Ngày 2-4, UBND tỉnh Gia Lai phê duyệt quy hoạch chung xây dựng tỉ lệ 1/5.000 khu vực đầm Trà Ổ, thuộc địa bàn các xã Bình Dương, Phù Mỹ Đông, Phù Mỹ Bắc (huyện Phù Mỹ, Bình Định cũ).
Theo quyết định phê duyệt, tỉnh Gia Lai sẽ lập quy hoạch phát triển vùng nước đầm nước ngọt Trà Ổ và khu vực xung quanh với tổng diện tích lên tới 5.665ha.
Trong đó, ranh giới quy hoạch phía Bắc giáp đường Mỹ Châu – Mỹ Đức, phía Nam giáp đường ĐT632, phía Đông giáp Biển Đông, phía Tây giáp quốc lộ 1.
Đầm Trà Ổ là vùng đất ngập nước có giá trị sinh thái đặc biệt với hệ sinh thái đa dạng, nguồn lợi thủy sản phong phú.
Đầm nước ngọt này còn đóng vai trò quan trọng trong việc điều tiết nước, hạn chế lũ lụt, ổn định khí hậu và hỗ trợ sản xuất nông nghiệp khu vực.
Do đó, theo UBND tỉnh Gia Lai, việc lập quy hoạch nhằm xác định rõ chức năng sử dụng đất, phân vùng phát triển hợp lý, giải quyết xung đột sử dụng tài nguyên nước và làm cơ sở cho các quy hoạch phân khu, dự án đầu tư; đảm bảo khai thác hiệu quả tiềm năng khu vực gắn với bảo vệ hệ sinh thái đặc thù của đầm.
Tỉnh Gia Lai xác định đầm Trà Ổ là vùng đất ngập nước quan trọng của tỉnh, khu vực hạn chế phát thải. Ưu tiên phục hồi hệ sinh thái tự nhiên kết hợp phát triển kinh tế, ổn định và nâng cao đời sống nhân dân khu vực.
Bên cạnh đó, tập trung phát triển du lịch biển, du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng dựa vào các giá trị văn hóa truyền thống, cảnh quan tự nhiên đặc trưng, khác biệt. Phát triển thương mại dịch vụ, các khu dân cư chất lượng cao, trung tâm đào tạo nhân lực năng lượng tái tạo…
Khu vực đầm Trà Ổ được quy hoạch với dân số khoảng 36.000 người, dự báo lượt khách du lịch lưu trú từ 10.000 – 12.000 lượt/ngày. Vùng đầm Trà Ổ được chia làm 4 tiểu vùng phát triển.
Trong đó, tiểu vùng 1 là vùng lòng đầm, có diện tích 1.461ha. Đây là khu vực phục hồi đa dạng sinh học vùng đất ngập nước, kết hợp chức năng chứa nước phục vụ sinh hoạt và sản xuất, khai thác nguồn lợi thủy sản; phát triển du lịch xanh, du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng.
Tiểu vùng 2 là khu vực Tây Nam đầm Trà Ổ, có diện tích 1.072ha, được quy hoạch phát triển khu dân cư kết hợp thương mại dịch vụ, du lịch trên cơ sở mở rộng khu vực đô thị hiện hữu (thị trấn Bình Dương cũ) về phía đầm.
Tiểu vùng 3 là khu vực phía Đông đầm Trà Ổ, diện tích khoảng 1.832ha, được quy hoạch phát triển đường giao thông kết hợp kè ven biển, công viên ven biển; phát triển khu đô thị, du lịch nghỉ dưỡng giải trí và sân golf; bến thuyền du lịch, khu du lịch sinh thái đầm Trà Ổ.
Tiểu vùng 4 là khu vực phía Bắc đầm Trà Ổ, diện tích 1.299ha, được quy hoạch chỉnh trang khu dân cư ven biển trở thành điểm du lịch cộng đồng, khu du lịch nghỉ dưỡng biển. Phát triển khu dân cư mới kết hợp thương mại du lịch, điểm du lịch cộng đồng.

Trong báo cáo triển vọng năng lượng ngắn hạn ngày 7/4, EIA tỏ ra thiếu chắc chắn về thị trường, khi dự báo giá dầu Brent giao ngay toàn cầu trung bình là 96 USD năm nay. Mức này tăng so với dự báo trước đó là 78,8 USD mỗi thùng.
"Chúng tôi vẫn duy trì phần bù rủi ro với giá dầu thô trong dự báo. Lo ngại về gián đoạn nguồn cung sẽ tiếp tục neo giá nhiên liệu ở mức cao hơn trước xung đột", EIA giải thích.
Cơ quan này cho rằng dòng chảy dầu qua eo biển Hormuz sẽ mất vài tháng để phục hồi hoàn toàn. Do đó, giá nhiên liệu khó hạ nhiệt cho tới khi sản lượng của các quốc gia tại Trung Đông trở lại bình thường.
Bên cạnh đó, họ ước tính giá xăng trung bình tại Mỹ tháng này có thể đạt đỉnh 4,3 USD một gallon (1,14 USD một lít). Còn mức bình quân năm là hơn 3,7 USD (khoảng 0,98 USD mỗi lít).
Giá dầu diesel trung bình cũng có thể lên tới 5,8 USD một gallon (1,53 USD một lít) trong tháng 4, và 4,8 USD (tức 1,27 USD mỗi lít) năm nay.
Báo cáo này được đưa ra vài giờ trước khi Tổng thống Mỹ Donald Trump thông báo đồng ý lệnh ngừng bắn kéo dài hai tuần với Iran, với điều kiện Tehran mở lại eo biển Hormuz. Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao Iran cũng cho biết họ chấp thuận lệnh ngừng bắn.
Tại một sự kiện của Hiệp hội Vận tải Hàng không Quốc tế (IATA) tại Singapore ngày 8/4, các lãnh đạo Malaysia Aviation Group và Thai Airways International cho rằng dù Mỹ - Iran thông báo ngừng bắn, ảnh hưởng lên giá cả và nguồn cung nhiên liệu vẫn kéo dài. "Kể cả nếu chiến sự chấm dứt, sẽ phải mất nhiều tháng nữa giá nhiên liệu máy bay mới bình ổn", Nasaruddin Bakar - CEO Malaysia Aviation Group nhận định. Giá nhiên liệu máy bay đã tăng hơn gấp đôi từ khi chiến sự nổ ra, buộc nhiều hãng hàng không cắt giảm dịch vụ.
Chiến sự tại Trung Đông đã kéo dài hơn một tháng, làm gián đoạn 20% dòng chảy dầu, khí LNG toàn cầu khi eo biển Hormuz bị phong tỏa. Giá dầu thô, nhiên liệu máy bay, dầu diesel và xăng trên toàn cầu vì thế tăng vọt. Dầu thô từng lên sát 120 USD một thùng đầu tháng trước. Tuy nhiên, thông báo của ông Trump sáng 8/4 khiến giá về dưới 100 USD.
Trong cuộc họp cuối tuần trước, quan chức Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ và đồng minh (OPEC+) cũng cho biết kể cả khi chiến sự chấm dứt và eo biển Hormuz được mở lại, các nước vẫn mất vài tháng để khôi phục hoạt động và đạt mục tiêu sản lượng. Tại vùng Vịnh, nhiều cơ sở hạ tầng chịu thiệt hại do các cuộc tấn công bằng tên lửa và thiết bị bay không người lái.
Trước đó, trong họp báo ngày 31/3, sau cuộc gặp các Bộ trưởng Năng lượng EU, Ủy viên Năng lượng Liên minh châu Âu (EU) Dan Jørgensen khẳng định "kể cả hòa bình đến ngay ngày mai, giá năng lượng sẽ không sớm quay về mức bình thường".
EIA cũng giảm nửa dự báo tăng trưởng nhu cầu dầu toàn cầu so với trước đó, do tình trạng thiếu nhiên liệu ở một số khu vực trên thế giới, và các chính phủ tung biện pháp hạn chế tiêu thụ, xuất khẩu xăng dầu.
Nhu cầu dầu toàn cầu hiện được dự báo tăng khoảng 600.000 thùng một ngày, lên 104,6 triệu thùng. Con số này giảm so với dự báo trước đó là tăng 1,2 triệu thùng một ngày trong năm nay. "Chúng tôi giả định mức giảm nhu cầu chủ yếu xảy ra tại châu Á, do phụ thuộc nhiều hơn vào nguồn cung dầu thô từ Trung Đông", EIA cho biết.
Cơ quan này kỳ vọng nhu cầu dầu phục hồi vào năm sau, khi nguồn cung trở lại bình thường vào cuối năm nay. Họ dự báo nhu cầu dầu sẽ tăng trung bình 1,6 triệu thùng một ngày vào năm tới.
Hà Thu (theo Reuters)
Nguồn: https://vnexpress.net/eia-canh-bao-gia-dau-van-cao-du-eo-bien-hormuz-mo-lai-5059812.html

Tại họp báo Triển lãm Quốc tế Chuyên ngành Nguyên liệu, Hương liệu, Phụ gia Chế biến Thực phẩm & Đồ uống (Fi Vietnam 2026) ngày 9/4, bà Lý Kim Chi - Chủ tịch Hiệp hội Lương thực Thực phẩm TP HCM - cho biết làn sóng tăng giá đang diễn ra đồng thời ở nhiều nhóm chi phí quan trọng, tạo áp lực lớn lên toàn ngành.
Theo bà, xung đột Trung Đông đang đẩy chi phí ngành thực phẩm - đồ uống tăng mạnh trên ba trụ cột chính gồm năng lượng, logistics và nguyên liệu nông sản. Giá dầu thô và khí đốt tăng khiến chi phí sản xuất và bao bì nhựa, nhôm đội lên. Đồng thời, gián đoạn các tuyến hàng hải quốc tế làm cước vận tải leo thang, kéo theo giá nhiều nguyên liệu nhập khẩu thiết yếu như đường, dầu thực vật, ngũ cốc và phụ gia tăng thêm 5-10%.
Đáng chú ý, giá phân bón tăng mạnh trong bối cảnh Trung Đông là một trong những nguồn cung lớn đang tạo hiệu ứng dây chuyền lên giá nông sản, qua đó tiếp tục gây áp lực lên chi phí đầu vào của lĩnh vực chế biến thực phẩm. Tính chung, theo bà Chi, có khoảng 50-60% nguyên liệu đầu vào của doanh nghiệp trong ngành đã tăng giá, cả ở nguồn nhập khẩu lẫn nội địa.
Ở góc độ doanh nghiệp, áp lực không chỉ nằm ở chi phí mà còn ở khả năng tiếp cận nguồn hàng. Lãnh đạo một doanh nghiệp nhập khẩu gia vị và nguyên liệu ngành sữa tại TP HCM cho biết nguồn cung toàn cầu không thiếu, nhưng việc vận chuyển về Việt Nam ngày càng khó khăn. Từ khi xung đột xảy ra, cước vận tải tăng cao trong khi container lạnh khan hiếm khiến nhiều đơn hàng bị chậm trễ.
"Chúng tôi vẫn đang cố giữ giá bán, nhưng biên lợi nhuận bị bào mòn khi chi phí đầu vào tăng 7-15% tùy loại", vị này nói, cho biết nếu tình hình kéo dài, áp lực điều chỉnh giá là khó tránh khỏi.
Áp lực này cũng đang phản ánh ở quy mô toàn ngành. Dù chi phí đầu vào tăng mạnh, giá bán lẻ nhiều mặt hàng thiết yếu tại siêu thị vẫn chưa tăng tương ứng. Nguyên nhân là các doanh nghiệp lớn thường có nguồn dự trữ nguyên liệu từ 3 đến 6 tháng, giúp "neo giá" trong ngắn hạn. Không ít doanh nghiệp chấp nhận thu hẹp biên lợi nhuận, thậm chí bán hòa vốn, hoặc chịu lỗ ở một số mặt hàng để duy trì nguồn cung và ổn định thị trường.
Tuy vậy, dư địa giữ giá không còn nhiều. Khi lượng hàng dự trữ dần cạn, nếu chi phí năng lượng và logistics tiếp tục neo cao, áp lực tăng giá bán lẻ sẽ trở nên rõ nét hơn trong thời gian tới.
Ở góc nhìn quốc tế, bà Rose Chitanuwat - Giám đốc chuỗi dự án ASEAN của Tập đoàn Informa Markets, cho rằng dù bối cảnh chi phí toàn cầu gia tăng, ngành thực phẩm vẫn có dư địa tăng trưởng nhờ nhu cầu tiêu dùng thiết yếu.
Theo bà, Việt Nam đang sở hữu lợi thế lớn về thị trường và du lịch. Lượng khách quốc tế đến Việt Nam vẫn duy trì ở mức cao, ngay cả trong bối cảnh bất ổn toàn cầu. "Khách du lịch đến Việt Nam vẫn phải ăn uống, do đó ngành thực phẩm và đồ uống luôn có nhu cầu ổn định và là lĩnh vực không thể thay thế", bà nói.
Tuy nhiên, thách thức lớn nằm ở cấu trúc doanh nghiệp khi phần lớn là doanh nghiệp nhỏ và vừa (SME). Trong khi các tập đoàn lớn đã có hệ thống kiểm soát chất lượng chặt chẽ, nhiều cơ sở nhỏ lẻ - đặc biệt trong lĩnh vực ẩm thực đường phố - vẫn gặp khó trong việc đảm bảo an toàn thực phẩm, yếu tố then chốt để giữ niềm tin người tiêu dùng và du khách quốc tế.
Bà Rose cũng nhấn mạnh cơ hội mở rộng sang các thị trường mới như Halal - phân khúc đang tăng trưởng nhanh trên toàn cầu. Tuy nhiên, để tận dụng cơ hội này, doanh nghiệp cần đáp ứng các tiêu chuẩn quốc tế và đầu tư bài bản hơn vào sản phẩm, quy trình và chứng nhận.
Ở chiều ngược lại, về giải pháp, các chuyên gia cho rằng doanh nghiệp không thể tiếp tục cạnh tranh bằng giá trong bối cảnh chi phí leo thang, mà cần chuyển sang tối ưu chi phí và nâng giá trị gia tăng.
PGS TS Hoàng Kim Anh - Ủy viên Ban thường vụ Hội Khoa học và Công nghệ thực phẩm Việt Nam, khuyến nghị doanh nghiệp tận dụng nguyên liệu nội địa để giảm phụ thuộc nhập khẩu, đồng thời cải tiến quy trình sản xuất nhằm giảm hao hụt và nâng hiệu quả vận hành. Về dài hạn, hướng đi bền vững là đầu tư vào chế biến sâu để gia tăng giá trị sản phẩm thay vì xuất khẩu thô.
Trong bối cảnh chi phí đầu vào biến động mạnh, thị trường không còn chỗ cho tăng trưởng đại trà. Doanh nghiệp nào thích ứng nhanh, kiểm soát tốt chi phí và chuyển sang cạnh tranh bằng giá trị sẽ có cơ hội giữ vững vị thế, trong khi những đơn vị chậm thay đổi có thể đối mặt với áp lực lớn ngay trên sân nhà.
Dù chịu áp lực chi phí, thị trường thực phẩm, đồ uống vẫn duy trì đà tăng trưởng. Số liệu cho thấy quy mô ngành tiếp tục mở rộng theo giá trị, với chỉ số sản xuất công nghiệp hai tháng đầu năm tăng 13,2%.
Xuất khẩu quý I cũng đạt 16,69 tỷ USD, tăng 5,9% và là mức cao nhất trong vòng 6 năm, cho thấy ngành vẫn giữ được nhịp tăng trưởng, thậm chí có dấu hiệu bứt phá trong bối cảnh nhiều biến động.
Thi Hà
Nguồn: https://vnexpress.net/gia-dau-vao-nganh-thuc-pham-do-uong-leo-thang-5060481.html

Năm 2024, căn hộ đầu tiên mà Max Schranz chuyển đến sau khi rời nhà bố mẹ là nơi mà nhiều người trẻ châu Âu mơ ước. Schranz khi đó chỉ mới 26 tuổi, nhưng sống trong một căn hộ hai phòng ngủ rộng 54 m2, nhìn ra thủ đô Vienna (Áo). Căn hộ cách ga trung tâm 10 phút đi bộ, nằm gần các rạp chiếu phim, nhà hát, quán bar và chỉ có giá thuê 596 euro. Giá này chỉ bằng một phần nhỏ so với những căn hộ có diện tích và vị trí tương tự tại các thành phố lớn khác ở châu Âu.
Anh không phải đặt cọc. Hợp đồng thuê nhà cũng không có thời hạn. Trên lý thuyết, anh thậm chí có thể chuyển lại hợp đồng này cho con hoặc anh chị em của mình nếu dọn đi nơi khác. "Cuộc sống của tôi khá thoải mái và ít áp lực. Bạn bè tôi ở các thành phố châu Âu cũng phải ghen tị", Schranz cho biết trên Guardian.
Trong khi nhiều thành phố khác vật lộn với giá thuê nhà tăng vọt, một phần do các căn hộ bị chuyển sang cho thuê ngắn hạn để phục vụ khách du lịch hoặc bị giới đầu cơ cố tình bỏ trống, Vienna lại đi ngược xu hướng này. Thành phố này nhiều năm được xếp hạng đáng sống nhất thế giới, theo báo cáo của tạp chí Economist. Hãng kiểm toán Deloitte cho biết giá thuê nhà trung bình tại đây chỉ bằng 30% London, Paris hay Dublin.
Một phần lý do cho mức giá này là chúng thuộc sở hữu của thành phố. Tại Vienna, đây gần như là điều bình thường. Tính đến năm 2024, thành phố này sở hữu khoảng 220.000 căn hộ xã hội cho thuê, lớn nhất châu Âu. Khoảng 25% cư dân Vienna sống trong các căn hộ này. Nếu tính thêm khoảng 200.000 căn hộ hợp tác xã được xây dựng bằng nguồn hỗ trợ của thành phố, hơn một nửa dân số Vienna đang sinh sống trong các loại hình nhà ở này.
Rất nhiều căn hộ dạng này được xây từ một thế kỷ trước, thuộc chương trình phát triển nhà ở đầy tham vọng của Vienna sau khi Thế chiến I kết thúc. Khi đó, thành phố này phải tiếp nhận lượng lớn người dân mất nơi ở sau sự sụp đổ của đế chế Habsburg. Chương trình được tài trợ chủ yếu bằng khoản thuế đánh vào các mặt hàng và hoạt động xa xỉ như rượu champagne hay cưỡi ngựa. Tuy nhiên, phần lớn các khu nhà do chính quyền Vienna sở hữu được xây dựng sau Thế chiến II.
Căn hộ của Schranz nằm trong khu Theodor Körner-Hof - tổ hợp gồm 14 khối nhà được xây dựng từ thập niên 50 của thế kỷ trước. Người Vienna gọi những khu nhà này là "Gemeindebauten" (tòa nhà cộng đồng). Cách gọi này phần nào phản ánh triết lý đằng sau mô hình nhà ở của thành phố.
"Một trong những khái niệm quan trọng để hiểu cách tiếp cận nhà ở của Vienna là tính bền vững xã hội", Maik Novotny - nhà phê bình kiến trúc của tờ Der Standard (Áo) cho biết. "Để tránh hình thành các khu ổ chuột và những xung đột xã hội tốn kém đi kèm, thành phố chủ động thúc đẩy việc người dân có xuất thân và mức thu nhập khác nhau cùng sinh sống trong một khu nhà. Nhà ở xã hội không chỉ dành cho người nghèo".
Vienna luôn giữ được vị thế chi phối trên thị trường nhà ở. "Chúng tôi chưa từng bị cuốn theo xu hướng bán các căn hộ thuộc sở hữu thành phố, hoặc nhà ở được trợ cấp như nhiều thành phố châu Âu khác để bù đắp thâm hụt ngân sách. Vì thế, quỹ nhà ở của chúng tôi vẫn rất lớn", Kathrin Gaal - Phó thị trường Vienna cho biết.
Khoảng 40 năm trước, Vienna thành lập "Quỹ thu mua đất và tái thiết đô thị". Hiện quỹ này nắm khoảng 3 triệu m2 đất, bao gồm đất nông nghiệp hoặc đất bỏ hoang, các tuyến đường sắt không còn sử dụng và bệnh viện bỏ trống. Toàn bộ diện tích này chỉ được đưa ra đấu thầu cho công ty xây nhà ở xã hội. Năm 2019, Vienna quy định các dự án có diện tích nhà ở trên 5.000 m2 phải có hai phần ba diện tích là nhà ở được trợ cấp.
"Với các thành phố, câu hỏi luôn là họ có vị thế đàm phán đủ mạnh với chủ đất hay không. Và Vienna có vị thế đàm phán rất tốt", Harald Simons - nhà kinh tế học tại Berlin cho biết trên Guardian. Quỹ thu mua đất của thành phố phối hợp chặt chẽ với cơ quan cấp phép quy hoạch. Nhờ đó, thành phố có thể đưa ra các thỏa thuận phù hợp. Năm ngoái, Vienna đặt mục tiêu xây dựng 5.500 căn hộ Gemeindebau mới.
Nhiều thành phố khác ở châu Âu cũng có mô hình nhà ở xã hội cho thuê, nhưng chưa đạt đến mức độ thành công như Vienna.
Tại London (Anh), số lượng nhà loại này nhìn chung vẫn ổn định ở khoảng 800.000 căn. Tuy nhiên, tỷ trọng của chúng trong tổng quỹ nhà ở của thành phố liên tục giảm. Một phần nguyên nhân là nhiều căn hộ được chuyển sang sở hữu tư nhân, thông qua chương trình "quyền mua nhà" (right-to-buy). Bên cạnh đó, số lượng nhà mới xây không theo kịp tốc độ tăng dân số của London.
Nhiều thành phố khác cũng đối mặt tình trạng thiếu hụt tương tự. Chính quyền Berlin (Đức) từng cho biết trên website rằng tình trạng thiếu nhà ở xã hội được coi là đặc biệt nghiêm trọng. Để duy trì quy mô quỹ nhà ở xã hội hiện tại, Berlin cần bổ sung thêm 5.000 căn mỗi năm. Tuy nhiên, năm 2022, chỉ có 4.000 căn được phê duyệt nhận hỗ trợ tài chính.
Tại Trung Quốc, Bộ Nhà ở và Phát triển Đô thị - Nông thôn Trung Quốc năm 2019 thí điểm chương trình nhà cho thuê tại 13 thành phố, tập trung vào phát triển nhà ở giá phải chăng. Họ áp dụng các chính sách ưu đãi, như đơn giản hóa thủ tục cấp phép và hỗ trợ tài chính nhằm giải quyết khó khăn mà các thành phố gặp phải trong quá trình phát triển các dự án trên.
Huo Da, một hướng dẫn viên du lịch 28 tuổi tại Hồ Nam, là một trong những người đầu tiên hưởng lợi từ chương trình thí điểm này. Căn hộ của anh nằm trong một tòa nhà được cải tạo, ở khu trung tâm, gồm một phòng ngủ và một phòng vệ sinh.
Tất cả cư dân trong tòa nhà 99 căn hộ đều được sử dụng miễn phí phòng tập thể dục, phòng họp và bếp chung. "Căn hộ không lớn nhưng thoải mái, thiết kế phù hợp sở thích của người trẻ", anh cho biết trên China Daily. Tiền thuê nhà ở đây chỉ là 1.900 nhân dân tệ (298 USD) mỗi tháng. Chương trình này không yêu cầu ngưỡng thu nhập với người nộp đơn.
Các quy định về mức giá thuê và diện tích căn hộ khác nhau tùy theo từng địa phương. Ví dụ, tại thành phố Trường Sa ở Hồ Nam, giá thuê phải thấp hơn ít nhất 30% so với thị trường. Các căn hộ thường có diện tích dưới 60 m2. Tại quận Dương Phố của Thượng Hải, giá căn hộ một phòng ngủ, diện tích 50-64 m2 vào khoảng 4.000 - 5.500 nhân dân tệ mỗi tháng, thấp hơn khoảng 20% so với thị trường.
Vài năm qua, giới chức Trung Quốc liên tục đưa ra các hướng dẫn mới để giúp người dân tiếp cận nhà ở giá phải chăng. Ngoài mô hình nhà cho thuê công cộng tại các thành phố, năm 2021, giới chức cho biết sẽ triển khai loại hình nhà cho thuê mới do chính phủ hỗ trợ. Theo đó, các căn hộ sẽ có diện tích không quá 70 m2, giá tối đa bằng 90% thị trường. Mục tiêu là giải quyết khó khăn về nhà ở cho những cư dân mới tại đô thị, người trẻ và các nhóm đủ điều kiện khác bằng cách cung cấp nhà ở với giá thuê thấp hơn mức thị trường.
Đến năm 2023, Trung Quốc đã xây hơn 5 triệu căn hộ như vậy, với tổng đầu tư hơn 520 tỷ nhân dân tệ, Xinhua cho biết. Bộ Nhà ở và Phát triển Đô thị - Nông thôn Trung Quốc kỳ vọng chính sách này giải quyết vấn đề nhà ở cho khoảng 15 triệu người. Họ cam kết sẽ mở rộng nguồn cung, bằng cách khuyến khích các chính quyền địa phương xây nhà cho thuê giá rẻ trong các khu đô thị và quanh ga tàu.
Tại Singapore - một trong các thành phố có giá bất động sản thuộc nhóm đắt đỏ nhất thế giới, khoảng 80% người dân hiện sống trong nhà ở xã hội do chính phủ xây dựng (căn hộ HDB). Hệ thống nhà ở xã hội tại quốc đảo này đã giúp gần 90% người Singapore sở hữu nhà. Đây là một trong những tỷ lệ cao nhất thế giới.
Dù hướng tới việc giúp người dân sở hữu nhà, chính phủ Singapore vẫn có chương trình hỗ trợ cho thuê - Public Rental Scheme. Cơ quan Phát triển và Nhà ở (HDB) cho biết chương trình này dành cho các hộ gia đình thu nhập thấp, chưa sẵn sàng mua nhà và đang tích lũy tài chính. Mọi đối tượng, từ người độc thân đến hộ gia đình đều có thể nộp đơn. Hồ sơ đăng ký sẽ được xem xét toàn diện, dựa trên thu nhập, quy mô hộ gia đình, khả năng chi trả cho nhà ở và hoàn cảnh của từng người nộp đơn.
Giá thuê sẽ được quyết định tùy theo thu nhập hàng tháng của hộ gia đình, loại căn hộ và người nộp đơn là lần đầu hay lần 2. Khi nhận chìa khóa, người thuê phải đặt cọc một tháng tiền thuê và thanh toán tiền thuê của tháng đầu tiên. Việc nhận chìa khóa được thực hiện trực tiếp tại HDB. Trên website của HDB, bảng giá thuê dao động 26-165 đôla Singapore với nhóm thu nhập 800 SGD một tháng trở xuống. Nếu người thuê kiếm được 801-1.500 SGD, họ sẽ phải trả 90-275 SGD.
Từ cuối năm 2023, quốc gia này còn thử nghiệm loại hình nhà cho thuê mới, với phòng ngủ riêng nhưng dùng chung toilet và bếp. Mỗi phòng rộng 9m2, có đồ dùng cơ bản như giường, tủ quần áo, bàn, tủ lạnh. Đến năm 2025, chương trình thí điểm được mở rộng từ 3 lên 6 địa điểm. Các tòa nhà gần như đã kín chỗ, với khoảng 1.000 người thuê.
Trên Strait Times, Bộ trưởng Phát triển Quốc gia Singapore Desmond Lee cho biết mô hình mới này là nỗ lực của Chính phủ nhằm hỗ trợ các hộ gia đình thu nhập thấp. Ông cho biết khoảng 5.000 căn hộ cho thuê công cộng mới sẽ được xây dựng trên khắp Singapore trước năm 2030.
Tin Gốc: Vnexpress

