Cô gái 9X ấy đã khai trương Limart Zero Waste đầu tiên tại TP.HCM năm 2019 với hai mục tiêu rõ ràng: giảm rác thải nhựa, và tạo việc làm cho người khuyết tật, trả lương hằng tháng từ 7-12 triệu đồng/người/tháng tùy kỹ năng và vị trí.
Trò chuyện cùng Tuổi Trẻ, chị Hằng chia sẻ: “Chọn tuyển dụng người khuyết tật, tôi muốn tái định nghĩa năng lực của họ. Tôi nhìn thấy ở họ nguồn lực bị lãng quên”.
* Hành trình chị đang đi đã bắt đầu thế nào?
– Khó khăn nhất không phải ở kỹ thuật mà là niềm tin. Ngay gia đình có khi cũng không tin con em mình có thể làm ra sản phẩm thời trang cao cấp. Chúng tôi bắt đầu trong một căn xưởng nhỏ, ngôn ngữ là ánh mắt và ký hiệu vụng về.
Có ngày chúng tôi hỏng hàng chục mét vải tái chế, thùng hàng lỗi ngổn ngang. Nhưng hành trình đó không phải tôi giúp họ, mà là chúng tôi cùng nhau tìm hướng đi.
* Câu chuyện nào khiến chị nhớ mãi khi làm việc với các nhân viên đặc biệt ấy?
– Thực lòng tôi từng nghĩ mình phải vất vả hơn nhiều, rằng mình sẽ bảo bọc, che chở họ. Tôi có lo lắng về hiệu suất và khả năng giao tiếp, một kiểu định kiến mang tên “sự thương hại kín đáo” song tôi đã bất ngờ bởi chính sự nỗ lực của các bạn.
Họ không cần sự thương hại, chỉ cần công bằng. Các bạn khiếm thính tại dự án Limloop của công ty có khả năng tập trung cao độ mà ngay cả người nghe bình thường khó lòng đạt được.
Tôi nhớ mãi bạn nhân viên khiếm thính ngày đầu đến xưởng luôn cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng vào ai. Sau sáu tháng, thấy khách hàng tỏ ra thích thú khi cầm trên tay chiếc túi do bạn ấy tạo ra, bạn đã dùng ngôn ngữ ký hiệu nói với tôi bạn rất vui và tự tin để sáng tạo nhiều hơn nữa. Câu nói đó tiếp thêm động lực để tôi biết mình đang đi đúng hướng.
* Liệu xã hội đang hiểu chưa đúng về năng lực của người khuyết tật?
– Xã hội thường nhìn vào cái họ thiếu thay vì cái họ có. Chúng ta gọi là người khuyết tật và đóng khung họ với những công việc đơn giản nhưng thực tế họ có thể là nghệ nhân, nhà thiết kế, chuyên viên kinh doanh xuất sắc nếu được cung cấp một hệ sinh thái hỗ trợ phù hợp.
Chúng ta cần văn hóa thấu cảm. Khi tạo ra một môi trường xóa bỏ rào cản, bạn sẽ nhận lại một đội ngũ tận hiến.
Tại Limloop và Limart, nhờ họ mà chúng tôi tối ưu hóa quy trình trực quan hóa, giúp mọi thứ trở nên đơn giản và hiệu quả hơn. Họ trân trọng công việc hơn bất cứ ai. Mỗi giờ ở xưởng là một giờ họ được sống rực rỡ nhất. Tinh thần trách nhiệm của họ không đến từ áp lực KPI mà là niềm tự hào về nghề nghiệp.
* Chị cho rằng rào cản của người khuyết tật đến từ đâu?
– Đáng buồn thay rào cản lớn nhất không phải là cơ sở vật chất mà từ các định kiến, có doanh nghiệp sợ rắc rối, sợ chi phí phát sinh. Với lao động khuyết tật, rào cản lớn nhất là sự tự ti tích tụ qua nhiều năm bị xã hội từ chối.
Đó còn là sự lệch pha trong giao tiếp. Người nghe thường mất kiên nhẫn khi phải lặp lại hoặc học cách dùng ký hiệu. Sự cô lập về mặt cảm xúc trong môi trường làm việc chính là rào cản vô hình khiến họ khó phát huy hết năng lực.
* Chị thấy chính sách hiện tại cho người khuyết tật cần thay đổi gì?
– Chúng ta đã có những bước tiến nhưng vẫn mang tính chất hỗ trợ hơn là thúc đẩy. Các chính sách hiện còn nặng thủ tục hành chính khiến doanh nghiệp ngại tiếp cận. Chúng ta cần chính sách ưu tiên cụ thể hơn như ưu đãi thuế hoặc ưu tiên mua sắm công cho các doanh nghiệp có tỉ lệ người khuyết tật cao. Đặc biệt, cần đầu tư mạnh vào giáo dục nghề nghiệp công nghệ cao cho người khuyết tật để họ bắt kịp kỷ nguyên số.
* Câu chuyện mà doanh nghiệp của chị đang áp dụng là gì?
– Chúng tôi xây dựng hệ sinh thái không rào cản. Không chỉ là lối đi cho người dùng xe lăn hay đèn tín hiệu cho người khiếm thính, chính sách linh hoạt cho người khiếm thị mà là xây dựng văn hóa tôn trọng sự khác biệt. Chúng tôi học ngôn ngữ của nhau, cùng nhau xây dựng một thế giới chung chứ không yêu cầu họ hòa nhập vào thế giới của người bình thường.
Tôi cho rằng với doanh nghiệp xin đừng bắt đầu vì trách nhiệm xã hội mà hãy bắt đầu vì bạn nhận thấy giá trị thực sự của người khuyết tật. Chỉ cần kiên nhẫn trong ba tháng đầu đào tạo, sau đó bạn sẽ có những nhân viên xuất sắc nhất mà bạn từng sở hữu. Đừng cho họ cá, hãy cho họ cần câu và một hồ nước công bằng để câu cá.
Giữa tháng 3/2026, trên sân khấu của một trường trung học tại Texas, một phụ nữ "gầy như que củi" trong chiếc blazer màu mận chín bước ra giữa tiếng vỗ tay. Đó là Lizzie Velasquez - người được mệnh danh "xấu nhất thế giới".
Ở tuổi 37, cô không còn là nạn nhân của bạo lực mạng như cách đây 20 năm, mà là biểu tượng của sự khác biệt. Cô cho biết đây là bài phát biểu đầu tiên sau gần hai năm vắng bóng vì sức khỏe.
Năm 17 tuổi, Lizzie xem một video dài 8 giây trên YouTube có tựa đề "Người phụ nữ xấu nhất thế giới". Video thu hút 4 triệu lượt xem vào thời điểm đó, sử dụng hình ảnh của chính cô. Bên dưới là hàng nghìn bình luận miệt thị, thậm chí yêu cầu cô tự sát.
Lizzie kể cô từng nhốt mình trong phòng và khóc nhiều ngày. Đó là cú sốc tinh thần lớn, tiếp nối những nỗi đau thể chất mà cô phải trải qua từ nhỏ.
Lizzie sinh ra với cân nặng 1,19 kg. Các bác sĩ dự đoán cô không sống được lâu. Ở tuổi trưởng thành, cô nặng 27 kg, mắt phải không nhìn được gì, mắt trái rất yếu.
Năm cô 25 tuổi, một chuyên gia di truyền học tại Houston chẩn đoán cô mắc một căn bệnh hiếm gặp: Progeroid sơ sinh, một dạng kết hợp giữa hội chứng Marfan và loạn dưỡng mỡ (Lipodystrophy). Hội chứng này khiến cơ thể không thể tích mỡ.
Không đầu hàng bệnh tật, năm 2013, Lizzie thực hiện bài nói chuyện trên nền tảng TED Talk với chủ đề "Bạn định nghĩa bản thân như thế nào?". Sự kiện giúp cô được cộng đồng quốc tế biết đến. Cô tiếp tục ra mắt phim tài liệu Một trái tim dũng cảm và tham gia các chiến dịch chống bắt nạt trên không gian mạng.
Năm 2020, hình ảnh của Lizzie bị sử dụng trong "FaceTime Prank" - một trào lưu trên mạng xã hội TikTok mà các phụ huynh dùng ảnh người khuyết tật hoặc có ngoại hình khác biệt để dọa con cái. Khi thấy một người mẹ dùng ảnh mình để dọa con, Lizzie đã đăng video yêu cầu chấm dứt hành động này. Cô đề nghị những người trưởng thành không dạy trẻ em sợ hãi trước sự khác biệt, đồng thời cho biết lòng tử tế và sự đồng cảm cần được giáo dục từ gia đình.
Bên cạnh các hoạt động trên không gian mạng, Lizzie còn tham gia vận động thay đổi chính sách pháp luật. Cô nhiều lần đến thủ đô Washington D.C. để kêu gọi quốc hội Mỹ thông qua Đạo luật Cải thiện Trường học An toàn (Safe Schools Improvement Act). Dự luật này yêu cầu các trường học phải đưa hành vi bắt nạt và quấy rối vào quy tắc ứng xử, đồng thời báo cáo tình trạng này cho Bộ Giáo dục Mỹ nhằm bảo vệ học sinh trên toàn quốc.
Lizzie cho biết gia đình là nền tảng giúp cô vượt qua khó khăn. Bố mẹ luôn dặn cô ngẩng cao đầu và đối xử tử tế với những người chế giễu mình.
Năm 2025, cô nhiều lần nhập viện do chứng thiếu máu. Có thời điểm, cô phải duy trì sự sống qua ống thở và túi dẫn lưu do không thể nuốt thức ăn. Những lá thư động viên của người theo dõi dán trên cửa phòng bệnh là động lực giúp cô sống tiếp.
Trong bài diễn thuyết tháng 3/2026, Lizzie nói việc quay lại công việc không nhằm kể lại những sự việc trong quá khứ, mà để tiếp tục mục đích sống sau các đợt điều trị bệnh kéo dài.
"Đã đến lúc phải học cách làm quen với những điều không thoải mái một lần nữa bởi đó luôn là nơi phép màu nảy nở", cô nói trước khi kết thúc bài diễn thuyết trong tiếng vỗ tay không ngớt.
Giải đấu là hoạt động thiết thực chào mừng thành công Đại hội XIV Công đoàn Việt Nam, đồng thời tạo sân chơi lành mạnh, bổ ích cho đoàn viên, công nhân lao động sau những giờ làm việc tại nhà máy, phân xưởng. Đây cũng là dịp để các doanh nghiệp, công đoàn cơ sở và người lao động trong KCN Quang Minh tăng cường giao lưu, thắt chặt tinh thần đoàn kết, xây dựng môi trường làm việc năng động, gắn bó.
Dự lễ khai mạc có đồng chí Nguyễn Đình Thắng - Ủy viên Ban Thường vụ Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, Ủy viên Ban Thường vụ Liên đoàn Lao động Thành phố Hà Nội, Chủ tịch Công đoàn các Khu Công nghệ cao và Khu Công nghiệp Thành phố Hà Nội; đại diện Công đoàn xã Quang Minh; đại diện Công an địa phương; lãnh đạo các doanh nghiệp; các đơn vị tài trợ, đơn vị đồng hành; cùng Ban Tổ chức, tổ trọng tài, 16 đội bóng và đông đảo đoàn viên, người lao động đến tham dự và cổ vũ giải đấu.
Lễ khai mạc được tổ chức trang trọng với các nghi thức chào cờ, phát biểu khai mạc, phát biểu chỉ đạo của lãnh đạo Công đoàn cấp trên, tuyên thệ của đại diện vận động viên và tổ trọng tài. Ban Tổ chức cũng đã trao hoa và cờ lưu niệm tri ân các đơn vị tài trợ, đơn vị đồng hành; đồng thời trao cờ lưu niệm cho 16 đội bóng tham dự giải.
Phát biểu khai mạc, đồng chí Nguyễn Thị Hiền - Chủ tịch Công đoàn Công ty TNHH CMS VINA, Trưởng Ban Tổ chức giải nhấn mạnh: Giải bóng đá không chỉ là sân chơi thể thao lành mạnh dành cho đoàn viên, người lao động mà còn là cầu nối tăng cường sự giao lưu, đoàn kết giữa các doanh nghiệp; góp phần xây dựng môi trường làm việc năng động, gắn bó và phát triển bền vững trong Khu công nghiệp Quang Minh.
Phát biểu tại buổi lễ, đồng chí Nguyễn Đình Thắng ghi nhận và biểu dương những nỗ lực của Ban Tổ chức trong việc duy trì, phát triển phong trào thể dục thể thao trong công nhân lao động; đồng thời đánh giá cao tinh thần hưởng ứng của các doanh nghiệp và mong muốn giải đấu sẽ tiếp tục được duy trì, trở thành hoạt động thường niên có ý nghĩa thiết thực, góp phần chăm lo đời sống vật chất và tinh thần cho đoàn viên, người lao động.
Theo Ban Tổ chức, Giải bóng đá Công đoàn các công ty KCN Quang Minh lần thứ II năm 2026 quy tụ 16 đội bóng, được chia thành 4 bảng. Bảng A gồm CP HTMP Việt Nam, AESC, CMS Vina và Cơ khí HTMP Việt Nam. Bảng B gồm Nidec, Khóa Huy Hoàng, Dongshin và Muto. Bảng C gồm SEEV, Elentec Hà Nội, Energy Elentec Việt Nam và CWT. Bảng D gồm Longcheer, Photon Vina, IRC và Varroc.
Giải bóng đá Khu công nghiệp Quang Minh lần thứ II không chỉ là sân chơi thể thao dành cho cán bộ, công nhân viên mà còn là dịp để các doanh nghiệp tăng cường giao lưu, kết nối, chia sẻ kinh nghiệm và xây dựng mối quan hệ hợp tác bền vững. Qua đó góp phần phát huy tinh thần đoàn kết tập thể, khuyến khích người lao động rèn luyện thể chất, nâng cao sức khỏe để phục vụ tốt hơn cho công việc và cuộc sống.
Các đội thi đấu vòng bảng trong các ngày 28/6, 5/7 và 12/7. Vòng tứ kết diễn ra ngày 19/7, vòng bán kết diễn ra ngày 26/7. Trận tranh giải ba và trận chung kết được tổ chức ngày 2/8/2026, sau đó là lễ trao giải và bế mạc. Các trận đấu được livestream, quay phát nhằm phục vụ đoàn viên, người lao động và cổ động viên tiện theo dõi, cổ vũ cho đội bóng của đơn vị mình.
Ngay sau lễ khai mạc, các trận đấu đầu tiên đã diễn ra trong không khí quyết liệt nhưng fair-play. Những pha bóng đẹp, tinh thần thi đấu nhiệt huyết và sự cổ vũ văn minh từ khán giả đã tạo nên hình ảnh tích cực cho giải đấu. Đây là nền tảng để phong trào thể dục thể thao trong KCN Quang Minh tiếp tục được duy trì, mở rộng và trở thành hoạt động thường niên có sức lan tỏa.
Việc tổ chức giải đấu trong thời điểm cao điểm sản xuất, kinh doanh cũng cho thấy sự quan tâm của tổ chức Công đoàn và doanh nghiệp đối với đời sống tinh thần của người lao động. Bên cạnh nhiệm vụ chăm lo việc làm, thu nhập và phúc lợi, các hoạt động văn hóa, thể thao là yếu tố quan trọng giúp công nhân lao động cân bằng cuộc sống, nâng cao sức khỏe, thêm gắn bó với tập thể. Qua mỗi trận đấu, tinh thần đồng đội, sự sẻ chia và ý thức kỷ luật tiếp tục được bồi đắp, tạo động lực cho người lao động.
Tại cây cầu đường bộ thuộc làng Gaoqin, huyện Binyang, TP Nam Ninh, người dân địa phương sử dụng một chiếc máy gắp gỗ để vớt đàn lợn bị dòng nước lũ cuốn trôi. Chiếc máy xúc vươn cần cẩu, kẹp từng con lợn đưa lên bờ. Đại diện huyện Binyang cho biết video ghi lại sự việc này là có thật.
Người dân địa phương cho biết đàn lợn là của một số hộ chăn nuôi ở thượng nguồn. Nếu để trôi dạt, chúng sẽ chết và phân hủy, gây ô nhiễm nguồn nước. "Khó nhất là kiểm soát lực máy gắp sao cho lợn không bị tuột mất hay chết", một người dân có mặt tại hiện trường nói.
Nhóm người đã đưa thành công 8 con lợn lên bờ, nuôi nhốt chờ chủ đến nhận hoặc chuyển làm hàng cứu trợ.
Cùng thời điểm, tại làng Nanxin, nhân viên cứu hộ buộc dây thừng quanh người, bơi qua dòng nước ngập ngang cổ, phối hợp cùng chủ trang trại đẩy thuyền đưa một bầy lợn khác đến nơi an toàn. "Chúng tôi cố gắng cứu được con nào hay con nấy", anh Lu, thành viên đội cứu hộ, nói.
Hoạt động giải cứu diễn ra trong đợt mưa lớn kéo dài nhiều ngày qua, gây ngập lụt nghiêm trọng tại Quảng Tây. Sự cố vỡ hồ nước Lưu Lan làm phá hủy nhiều trang trại. Tại làng Xutang, thành phố Hengzhou, ông Xie cho biết xưởng gỗ cùng trang trại gia đình bị phá hủy hoàn toàn. Nước lũ cuốn trôi hơn 16.000 con lợn, gây thiệt hại khoảng 50 triệu nhân dân tệ.
Trước đó, bão Maysak đổ bộ đảo Hải Nam hôm 3/7 và suy yếu thành áp thấp nhiệt đới vào trưa 5/7, gây mưa lớn. Từ ngày 4/7, chính quyền Quảng Tây nâng cảnh báo lũ lên mức đỏ, mức cao nhất trong hệ thống 4 cấp độ.
Tính đến trưa 8/7, thiên tai tại Quảng Tây khiến 6 người thiệt mạng, 16 người mất tích và 375.000 người bị ảnh hưởng. Giới chức Trung Quốc đã triển khai hàng nghìn nhân viên cứu hộ và yêu cầu người dân đề phòng các hiện tượng thời tiết cực đoan những ngày tới.