Nếu nhìn riêng từng cá nhân, Xuân Son, Hoàng Hên và Tài Lộc đều sở hữu phẩm chất đủ sức tạo khác biệt ở cấp độ châu Á. Xuân Son mạnh về khả năng càn lướt, dứt điểm và chơi trong vòng cấm. Hoàng Hên và Tài Lộc đều là mẫu cầu thủ kỹ thuật, chơi bóng thông minh và rất giỏi kết nối lối chơi.
HLV Nguyễn Tuấn Phong, người từng làm việc cùng Tài Lộc ở CLB Sài Gòn đánh giá tiền đạo gốc Brazil vẫn duy trì phong độ rất ổn định dù đã bước sang tuổi 32. Ông chia sẻ: “Geovane rất siêng năng, sinh hoạt chuyên nghiệp, chăm tập gym, không bia rượu, không nước ngọt nên thể trạng vẫn tốt. Nhiều cầu thủ Brazil ở tuổi này thường xuống thể lực hoặc tăng cân, nhưng cậu ấy vẫn giữ được vóc dáng và phong độ”.
Nhờ đó, Tài Lộc được kỳ vọng nâng cấp hàng công đội tuyển Việt Nam. Quan trọng hơn, ông Phong cho rằng HLV Kim Sang-sik hoàn toàn có thể sử dụng cùng lúc cả 3 cầu thủ nhập tịch này gồm Tài Lộc, Hoàng Hên và Xuân Son.
Theo HLV Nguyễn Tuấn Phong, để phát huy tối đa sức mạnh của cả ba cầu thủ, đội tuyển Việt Nam có thể cân nhắc chuyển sang sơ đồ 4-3-3 thay vì hệ thống 3-4-3 quen thuộc. Dù vậy, điều này đồng nghĩa đội tuyển phải thay đổi gần như toàn bộ cấu trúc chiến thuật vốn được xây dựng suốt thời gian qua.
Ngay cả khi tiếp tục đá 3-4-3, HLV Nguyễn Tuấn Phong cho rằng Tài Lộc vẫn có thể hòa nhập nhờ khả năng hỗ trợ phòng ngự rất tốt: “Tài Lộc là cầu thủ có trách nhiệm, sẵn sàng lùi sâu hỗ trợ phòng ngự và tham gia triển khai bóng. Nhờ đó, đội tuyển Việt Nam có thể sử dụng cả 3 cầu thủ này. Khi đó, chúng ta đủ sức khiến các đối thủ mạnh ở châu Á cũng phải dè chừng”.
Điểm khiến giới chuyên môn băn khoăn là Hoàng Hên và Tài Lộc đều thích hoạt động rộng, thường xuyên bó vào trung lộ để cầm bóng và tạo đột biến. Nếu không có cơ chế vận hành phù hợp, hai cầu thủ này hoàn toàn có thể “dẫm chân” nhau. Bởi vậy, chìa khóa lớn nhất không nằm ở hàng công, mà ở tuyến giữa. Khi sử dụng đồng thời ba cầu thủ thiên về tấn công, đội tuyển Việt Nam cần một tiền vệ phòng ngự thực thụ phía sau để cân bằng hệ thống.
“Phải có mẫu tiền vệ số 6 giỏi tranh chấp như Nguyễn Thái Sơn hay Doãn Ngọc Tân để hỗ trợ”, HLV Nguyễn Tuấn Phong nhấn mạnh. Đây chính là điều quyết định thành bại của phương án dùng 3 tiền đạo nhập tịch. Nếu tuyến giữa không đủ khả năng thu hồi bóng và bọc lót, đội tuyển Việt Nam sẽ dễ mất cân bằng khi gặp các đối thủ có tốc độ chuyển trạng thái cao.
Ngoài câu chuyện chiến thuật, việc sử dụng quá nhiều cầu thủ nhập tịch cũng đặt ra bài toán dài hạn cho bóng đá Việt Nam. HLV Nguyễn Tuấn Phong cho rằng đội tuyển quốc gia cần có sự điều tiết hợp lý, tránh để cầu thủ nội mất cơ hội phát triển, đặc biệt ở vị trí tiền đạo.
Theo ông, ở các giải đấu khu vực như AFF Cup hay FIFA ASEAN Cup, đội tuyển Việt Nam nên sử dụng xen kẽ giữa tiền đạo nội và nhập tịch. Ngược lại, tại sân chơi lớn như Asian Cup 2027, nơi Việt Nam phải đối đầu các đội bóng vượt trội về thể hình và đẳng cấp, việc tung ra bộ ba Xuân Son – Hoàng Hên – Tài Lộc là lựa chọn hợp lý hơn.
Suy cho cùng, nhập tịch không phải con đường tắt để thành công, mà chỉ là một phần trong chiến lược nâng tầm đội tuyển quốc gia. Nếu xây dựng được hệ thống vận hành phù hợp, bộ ba Xuân Son – Hoàng Hên – Tài Lộc hoàn toàn có thể trở thành hàng công đáng xem, hiệu quả, đưa “Những chiến binh sao vàng” đến những thành công mới.
Lần đầu tiên góp mặt tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đội tuyển Jordan được kỳ vọng sẽ tạo nên bất ngờ giống như những gì họ từng thể hiện tại Asian Cup 2023. Tuy nhiên, thực tế tại World Cup lại khắc nghiệt hơn nhiều. Sau trận thua 1-3 trước Úc ở ngày ra quân, thầy trò HLV Jamal Sellami tiếp tục gục ngã trước Algeria dù đã có thời điểm dẫn bàn.
Trên sân tại San Francisco, đội tuyển Jordan nhập cuộc đầy tự tin. Đại diện châu Á gây sức ép ngay từ những phút đầu và tạo ra không ít khó khăn cho hàng thủ Algeria. Nỗ lực của họ được đền đáp ở phút 36 khi Nizar Al Rashdan tận dụng tình huống lộn xộn trong vòng cấm để mở tỷ số, giúp đội tuyển Jordan bước vào giờ nghỉ với lợi thế dẫn trước 1-0.
Đáng chú ý, bàn thắng này giúp đội tuyển Jordan trở thành đội tân binh đầu tiên ghi bàn ở cả hai trận đầu tiên tại World Cup kể từ sau Bờ Biển Ngà năm 2006. Đây cũng là lần đầu tiên trong lịch sử đội bóng Tây Á vươn lên dẫn trước ở một trận đấu thuộc vòng chung kết World Cup.
Tuy nhiên, lợi thế mong manh ấy không được duy trì lâu. Bước sang hiệp hai, Algeria gia tăng sức ép mạnh mẽ bằng những pha tấn công liên tiếp. Dù thủ môn Yazid Abulaila có nhiều pha cứu thua xuất sắc, Jordan vẫn không thể đứng vững trước các tình huống cố định của đối thủ.
Phút 69, tiền đạo Nadhir Benbouali bật cao đánh đầu gỡ hòa 1-1 từ quả phạt góc của Riyad Mahrez. Đến phút 82, một tình huống bóng chết khác tiếp tục mang đến bước ngoặt. Sau pha lộn xộn trong vòng cấm, Amine Gouiri nhanh chân dứt điểm cận thành, ấn định chiến thắng 2-1 cho Algeria.
Thất bại thứ hai liên tiếp khiến đội tuyển Jordan trắng tay sau 2 lượt trận. Quan trọng hơn, họ đã lần lượt thua cả Áo lẫn Algeria - hai đối thủ cạnh tranh trực tiếp tại bảng J. Theo điều lệ World Cup 2026, thành tích đối đầu được xét ngay sau điểm số. Vì vậy, ngay cả trong trường hợp Jordan tạo nên cú sốc bằng cách đánh bại đương kim vô địch Argentina ở lượt cuối, họ vẫn chắc chắn xếp cuối bảng.
Điều đó đồng nghĩa Jordan trở thành đội tuyển châu Á đầu tiên bị loại tại World Cup 2026. Xét rộng ra, World Cup 2026 hiện đã có 4 đội sớm nói lời chia tay giải đấu gồm Haiti (bảng C), Thổ Nhĩ Kỳ (bảng D), Tunisia (bảng F) và mới nhất là Jordan (bảng J).
Ở lượt trận cuối diễn ra ngày 28.6, đội tuyển Jordan sẽ gặp Argentina trong trận đấu chỉ còn mang ý nghĩa danh dự. Trong khi đó, cuộc đối đầu giữa Algeria và Áo sẽ quyết định tấm vé còn lại của bảng J.
Dù Jordan đã chính thức dừng bước, châu Á vẫn còn 8 đại diện nuôi hy vọng tại World Cup 2026. Trong đó, Nhật Bản đang có lợi thế lớn ở bảng F sau màn trình diễn thuyết phục trước Tunisia và dẫn đầu bảng. Trong khi đó Hàn Quốc, Iran và Úc vẫn còn quyền tự quyết trước lượt đấu cuối. Còn lại, các đội tuyển Ả Rập Xê Út, Iraq, Qatar và tân binh Uzbekistan dù rơi vào tình thế khó khăn nhưng vẫn còn cơ hội tạo nên bất ngờ.
Tuyển bóng chuyền nữ U18 Việt Nam bước vào trận đấu với tâm thế buộc phải thắng để giành vé vào tứ kết. Tuy áp lực lớn, nhưng họ cũng không gặp quá nhiều vất vả khi đối thủ có trình độ kém khá xa.
Thậm chí trong set 1, đoàn quân của HLV Nguyễn Thị Ngọc Hoa áp đảo đến mức giành chiến thắng tới 25-6. Phụ công Trịnh Huỳnh Bảo Ngọc chơi đầy ấn tượng khi ghi đến 9 điểm và có nhiều tình huống chắn bóng hiệu quả.
Set 2 tiếp tục chứng kiến tuyển U18 Việt Nam vượt trội đối thủ bằng thắng lợi 25-11. Phải sang set 3, Ấn Độ mới có thể vượt qua được mốc 15 điểm.
Nguyên nhân đến từ việc U18 Việt Nam đã tạo ra những cách biệt quá lớn như 16-4, 19-7. Chính vì vậy, HLV Ngọc Hoa đã tạo điều kiện cho các VĐV dự bị vào sân.
Nhóm này cho thấy sự non kinh nghiệm thi đấu cùng tâm lý chưa vững. Vì vậy, họ có những tình huống xử lý lúng túng, thiếu ăn ý. Thậm chí không ít pha bóng các VĐV nhường nhau, không lao vào cứu bóng.
Nhờ đó mà có lúc khoảng cách bị rút ngắn đáng kể xuống còn 22-17. Nhưng với trình độ tốt hơn, tuyển bóng chuyền nữ U18 Việt Nam vẫn giành thắng lợi 25-19 ở set này.
Thắng lợi 3-0 chung cuộc giúp đoàn quân HLV Nguyễn Thị Ngọc Hoa tạm vươn lên trong top 2 bảng D. Dù có nhiều lợi thế, họ vẫn cần phải chờ kết quả trận đấu giữa Hàn Quốc và Đài Bắc Trung Hoa vào lúc 19h hôm nay để xác định thứ hạng.
Nếu không có bất ngờ nào và Hàn Quốc chiến thắng, thì tấm vé vào tứ kết chắc chắn thuộc về tuyển U18 Việt Nam. Trong trường hợp ngược lại, cả 3 đội sẽ phải xét chỉ số phụ để xác định thứ hạng chung cuộc của bảng D.
Nếu rơi khỏi top 2, đoàn quân HLV Ngọc Hoa vẫn ở lại giải đấu để thi đấu các trận phân hạng từ 9 - 16.
Ở trận đấu giữa đội tuyển Việt Nam gặp Malaysia tối 31.3, trên sân Thiên Trường (Ninh Bình), thuộc lượt về vòng loại thứ 3 Asian Cup 2027, HLV Kim Sang-sik sử dụng 3 tiền vệ gồm Hoàng Đức, Quang Hải và Hai Long trong đội hình xuất phát. Cả 3 người này đều chơi thiên về tấn công, không ai có sở trường phòng ngự. Cả 3 người đều chơi thiên về kỹ thuật, không mạnh về mặt cơ bắp. Họ không phải là dạng tiền vệ chuyên giành lại bóng từ trong chân đối phương, càng không có thói quen đá thấp, gần với các trung vệ của đội nhà.
Đây là chi tiết gây ngạc nhiên, vì vai trò của các tiền vệ phòng ngự rất quan trọng trong bóng đá hiện đại. Những tiền vệ dạng này sẽ làm nhiệm vụ phòng ngự từ xa, chuyên "dọn dẹp" những đường bóng "rớt" lại nơi tuyến giữa. Thiếu họ, các hệ thống chiến thuật dễ rơi vào tình trạng mất cân đối.
Nhưng tình trạng trên không xảy ra với đội tuyển Việt Nam. Dù sử dụng toàn bộ các tiền vệ trong đội hình xuất phát chơi thiên về tấn công, nhưng đội bóng của HLV Kim Sang-sik có trung vệ "thòng" Đỗ Duy Mạnh thường xuyên dâng cao, gần như đá với vai trò của 1 tiền vệ phòng ngự, trong nhiều thời điểm của trận gặp Malaysia ngày 31.3.
Duy Mạnh, thường xuyên có mặt đúng lúc, ngăn chặn những đường chuyền vượt tuyến của hàng thủ Malaysia lên phía trên. Ngoài ra, trung vệ đang khoác áo Hà Nội FC cũng thường là người có mặt đầu tiên, tranh chấp tay đôi với các cầu thủ tấn công của đội khách, mỗi khi họ vượt qua vòng tròn trung tâm.
Kỳ thực, trước khi trở thành 1 trong những trung vệ hàng đầu bóng đá Việt Nam, Đỗ Duy Mạnh từng thi đấu ở vị trí tiền vệ trung tâm, nên anh biết cách thức hoạt động của 1 tiền vệ trung tâm khi cần. Sau đó, trong hiệp 2, người thay vị trí của Duy Mạnh là trung vệ Đình Trọng cũng có thể chơi tương tự như Duy Mạnh, bởi Đình Trọng không ít lần thi đấu ở vị trí tiền vệ trung tâm ở CLB Công an Hà Nội.
Sự cơ động, sẵn sàng dâng cao của các trung vệ "thòng" Duy Mạnh và Đình Trọng đã "chia lửa" đáng kể cho các tiền vệ Hoàng Đức, Quang Hải và Hai Long ở khả năng phòng ngự từ xa.
Nguyên nhân thứ hai khiến Malaysia chưa khai thác được việc đội tuyển Việt Nam không dùng tiền vệ trung tâm thực thụ trong trận đấu ngày 31.3, đó là do hàng tấn công của đội tuyển Việt Nam trong trận đấu ấy quá mạnh so với đội bóng có biệt danh Harimau Malaya.
Những Xuân Son, Hoàng Hên đứng ngay phía trên Hoàng Đức, Quang Hải, Hai Long, lại được sự hỗ trợ của 2 cầu thủ chạy cánh Cap Pendant Quang Vinh (trái) và Trương Tiến Anh (phải) gây áp lực liên tục lên hàng thủ của đối phương, khiến cho đối thủ vất vả cản phá. Họ không còn nhiều thời gian để phản đòn. Đây có lẽ cũng là điều nằm trong tính toán của HLV Kim Sang-sik.
Trước những đối thủ yếu hơn, có thể vị HLV người Hàn Quốc sẽ bố trí đội hình thiên về tấn công như thế, ở các giải sắp tới như AFF Cup 2026 (từ ngày 24.7 – 26.8) và FIFA ASEAN Cup 2026 (dự kiến diễn ra từ tháng 9 – 10), để tăng cường khả năng săn bàn cho đội nhà. Còn trước những đội có thực lực ngang ngửa, hoặc trước những đội mạnh hơn, HLV Kim Sang-sik sẽ sử dụng 1 tiền vệ trung tâm thực thụ đứng trong đội hình, nhằm tạo ra sự an toàn. Những thử nghiệm vừa qua một lần nữa phản ánh sự biến hóa trong cách dùng người và vận hành lối chơi của ông Kim.