2 năm trước, đội tuyển Việt Nam xưng vương ASEAN Cup 2024 nhờ dấu ấn đậm nét của Nguyễn Xuân Son.
Chân sút sinh năm 1997 “chấp” các đối thủ 3 trận vòng bảng, nhưng vẫn đoạt ngôi vua phá lưới với 7 bàn. Xuân Son không chỉ ghi bàn đều đặn, mà anh còn là ngọn hải đăng soi đường, gồng gánh cả “đầu vào”, tức là khâu triển khai bóng và tạo cơ hội, lẫn “đầu ra” bàn thắng.
Xuân Son chạy chỗ làm tường và hút người, cầm bóng phối hợp, kiến tạo lẫn ghi bàn. Một tiền đạo… tất cả trong một đã giúp đội tuyển Việt Nam ghi tới 10 bàn ở bán kết và chung kết ASEAN Cup 2024. “Ban huấn luyện dặn cầu thủ rằng cứ tình huống khó thì chuyền cho Son”, một tuyển thủ chia sẻ. Mặt trái của sự phụ thuộc, là khi Xuân Son chấn thương, khoảng trống trên hàng công lộ ra, khiến đội tuyển Việt Nam từng ghi bàn “nhỏ giọt” vòng loại ở Asian Cup.
Tuy nhiên, HLV Kim Sang-sik lập tức có nguồn nhiên liệu mới để nạp đầy cỗ máy tấn công. Xuân Son đã trở lại với 15 bàn trong 19 trận ở lượt về cùng Nam Định, rồi ghi tiếp 3 bàn trong 2 trận gần nhất cho đội tuyển Việt Nam. Xuân Son càng lợi hại hơn nhờ được tiếp bóng thường xuyên, bởi hai nhân tố ngoại binh nhập tịch khác: Hoàng Hên và Tài Lộc. Trong khi Hoàng Hên đã cùng Xuân Son hợp thành bộ đôi hoàn hảo đưa Nam Định lên đỉnh cao V-League 2023-2024, Tài Lộc cũng tìm thấy sự thấu hiểu với Xuân Son. Ở trận thắng Myanmar, Tài Lộc làm tường nhả bóng vừa vặn cho Xuân Son vung chân dứt điểm thành bàn.
Với bộ ba gốc Brazil vừa độc lập tác chiến tốt, vừa phối hợp ăn ý và tìm thấy nhau chỉ bằng những cái liếc mắt, HLV Kim Sang-sik nắm trong tay hàng công chưa từng có. Đây là “cỗ máy” tấn công được xây dựng không riêng cho ASEAN Cup, mà còn chuẩn bị cho FIFA ASEAN Cup vào tháng 9-10, cùng Asian Cup 2027 diễn ra đầu năm sau.
Đội tuyển Việt Nam mạnh lên không chỉ nhờ bộ ba Son – Hên – Lộc. Ông Kim còn có nhân tố trẻ, tạo đột biến tốt như Đình Bắc trong vai trò rê dắt càn lướt và khuấy đảo, đồng thời trở thành nguồn ghi bàn khi cần nhờ tư duy chạy chỗ dứt điểm được nâng tầm dưới bàn tay HLV Alexandre Polking.
Đội tuyển Việt Nam cũng có đôi cánh chất lượng, với Văn Hậu giỏi leo biên ở cánh trái và Tiến Anh tạt bóng, xâm nhập tốt ở cánh phải. Tiến Anh đã có 4 kiến tạo trong 2 trận gần nhất, còn Văn Hậu thổi luồng gió mới cho hành lang biên ở những pha chạy chỗ kéo giãn đội hình tốt, giúp đồng đội có khoảng trống bên trong.
Ở tuyến giữa, ông Kim mạnh dạn “cắt bỏ” vị trí tiền vệ phòng ngự, để xếp Hoàng Đức đá cạnh Quang Hải. Trong khi Hoàng Đức điều phối nhịp nhàng, có các pha chuyền xuyên tuyến, giữ bóng thoát pressing tốt, Quang Hải là “suối nguồn sáng tạo” với nhãn quan tốt, có thể mở ra khoảng trống chỉ bằng một đường chuyền.
Nhìn vào hàng tiền vệ, có thể quan sát triết lý mới mẻ của HLV Kim Sang-sik. Đội tuyển Việt Nam sẽ áp đặt, lấy tấn công làm phòng ngự và kiểm soát trận đấu để khống chế đối thủ. Đây là cách tiếp cận rất mới, khác hẳn các kỳ ASEAN Cup trước đây. Việt Nam vô địch năm 2008 và 2018 nhờ lối đá chặt chẽ, thực dụng và chắt chiu, đăng quang năm 2024 nhờ Xuân Son tỏa sáng. Còn tại ASEAN Cup 2026, sẽ là phiên bản giàu sức tấn công và chủ động hơn.
Tất nhiên, đội tuyển Việt Nam vẫn có thể phòng ngự chặt chẽ khi cần. Nhưng, trong bối cảnh trung vệ đội trưởng Duy Mạnh chấn thương, hàng thủ mỏng hiện tại cần được giảm gánh nặng, bằng việc hàng công áp đặt tốt hơn, không cho đối thủ có bóng để chơi.
Sự chuyển dịch sang hướng chủ động và kiểm soát cũng phù hợp xu thế, nếu đội tuyển Việt Nam muốn vươn ra châu Á, hay xa hơn, là tiến xa tại vòng loại World Cup 2030.
Tây Ban Nha giữ nguyên đội hình xuất phát so với trận thắng Áo ở vòng 32 đội. Họ là đội duy nhất chưa bị thủng lưới tại World Cup 2026. Hàng thủ sẽ tiếp tục là chỗ dựa của nhà vô địch châu Âu ở trận này.
Phía đối diện, Ronaldo tiếp tục dẫn dắt hàng công Bồ Đào Nha, hỗ trợ anh là Joao Felix (trái) và Pedro Neto (phải). Bruno đá hộ công và sẽ là "trạm trung chuyển bóng" nếu Bồ Đào Nha chơi phòng ngự phản công.
THÔNG TIN TRƯỚC TRẬN:
Trận "derby bán đảo Iberia" luôn là một trong những cặp đấu kinh điển và đáng chờ đợi nhất của bóng đá thế giới. Tại World Cup 2026, lá thăm đã đưa Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha sớm chạm trán nhau, hứa hẹn tạo nên một màn so tài nảy lửa trên sân Dallas (Texas, Mỹ).
Đoàn quân của HLV Luis de la Fuente đang cho thấy bóng dáng của một ứng viên vô địch thực thụ. Tây Ban Nha tiến vào vòng 16 đội với thành tích vô cùng ấn tượng khi chưa để thủng lưới bàn nào từ đầu giải và ghi tới 8 bàn thắng sau 4 trận.
Ở vòng trước, "La Roja" đã có một màn trình diễn áp đảo trước Áo để giành chiến thắng thuyết phục 3-0 nhờ cú đúp của Mikel Oyarzabal và pha lập công của Pedro Porro.
Lối chơi kiểm soát bóng chặt chẽ kết hợp với sự cơ động của các ngôi sao trẻ đang giúp Tây Ban Nha thi đấu ấn tượng. Dù vậy, đối đầu với Bồ Đào Nha sẽ là thử thách thực sự lớn đầu tiên của họ.
Trái ngược với sự áp đảo của đối thủ, Bồ Đào Nha đã phải trải qua 90 phút vô cùng nhọc nhằn trước Croatia ở vòng 32 đội. Dù bị dẫn trước, bản lĩnh của "Selecao châu Âu" đã lên tiếng đúng lúc với quả phạt đền thành công của Cristiano Ronaldo và bàn thắng của Goncalo Ramos ở phút bù giờ để khép lại thắng lợi 2-1.
Sự chú ý đổ dồn vào siêu sao 41 tuổi Cristiano Ronaldo. Nhiều chuyên gia bóng đá, trong đó có cựu danh thủ Chris Sutton, nhận định rằng sự hiện diện của anh có phần làm giảm đi tốc độ và sức mạnh tập thể của Bồ Đào Nha.
Dù vậy, lịch sử chỉ ra rằng Ronaldo luôn biết cách tỏa sáng trong các cuộc đối đầu với Tây Ban Nha, điển hình là cú hat-trick tại World Cup 2018 hay chiến thắng tại Nations League một năm trước.
Bên cạnh siêu sao 41 tuổi, HLV Roberto Martinez còn đang sở hữu một đội hình có chiều sâu đáng nể với những nhân tố sẵn sàng bùng nổ từ băng ghế dự bị như Rafael Leao hay Goncalo Ramos.
Sự đa dạng trong các phương án tiếp cận khung thành sẽ là chìa khóa để Bồ Đào Nha tìm kiếm cơ hội trước hàng thủ kiên cố chưa từng bị thủng lưới của Tây Ban Nha.
Với sức mạnh của hai đội, 90 phút sắp tới hứa hẹn là cuộc đối đầu căng thẳng, hấp dẫn và kịch tính.
Hôm nay (4.4), Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM 2026 diễn ra chặng đua thứ 2 từ Phú Thọ về Hà Nội chứng kiến nỗ lực đáng khen của tay đua Trần Tuấn Kiệt cùng đội Công an TP.HCM.
Sau chặng mở màn chưa như mong đợi, Trần Tuấn Kiệt cùng các đồng đội bung sức mạnh mẽ nhằm tìm kiếm các danh hiệu. Ngay ở điểm rút dọc đường đầu tiên, Trần Tuấn Kiệt đã ghi dấu ấn với cú nước rút mạnh mẽ, giành chiến thắng. Sau đó anh không may bị ngã nhưng kịp trở lại và bùng nổ khi vượt qua Nguyễn Văn Bình (TP.HCM New Group), giành chiến thắng chặng. Nhờ đó tay đua quê Đồng Tháp vươn lên chiếm danh hiệu áo xanh - vua nước rút từ tay Sergei Kulikov (Tập đoàn Lộc Trời An Giang). Ngoài danh hiệu áo xanh của Trần Tuấn Kiệt, đội Công an TP.HCM còn bước lên bục cao nhất ở nội dung đồng đội.
Nỗ lực đến cạn kiệt sức lực khiến Nguyễn Tuấn Kiệt bị căng cơ ngay sau khi về đích. Trần Tuấn Kiệt chia sẻ: "Cảm ơn tập thể đội Công an TP.HCM đã hỗ trợ cho tôi ở chặng đua hôm nay. Sau khi ngã xe sau sprint 1, tôi bị đau nhưng kịp quay trở lại đoàn đông. Khi gần về đích, tôi được các đồng đội hỗ trợ đưa vào vị trí thuận lợi để tung nước rút. Trong tầm 300 m cuối chỉ nhìn về vạch đích và tung nước rút chứ không quan tâm đến các đối thủ".
Chặng 2 Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM cũng chứng kiến nỗ lực đáng khen của tay đua trẻ Lâm Gia Hào (Đồng Tháp 2) khi về hạng ba ở điểm rút giải thưởng dọc đường đầu tiên và hạng nhì điểm rút giải thưởng dọc đường thứ hai, Kết quả này giúp Lâm Gia Hào đoạt danh hiệu áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc từ tay Tạ Tuấn Vũ (Quân khu 7). Danh hiệu áo cam dành cho tay đua Việt Nam xuất sắc nhất cũng đổi chủ. Với thành tích về hạng nhì chặng, tay đua Nguyễn Văn Bình chiếm được áo cam của Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7).
Trong khi đó để mất áo xanh về tay Trần Tuấn Kiệt nhưng Sergei Kulikov (Tập đoàn Lộc Trời An Giang) bảo vệ thành công danh hiệu áo vàng sau 2 chặng. Tuy nhiên cách biệt giữa anh với tay đua xếp sau là Nguyễn Văn Bình chỉ còn vỏn vẹn 2 giây.
Ngày 5.4, các tay đua tranh tài chặng 3 Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM với vòng đua hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), cự ly thi đấu dài 42,5 km.
Nếu không có bất ngờ nào xảy ra, "đại chiến" giữa Argentina và Tây Ban Nha sẽ được mở màn với một cột mốc lịch sử.
Đó là lần đầu tiên có một cầu thủ xuất hiện trong đội hình xuất phát của 3 trận chung kết World Cup. Người được nhắc đến hiển nhiên là Messi.
Trước Messi, Pele từng đá chính ở 2 trận chung kết World Cup (1958 và 1970), còn Cafu góp mặt ở chung kết 3 kỳ World Cup (1994, 1998 và 2002), nhưng không phải trận nào cũng đá chính.
Cột mốc lịch sử của Messi đơn giản chỉ phản ánh một phần sự vĩ đại nơi anh, người tỏa sáng miệt mài 7 trận đã qua của tuyển Argentina tại World Cup 2026.
Ngày qua ngày, người hâm mộ chờ đợi Messi "hết pin", nhưng siêu sao 39 tuổi vẫn duy trì nguồn năng lượng đáng nể.
Messi hứa hẹn cũng sẽ là sự khác biệt trong trận chung kết, một cuộc so tài mang tính "derby bóng đá Latin".
Quá nhiều điểm tương đồng giữa hai nền bóng đá Tây Ban Nha - Argentina. Từ vị trí HLV - khi Lionel Scaloni thậm chí sinh sống tại Tây Ban Nha, các cầu thủ Argentina - với quá nửa đội hình đã hoặc đang chơi bóng tại La Liga, cho đến siêu sao số một của đội, một người trưởng thành từ lò đào tạo La Masia của Barca.
Khi hai nền bóng đá có quá nhiều điểm tương đồng, những chi tiết nhỏ hứa hẹn sẽ tạo nên khác biệt.
Tây Ban Nha sở hữu lợi thế đáng kể ở trận này khi họ được nghỉ nhiều hơn một ngày. Không chỉ vậy, Argentina còn đến New York trễ vì thời tiết.
Từ World Cup 2014 đến 2022, đội thắng trận bán kết đầu tiên - tức được nghỉ nhiều hơn một ngày, luôn là đội lên ngôi vô địch.
Tây Ban Nha có lợi thế về thể lực, cũng được đánh giá cao hơn về chất lượng kỹ thuật và trình độ của các cầu thủ nói chung.
Dễ hiểu vì sao Yamal cùng các đồng đội cũng được đánh giá là "kèo trên" ở trận này. Các chuyên trang thống kê như Sports Mole hay Opta đều nghiêng về Tây Ban Nha khi đưa ra xác suất thắng trận.
Nhưng mặt khác, Argentina lại sở hữu những cái tên giàu tính đột phá. Không chỉ có Messi, dàn tiền vệ gồm Enzo Fernandez, Mac Allister luôn chực chờ bùng nổ, và Julian Alvarez, Lautaro Martinez cũng đang lấy lại bản năng săn bàn.
Ở phía đối diện, Tây Ban Nha có khối đội hình đồng đều nhưng lại đang thiếu đi chất bùng nổ cá nhân. Yamal chỉ đang chơi tròn vai ở kỳ World Cup năm nay, và thậm chí còn bị chấn thương nhẹ sau trận bán kết.
HLV De La Fuente nhiều khả năng sẽ giữ nguyên đội hình đá chính trước Pháp ở trận này. Trong khi đó, người hâm mộ Argentina đang hồi hộp chờ đợi ông Scaloni sẽ sử dụng "quân bài" bất ngờ nào ở trận này.
Ở trận bán kết, Giuliano Simeone là cái tên bất ngờ được ông Scaloni đưa vào đội hình đá chính. Không loại trừ Argentina sẽ tiếp tục sử dụng những nhân tố mới ở chung kết.
Dự đoán của báo Tuổi Trẻ: Argentina thắng 1-0 trong hiệp 1, thắng 2-0 chung cuộc.