“Chuyến xuất ngoại đầu tiên của tôi là đi Thái Lan. Các đồng nghiệp trong phòng cũng vậy”, Ngọc Lan, 25 tuổi, nhân viên văn phòng tại Hà Nội, chia sẻ lý do chọn xứ chùa Vàng vì chi phí rẻ, an toàn và tiện lợi.
Khảo sát của VnExpress với các đơn vị lữ hành cho thấy, phần lớn người Việt lần đầu du lịch quốc tế thường chọn Thái Lan bằng đường bay và Trung Quốc bằng đường bộ. Ông Nguyễn Hữu Cường, Tổng giám đốc Tràng An Travel, cho biết với chi phí khoảng 7-8 triệu đồng, du khách đã có thể đặt trọn gói tour Thái Lan 5 ngày 4 đêm.
Theo các chuyên gia, lộ trình xuất ngoại của người Việt thường tăng dần theo chi phí và độ khó của thủ tục: bắt đầu từ Thái Lan, đến Singapore – Malaysia, sau đó nâng cấp lên các thị trường siết thị thực như Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật Bản, châu Âu và Mỹ.
Ông Nguyễn Đông Giang, Giám đốc công ty du lịch BKT Bangkok Tourist, nhận định tỷ lệ khách Việt quay lại Thái Lan cao hơn các nước khác 2-3 lần nhờ giao thông thuận tiện và ẩm thực hợp khẩu vị.
Theo số liệu từ Bộ Du lịch và Thể thao Thái Lan (MOTS), trong 5 tháng đầu năm nay, lượng khách Việt đến Thái Lan ước đạt 230.000 lượt, nằm trong nhóm 7 thị trường gửi khách lớn nhất Đông Nam Á của quốc gia này. Tính chung cả năm 2025, Thái Lan đã đón tới hơn 600.000 lượt khách Việt Nam, thể hiện sức hút lớn từ thị trường du lịch xứ chùa Vàng.
Cách người Thái làm ‘du lịch cảm xúc’
Blogger du lịch Ryan Nguyễn nhìn nhận, Thái Lan mang lại cho du khách cảm giác “vừa đủ” về chi phí nhưng vượt trội về trải nghiệm từ giải trí đêm, mua sắm đến văn hóa tâm linh.
“Điều người Thái làm rất tốt là biến du lịch thành một trải nghiệm cảm xúc nhờ tư duy kể chuyện (storytelling)”, Ryan nói. Khi đến cố đô Ayutthaya, khách không chỉ ngắm đền đài mà được nghe về thời hoàng kim của vương quốc Xiêm. Tại Kanchanaburi, lịch sử được tái hiện sống động qua “tuyến đường sắt tử thần” hay cầu sông Kwai.
Bên cạnh đó, chất lượng dịch vụ đồng bộ từ tài xế đến nhân viên nhà hàng tạo sự dễ chịu. Quốc gia này cũng liên tục tạo xu hướng mới như check in cầu sắt cổ trên sông Chao Phraya, thương mại hóa các lễ hội truyền thống như Tết té nước Songkran, lễ hội thả đèn Yipenge hoặc đăng cai các buổi hòa nhạc toàn cầu.
Bài toán hút khách chiều ngược lại
Ở chiều ngược lại, Việt Nam cũng là điểm đến yêu thích của người Thái. Trong 4 tháng đầu năm nay, hơn 183.000 lượt khách Thái đã đến Việt Nam, nằm trong top 12 thị trường gửi khách lớn nhất.
Hướng dẫn viên quốc tế Cao Ngọc Sơn cho biết khách Thái thường trên 30 tuổi, bị thu hút bởi cảnh sắc của vịnh Hạ Long, Hà Giang, vùng núi Tây Bắc hoặc các hoạt động giải trí tại Đà Nẵng, Phú Quốc, Hội An.
Theo Henry An, hướng dẫn viên người Thái thuộc công ty du lịch BKT Bangkok Tourist có trụ sở ở Bangkok, điểm cộng của Việt Nam là cảnh đẹp, đồ ăn ngon, đặc biệt là phở và đồ nướng, người dân thân thiện.
“Món ăn nổi tiếng nhất của Việt Nam với người Thái là nem nướng”, Henry nói.
Người Thái thích đến Việt Nam theo từng nhóm gia đình, bạn bè, thay vì đi tour vì không muốn gò bó thời gian và yêu thích tự do trải nghiệm. Họ cũng mê mua sắm hàng hóa và thời trang của Việt Nam vì sản phẩm phong phú.
Tuy nhiên, cán cân trao đổi khách giữa hai nước vẫn còn khoảng cách chênh lệch lớn. Năm ngoái, Việt Nam đón hơn 456.000 lượt khách Thái, thấp hơn lượng khách Việt đi chiều ngược lại gần 30%. Theo Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam, dù thị trường Đông Nam Á có tăng trưởng, lượng khách từ Thái Lan sang Việt Nam vẫn chưa phục hồi tương xứng với tiềm năng giao thương giữa hai nước.
Hiện tại, ngành du lịch Việt Nam đang nỗ lực thu hẹp khoảng cách này bằng cách tăng cường các đường bay thẳng kết nối các thành phố lớn của Thái Lan đến các điểm di sản như Huế, Hội An.
Để hút thêm khách Thái, Ryan Nguyễn cho rằng Việt Nam cần đầu tư mạnh vào quảng bá hình ảnh quốc gia trên mạng xã hội với phong cách trẻ trung, trải nghiệm đa dạng hơn, thay vì chỉ dựa vào tài nguyên sẵn có.
“Chỉ cần xem TikTok hay mạng xã hội là sẽ thấy Thái Lan xuất hiện liên tục với hình ảnh trẻ trung, vui vẻ và nhiều trải nghiệm”, Ryan Nguyễn nói.
Dưới góc nhìn chiến lược, bà Trần Thị Bảo Thu, Giám đốc Tiếp thị và Truyền thông Vietluxtour, nhận định không nên so sánh hơn kém đơn thuần. Thái Lan mạnh về thương mại hóa và phát triển điểm đến sớm, trong khi Việt Nam có lợi thế về chiều sâu văn hóa lịch sử, cảnh quan tự nhiên đa dạng, ẩm thực ngon, dễ tiếp cận. Đây là những “tài sản mềm” giá trị nếu được khai thác chuyên nghiệp hơn trong các sản phẩm du lịch.
Hành trình của du khách có thể gói gọn trong 7-10 ngày, trải nghiệm từ đô thị năng động TP HCM đến vùng di sản miền Trung như Huế, Đà Nẵng, hay miền Tây sông nước và biển đảo.
Điều Việt Nam cần tiếp tục hoàn thiện là khả năng kết nối các tài nguyên đó thành những sản phẩm du lịch có tính hệ thống, dễ mua, dễ trải nghiệm và dễ quay lại.
Việt Nam có nhiều điểm đến đẹp, nhưng cần thêm các chuỗi trải nghiệm đồng bộ về đêm, mua sắm, giải trí, chỉ dẫn du lịch, trung tâm thông tin, sản phẩm sau 18h, dịch vụ gia đình, dịch vụ cho khách cao cấp và tiêu chuẩn phục vụ nhất quán giữa các điểm chạm.
Bà Thu cho rằng giải pháp cốt lõi của Việt Nam là xây dựng chuỗi trải nghiệm đồng bộ, biến các chợ đêm, show diễn thực cảnh thành lý do cụ thể để giữ chân du khách.
Với hướng dẫn viên Henry An, điểm trừ của du lịch Việt là nhiều nơi chưa được quản lý chặt chẽ nên khách Thái còn bị “chặt chém”. Bên cạnh đó, người Thái thích mua sắm tại Việt Nam nhưng hàng hóa du lịch thường mang tính tự phát, chưa được cơ quan chức năng cam kết đồng bộ về chất lượng. Người Thái quan tâm đến việc hoàn thuế cho những sản phẩm chính quy khi đi du lịch, trong khi các món hàng bán tự phát sẽ không được hoàn thuế.
Các chuyên gia du lịch Việt cũng cho rằng điều đáng tham khảo nhất từ Thái Lan là tư duy làm du lịch như một hệ sinh thái. Người Thái không chỉ bán điểm đến mà bán phong cách sống: ẩm thực, lễ hội, mua sắm, spa, giải trí, phim ảnh, thể thao, âm nhạc, kinh tế đêm cùng các trải nghiệm đời thường. Những yếu tố này được truyền thông nhất quán trong thời gian dài, giúp hình ảnh du lịch Thái Lan trở nên dễ nhớ, dễ nhận diện.
Việt Nam có thể học cách Thái Lan tạo ra lý do để du khách quay lại nhiều lần. Một khách đã đi Bangkok vẫn có thể quay lại vì lễ hội, mua sắm, ẩm thực, chăm sóc sức khỏe, concert hay sự kiện thể thao. Điều này cho thấy sản phẩm du lịch không nên chỉ dừng ở tham quan danh lam thắng cảnh, mà cần phát triển thêm các lớp trải nghiệm mới theo mùa, theo sự kiện, theo nhóm khách và theo phong cách sống.
“Bài học quan trọng không phải là làm như Thái Lan, mà là phát huy sự khác biệt và nâng tầm làm du lịch một cách chuyên nghiệp hơn”, bà Thu khẳng định.
Khi Emmanuel Jonathan Okello quyết định mở một nhà hàng, anh biết chính xác thực đơn của mình phải có Rolex. Đầu bếp địa phương này chia sẻ một câu nói cửa miệng quen thuộc tại Uganda: "Ở đây chúng tôi không đeo Rolex, chúng tôi ăn nó".
Tên gọi độc đáo của món ăn thực chất không liên quan đến chiếc đồng hồ cao cấp. Món ăn này bao gồm một lớp trứng ốp la cuộn bên trong chiếc bánh mì dẹt chapati kiểu Ấn Độ. Khi phát âm cụm từ "rolled eggs" (trứng cuộn) bằng tiếng Anh với tốc độ nhanh theo ngữ điệu địa phương, nó nghe giống hệt từ "Rolex". Sự đồng âm thú vị này đã biến thành tên gọi cho món ăn từ đó.
Nguyên liệu làm vỏ bánh tương tự như paratha (một loại bánh mì dẹt Ấn Độ) gồm: bột mì, muối, nước ấm và chút dầu ăn. Bột được vo viên, cán mỏng rồi áp chảo. Lớp nhân bên trong là trứng đánh tan chiên mỏng, rắc thêm bắp cải, cà chua rồi cuộn chặt lại.
Ban đầu, đây chỉ là đồ ăn giá rẻ dành cho công nhân ở phía đông đất nước. Sự phổ biến của món ăn đường phố này phần lớn được thúc đẩy bởi giới sinh viên. Một phần Rolex trên đường phố có giá khoảng 0,2 USD, mức giá hoàn hảo cho ngân sách eo hẹp của sinh viên đại học mà vẫn đủ no bụng cả ngày.
Tác giả Jonathan Kabugo, người viết cuốn sách dạy nấu ăn mang tên How to Rolex, cho biết món ăn này đã mang lại sự đổi mới to lớn cho ẩm thực Uganda vốn chuộng thịt, rau nấu nước sốt ăn kèm khoai tây hoặc chuối. Đặc tính nhanh, tiện lợi và dễ làm của Rolex cũng giúp nhiều người dân nghèo khởi nghiệp kinh doanh tự nuôi sống bản thân.
Từ vỉa hè, Rolex ngày nay đã len lỏi vào thực đơn của các quán cà phê thời thượng và nhà hàng sang trọng. Okello nảy ra ý tưởng nâng cấp món ăn sau chuyến đi đến thị trấn du lịch Jinja, nơi anh bắt gặp người bán hàng rong thêm lòng bò chiên vào nhân bánh.
Nhà hàng Rolex Guy của anh tại thủ đô Kampala hiện phục vụ hàng tá phiên bản biến tấu như: Rolex cuộn xúc xích bò, cà ri, thịt xông khói, bơ hay bò băm. Món Rolex hảo hạng ở đây có giá 5,5 USD. Okello thậm chí đang thử nghiệm "pizza Rolex", trong đó bánh chapati được thái nhỏ trộn với trứng để làm đế bánh.
Tại quán cà phê Endiro, thực khách có thể gọi món Rolex biến tấu theo kiểu salad Hy Lạp với cà chua khô, ô liu, rau bina và phô mai feta.
Đến nay, những xe đẩy bán Rolex đã xuất hiện phổ biến ở các quốc gia láng giềng như Kenya, Rwanda và Burundi. Nhận thấy tiềm năng khổng lồ, Bộ Du lịch Uganda thậm chí đã đưa món ăn này vào chiến lược quảng bá quốc gia, tổ chức Lễ hội Rolex thường niên để thu hút du khách quốc tế.
Đầu bếp Fathi Reinarhz, chủ nhà hàng trên tầng thượng Epicure ở Nam Phi, ví von việc đến một nhà hàng Uganda mà không ăn Rolex cũng giống như đến nhà hàng Italy mà không gọi pizza.
"Không có gì thể hiện ẩm thực Uganda rõ nét hơn Rolex", đầu bếp Reinarhz khẳng định.
Về khả năng gây nhầm lẫn với thương hiệu đồng hồ nổi tiếng, giới chuyên gia ẩm thực địa phương hài hước cho rằng hãng đồng hồ Thụy Sĩ nên "cảm thấy hãnh diện" vì sự trùng hợp này.
Những ngày qua, video ghi lại trải nghiệm tại một quán ăn có nhân viên khiếm thính phục vụ ở Đà Nẵng của du khách người Anh tên Reuben Charles đã thu hút sự quan tâm của dư luận.
Trong video, anh Reuben Charles chia sẻ cảm giác bất ngờ khi bước vào một không gian gần như không có tiếng nói. Các nhân viên giao tiếp với nhau bằng ngôn ngữ ký hiệu, còn thực khách gọi món thông qua cử chỉ, ánh mắt.
Ngay tại nhà hàng, thực đơn và đồng phục nhân viên đều có dòng chữ “Silent Note” nhằm thông báo với khách rằng người phục vụ bị khiếm thính và không thể nghe thấy âm thanh như bình thường.
Anh Reuben Charles cho biết câu chuyện xảy ra vào ngày 13/4. Ban đầu, anh dự định dùng bữa tại một nhà hàng khác nhưng tình cờ ghé vào nhà hàng trong video.
“Tôi nhìn thấy nhân viên dùng ngôn ngữ ký hiệu để giao tiếp với nhau. Sau khi tìm hiểu, tôi nhận ra đây là một nơi rất đặc biệt và quyết định ghi lại trải nghiệm của mình như một đoạn phim tài liệu nhỏ”, anh Reuben Charles nói.
Điều khiến nam du khách ấn tượng nhất là sự thân thiện và tận tâm của các nhân viên. Khi không biết cách ăn món bún chả, anh đã được một nữ nhân viên kiên nhẫn hướng dẫn bằng cử chỉ.
“Khoảnh khắc đó thực sự làm tôi cảm động và cuối cùng nó trở thành phần yêu thích của tôi vì cảm giác chân thật, chân thành của nhân viên”, anh Reuben Charles chia sẻ.
Theo du khách người Anh, trước đây anh chưa từng đến một nơi nào như nhà hàng “không có tiếng nói” này. Anh cho rằng mô hình này không chỉ tạo cơ hội việc làm cho người khiếm khuyết mà còn mang đến kỷ niệm đặc biệt cho khách hàng.
“Đôi khi ở nhà hàng, những sai sót nhỏ dễ khiến mọi người khó chịu. Nhưng ở đây, khách hàng học được sự kiên nhẫn và cảm thông nhiều hơn”, anh Reuben Charles nói thêm.
Anh Reuben Charles cũng dành nhiều lời khen cho con người và văn hóa Việt Nam, đặc biệt là miền Trung. Anh cho biết Đà Nẵng và Hội An đã để lại nhiều kỷ niệm đẹp trong chuyến đi của mình và chắc chắn sẽ còn quay lại trong tương lai.
Chủ nhà hàng trong video cho biết ý tưởng tuyển dụng lao động khiếm thính bắt đầu từ năm 2019, khi chị gặp một nam thanh niên câm điếc đi xin việc. Ban đầu, chị chỉ giao những công việc đơn giản, nhưng dần dần các nhân viên hòa nhập tốt hơn, còn những người làm cùng cũng chủ động học ngôn ngữ ký hiệu để hỗ trợ nhau.
“Sau một thời gian, mọi người đều tìm được cách làm việc chung. Chính các bạn hỗ trợ ngược lại cho quán rất nhiều. Đến nay hệ thống nhà hàng đã có khoảng 30 nhân viên là người khiếm thính làm việc”, chủ quán chia sẻ.
Thời gian đầu, việc vận hành gặp không ít khó khăn do giao tiếp với khách chưa thuận lợi. Để khắc phục, quán phải điều chỉnh cách vận hành trong gần một năm, phân chia khu vực phục vụ rõ ràng và dùng màu áo khác nhau để khách dễ nhận biết nhân viên có thể giao tiếp bằng lời nói.
Ngoài ra, quán còn sử dụng các tín hiệu riêng như tiếng động hoặc tiếng huýt sáo để báo món, gọi hỗ trợ.
Thông tin từ Văn phòng UBND tỉnh Cà Mau ngày 30-4, theo quy hoạch, toàn bộ Vườn quốc gia U Minh Hạ có diện tích hơn 8.500ha. Trong đó, khu vực định hướng phát triển du lịch sinh thái đến năm 2030 là 1.318ha, tập trung tại xã Đá Bạc và Khánh An. Riêng diện tích lập quy hoạch phân khu hơn 199ha.
Quy hoạch đặt mục tiêu khai thác du lịch gắn với bảo tồn hệ sinh thái rừng tràm và đa dạng sinh học; đồng thời giữ gìn cảnh quan, bảo vệ môi trường, đảm bảo hài hòa giữa khai thác và gìn giữ tài nguyên tự nhiên.
Về cấu trúc không gian, khu du lịch được chia thành nhiều phân khu chức năng, gồm khu du lịch sinh thái gần 93ha, khu nghỉ dưỡng hơn 54ha, khu tái hiện làng rừng, làng nghề truyền thống và các không gian chuyên đề như vườn dược liệu, công viên rừng chim, khu tham quan động vật.
Mô hình lưu trú được thiết kế theo hai hướng: lưu trú bản địa gắn với trải nghiệm đời sống người dân vùng rừng và lưu trú cao cấp phục vụ nhu cầu nghỉ dưỡng. Các công trình được khống chế chiều cao tối đa 12m, ưu tiên vật liệu thân thiện môi trường, hạn chế tác động đến sinh cảnh tự nhiên.
Theo mục tiêu đến năm 2030, khu vực dự kiến thu hút ít nhất 309.200 lượt khách, trong đó khách quốc tế chiếm tối thiểu 8%. Lượng khách khoảng 800 - 1.000 lượt/ngày, với khoảng 28% khách lưu trú qua đêm.
Hạ tầng được thiết kế theo hướng "xanh hóa", kết hợp đường bộ, đường thủy, đường đi bộ và xe điện nội khu.
Các tuyến giao thông nội bộ sử dụng cầu gỗ, đường nổi, hạn chế can thiệp nền đất tự nhiên; điện chiếu sáng ưu tiên năng lượng mặt trời; nước thải và rác thải được xử lý tập trung theo tiêu chuẩn môi trường.
Quy hoạch cũng đặt trọng tâm vào yếu tố cộng đồng, hướng đến tạo sinh kế cho người dân địa phương, đồng thời nâng cao ý thức bảo vệ rừng.