Từng là gương mặt quen thuộc của sân khấu và màn ảnh nhỏ phía nam, Hữu Bình ghi dấu ấn ở cả lĩnh vực diễn xuất lẫn ca hát. Nam diễn viên góp mặt trong nhiều dự án như Lục Vân Tiên, Trái tim của sói, Ngôi sao 31, Vực thẳm chiều trôi… và gần đây là vai ông Năm trong phim truyền hình Cát đỏ của đạo diễn Lưu Trọng Ninh.
Bước vào tuổi trung niên, Hữu Bình cho biết anh vẫn hoạt động nghệ thuật nhưng không còn thường xuyên như trước bởi không phải lúc nào cũng gặp được vai diễn phù hợp hoặc nhận được lời mời. Bên cạnh diễn xuất, Hữu Bình duy trì việc ca hát suốt nhiều năm qua. Với anh, đi hát có phần độc lập và chủ động hơn, không bị phụ thuộc vào ê kíp đông đảo như khi tham gia một vở kịch dài, vốn đòi hỏi sự phối hợp của rất nhiều người trong đội ngũ sản xuất.
Nhớ về quá khứ, Hữu Bình cho biết từ năm 21 tuổi đã bắt đầu nhận show riêng và duy trì đến tận bây giờ. Thời đỉnh cao, mỗi tối cuối tuần anh có thể chạy 8 – 9 tụ điểm liên tiếp. Những sân khấu như Trống Đồng, 126, Hòa Bình hay Nhà hát Thành phố, anh đều từng đứng hát. Hiện tại, nam nghệ sĩ chủ yếu hát ở tỉnh, tham gia các sự kiện, tiệc cưới, sinh nhật. Anh thừa nhận tần suất biểu diễn chỉ còn chưa tới một nửa so với trước, khi nhiều tụ điểm ca nhạc một thời đã ngừng hoạt động, thị trường thay đổi và mức thù lao không còn như xưa.
Nam diễn viên Cát đỏ cho biết anh hiện sống cùng mẹ tại khu vực ngoại thành TP.HCM. Nhìn lại chặng đường đã qua, anh thừa nhận mình không phải tuýp người tính toán hay đặt nặng chuyện tích lũy. Thời điểm đắt show, công việc dồn dập khiến anh chỉ biết làm và sống hết mình cho hiện tại, không nghĩ đến chuyện dành dụm lâu dài. Hữu Bình bộc bạch: “Hồi xưa đi diễn được bao nhiêu thì về lo cho gia đình, thích gì mua đó, nhà cần gì thì phụ giúp, chứ không nghĩ xa. Còn bây giờ mọi thứ đã khác, nếu nghĩ sâu thì cũng có những nỗi lo nhất định. Nghĩ nhiều dễ bi quan lắm, mà bi quan thì khó làm nghề, thôi thì mình cứ sống tích cực chút. Tôi tin cái gì là của mình thì sẽ là của mình”.
Ở tuổi ngoài 50, nam nghệ sĩ vẫn chọn cuộc sống độc thân. Theo Hữu Bình, điều đó dường như đã được định hình từ khi còn trẻ, một phần vì tính cách khá nguyên tắc, phần vì lối sống khó dung hòa. “Tôi có thể chiều người ta, nhưng đến lúc không chiều nổi nữa thì cũng mệt. Có lẽ tôi không có duyên vợ con. Tôi quen một mình rồi”, anh trải lòng.
Khi được hỏi có trăn trở cho tuổi già, Hữu Bình thừa nhận đôi lúc cũng nghĩ đến, nhưng rồi mọi thứ dần thành quen. Đôi lúc, anh thừa nhận không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng khi nhìn đồng nghiệp cùng thời vẫn hoạt động sôi nổi. Tuy nhiên, nam nghệ sĩ 7X chấp nhận thực tại: “Buồn thì có buồn, nhưng tôi tin mỗi người một số phận”.
Cuộc sống hiện tại của diễn viên phim Lục Vân Tiên lặng lẽ hơn nhiều so với những năm tháng sôi động. Những ngày không có show, anh có thể ở nhà hàng chục ngày, chủ yếu ở bên mẹ. Không còn những buổi tụ họp sau đêm diễn hay những cuộc hẹn xã giao kéo dài đến khuya, anh chọn nhịp sống khép kín, bình thản. “Khi nào được mời diễn thì tôi đi làm kiếm tiền, hoặc sinh nhật bạn bè thân thiết thì ghé. Còn lại thì tôi thích ở nhà, ở trong phòng của mình thôi”, anh nói.
Nhắc đến sức khỏe, Hữu Bình không giấu được sự bùi ngùi khi kể về biến cố lớn trong năm 2024. Anh cho biết từng mắc bệnh phổi nặng, có thời điểm tưởng như không qua khỏi. “Từ hơn 55 kg, tôi sụt cân chỉ còn 39 kg. Cơ thể chỉ còn da bọc xương, đi còn không nổi, tôi tưởng mình đi luôn rồi”, anh tâm sự. May mắn, sau thời gian điều trị, sức khỏe dần hồi phục, Hữu Bình mới có thể trở lại sân khấu. Thời điểm ấy, ngoại hình gầy gò khiến nhiều người bàn tán, nhưng anh chọn im lặng, không giải thích. Khi sức khỏe ổn định hoàn toàn, Hữu Bình mới đăng tải đoạn clip ghi lại hình ảnh lúc bệnh và sau hồi phục như một lời cảm ơn đến bạn bè, đồng nghiệp đã âm thầm động viên, hỗ trợ cả tinh thần lẫn vật chất. Sau biến cố sinh tử, anh nói bản thân càng thấm thía tình nghĩa trong nghề.
Trải qua nhiều thăng trầm, Hữu Bình chia sẻ anh không còn mơ về hào quang rực rỡ, nhưng vẫn khao khát được tỏa sáng thêm một lần nữa. “Còn làm nghề, còn yêu nghề thì phải muốn rực rỡ chứ. Tôi không mong nổi tiếng rầm rộ, chỉ mong có một vai hay, để được khán giả mãi nhớ đến. Nếu có cơ hội, tôi sẽ bung hết những gì mình ấp ủ”, anh bày tỏ.
Hữu Bình thẳng thắn nói về ngoại hình và phong cách gây bàn tán trên mạng xã hội
Ngoài ra, Hữu Bình cũng thẳng thắn nói về những lời bàn tán xoay quanh ngoại hình và phong cách của mình trên mạng xã hội. Anh tự nhận mình không sở hữu lợi thế về hình thức vì “không cao, cũng không phải người đẹp” mà thứ duy nhất để chinh phục khán giả là giọng hát. Trước những ý kiến xoi mói về phong cách ăn mặc, Hữu Bình cho rằng không phải ai cũng hiểu cá tính của người làm nghệ thuật. Theo anh, thời trang cũng là một phần của sáng tạo và bản thân không muốn mấy chục năm cứ đóng khung trong bộ vest.
“Làm nghệ thuật thì phải có cá tính, có sự phá cách. Tôi yêu thời trang và thích thử những điều mới mẻ”, anh nói. Tuy vậy, sự khác biệt đôi khi trở thành cái cớ để một bộ phận tài khoản ẩn danh công kích. Nam nghệ sĩ thừa nhận từng bức xúc khi đọc những bình luận khiếm nhã. Có lúc anh đáp trả, nhưng sau cùng chọn cách dừng lại để tránh bị cuốn vào vòng xoáy ồn ào. Theo anh, nghệ sĩ khó tránh khỏi lời khen tiếng chê, điều quan trọng là giữ được bản lĩnh và không để những điều tiêu cực làm lệch hướng con đường mình đang đi.
Trong ba thập niên, Hirokazu Koreeda là một trong vài tên tuổi lớn nhất của điện ảnh Nhật Bản đương đại với sức sáng tạo bền bỉ và gặt hái nhiều thành tựu lớn, trong đó có giải Cành Cọ Vàng Liên hoan phim Cannes cho phim Shoplifters (2018). Bộ phim thứ 17 của ông, cũng là dự án thứ 10 tranh giải tại Cannes - Sheep in the Box - khai thác chủ đề quen thuộc của ông: Nỗi đau của con người trước mất mát, nhưng mang màu sắc khoa học viễn tưởng.
Phim kể về cặp vợ chồng trung lưu ở Nhật Bản, Kensuke (Daigo Yamamoto) và Otone (Haruka Ayase), chôn chặt nỗi đau mất đi người con duy nhất sau một tai nạn, cố gắng duy trì cuộc sống bình thường. Một ngày, họ nhận được quảng cáo từ một công ty có thể tái tạo người đã khuất bằng công nghệ AI tạo sinh. Người mẹ Otone phấn khích trước viễn cảnh này, còn người bố Kensuke cho rằng nó chỉ giống như "chiếc máy hút bụi". Nhưng để chiều lòng người vợ đau khổ, anh đồng ý. Và thế là cậu bé robot hình người, giống hệt đứa con trai đã mất - Kakeru (Rimu Kuwaki) - bước vào căn nhà của họ.
Kakeru đáng yêu, ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Cậu bé luôn làm hài lòng người mẹ và tìm cách kết nối với người bố, dù anh giữ khoảng cách dè chừng và xưng "chú" với cậu. Nhưng sự xuất hiện của robot tạo sinh đồng thời khơi gợi nỗi đau mà cặp vợ chồng chôn giấu trong lòng. Otone dằn vặt về cái chết của người con, còn Kensuke thú nhận chỉ vì mãi chơi bài, anh đã lỡ giờ đón cậu bé, dẫn đến bi kịch. Thậm chí, Kensuke đưa robot hình người trở lại hiện trường vụ tai nạn trong quá khứ, với hy vọng nó nhớ lại hoặc khôi phục được manh mối về hung thủ. Sự trở lại của người con dưới hình hài robot tưởng như giúp hàn gắn mất mát, nhưng rồi kéo cặp vợ chồng vào viễn cảnh u ám khi cỗ máy ấy phản chiếu ám ảnh và khát vọng trong lòng họ.
Những thước phim trôi qua chậm rãi và lặng lẽ, như cách Koreeda từng kể về những nỗi đau của ông. Gần kết phim mới có một khoảnh khắc lóe sáng, khi người mẹ nói với Kakeru rằng cô mới là "chú cừu trong chiếc hộp". Đến đây, người xem nghĩ đến tham chiếu về "Sheep in the Box" trong truyện Hoàng tử bé (Le Petit Prince) của Antoine de Saint-Exupéry mà Koreeda mượn để làm "ẩn dụ đảo ngược" trong bộ phim mới nhất của ông.
Trong tác phẩm văn học nói trên, khi Hoàng tử bé nhờ người phi công vẽ một con cừu, mọi bức vẽ đều bị chê. Cuối cùng, người phi công chỉ vẽ một cái hộp và nói: "Con cừu cậu muốn ở trong chiếc hộp này", khiến Hoàng tử bé lập tức hài lòng. Đây là một trong những ẩn dụ nổi tiếng nhất của văn học thế giới, hàm ý điều quan trọng không phải là hình ảnh được vẽ ra mà là khả năng tưởng tượng của người nhìn.
Robot trong Sheep in the Box ban đầu giống "con cừu trong chiếc hộp" của Hoàng tử bé. Cậu không phải Kakeru thật nhưng được Otone chấp nhận như con trai ruột. Điểm đáng sợ của robot nằm ở khả năng sinh ra những ký ức giả hoặc những phản ứng cảm xúc dựa trên dữ liệu về người chết. Nó không đi theo kịch bản có sẵn mà học cách trở thành người con đó thông qua việc quan sát, lắng nghe người mẹ. Nhưng, Koreeda đảo ngược phép ẩn dụ ở đoạn kết. Người thực sự bị "nhốt trong chiếc hộp" không phải con robot mà là Otone, người mắc kẹt trong nỗi đau.
Suốt sự nghiệp, Koreeda có nhiều tác phẩm về những con người không thể bước tiếp sau nỗi đau hoặc mất mát. Trong After Life (1998), người chết mắc kẹt giữa hai thế giới. Ở Still Walking (2008), cả gia đình mắc kẹt trong ngày giỗ của người con trai cả. Với những bộ phim đó, Koreeda luôn kể về những chiếc hộp vô hình. Chúng không phải nhà tù, không phải căn phòng mà là ký ức, gia đình, mặc cảm tội lỗi và tình yêu. Chúng vừa bảo vệ con người, vừa giam cầm con người.
Ở Sheep in the Box, Otone cuối cùng nhận ra robot không phải Kakeru nhưng sự thật ấy không làm vơi đi tình yêu cô dành cho cậu. Điều Otone muốn thừa nhận không phải danh tính của cậu bé mà là người cần được buông bỏ quá khứ và giải thoát khỏi nỗi đau chính là cô. Đây là dấu ấn quen thuộc trong điện ảnh Koreeda khi ông dùng chất liệu khoa học viễn tưởng để kể câu chuyện về mất mát, ký ức và sự chữa lành.
Tuy nhiên, điểm hạn chế lớn nhất của tác phẩm, cũng là một trong những nguyên nhân khiến phim nhận phản hồi khá dè dặt từ giới phê bình quốc tế, là chưa đào sâu đủ xung đột tâm lý để khai thác trọn vẹn chủ đề.
Koreeda có ba giai đoạn sáng tác rõ nét, với thời kỳ đầu (phim Maborosi, After Life hay Nobody Knows), ông theo đuổi lối kể tối giản, xoay quanh cái chết và ký ức. Giai đoạn chín muồi, từ Still Walking đến Shoplifters, đề tài gia đình vẫn là trung tâm nhưng giàu cảm xúc, tạo dư âm bằng những xung đột đời thường. Những năm gần đây, đạo diễn mở rộng biên độ sáng tạo với phim Broker kết hợp êkíp Hàn, Monster thử nghiệm cấu trúc kể chuyện đa góc nhìn, còn Sheep in the Box đánh dấu bước chuyển sang khoa học viễn tưởng.
Việc một đạo diễn ngoài 60 tuổi không ngừng tìm kiếm ngôn ngữ điện ảnh mới là điều đáng ghi nhận. Thế nhưng, khoa học viễn tưởng, nhất là khi gắn với AI tạo sinh, đòi hỏi nhiều hơn một ý tưởng hấp dẫn. Thể loại này đặt ra những câu hỏi về bản thể và nhân tính. Nếu không được đào sâu, các vấn đề ấy dừng ở mức tiền đề của câu chuyện. Ngoài cách đảo ngược ẩn dụ trong Hoàng tử bé, Sheep in the Box chưa khai thác sâu những lớp nghĩa đó.
So với các bộ phim dùng AI để chất vấn ranh giới giữa con người và cỗ máy như A.I. Artificial Intelligence (2001) của Steven Spielberg hay After Yang (2021) của Kogonada, tác phẩm của Koreeda khá dè dặt trong việc đẩy các câu hỏi triết học đến tận cùng. Một số đạo diễn sau khi đạt đến đỉnh cao sẽ lặp lại chính mình, Koreeda thì có vẻ vẫn không ngừng tìm kiếm. Có thể Sheep in the Box chưa thành công, nhưng đạo diễn đã can đảm để thử sức với thể loại mới, tìm những cách kể chuyện mới.
Diễn viên cùng MC Đinh Tiến Dũng, ca sĩ Hoàng Tôn, người mẫu Lê Xuân Tiền, nghệ sĩ xiếc Phùng Minh Cương là những người đầu tiên xác nhận tham gia show truyền hình thực tế sẽ diễn ra từ cuối tháng 6 đến tháng 9. Dịp này, Đại Nghĩa nói về việc chuẩn bị cho cuộc thi.
- Anh sắp xếp công việc, cuộc sống thế nào khi thi hát?
- Tôi bận lịch của sân khấu, các game show, phim, trong khi tần suất ghi hình cho Anh trai vượt ngàn chông gai lại dày đặc. Tôi và bên êkíp sản xuất phải ngồi xuống, họp bàn nhiều lần mới có thể dung hòa được thời gian. Cũng có lúc tôi nghĩ chắc phải rút lui vì không sắp xếp nổi công việc. Tuy nhiên, nhà sản xuất luôn thiện chí tạo điều kiện thuận lợi để tôi có mặt cùng các "anh tài" khác.
Tôi không gặp áp lực vì có kinh nghiệm ca hát, nhảy múa trong các chương trình Ngày xửa ngày xưa và sự kiện giao lưu. Tôi hiểu vai trò của mình trong show truyền hình thực tế là vui nhộn, kết nối các nghệ sĩ. Nếu lỡ có hát dở chút xíu hay nhảy trật nhịp nhẹ, chắc mọi người cũng sẽ cười vui thôi.
- Hiện anh luyện nhảy, học thanh nhạc như thế nào?
- Tôi đang trên sàn tập của chương trình Ngày xửa ngày xưa 37 sẽ ra mắt ngày 31/5, gần như toàn bộ thời gian và sức lực đều dành cho vai diễn hết rồi. Những kỹ năng còn lại thì phải ráng tranh thủ lúc nào rảnh là chạy đi học.
Ba tháng nay, mỗi ngày tôi đều đạp xe tối thiểu 40 km. Đây là cách tôi rèn bản lĩnh và sức bền, ngay cả trong những giai đoạn lịch trình bận rộn nhất. Có ngày rảnh, tôi đạp về hướng Cần Giờ (TP HCM) rồi quay về nhà với cự ly gần 80 km. Nhờ vậy thể lực vẫn còn ổn lắm. Tôi tự tin có thể làm chủ những tiết mục đòi hỏi vũ đạo mạnh và kỹ thuật biểu diễn phức tạp.
- Anh tham giachương trình với tâm thế ra sao?
- Tôi không xem Anh trai vượt ngàn chông gai là cuộc dạo chơi mà là thử sức thật sự. Trong những show trước đây, tôi từng biểu diễn với vai trò khác nhau như phun lửa, lắc vòng, nhào lộn, võ thuật, đu dây thì giờ còn gì mà không dám làm nữa. Tôi sẽ chơi thật nghiêm túc và hết mình. Còn việc đi được đến đâu là tùy duyên. Nếu bị loại thì biết mình khả năng chỉ đến đó, về tiếp tục diễn kịch cho thiếu nhi coi thôi.
Tôi cũng chuẩn bị tâm lý cho những nhận xét, đánh giá từ các cố vấn chuyên môn và khán giả tại trường quay. Bởi ở chương trình này, mọi người không nhìn tôi dưới góc độ một MC hay diễn viên có tên tuổi mà là "tân binh". Họ chỉ cho mình cái còn chưa hay thì phải nghe. Nếu nghĩ mình là người nổi tiếng rồi không muốn nghe góp ý thì ở nhà cho rồi.
- Khi đứng chung sân khấu với những nghệ sĩ trẻ, anh làm thế nào để xóa bỏ khoảng cách?
- Đừng xem mình là tiền bối hay là "cây đa cây đề" gì hết, cứ xem bản thân như "cây bồ công anh" nhỏ xíu, gió thổi là bay theo liền. Nghĩ vậy thì sẽ không bị sự cố chấp của "đàn anh" làm rào cản. Ai hay thì học, dù cho người đó nhỏ tuổi đời hay nghề hơn mình.
Tôi không ngại học hỏi từ thế hệ trẻ vì họ bắt xu hướng rất nhanh. Chính vì vậy tôi có thể kịp cập nhật những điều cần thiết để làm mới bản thân. Tôi nghĩ điều học được từ họ là năng lượng và tư duy sáng tạo. Khi làm việc nhóm sẽ nương theo thế mạnh của từng người để ra tiết mục tốt nhất. Ai giỏi gì thì phát huy điều đó, nên việc tập nhảy, ca hát cũng dễ dàng hơn.
Tôi dễ thích nghi lắm. Dù thích nhạc ballad trữ tình, quê hương, dân ca, cải lương, tôi vẫn muốn được hát rock, rap, R&B. Do vậy ban tổ chức đưa ra đề bài ở bất cứ dòng nhạc nào, tôi cũng cố gắng để chơi được.
- Sau 26 năm làm nghề, anh muốn khán giả nhìn thấy một phiên bản Đại Nghĩa như thế nào ở show?
- Tôi hoạt động nghệ thuật cũng lâu năm rồi nên cũng không còn muốn chứng minh gì thêm với khán giả. Tôi chỉ biết làm thật tốt công việc của mình dù ở bất kỳ vai trò nào, mang đến cho người xem những sản phẩm nghệ thuật chất lượng. Đến với Anh trai vượt ngàn chông gai cũng vậy, tôi sẽ cố gắng cùng các nghệ sĩ khác mang đến một chương trình ấn tượng, nhiều cảm xúc.
Ngành giải trí hiện nay sôi động và xuất hiện nhiều nhân tố trẻ nổi trội, tạo cơ hội cho mọi người được làm nghề, theo đuổi đam mê.
Đại Nghĩa, 48 tuổi, là diễn viên nổi tiếng ở mảng truyền hình lẫn sân khấu kịch miền Nam. Anh vào nghề từ thập niên 1990, sau khi tốt nghiệp trường Nghệ thuật Sân khấu 2 (nay là Đại học Sân khấu - Điện ảnh TP HCM. Anh đóng nhiều series, điện ảnh ăn khách như Gia đình phép thuật, Cô dâu đại chiến 1-2, Pháp sư mù. Tại Idecaf, anh là một trong những gương mặt bán vé chủ lực của sân khấu, ghi dấu với loạt vở như Ngày xửa ngày xưa, Tấm Cám đại chiến, Thuốc đắng giã tật. Ngoài diễn xuất, anh còn làm MC cho nhiều chương trình game show: Chuẩn cơm mẹ nấu, Gương mặt thân quen, Ơn giời cậu đây rồi, Giọng ải giọng ai, Siêu tài năng nhí.
Anh trai vượt ngàn chông gai được Việt hóa từ show truyền hình Trung Quốc - Call Me By Fire. Show dành cho 33 gương mặt nam trên 30 tuổi, hoạt động trong showbiz. Thông qua các vòng, người chơi biểu diễn theo nhóm, 17 gương mặt được chấm điểm cao nhất hội tụ thành nhóm nhạc có tên Gia tộc toàn năng. Ở mùa một, chương trình phát sóng 15 tập, show liên tục dẫn đầu về tỷ suất người xem (rating) trong khung giờ vàng hàng tuần. Không dừng lại ở sóng truyền hình, nhà sản xuất đã tổ chức tám concert thu hút hàng chục nghìn khán giả tại TP HCM và Hưng Yên.
Tối 15.5, ca sĩ Võ Hạ Trâm chính thức ra mắt MV Việt Nam kiêu hãnh. Nữ ca sĩ xem đây như món quà gửi tặng đến những khán giả yêu nhạc, đồng thời lan tỏa tinh thần dân tộc và tình yêu quê hương đất nước. Ca khúc mới được dàn dựng với sự hỗ trợ của lực lượng văn nghệ thuộc Trung tâm Nghệ thuật TP.HCM, đạo diễn Trần Vi Mỹ thực hiện. Theo Võ Hạ Trâm, ngay từ khi nghe bản demo, ê kíp đã đặc biệt yêu thích và mong muốn biến tiết mục trở thành điểm nhấn trong chuỗi chương trình nghệ thuật dịp lễ 30.4 vừa qua.
Nữ ca sĩ cho biết cô không còn muốn chờ đến những dịp lễ lớn mới phát hành các ca khúc về quê hương, đất nước, bởi với cô, tình yêu nước là cảm xúc hiện hữu mỗi ngày. Võ Hạ Trâm cũng thừa nhận tư duy làm nghề của mình đã thay đổi sau nhiều năm hoạt động nghệ thuật. Nếu trước đây, nữ ca sĩ luôn phải cân đo đong đếm, dè dặt trong từng sản phẩm vì điều kiện kinh tế còn hạn chế, thì hiện tại cô đã thoải mái hơn trong việc đầu tư cho âm nhạc.
“Ngày trước tôi làm nghề để mưu sinh, 'cơm áo gạo tiền' nhiều hơn là để tận hưởng nghệ thuật. Khi đó, mỗi khi may được một bộ đồ diễn, tôi phải mặc đi mặc lại rất nhiều lần để có thể tiết kiệm nhất có thể. Bây giờ được khán giả yêu thương hơn, có điều kiện hơn nên tôi muốn đầu tư chỉn chu hơn cho âm nhạc và hình ảnh. Tôi vẫn giữ cách sống tiết kiệm, nhưng với âm nhạc tôi có thể thoải mái hơn. Không còn áp lực là doanh số, tính toán chi li hơn về thời điểm ra bài, mà tôi muốn được làm theo cảm xúc và cống hiến cho âm nhạc một cách tự do”, Võ Hạ Trâm bộc bạch.
Ca khúc Việt Nam kiêu hãnh do nhạc sĩ Đoàn Minh Quân sáng tác. Qua giọng hát nội lực và giàu cảm xúc của Võ Hạ Trâm, hình ảnh một Việt Nam từ thuở "con Rồng cháu Tiên", những bụi tre xanh, đóa sen hồng đến con người chân chất, nghĩa tình hiện lên đầy tự hào. Không chỉ ngợi ca vẻ đẹp non sông gấm vóc từ Thăng Long đến chín dòng Cửu Long, ca khúc còn nhắc nhớ về tình yêu nguồn cội, tinh thần đoàn kết và niềm tin son sắt dưới lá cờ vinh quang.
Giọng ca 9X cho biết, bất cứ khi nào gặp một ca khúc hay về quê hương, đất nước, cô đều muốn nhanh chóng thực hiện và giới thiệu đến công chúng, đặc biệt là các bạn trẻ, học sinh, sinh viên để có thêm những tiết mục mới phục vụ biểu diễn trong trường học hay các chương trình cộng đồng. Theo nữ ca sĩ, dòng nhạc yêu nước hiện nay vẫn có vị trí riêng và được khán giả đón nhận tích cực như một "món ăn tinh thần" trong đời sống.
Võ Hạ Trâm chia sẻ: "Tôi thật hạnh phúc khi âm nhạc chính luận, những bài hát ca ngợi tình yêu quê hương đất nước, tinh thần dân tộc đã có một chỗ đứng riêng, một vị trí riêng trong lòng người yêu âm nhạc. Với tôi, âm nhạc yêu nước không lung linh lấp lánh như những món trang sức mắc tiền để chúng ta có dịp mới 'khoác' lên mình. Mà ngược lại, đó là dòng chảy âm ỉ, bất tận mà chúng ta có thể thưởng thức mỗi ngày, để nhắc nhớ về những giá trị thiêng liêng của hòa bình, của bình yên".
Nữ ca sĩ cũng tâm sự rằng suốt tháng 4 vừa qua, cô gần như không có thời gian ở nhà khi liên tục tất bật với lịch trình biểu diễn dày đặc. "Có những ngày buổi sáng tôi còn ở TP.HCM, chiều đã bay ra Hà Nội và tối tiếp tục biểu diễn tại Sa Pa. Lịch trình liên tục di chuyển giữa Nam và Bắc khiến tôi nhiều lúc gần như 'mất ăn mất ngủ'. Tuy nhiên, đổi lại là sự đón nhận ngoài mong đợi từ khán giả ở khắp mọi miền đất nước, điều đó trở thành động lực rất lớn đối với tôi. Trong dịp lễ 30.4 vừa rồi, gần như tất cả các chương trình lớn mang ý nghĩa quốc gia tôi đều cố gắng sắp xếp để tham gia. Với tôi, đó là niềm hạnh phúc cũng như một vinh dự rất lớn", Võ Hạ Trâm bày tỏ.