ công truyền thống. Công việc thường bắt đầu từ sáng sớm để tránh cái nóng vào buổi trưa.
Thành phố Kuwait là một trong những thành phố nóng nhất thế giới có mật độ dân cư lớn. Mùa hè tại đây thường xuyên ghi nhận nhiệt độ trên 50 độ C, trong khi mức nhiệt cực đại từng lên khoảng 54 độ C, theo The Sun.
Nhiệt độ khắc nghiệt khiến cuộc sống tại Kuwait thay đổi đáng kể. Người dân hạn chế ra ngoài vào ban ngày, nhiều hoạt động được chuyển sang buổi tối.
Máy điều hòa không khí được xem là thiết bị không thể thiếu ở nơi nắng nóng này. Nhà cửa, các tòa nhà văn phòng, trung tâm mua sắm đều được trang bị đầy đủ để chống chọi với cái nóng. Thậm chí, ở một số khu vực phải lắp máy điều hòa trên đường phố để làm mát.
Người dân địa phương từng chứng kiến cảnh chim chết, rơi tự do từ trên trời xuống do nắng nóng gay gắt.
Saudi Arabia là nước lớn nhất trên thế giới không có sông. Tới 95% lãnh thổ của Saudi Arabia là sa mạc hoặc vùng đất khô cằn, chỉ 1,45% diện tích đất là có thể canh tác. Điều này khiến cho mức nhiệt trung bình ở nơi đây vào mùa nóng tăng vọt lên 50 độ.
Phần lớn Algeria được bao phủ bởi Sahara - sa mạc lớn nhất thế giới. Theo Cổng thông tin Bộ Ngoại giao Việt Nam, 87% trong tổng số gần 2,4 triệu km2 diện tích Algeria là sa mạc. Còn theo World Atlas, con số này lên tới trên 90%.
Quốc gia Trung Đông này có khí hậu nóng ẩm quanh năm, nhiệt độ rất cao kể cả ở mùa đông. Ngày hè, nhiệt độ trung bình ở đây là 40 độ C. Cùng với sự nóng lên của trái đất, nhiệt độ ở Iran cũng ngày càng cao. Gần đây, trạm khí tượng ở Abadan (Iran) vừa đo được mức nhiệt kinh hoàng lên đến 52,2 °C, cho thấy một mùa hè nóng hơn bao giờ hết ở Iran và các nước khu vực Trung Đông.
Nằm ngay liền kề Iran, Iraq cũng chịu khí hậu khô nóng, ít mưa vào mùa hè. Nhiều ngày liền, nơi đây ghi nhận mức nhiệt tăng cao trên 50 độ C. Dù có mùa đông ôn đới lạnh nhưng nhiệt độ trung bình năm ở Iraq vẫn rất cao, từ 20 đến 30 độ C. Do đó, đây vẫn được xem là một trong những quốc gia nóng nhất thế giới.