Để tăng cường kiểm soát an toàn thực phẩm trong trường học từ năm học 2026-2027, UBND xã, phường ở Hà Nội phải chỉ đạo các trường thành lập tổ tự giám sát an toàn thực phẩm, huy động sự tham gia của đại diện cha mẹ học sinh để theo dõi thường xuyên quá trình nhập thực phẩm, sơ chế và chế biến hàng ngày.
Nội dung này được nêu trong hướng dẫn đảm bảo an toàn thực phẩm trong công tác tổ chức bữa ăn bán trú tại các cơ sở giáo dục mầm non và giáo dục phổ thông (trường học) trên địa bàn năm học 2026-2027, do Ban Chỉ đạo công tác An toàn thực phẩm (UBND TP Hà Nội) vừa ban hành.
Bên cạnh đó, các trường có tổ chức bữa ăn bán trú phải xây dựng kịch bản, phương án xử lý khi xảy ra ngộ độc thực phẩm hoặc khi nhà cung cấp không còn đáp ứng các điều kiện theo quy định.
Theo đó, khi xảy ra ngộ độc thực phẩm hoặc phát hiện nhà cung cấp không bảo đảm điều kiện an toàn thực phẩm, các trường phải kịp thời báo cáo UBND xã, phường để được chỉ đạo, xử lý.
Đồng thời, nhà trường phải phối hợp với chính quyền địa phương triển khai phương án dự phòng nhằm bảo đảm việc cung cấp suất ăn cho học sinh không bị gián đoạn khi buộc phải tạm dừng, chấm dứt hoặc thay thế nhà cung cấp.
Các trường phải công khai thực đơn, thông tin về cơ sở cung cấp thực phẩm và phối hợp với cha mẹ học sinh trong giám sát công tác bảo đảm an toàn thực phẩm.
Đối với các cơ sở giáo dục ngoài công lập không thuộc diện được ngân sách thành phố hỗ trợ kinh phí bữa ăn bán trú, khi thay đổi nhà cung cấp, nhà trường phải thông báo theo quy định.
Trong trường hợp phát hiện nhà cung cấp có dấu hiệu vi phạm hoặc xảy ra nguy cơ mất an toàn thực phẩm, các trường phải kịp thời báo cáo UBND xã, phường, Sở Giáo dục và Đào tạo và cơ quan có thẩm quyền để được hướng dẫn, xử lý.
Hà Nội đang sắp xếp lại hệ thống trường học, nhiều trường dự kiến được tổ chức theo mô hình đa cơ sở hoặc liên cấp, vì vậy việc quản lý bữa ăn bán trú cũng phải được thực hiện thống nhất trong kế hoạch chung của nhà trường.
Theo đó, hiệu trưởng chịu trách nhiệm chung đối với toàn bộ công tác tổ chức bữa ăn bán trú, đồng thời phải phân công rõ người phụ trách tại từng phân hiệu, điểm trường để bảo đảm công tác giám sát, xử lý tình huống, truy xuất nguồn gốc thực phẩm và duy trì chất lượng bữa ăn cho học sinh trên toàn hệ thống trường.
Với cơ chế mới theo hướng dẫn của UBND TP Hà Nội, trách nhiệm quản lý bữa ăn bán trú được phân định rõ hơn giữa chính quyền địa phương và nhà trường.
UBND xã, phường chịu trách nhiệm quản lý, lựa chọn và giám sát nhà cung cấp; còn các cơ sở giáo dục tập trung thực hiện đúng quy trình tổ chức bữa ăn, giám sát việc thực hiện hợp đồng, kiểm thực, lưu mẫu thức ăn, phối hợp với phụ huynh và kịp thời báo cáo khi phát sinh nguy cơ mất an toàn thực phẩm.
Thí sinh muốn đăng ký vào các trường thành viên ĐH Quốc gia TP.HCM cần lưu ý các thành phần điểm bắt buộc trong công thức tính điểm xét tuyển.
Năm nay các trường thành viên của ĐH Quốc gia TP.HCM không còn tuyển sinh theo các phương thức tách biệt mà chuyển sang xét tuyển tổng hợp. Phương thức này sử dụng đồng thời nhiều nguồn dữ liệu đầu vào gồm điểm thi tốt nghiệp THPT, điểm kỳ thi đánh giá năng lực ĐH Quốc gia TP.HCM 2026 và kết quả học tập THPT (học bạ).
Bên cạnh đó, nhiều trường bổ sung tiêu chí khác như chứng chỉ ngoại ngữ quốc tế, giải thưởng học sinh giỏi hoặc hoạt động ngoại khóa để tăng khả năng phân loại thí sinh.
Điểm đáng chú ý là các thành phần này không còn tách thành các phương thức độc lập mà được tích hợp trong một công thức chung, đòi hỏi thí sinh duy trì kết quả đồng đều thay vì chỉ tập trung vào một kỳ thi.
Công thức tính điểm xét tuyển tổng hợp năm 2026 được ĐH Quốc gia TP.HCM xác định: Điểm xét tuyển tổng hợp = w₁ × điểm thi tốt nghiệp THPT + w₂ × điểm thi đánh giá năng lực + w₃ × điểm học bạ + điểm cộng/điểm thưởng (nếu có).
Trong đó w₁, w₂, w₃ là hệ số của từng tiêu chí và đều lớn hơn 0. Điều này đồng nghĩa cả ba yếu tố: điểm thi tốt nghiệp THPT, điểm thi đánh giá năng lực và học bạ THPT đều có vai trò trong cấu thành điểm xét tuyển.
Tuy nhiên tùy từng trường ĐH thành viên, các hệ số có thể khác nhau. Việc xác định trọng số được căn cứ vào tỉ lệ nhập học theo các phương thức trong ba năm gần nhất hoặc dựa trên phân tích hồi quy giữa kết quả học tập ĐH của sinh viên và các tiêu chí xét tuyển những năm trước.
Theo Ban đào tạo ĐH Quốc gia TP.HCM, toàn bộ điểm xét tuyển sẽ được quy đổi về thang điểm 100 nhằm bảo đảm tính minh bạch, thuận lợi trong so sánh và xét tuyển.
PGS.TS Bùi Hoài Thắng, Trưởng phòng đào tạo Trường ĐH Bách khoa, cho biết trường tiếp tục sử dụng điểm đánh giá năng lực như một căn cứ quan trọng trong xét tuyển, đồng thời kết hợp điểm thi tốt nghiệp THPT và học bạ.
Thí sinh được đánh giá theo thang điểm 100: Điểm xét tuyển = Điểm học lực + Điểm cộng + Điểm ưu tiên. Điểm học lực chiếm tỉ trọng lớn, được tính theo công thức: [Điểm học lực] = [Điểm năng lực] x 70% + [Điểm tốt nghiệp THPT quy đổi] x 20% + [Điểm học THPT quy đổi] x 10%. Trong đó, [Điểm năng lực] là điểm thi đánh giá năng lực (thang 1.500, quy đổi về 100), trong đó môn toán nhân hệ số 2.
"Phương thức xét tuyển tổng hợp của trường năm 2026 không thay đổi về nguyên tắc nhưng có một số điều chỉnh mới phù hợp với quy chế chung của Bộ Giáo dục và Đào tạo và theo lộ trình cải tiến tuyển sinh của trường.
Điểm mới đáng chú ý nhất là năm nay trường nhân hệ số 2 điểm môn toán trong toàn bộ các thành phần dùng để tính điểm học lực. Nếu năm 2025, toán chỉ được nhân đôi trong bài thi đánh giá năng lực thì năm nay mở rộng sang cả điểm thi tốt nghiệp THPT và điểm học THPT. Đây được xem là bước tiếp theo trong lộ trình lấy toán làm trọng tâm đánh giá đầu vào của trường khối kỹ thuật", ông Thắng giải thích.
Trường ĐH Khoa học Tự nhiên xét tuyển tổng hợp kết quả kỳ thi tốt nghiệp THPT 2026 hay kết quả kỳ thi đánh giá năng lực ĐH Quốc gia TP.HCM 2026 với điểm học bạ ba năm lớp 10, 11, 12. Đáng chú ý là toàn bộ các loại điểm, gồm điểm thi THPT, điểm học bạ và điểm thi đánh giá năng lực đều được quy đổi về thang điểm 30 trước khi đưa vào công thức xét tuyển.
Về cách tính điểm phương thức tổng hợp, ThS Hoàng Thanh Tú, Phó trưởng phòng thông tin - truyền thông nhà trường, cho biết: "Điểm xét tuyển được cấu thành từ ba thành phần chính gồm điểm học lực, điểm cộng và điểm ưu tiên.
Trong đó điểm học lực được xác định bằng cách lấy giá trị cao nhất giữa hai phương án: kết hợp điểm thi THPT với học bạ hoặc kết hợp điểm đánh giá năng lực với học bạ. Nhà trường cũng quy định rõ cách tính điểm học bạ theo tổ hợp môn có lợi nhất cho thí sinh, đồng thời đưa ra nguyên tắc xử lý trong trường hợp thiếu dữ liệu điểm ở một số năm học".
Trường ĐH Công nghệ thông tin cũng xét tuyển tổng hợp. Công thức xét tuyển: Điểm xét tuyển = Hs1 × THPT + Hs2 × ĐGNL + Hs3 × HB + Điểm cộng (nếu có) + Điểm ưu tiên (nếu có). Xét tuyển tổng hợp được tính theo thang điểm 100, trong đó điểm xét tuyển được xác định bằng 47,5% điểm tốt nghiệp THPT, 47,5% điểm đánh giá năng lực ĐH Quốc gia TP.HCM và 5% điểm học bạ, kèm theo điểm cộng và điểm ưu tiên (nếu có)…
Ngày 27-4, bà Nguyễn Thị Lan - Giám đốc Học viện Nông nghiệp Việt Nam - đã ban hành quyết định tạm dừng áp dụng khoản 3 điều 10 tại quy định công tác sinh viên vừa được học viện ban hành hôm 16-4.
Mục đích tạm dừng để tổ chức rà soát, đánh giá và hoàn thiện quy định.
Động thái trên được học viện đưa ra sau làn sóng phản ứng gay gắt của sinh viên về quy định tại khoản 3 điều 10: "Sinh viên phải đăng ký và tham gia hoạt động ít nhất 1 câu lạc bộ (thuộc hệ thống các câu lạc bộ của học viện) với thời gian tối thiểu 24 tháng trong quá trình học tập tại học viện (áp dụng từ K69 trở đi - sinh viên năm 2)".
Nhiều sinh viên Học viện Nông nghiệp Việt Nam cho rằng việc tham gia các câu lạc bộ phải trên tinh thần tự nguyện của mỗi cá nhân. Học viện yêu cầu sinh viên phải tham gia câu lạc bộ trong trường tối thiểu 2 năm là quy định cứng nhắc, mang tính ép buộc. Điều này dễ dẫn đến tình trạng tham gia cho có, để đối phó với quy định.
Thậm chí, có liên chi đoàn - liên chi hội, thuộc Học viện Nông nghiệp Việt Nam đã thông báo mỗi sinh viên phải tham gia ít nhất 1 câu lạc bộ của học viện trong 24 tháng là quy định bắt buộc và là một trong những điều kiện để xét tốt nghiệp, khiến nhiều sinh viên bức xúc.
Tính đến tháng 4-2026, Học viện Nông nghiệp Việt Nam có hơn 80 câu lạc bộ, với nhiều lĩnh vực hoạt động đa dạng, thuộc các khối như: học thuật, nghiên cứu khoa học; khối văn hóa văn nghệ, thể dục thể thao, truyền thông; tổ, đội, nhóm tình nguyện.
Mỗi năm trường tuyển 6.000 - 7.000 sinh viên. Tổng quy mô đào tạo trên 20.000 sinh viên/năm.
Đề nghị này xuất phát từ thực tế xâm hại trẻ em trên không gian mạng với nhiều hình thức tinh vi như bắt cóc online, bạo lực mạng, bắt nạt qua mạng. Ngoài ra còn từ kinh nghiệm của Úc từ tháng 12.2025 cấm người dưới 16 tuổi, Indonesia và Pháp cấm từ tháng 3.2026, còn Vương quốc Anh đang thí điểm và Hy Lạp cấm trẻ em dưới 15 tuổi sử dụng mạng xã hội có hiệu lực từ ngày 1.1.2027.
Sự lo lắng của các đại biểu Quốc hội là dễ hiểu. Một đứa trẻ 12 tuổi ngồi trước màn hình 4-5 tiếng mỗi tối, cuộn vô tận qua những video mà thuật toán biết rõ cách giữ chân hơn chính bố mẹ. Và khi người lớn không đủ thời gian theo dõi con em, khi nhà trường chưa hướng dẫn các em sử dụng mạng xã hội một cách đúng đắn thì ý tưởng cấm như một lối thoát. Nhưng trong bối cảnh Việt Nam hiện nay cấm có thể là một "lối thoát trên giấy''.
Vấn đề thứ nhất nằm ở chính định nghĩa. Điều 33 luật Trẻ em 2016 ghi nhận trẻ em có quyền được tiếp cận thông tin đầy đủ, kịp thời, phù hợp, có quyền tìm kiếm và thu nhận thông tin dưới mọi hình thức, được tham gia hoạt động xã hội phù hợp với độ tuổi và năng lực.
Mạng xã hội năm 2026 không còn là một kênh giải trí mà có thể bóc tách riêng để cấm. Nó là hạ tầng giao tiếp của lớp học, của nhóm học thêm, của câu lạc bộ đọc sách, của đội tuyển học sinh giỏi, của các dự án STEM liên trường.
Úc có thể cấm vì họ có hạ tầng giáo dục số thay thế, có Learning Management System quốc gia, có kênh liên lạc giáo viên phụ huynh không phụ thuộc các nền tảng thương mại. Chúng ta thì ngược lại. Suốt giai đoạn Covid-19 và cho đến tận bây giờ, chính các nhóm Zalo lớp học, các fanpage trường, các buổi livestream ôn thi trên YouTube đã trở thành lớp học thứ hai của hàng triệu học sinh, trong khi Bộ GD-ĐT chưa có một nền tảng chính thức nào đủ sức thay thế.
Vấn đề thứ hai là khả năng về hiệu lực thực thi. Nghị định 147/2024/NĐ-CP có hiệu lực từ 25.12.2024 đã quy định trẻ dưới 16 tuổi khi đăng ký mạng xã hội phải dùng thông tin của cha mẹ, đồng thời phụ huynh có trách nhiệm giám sát nội dung và quá trình sử dụng. Đây là một bước đi đúng hướng, đặt trách nhiệm giám sát vào tay người có khả năng giám sát thực sự.
Nhưng thực tế trẻ em mượn điện thoại người lớn, lập tài khoản ẩn danh, khai gian tuổi. Một lệnh cấm cứng hơn không xóa được những ngả lách này, nó chỉ đẩy các em sang những nền tảng ít được quản lý hơn, hoặc tệ hơn là vào những không gian ẩn danh nơi phụ huynh mất nốt khả năng quan sát. Chính UNICEF đã cảnh báo rằng các lệnh cấm mang tính bao trùm có thể dẫn đến hệ quả ngoài mong muốn khi trẻ tìm cách lách quy định.
Vấn đề thứ ba là khoảng trống của ngành giáo dục. Thông tư 32/2018/TT-BGDĐT đã đưa tin học thành môn bắt buộc từ lớp 3 đến lớp 9. Trên lý thuyết, chương trình yêu cầu học sinh hình thành năng lực ứng xử phù hợp chuẩn mực đạo đức, văn hóa, pháp luật trong môi trường số hóa. Trên thực tế thì phần lớn giờ tin học ở các trường phổ thông hiện nay vẫn dừng ở Word, Excel và chút lập trình Scratch, còn nội dung quan trọng nhất với một đứa trẻ năm 2026 là nhận diện thông tin giả, hiểu cơ chế thuật toán gợi ý, phòng chống bắt nạt mạng, bảo vệ dữ liệu cá nhân theo luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân thì lại gần như bỏ ngỏ.
Ngành giáo dục cần đi trước để biết phải trang bị gì cho trẻ em khi bước vào không gian số. Bởi cấm hay không cấm rồi cũng sẽ đến lúc các em 16 - 18 tuổi và bước vào mạng xã hội với tư cách một người sử dụng trưởng thành. Câu hỏi không phải là trì hoãn tuổi truy cập thêm vài năm mà là trong khoảng thời gian đó nhà trường đã dạy các em những gì.
Một chính sách tốt phải đồng thời bảo vệ trẻ khỏi rủi ro và bảo đảm quyền tiếp cận giáo dục hiện đại của trẻ, hai điều này không được phép triệt tiêu nhau. Do đó trước khi bàn đến ngưỡng tuổi và danh sách nền tảng bị cấm, phía Bộ GD-ĐT cần xem xét các yếu tố sau:
Một là, bao giờ có chương trình giáo dục năng lực số chính thức tích hợp vào môn giáo dục công dân và tin học với chuẩn đầu ra đo đếm được cho từng cấp học?
Hai là, nền tảng học tập số quốc gia có đủ sức thay thế các nhóm Zalo, Facebook trong giao tiếp nhà trường và phụ huynh sẽ xây dựng theo lộ trình nào?
Ba là, cơ chế phối hợp giữa Bộ GD-ĐT, Bộ Công an, Bộ Khoa học và Công nghệ trong việc xác minh độ tuổi và bảo vệ dữ liệu cá nhân của học sinh trên các nền tảng số sẽ vận hành ra sao, dưới sự điều phối của cơ quan nào.
Bảo vệ trẻ em trên không gian mạng là công việc không thể khoán trắng cho một điều cấm trong luật mà đòi hỏi nhà trường phải trở thành nơi dạy trẻ sống trong thế giới số với những đổi thay liên tục.