Ngày 5/11/2024, Tong Lianjie, 40 tuổi, ở Hàng Châu, thợ lặn kỹ thuật và chuyên viên cứu hộ đường thủy gặp tai nạn trong một lần làm nhiệm vụ. Anh mắc bệnh giảm áp, biến chứng do áp suất thay đổi đột ngột khiến khí nitơ trong cơ thể tạo thành bọt khí, gây tắc mạch máu và tổn thương tủy sống. Sau nhiều ngày cấp cứu, Tong giữ được mạng sống nhưng bị liệt toàn thân.
Nhận tin dữ, Beibei, bạn gái Tong, lập tức lao đến bệnh viện. “Việc giành giật lại mạng sống cho anh ấy đã gần như vắt kiệt mọi sức lực của tôi”, cô kể.
Hơn 10 năm qua, Tong tham gia hàng trăm nhiệm vụ tìm kiếm người mất tích trên sông nước và vùng núi. Anh đã lặn hơn 4.000 lần, chụp 30.000 bức ảnh và quay 150 giờ video về những ngôi làng cổ chìm dưới đáy hồ Thiên Đảo.
Từ một người thường xuyên vác 50 kg thiết bị băng rừng lội suối, Tong nằm liệt giường, cắm đầy ống truyền. Cú sốc khiến anh không thiết sống. “Tôi cảm thấy việc được cứu sống là một sự tra tấn”, anh kể về những ngày đầu tỉnh dậy trong phòng hồi sức tích cực.
“Nước mắt không đổi lại được mạng sống. Tôi không thể nhìn người mình yêu, một người từng làm biết bao việc tốt, lại nhụt chí và buông xuôi”, Beibei nói.
Từ đó, cô trở thành “huấn luyện viên” của Tong. Mỗi ngày, Beibei theo sát từng buổi phục hồi chức năng. Những hôm không có mặt ở bệnh viện, cô gọi video để kiểm tra tiến độ. Chỉ riêng động tác nâng cổ tay, cô yêu cầu anh tập hàng chục nghìn lần. Khi thấy anh cử động được ngón tay, nhấc cánh tay hay lần đầu tự xúc cơm ăn, cô là người vui nhất.
Beibei biến căn nhà thành phòng tập chuyên nghiệp với xe đạp, máy hỗ trợ đứng và thiết bị kích thích cơ. Để Tong ra ngoài, cô mua máy leo cầu thang, lắp bộ trợ lực điện cho xe lăn. “Tôi coi anh ấy như một người bình thường”, Beibei nói. “Vì từng nhìn thấy anh đứng trên đỉnh cao, tôi tin anh vẫn có thể leo lên đó một lần nữa”.
Dưới sự đốc thúc của bạn gái, mỗi ngày Tong tập luyện 6-8 tiếng. Anh cho biết có lần đánh rơi điều khiển tivi, anh phải dùng chân và miệng xoay xở mới nhặt lên được. “Những việc trước đây dễ như trở bàn tay, giờ khó hơn hái sao trên trời”, Tong nói.
Không chỉ đau đớn thể xác, sự tuyệt vọng thỉnh thoảng lại bủa vây cựu lính cứu hỏa khi đối diện với rào cản xã hội. Lần đầu ra ngoài mướn taxi, anh phải nghe lời cằn nhằn của tài xế: “Ngồi xe lăn thì ra đường làm gì”. Lần khác, anh háo hức mang flycam ra quay nhưng thiết bị rơi vỡ ngay lần cất cánh đầu tiên vì đôi tay quá vụng về.
Những đợt nhiễm trùng đường tiết niệu, đau dây thần kinh liên tiếp kéo đến, Beibei vẫn kiên nhẫn túc trực chăm sóc. Sự tận tụy ấy dần hồi sinh khao khát sống của Tong. Trên mạng xã hội, anh đổi tên thành “Thợ lặn bốn bánh”.
Tháng 10/2025, với sự hỗ trợ của bạn bè và người yêu, Tong thực hiện chuyến lặn đầu tiên sau tai nạn tại một trung tâm dưới nước. “Ở dưới nước, tôi được tự do. Tôi có thể quên đi đôi chân của mình và chỉ dùng tay để quạt”, anh kể.
Tong Lianjie hiện đặt mục tiêu có thể tự lo cho bản thân, học lái xe và tiếp tục trở lại dưới nước. “Trải qua vô vàn đau khổ và gian truân, con người sẽ thực sự trưởng thành”, cựu lính cứu hộ nói.
Năm 2023, Zhang Yu, 26 tuổi, rời thành phố Vô Tích về quê nhà ở thị trấn Mã Lăng Sơn, tỉnh Giang Tô. Trước đó, anh giao hàng tại thành phố Túc Thiên lân cận nhưng bỏ việc do áp lực thời gian.
Thị trấn Mã Lăng Sơn có diện tích 95 km2 với hơn 51.000 dân. Tại đây có một khu vực bán đồ ăn với khoảng 30 cửa hàng và hơn 50 sạp hàng. Zhang nhận thấy các cơ sở kinh doanh này không có dịch vụ giao nhận nên bắt đầu dùng xe máy điện để giao đồ ăn.
Phạm vi hoạt động của anh nằm trong khu vực dài 5 km và rộng 3 km. Người gọi đồ ăn tại thị trấn chủ yếu gồm tiểu thương và người lao động xa quê đặt hàng cho gia đình. Nhiều người lớn tuổi và trẻ em trong thị trấn nhận đồ uống, bánh kem do người thân gửi về qua dịch vụ của anh.
Tại quê nhà, Zhang không phải chạy đua với thời gian hay chờ đèn giao thông. Anh vừa làm việc vừa quan sát thời tiết và nhận đồ uống từ khách quen. "Ở đây, khách hàng thường cảm thông, chờ đợi khi đơn hàng đến chậm", Zhang nói.
Khó khăn lớn nhất tại nông thôn là nhà không có số. Zhang tìm địa chỉ dựa theo mô tả của khách kiểu: Hẻm cạnh quán thịt nướng, đi về phía nam đến cuối đường, rẽ về phía đông 10 m, để đồ trên nắp giếng thứ ba.
Khi các nền tảng giao nhận đồ ăn như Meituan, JD mở rộng về vùng nông thôn, Zhang thầu quyền đại lý khu vực. Một mình anh đóng ba vai trò gồm nhà thầu, trạm trưởng và người giao hàng. Hiện anh duy trì khoảng 50 đơn mỗi ngày và thuyết phục được 70% số quán ăn tham gia ứng dụng. Một số quán không hợp tác do chủ không biết chữ, hoặc do thanh niên trong làng ngại gọi đồ ăn sẵn vì sợ gia đình đánh giá.
Tuy nhiên, mật độ dân cư thưa thớt khiến việc mở rộng mạng lưới gặp khó. Zhang cho biết, nếu thuê người, thu nhập 10.000 tệ (38 triệu đồng) một tháng của anh sẽ phải chia đôi, trong khi thù lao giao hàng tại làng xã chưa tới 20 tệ (80.000 đồng) mỗi giờ.
Zhang làm việc liên tục không nghỉ phép. Anh giải thích, nếu khách hàng đặt đơn không thành công nhiều lần, họ sẽ xóa ứng dụng và ảnh hưởng trực tiếp đến doanh thu. Trong tương lai, anh lên kế hoạch kết hợp việc giao hàng với dịch vụ mua hộ hàng hóa và sửa chữa điện nước cơ bản cho người dân.
Zhang Yu không phải shipper "cô đơn" nhất Trung Quốc. Tại huyện Mặc Thoát (Tây Tạng), Huang Kaihong một mình phục vụ gần 15.000 dân. Từ năm 2024, mỗi ngày anh xử lý 200 đơn hàng giữa địa hình hiểm trở dưới chân dãy Himalaya.
Chàng trai 24 tuổi quê Tứ Xuyên từng làm công nhân tại Tô Châu nhưng sớm bỏ việc do không chịu nổi sự gò bó của nhà máy. "Tính tôi không thể ngồi yên một chỗ", Huang nói về quyết định tìm về vùng núi rừng. Tháng 7/2024, anh chất xe máy cùng nhu yếu phẩm lên xe tải nhỏ, vượt 8 tiếng đường đèo đến Mặc Thoát khởi nghiệp ngay khi biết nơi này cần người xây dựng hệ thống giao nhận.
Giải đấu là hoạt động thiết thực chào mừng thành công Đại hội XIV Công đoàn Việt Nam, đồng thời tạo sân chơi lành mạnh, bổ ích cho đoàn viên, công nhân lao động sau những giờ làm việc tại nhà máy, phân xưởng. Đây cũng là dịp để các doanh nghiệp, công đoàn cơ sở và người lao động trong KCN Quang Minh tăng cường giao lưu, thắt chặt tinh thần đoàn kết, xây dựng môi trường làm việc năng động, gắn bó.
Dự lễ khai mạc có đồng chí Nguyễn Đình Thắng - Ủy viên Ban Thường vụ Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, Ủy viên Ban Thường vụ Liên đoàn Lao động Thành phố Hà Nội, Chủ tịch Công đoàn các Khu Công nghệ cao và Khu Công nghiệp Thành phố Hà Nội; đại diện Công đoàn xã Quang Minh; đại diện Công an địa phương; lãnh đạo các doanh nghiệp; các đơn vị tài trợ, đơn vị đồng hành; cùng Ban Tổ chức, tổ trọng tài, 16 đội bóng và đông đảo đoàn viên, người lao động đến tham dự và cổ vũ giải đấu.
Lễ khai mạc được tổ chức trang trọng với các nghi thức chào cờ, phát biểu khai mạc, phát biểu chỉ đạo của lãnh đạo Công đoàn cấp trên, tuyên thệ của đại diện vận động viên và tổ trọng tài. Ban Tổ chức cũng đã trao hoa và cờ lưu niệm tri ân các đơn vị tài trợ, đơn vị đồng hành; đồng thời trao cờ lưu niệm cho 16 đội bóng tham dự giải.
Phát biểu khai mạc, đồng chí Nguyễn Thị Hiền - Chủ tịch Công đoàn Công ty TNHH CMS VINA, Trưởng Ban Tổ chức giải nhấn mạnh: Giải bóng đá không chỉ là sân chơi thể thao lành mạnh dành cho đoàn viên, người lao động mà còn là cầu nối tăng cường sự giao lưu, đoàn kết giữa các doanh nghiệp; góp phần xây dựng môi trường làm việc năng động, gắn bó và phát triển bền vững trong Khu công nghiệp Quang Minh.
Phát biểu tại buổi lễ, đồng chí Nguyễn Đình Thắng ghi nhận và biểu dương những nỗ lực của Ban Tổ chức trong việc duy trì, phát triển phong trào thể dục thể thao trong công nhân lao động; đồng thời đánh giá cao tinh thần hưởng ứng của các doanh nghiệp và mong muốn giải đấu sẽ tiếp tục được duy trì, trở thành hoạt động thường niên có ý nghĩa thiết thực, góp phần chăm lo đời sống vật chất và tinh thần cho đoàn viên, người lao động.
Theo Ban Tổ chức, Giải bóng đá Công đoàn các công ty KCN Quang Minh lần thứ II năm 2026 quy tụ 16 đội bóng, được chia thành 4 bảng. Bảng A gồm CP HTMP Việt Nam, AESC, CMS Vina và Cơ khí HTMP Việt Nam. Bảng B gồm Nidec, Khóa Huy Hoàng, Dongshin và Muto. Bảng C gồm SEEV, Elentec Hà Nội, Energy Elentec Việt Nam và CWT. Bảng D gồm Longcheer, Photon Vina, IRC và Varroc.
Giải bóng đá Khu công nghiệp Quang Minh lần thứ II không chỉ là sân chơi thể thao dành cho cán bộ, công nhân viên mà còn là dịp để các doanh nghiệp tăng cường giao lưu, kết nối, chia sẻ kinh nghiệm và xây dựng mối quan hệ hợp tác bền vững. Qua đó góp phần phát huy tinh thần đoàn kết tập thể, khuyến khích người lao động rèn luyện thể chất, nâng cao sức khỏe để phục vụ tốt hơn cho công việc và cuộc sống.
Các đội thi đấu vòng bảng trong các ngày 28/6, 5/7 và 12/7. Vòng tứ kết diễn ra ngày 19/7, vòng bán kết diễn ra ngày 26/7. Trận tranh giải ba và trận chung kết được tổ chức ngày 2/8/2026, sau đó là lễ trao giải và bế mạc. Các trận đấu được livestream, quay phát nhằm phục vụ đoàn viên, người lao động và cổ động viên tiện theo dõi, cổ vũ cho đội bóng của đơn vị mình.
Ngay sau lễ khai mạc, các trận đấu đầu tiên đã diễn ra trong không khí quyết liệt nhưng fair-play. Những pha bóng đẹp, tinh thần thi đấu nhiệt huyết và sự cổ vũ văn minh từ khán giả đã tạo nên hình ảnh tích cực cho giải đấu. Đây là nền tảng để phong trào thể dục thể thao trong KCN Quang Minh tiếp tục được duy trì, mở rộng và trở thành hoạt động thường niên có sức lan tỏa.
Việc tổ chức giải đấu trong thời điểm cao điểm sản xuất, kinh doanh cũng cho thấy sự quan tâm của tổ chức Công đoàn và doanh nghiệp đối với đời sống tinh thần của người lao động. Bên cạnh nhiệm vụ chăm lo việc làm, thu nhập và phúc lợi, các hoạt động văn hóa, thể thao là yếu tố quan trọng giúp công nhân lao động cân bằng cuộc sống, nâng cao sức khỏe, thêm gắn bó với tập thể. Qua mỗi trận đấu, tinh thần đồng đội, sự sẻ chia và ý thức kỷ luật tiếp tục được bồi đắp, tạo động lực cho người lao động.
Ở Úc, luật quy định các nền tảng mạng xã hội phải bảo đảm người dưới 16 tuổi không tạo được tài khoản. Doanh nghiệp không tuân thủ sẽ chịu mức phạt tài chính lên tới hàng chục triệu đô la Úc. Đây là cấu trúc trách nhiệm pháp lý có khả năng tạo sức ép thực sự lên doanh nghiệp, điều mà một lệnh cấm áp dụng cho trẻ em không thể làm được.
Tại Việt Nam, Luật An ninh mạng 2018 buộc doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trên không gian mạng phải kiểm soát, ngăn chặn và xóa bỏ thông tin gây nguy hại cho trẻ em.
Nghị định 147/2024 yêu cầu nền tảng xác thực tài khoản người dùng tại Việt Nam, đồng thời quy định trẻ em dưới 16 tuổi muốn sử dụng mạng xã hội thì cha mẹ hoặc người giám hộ phải đăng ký bằng thông tin của mình và chịu trách nhiệm giám sát. Khung pháp lý đã quy định trách nhiệm rõ ràng, gồm doanh nghiệp và phụ huynh chứ không phải trẻ em.
Sau hơn 16 tháng kể từ khi Nghị định 147 có hiệu lực, chưa có báo cáo công khai nào về tỉ lệ tài khoản trẻ em tại Việt Nam đã được xác thực đúng quy định trên các nền tảng xuyên biên giới, cũng chưa có số liệu định lượng về xử lý vi phạm đối với nền tảng không tuân thủ.
Trong khi đó mức chế tài hành chính áp dụng cho nền tảng vi phạm hiện chỉ ở khoảng vài chục triệu đồng cho mỗi hành vi. Đây là một con số khó tạo sức răn đe đối với các tập đoàn công nghệ doanh thu hàng tỉ đô.
Một đề xuất nghiêm túc về bảo vệ trẻ em do đó cần đi vào bốn điểm chính.
Thứ nhất, nâng đáng kể mức chế tài tài chính đối với nền tảng không tuân thủ nghĩa vụ xác thực độ tuổi và kiểm soát nội dung gây hại cho trẻ.
Thứ hai, ban hành tiêu chí kỹ thuật cụ thể về biện pháp hợp lý mà nền tảng phải áp dụng thay vì để doanh nghiệp tự diễn giải.
Thứ ba, thiết lập cơ chế minh bạch số liệu thực thi định kỳ.
Thứ tư, xây dựng kênh khiếu nại độc lập để phụ huynh có thể yêu cầu nền tảng hành động và được cơ quan quản lý nhà nước hỗ trợ khi nền tảng phớt lờ.
Trẻ em cần người lớn, từ cha mẹ, doanh nghiệp đến cơ quan quản lý, làm xong phần việc của người lớn.