Hãng tin AFP dẫn thông tin và số liệu của Chính phủ Bangladesh công bố ngày 23-5 cho biết các bệnh viện ở thủ đô Dhaka đang quá tải vì số ca mắc tăng mạnh và phải thiết lập các khu điều trị riêng cho bệnh nhân.
Tuy nhiên, nhiều bệnh viện đang chật vật do thiếu giường cho các ca cần chăm sóc đặc biệt.
Số ca tử vong được ghi nhận vẫn đang tiếp tục tăng với 13 trẻ em tử vong trong vòng 24 giờ qua, nâng tổng số lên 512 trẻ kể từ ngày 15-3, theo số liệu của cơ quan y tế Bangladesh.
Quốc gia Nam Á này đã triển khai chiến dịch tiêm chủng quy mô lớn để đối phó đợt bùng phát.
Bà Rana Flowers, Trưởng đại diện Quỹ Nhi đồng Liên hợp quốc (UNICEF) tại Bangladesh, cho biết chiến dịch đã tiếp cận tiêm phòng cho 18 triệu trẻ em.
Tuy nhiên, cơ quan y tế Bangladesh cho biết phải mất nhiều tháng mới có thể thấy được đầy đủ hiệu quả của chương trình tiêm chủng.
Bệnh sởi lây lan rất nhanh qua ho và hắt hơi, trong khi chưa có phương pháp điều trị đặc hiệu sau khi mắc bệnh.
Các biến chứng của bệnh có thể bao gồm sưng não và các vấn đề hô hấp nghiêm trọng.
Dù bệnh có thể ảnh hưởng đến bất kỳ ai, trẻ em vẫn là nhóm mắc nhiều nhất.
Những trẻ bị ảnh hưởng nặng nhất thường là các trẻ bị suy dinh dưỡng và đến từ các gia đình có thu nhập thấp.
Nhiều em đã bỏ lỡ các mũi tiêm chủng định kỳ hoặc có hệ miễn dịch suy yếu do thiếu dinh dưỡng.
Thông tin về số ca tử vong được công bố sau khi Chính phủ Bangladesh tuyên bố dịch bệnh hiện đã được kiểm soát, đồng thời ghi nhận số ca mắc giảm tại một số khu vực từng chịu ảnh hưởng nặng.
Phần lớn các ca mắc trong đợt bùng phát hiện nay là trẻ từ 6 tháng đến 5 tuổi.
Các bác sĩ cho biết nhiều trẻ được đưa đến bệnh viện khi đã trong tình trạng nguy kịch.
“Dù bệnh sởi rất dễ lây lan, một em bé khỏe mạnh và không có biến chứng vẫn có thể sống sót với việc điều trị tối thiểu”, bác sĩ nhi khoa Ainul Islam Khan tại Bệnh viện Y khoa Shaheed Suhrawardy ở thủ đô Dhaka nói với Hãng tin AFP.
“Tại đây, phần lớn trẻ em đến bệnh viện đều bị suy hô hấp và nhiễm trùng ở mắt, cổ họng và phổi”, ông Ainul Islam cho biết.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Đi ngủ sớm hơn một chút có thể cải thiện sức khỏe lâu dài
Theo các chuyên gia của TODAY.com, thực hiện những lựa chọn lành mạnh hơn không có nghĩa là bạn phải thực hiện những thay đổi lớn và tốn thời gian trong cuộc sống. Các chuyên gia cho biết chỉ với vài phút mỗi ngày, bạn có thể cải thiện sức khỏe hiện tại và trong nhiều năm tới.
Chúng ta thường cho rằng việc thay đổi sức khỏe của mình đòi hỏi phải có sự cam kết rất lớn. Tuy nhiên, nó có thể đơn giản như việc sử dụng vài phút bạn dành để lướt điện thoại hoặc xem TV vào ban đêm để bắt đầu thói quen đi ngủ.
Lời khuyên trong ngày của chuyên gia: Đi ngủ sớm hơn một chút để có sức khỏe lâu dài tốt hơn.
Tiến sĩ Maha Alattar, Giám đốc y tế của Trung tâm Y tế về Giấc ngủ VCU ở Richmond, Virginia (Mỹ), chia sẻ với NBC News gần đây rằng chỉ cần ngủ thêm 30 phút mỗi đêm có thể mang lại lợi ích to lớn cho sức khỏe.
Thay vì yêu cầu bệnh nhân của mình tập trung vào việc ngủ đủ số giờ nhất định mỗi đêm, Alattar khuyến khích họ đặt mục tiêu ngủ thêm nửa giờ mỗi đêm.
Tại sao điều này lại quan trọng?
Nghiên cứu gần đây cho thấy những thay đổi nhỏ như thế này có thể cực kỳ có lợi về lâu dài.
Một nghiên cứu lớn được công bố trên eClinicalMedicine cho thấy những người có sức khỏe kém có thể tăng thêm một năm tuổi thọ chỉ bằng cách ngủ thêm 25 phút mỗi đêm. Họ có thể nhận thấy những lợi ích tương tự bằng cách chỉ tập thể dục thêm 2-3 phút mỗi ngày hoặc tăng chất lượng chế độ ăn uống.
Tác giả chính của nghiên cứu Nicholas Koemel, chuyên gia dinh dưỡng và nhà nghiên cứu tại Đại học Sydney (Australia), nói với NBC News: “Tất cả những hành vi nhỏ mà chúng ta thay đổi thực sự có thể có tác động rất có ý nghĩa và chúng cộng dồn theo thời gian để tạo ra sự khác biệt lớn về tuổi thọ”.
Khi nói đến giấc ngủ, những lợi ích cho sức khỏe của bạn sẽ được tích lũy, Alattar giải thích. Theo chuyên gia này, ngủ thêm một chút mỗi ngày có thể không nhiều, nhưng sau một tháng, nó sẽ cộng lại thành rất nhiều giờ. Điều đó có thể mang lại sức khỏe tốt hơn về lâu dài.
Theo The New York Post, người lớn được khuyến khích ngủ từ 7 đến 9 giờ để có sức khỏe tốt nhất, nhưng chỉ có 30% đến 45% người Mỹ tuân theo khuyến nghị này. Ngủ kém có thể làm tăng nguy cơ mắc chứng sa sút trí tuệ, bệnh tim, đái tháo đường tuýp 2, béo phì và thậm chí là một số bệnh ung thư.
Không những thế, một nghiên cứu mới từ Đại học Vanderbilt cũng cho thấy giấc ngủ kém có thể làm tăng nguy cơ tử vong sớm lên tới 29%.
Làm thế nào để bắt đầu?
Đi ngủ sớm hơn bắt đầu bằng việc xem xét thói quen hiện tại của bạn là gì và đặt ra mục tiêu mà bạn cảm thấy có thể thực hiện được.
Từ đó, các chuyên gia khuyên bạn nên tạo thói quen đi ngủ để rèn luyện cơ thể sẵn sàng cho giấc ngủ. Ví dụ, điều đó có thể bao gồm một tách trà thư giãn, thói quen chăm sóc da buổi tối và chuẩn bị hành lý đi làm cho ngày hôm sau. Dù thói quen của bạn như thế nào, hãy cố gắng duy trì nó hàng ngày - kể cả cuối tuần - để duy trì nhịp sinh học ổn định.
Tuy nhiên, các chuyên gia về giấc ngủ thường khuyên bạn nên tránh sử dụng màn hình trong một khoảng thời gian nhất định trước khi đi ngủ hoặc ít nhất là để điện thoại ở xa phòng ngủ.
Dù vậy, Koemel cho rằng đừng coi việc ngủ thêm 30 phút như một giải pháp duy nhất cho các vấn đề sức khỏe. Thay vào đó, hãy coi đây là bước đầu tiên để thực hiện những thay đổi bền vững, phù hợp với nhiều người.
Khi bạn đã có thói quen đi ngủ đều đặn, hãy nghĩ đến việc sắp xếp thói quen để bổ sung liền mạch một số thói quen lành mạnh khác vào cuộc sống.
Cần ngủ bao nhiêu giờ mỗi ngày?
Mỗi người có nhu cầu ngủ khác nhau trong các giai đoạn khác nhau của cuộc đời. Trẻ sơ sinh, trẻ nhỏ cần ngủ nhiều hơn nhiều so với người lớn và người lớn tuổi. Ở những người cùng nhóm tuổi, nhu cầu ngủ bị ảnh hưởng bởi các yếu tố y tế, môi trường, hành vi.
Thời gian ngủ cần thiết cũng có thể thay đổi đôi chút tùy thuộc vào lối sống và mức độ hoạt động của bạn trong ngày.
Theo Viện Y học Giấc ngủ Hoa Kỳ và CDC, nhu cầu ngủ được khuyến nghị cho từng nhóm tuổi (mỗi 24 giờ) là:
- Trẻ sơ sinh (4-12 tháng): 12-16 giờ, bao gồm cả ngủ trưa.
- Trẻ tập đi (1-2 tuổi): 11-14 giờ, bao gồm cả ngủ trưa.
- Trẻ nhỏ (3-5 tuổi): 10-13 giờ, bao gồm cả ngủ trưa.
- Trẻ em trong độ tuổi đi học (6-12 tuổi): 9-12 giờ.
- Thanh thiếu niên (13-18 tuổi): 8-10 giờ.
- Người lớn (18 tuổi trở lên): 7 giờ trở lên.
Nói chung, bạn biết mình đã ngủ đủ giấc nếu bạn thức dậy với cảm giác sảng khoái và có thể hoạt động bình thường trong suốt cả ngày mà không bị cảm giác buồn ngủ quá mức hoặc cần phải ngủ trưa.
Tin Gốc: Dân Trí
Sức Khỏe
Mảnh xương dài hơn 3,5 cm cắm xuyên thực quản, bác sĩ cảnh báo nguy hiểm

Ngày 27.5, Khoa Nội tiêu hóa - Huyết học lâm sàng Bệnh viện Hữu nghị Việt Nam - Cu Ba Đồng Hới cho biết sau khi được các bác sĩ xử trí, bệnh nhân T.T.H (74 tuổi, ở phường Đồng Hới, Quảng Trị) đã ổn định.
Trước đó, tối 25.5, Khoa Cấp cứu Bệnh viện Hữu nghị Việt Nam - Cuba Đồng Hới tiếp nhận bệnh nhân H. trong tình trạng đau rát vùng cổ, nuốt vướng, tăng tiết đờm dãi sau bữa cơm tối.
Theo người nhà, sau khi ăn, bà H. có biểu hiện khó nuốt, cảm giác đau nhói ở cổ nên tự móc họng nhiều lần với mong muốn lấy dị vật ra ngoài. Tuy nhiên, tình trạng đau ngày càng tăng khiến gia đình phải đưa bệnh nhân tới bệnh viện cấp cứu trong đêm.
Tại đây, bệnh nhân được chỉ định nội soi vùng họng để tìm dị vật nhưng chưa phát hiện bất thường. Sau đó, bà H. được chuyển đến Khoa Nội tiêu hóa - Huyết học lâm sàng để tiếp tục theo dõi và điều trị.
Bác sĩ chuyên khoa 2 Nguyễn Duy Thạch, Trưởng khoa Nội tiêu hóa - Huyết học lâm sàng, cho biết thời điểm tiếp nhận, bệnh nhân có biểu hiện tăng tiết đờm dãi, đau nhức nhiều vùng cổ, nghi ngờ có dị vật mắc sâu trong đường tiêu hóa trên.
“Do bệnh nhân vừa ăn nên chưa thể tiến hành nội soi tiêu hóa ngay để tìm dị vật. Các bác sĩ phải truyền dịch, dùng thuốc giảm đau và kháng sinh nhằm ổn định tình trạng trước khi can thiệp”, bác sĩ Thạch thông tin.
Đến sáng 26.5, qua nội soi tiêu hóa, ê kíp bác sĩ phát hiện một mảnh xương dài hơn 3,5 cm, sắc nhọn cắm xuyên thành thực quản của bệnh nhân. Bác sĩ cho biết trường hợp này rất nguy hiểm vì dị vật sắc nhọn có thể gây thủng thực quản, viêm nhiễm trung thất hoặc đe dọa tính mạng nếu xử lý chậm.
Các bác sĩ khuyến cáo người dân, đặc biệt là người lớn tuổi, cần ăn chậm, nhai kỹ và cẩn trọng với các món ăn có xương. Khi xuất hiện các dấu hiệu như nuốt đau, nuốt vướng hoặc nghi ngờ hóc dị vật, không nên tự móc họng hay dùng mẹo dân gian, mà cần đến cơ sở y tế gần nhất để thăm khám.
Tin Gốc: Thanh Niên

Đầu óc Hoàng, 28 tuổi, trưởng nhóm kinh doanh tại một công ty công nghệ ở Hà Nội, lập tức tính toán còn 30 phút nữa đến giờ họp, quay về nhà mất 30 phút, chạy thêm từng đó thời gian mới tới nơi. Muộn chắc chắn, nhưng anh vẫn quyết định bẻ lái.
"Không có điện thoại thì gặp khách để làm gì", anh tự nhủ. Suốt 30 phút phóng ngược về nhà, đầu Hoàng không ngừng tưởng tượng tình huống sếp nhắn tin hỏi tiến độ không ai trả lời, khách gọi điện xác nhận địa điểm không ai nghe máy, đối tác chờ mãi rồi bỏ về, mất hợp đồng... Nỗi lo lắng khiến người đàn ông toát mồ hôi, tim đập nhanh.
Hoàng từng bỏ bữa sáng nửa chừng để chạy lên tầng lấy máy vì chợt nhớ chưa cắm sạc, đứng ngoài thang máy đã đóng cửa, tay đang bấm điện thoại, chân không chịu bước vào. "Cảm giác không có điện thoại không sống nổi, lúc nào cũng phải kè kè bên cạnh mới yên tâm", người đàn ông tâm sự.
Linh, 19 tuổi, sinh viên Đại học Ngoại Thương, cũng sống trong một thế giới xoay quanh màn hình điện thoại. Thói quen vuốt màn hình vô thức lặp lại mỗi 2-3 phút. Tài khoản mạng xã hội của cô có hàng chục nghìn lượt theo dõi.
Tháng trước, trong chuyến tình nguyện tại một bản vùng cao mất điện và mất sóng, Linh rơi vào khủng hoảng. Đêm đầu tiên mất kết nối, cô bứt rứt, đi đi lại lại trong phòng, liên tục giơ điện thoại lên cao dò sóng. Đến ngày thứ hai, nữ sinh viên đòi bỏ đoàn bắt xe ôm ra thị trấn cách đó 20 km chỉ để có mạng đăng bài.
"Cảm giác như bị ném vào một căn phòng tối tăm, cô độc và bị cả thế giới lãng quên", Linh nói.
Các nhà tâm lý học gọi những gì Hoàng và Linh đang trải qua là Nomophobia, viết tắt từ cụm từ "no mobile phone phobia", tức nỗi lo âu khi không có điện thoại bên cạnh. Khảo sát của công ty bảo mật SecurEnvoy (Anh, 2012) trên 1.000 người đi làm ghi nhận 66% số người được hỏi cảm thấy lo lắng khi không có điện thoại bên cạnh. Đây là một trong những số liệu sớm nhất và được trích dẫn nhiều nhất trong lĩnh vực này. Các nghiên cứu học thuật về sau cho thấy bức tranh phức tạp hơn khi tỷ lệ và mức độ phụ thuộc nhiều vào độ tuổi, nghề nghiệp và văn hóa từng quốc gia.
Một phân tích tổng hợp (meta-analysis) năm 2023 trên 11.300 sinh viên từ 8 quốc gia, công bố trên tạp chí Healthcare Informatics Research, cho thấy tỷ lệ nomophobia ở mức trung bình chiếm 56%, mức nhẹ 24% và mức nặng 17%.
Tại Việt Nam, nghiên cứu năm 2024 trên 950 học sinh từ 6 trường THCS và THPT tại Huế (Đại học Sư phạm Huế) ghi nhận 99,9% học sinh có biểu hiện nomophobia ở các mức độ khác nhau, trong đó mức trung bình chiếm 63,1% và mức nặng là 23,7%. Đây là một trong số ít nghiên cứu được thực hiện trực tiếp trên học sinh Việt Nam với cỡ mẫu đủ lớn.
Tiến sĩ Cao Trần Thành Trung, Giám đốc điều hành Trung tâm Tham vấn Tâm lý Lumos, cho biết nomophobia hiện chưa được xem là một chẩn đoán rối loạn tâm thần chính thức, nhưng là một hiện tượng tâm lý nghiêm trọng, xuất hiện ngày càng nhiều trong nhóm thanh thiếu niên và người trẻ.
Về bản chất, đây là trạng thái lo âu, bất an hoặc khó chịu khi cá nhân không thể sử dụng điện thoại, dù là vì hết pin, mất sóng, để quên máy hay đơn giản là không thể liên lạc với người khác.
Điện thoại thông minh ngày nay không còn chỉ là công cụ liên lạc. Với nhiều người, đặc biệt tại đô thị Việt Nam nơi ví điện tử, ngân hàng số, định vị và làm việc từ xa đều tích hợp trên một chiếc máy, việc thiếu điện thoại đôi khi đồng nghĩa với việc mất khả năng vận hành cuộc sống bình thường. Ranh giới giữa lo âu thực dụng có cơ sở và lo âu tâm lý thuần túy vì thế trở nên mờ đi và cần được nhìn nhận riêng biệt.
Bên cạnh yếu tố thực tiễn, cơ chế tâm lý cũng đóng vai trò quan trọng. Cơ chế thông báo liên tục như lượt thích, tin nhắn, phản hồi tức thì có thể huấn luyện não bộ hình thành thói quen kiểm tra lặp lại, tìm kiếm sự "trấn an" từ màn hình điện thoại.
Khi tần suất kiểm tra trở thành phản xạ không có chủ đích, đó là dấu hiệu đáng lo ngại. Các yếu tố cá nhân như căng thẳng kéo dài, cô đơn, lo âu nền hoặc phụ thuộc vào mạng xã hội để duy trì cảm giác có giá trị bản thân cũng làm tăng nguy cơ.
Nhóm dễ tổn thương nhất thường là học sinh cuối cấp, sinh viên và người trẻ mới đi làm, đặc biệt những ai có tần suất sử dụng mạng xã hội cao, thường xuyên kiểm tra thông báo hoặc mang tâm lý FOMO (sợ bỏ lỡ thông tin)
Dấu hiệu cảnh báo hội chứng tâm lý này gồm liên tục kiểm tra điện thoại dù không có thông báo; hoảng hốt khi máy hết pin hoặc mất sóng; khó tập trung khi không có điện thoại bên cạnh; giấc ngủ bị ảnh hưởng do dùng máy vào ban đêm; cảm giác bất an, sợ bị bỏ lỡ khi không cập nhật mạng xã hội kịp thời.
"Ranh giới không nằm ở việc một người dùng điện thoại bao nhiêu giờ mỗi ngày, mà nằm ở mức độ kiểm soát", ông Trung nhấn mạnh, thêm rằng cũng cần phân biệt giữa sử dụng điện thoại vì yêu cầu công việc và phụ thuộc tâm lý.
Người bận rộn do nghề nghiệp thường dùng máy có mục đích, có thể tạm ngắt khi cần và không bị hoảng loạn khi rời xa thiết bị. Người phụ thuộc tâm lý thì ngược lại cảm thấy bất an, khó chịu hoặc mất kiểm soát ngay cả khi không có nhu cầu công việc thực sự.
Song, không nên vội kết luận một người "mắc bệnh" chỉ vì họ thấy khó chịu khi thiếu điện thoại. Vấn đề chỉ trở nên đáng lo khi tình trạng đó gây lo âu rõ rệt, làm giảm tập trung, rối loạn giấc ngủ, ảnh hưởng học tập, công việc hoặc khiến cá nhân không thể duy trì các hoạt động đời sống bình thường nếu thiếu điện thoại bên cạnh.
Theo tiến sĩ Trung, mục tiêu can thiệp không phải là "cai điện thoại" ngay lập tức, mà giúp não bộ học lại rằng việc không có điện thoại trong một khoảng thời gian ngắn vẫn an toàn và kiểm soát được. Với Hoàng, bước đầu có thể đơn giản như để máy ở phòng khác khi ăn cơm cùng gia đình, hoặc đi dạo 15 phút mà không mang theo thiết bị. Còn Linh, điều cần hơn là nhận ra rằng bản sắc và giá trị cá nhân không được đo bằng số lượt xem hay phản hồi online, chuyên gia Trung khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

