Sáng 6-4, một vụ tai nạn giao thông giữa xe tải và ô tô con xảy ra trên tuyến đường ĐT611 đoạn qua thôn Phước Thành, xã Quế Sơn Trung, thành phố Đà Nẵng khiến một người tử vong, một số người bị thương.
Theo thông tin ban đầu, lúc 6h30 cùng ngày, tại đường ĐT611 thuộc thôn Phước Thành xảy ra vụ va chạm giữa xe tải do tài xế N.V.T. (52 tuổi, trú xã Quế Sơn, thành phố Đà Nẵng) điều khiển và ô tô con 7 chỗ do anh T.V.T. (32 tuổi) điều khiển chạy chiều ngược lại.
Cú tông mạnh đã khiến phần đầu ô tô con hư hỏng nặng, biến dạng.
Vụ tai nạn khiến bà M.T.T.H. (người ngồi trên ô tô con) bị thương nặng được đưa đi cấp cứu và tử vong sau đó.
3 người khác bị thương được đưa đi điều trị tại bệnh viện.
Tại hiện trường, phần đầu 2 chiếc xe bị hư hỏng nặng. Cơ quan chức năng địa phương đang điều ra nguyên nhân vụ tai nạn nghiêm trọng này.
Nguồn: https://tuoitre.vn/tai-nan-giua-xe-tai-va-o-to-con-1-nguoi-chet-20260406112252845.htm

Chiều 3-4 trên sân Quảng Ngãi, đoàn quân của huấn luyện viên Vũ Như Thành thi đấu lượt trận thứ 2 Giải hạng nhì quốc gia 2026. Ở ngày ra quân, đội đã hòa 1-1 trước Lâm Đồng.
Có gần 7.000 khán giả đến sân cổ vũ cho đội bóng Quảng Ngãi. Tất cả đều mong một chiến thắng đầu tiên cho mùa giải. Đây cũng là trận thứ 2 liên tiếp họ được thi đấu trên sân nhà.
Khán giả phải chờ đến phút 66 mới được chứng kiến bàn thắng duy nhất của trận đấu. Tiền đạo Văn Nam bật cao đánh đầu dũng mãnh, đưa bóng qua tay thủ môn Đắk Lắk.
Bàn thắng khiến không khí khán đài sân Quảng Ngãi bùng nổ. Không chỉ là bàn thắng duy nhất, Văn Nam đã giúp đội bóng Quảng Ngãi giành chiến thắng đầu tiên với 3 điểm.
Kết quả này giúp đoàn quân của HLV Vũ Như Thành có 4 điểm sau lượt trận thứ 3. CLB Quảng Ngãi tạm thời đứng thứ 4, bằng điểm với CLB Lâm Đồng.
Chiến thắng đã đánh dấu mốc cho bóng đá Quảng Ngãi sau thời gian dài "mất tích". Sau khi CLB Kon Tum đổi tên thành CLB Quảng Ngãi, địa phương này trở lại Giải hạng nhì.
Lần gần nhất người ta nhắc tới bóng đá Quảng Ngãi là khi họ rút lui khỏi Giải hạng nhì 2018. Lý do muôn thuở của bóng đá là vấn đề kinh phí sau khi đội giành suất thăng hạng.
Mùa Giải hạng ba năm 2017, Quảng Ngãi giành 1 suất lên hạng ở bảng A. Sau khi rút lui, bóng đá Quảng Ngãi cũng không còn tham dự hệ thống nào cho đến khi Kon Tum đổi tên.
Đã hơn 8 năm trôi qua, bóng đá Quảng Ngãi "sống lại" đúng nghĩa khi đội bóng thi đấu trên sân nhà và nhận được sự quan tâm của đông đảo khán giả địa phương.
Giải hạng nhì quốc gia 2026 có 14 đội tham dự chia làm 2 bảng và sẽ có 3 suất lên hạng nhất.
Nguồn: https://tuoitre.vn/bong-da-quang-ngai-danh-dau-su-tro-lai-bang-chien-thang-20260403213239726.htm

Giữa biển trời Trường Sa, lời bài hát ngân nga trong nắng gió ngàn trùng như thấm vào da thịt. Để rồi ai cũng thấy bùi ngùi trong giờ chia tay những chiến sĩ "áo vằn cánh sóng" đang làm nhiệm vụ nơi đầu sóng ngọn gió.
Sau khi thăm một số đảo, đoàn công tác số 6 đến đảo Sinh Tồn khi mặt trời đứng bóng. Đảo Sinh Tồn - hòn đảo nhỏ yêu thương mà 37 năm trước đã kiên cường chiến đấu trước họng súng xâm lăng để bảo vệ chủ quyền biển đảo trong "sự kiện chủ quyền 1988".
Cuối tháng 3 mùa biển lặng nhưng gió vẫn thổi ràn rạt đến rát mặt người. Cái nắng tưởng chừng như cháy da cháy thịt. Tranh thủ lúc lãnh đạo đoàn công tác kiểm tra công tác sẵn sàng chiến đấu của đảo, đội văn nghệ xung kích nhanh chóng triển khai dàn âm thanh dã chiến. Ở đó những cán bộ, chiến sĩ đảo Sinh Tồn đã chờ sẵn cho buổi giao lưu văn nghệ giữa đất liền và lính đảo xa.
Đội trưởng đội văn nghệ xung kích Nguyễn Thành Trung cầm mic hô lớn: "Cán bộ, chiến sĩ đảo Sinh Tồn ơi, hôm nay chúng ta hãy hát, hãy múa hết mình, hát thật hay, múa thật say nhé. Tình cảm đất liền được chúng ta gửi trong điệu múa, bài ca. Xin mời hãy hát múa cùng chúng tôi".
Tiếng pháo tay giòn giã vang lên. Các chiến sĩ cũng đồng thanh hô vang "chào đón đất liền, chào đón đất liền". Không chịu thua, các thành viên đội văn nghệ xung kích từ đất liền ra thăm đảo cũng đáp lại tình cảm của bộ đội Trường Sa, cũng hô lớn "yêu mến Trường Sa, yêu mến Sinh Tồn".
Mở màn, nữ ca sĩ Hoài Thương cất giọng: "Từ ngọn sóng Trường Sa, em gặp anh ở đảo, biết nói sao cho vơi, vẫn bên anh nơi đảo Sinh Tồn". Bài hát Gặp anh trên đảo Sinh Tồn dẫu quá quen với cán bộ, chiến sĩ trên đảo mà sao bỗng nghe da diết thế! Những cánh tay chiến sĩ trẻ đưa cao quá đầu nhịp nhàng theo hình sóng biển, nhiều bạn hát theo.
Giọng Hoài Thương run run, cô cầm tay một chiến sĩ trẻ, nhìn sâu vào mắt, giọng hát vẫn da diết như thế: "Đảo ơi phải vì cách trở trùng khơi, phải vì máu đổ anh ơi, nên bảo thương đảo vẫn Sinh Tồn gặp anh". Khá bất ngờ, bạn chiến sĩ trẻ ấy xin nhường mic và nối tiếp bài hát: "Như cây phong ba vững vàng ngoài khơi xa, đời anh như cây phong ba vững vàng giữa đảo Trường Sa". Khoảnh khắc ấy như không còn khoảng cách, giọng hát giữa đảo và bờ như quyện vào nhau trong tiếng pháo tay của cả trăm người có mặt.
Tình cảm của đất liền với Trường Sa bao giờ cũng đong đầy. Chiến sĩ Vương Thái Quốc thay lời cho những người lính trẻ đang làm nhiệm vụ trên đảo Sinh Tồn kể mỗi lần nghe có đoàn công tác ra thăm đảo rồi có văn công biểu diễn là cả đảo có khi mấy đêm mất ngủ. "Chúng tôi không chỉ được giao lưu, được hát, được múa cùng khách từ đất liền ra thăm mà hát với văn công, được cầm tay con gái có khi niềm vui kéo dài vài tháng", Quốc cười.
Buổi giao lưu gần kết thúc, trước khi tạm biệt đảo Sinh Tồn để tiếp tục hành trình đến với nhà giàn DK1, mọi người bám vai nhau nối thành vòng tròn như chẳng muốn rời. Rồi tất cả đồng thanh hát vang "Đời mình là một khúc quân hành, đời mình là bài ca chiến sĩ, ta ca vang triền miên qua tháng ngày, lượn bay trên núi rừng biên cương tới nơi đảo xa..." trong bài hát rất đỗi quen thuộc Hát mãi khúc quân hành.
Giữa mênh mông biển trời Tổ quốc, lời hát vọng vang nơi hòn đảo xa bờ mà mỗi người đều như cảm được yêu thương thấm vào trong tim mình. Như đáp lại ân tình của những giọng hát từ đất liền ra thăm đảo, hạ sĩ Bành Văn Ni (quê Bình Thuận cũ) cầm trái bàng vuông giấu sau vai áo bước đến trước ca sĩ Hoàng Yến. Anh lính trẻ quỳ xuống rồi nói: "Xin tặng em tình yêu của người lính đảo".
Quá bất ngờ, Hoàng Yến thoáng chút bẽn lẽn, đôi má hơi ửng hồng chỉ biết nói lời cảm ơn. Rồi như quên hết ngại ngùng, hai bạn choàng tay ôm nhau như đã quen từ lâu lắm trong giây phút chia tay với nhiều ánh mắt ngỡ ngàng song đầy niềm vui cùng trao về hai bạn trẻ.
Những cái siết tay thật chặt rồi cũng phải rời ra. Tàu rời đảo. Những cánh tay vẫy mãi không thôi, cả những câu la lớn "hẹn gặp lại" tan vào gió biển. Tiếng hát cứ như chưa kịp dứt, vẫn vang lên đâu đó trong từng góc đảo dẫu tàu mỗi lúc cách đảo một xa hơn.
Giữa trùng khơi, tiếng hát đã ở lại với đảo, vẫn vang lên trong lòng người lính đảo cùng tình cảm theo con tàu trở về đất liền. Bởi tiếng hát từ đất liền mỗi lần vượt ngàn sóng gió đến với đảo không chỉ để nghe mà còn là niềm tin được gửi đi, được giữ lại nơi đầu sóng ngọn gió.
Nguồn: https://tuoitre.vn/tieng-hat-tu-dat-lien-vong-vang-giua-truong-sa-20260402100505045.htm
Tình Yêu Giới Tính
Những kỷ vật thân thương còn lại - Kỳ 5: Cái USB 3G và bài học bố trao cho tôi

Bố tôi là cựu chiến binh, người đàn ông của những chuyến đi dài vào sinh ra tử. Đầu những năm 1980 ông nhập ngũ bảo vệ biên giới phía Bắc. Ra quân, ông tiếp tục rong ruổi mưu sinh từ đi rừng, làm thợ xây đến đãi vàng... qua miền Trung nắng cháy đến Tây Nguyên đại ngàn.
Ông thường kể về các vùng đất xanh thẳm có tiếng lá xào xạc cùng suối chảy rì rầm. Bố yêu rừng, một tình yêu nguyên bản của người đã từng dựa vào rừng để sống và chiến đấu. Một phần đời của ông dường như vẫn còn ở lại trong những chuyến đi. Chính trải nghiệm đó đã nhào nặn nên người cha ít nói nhưng đôi mắt luôn chứa đựng cả bầu trời rộng lớn.
Khi đôi chân dần mỏi, bố đưa gia đình về lập nghiệp nơi miền phên giậu ở xã Thiện Hưng, tỉnh Đồng Nai (trước đây là Bù Đốp, Bình Phước). Đó là vùng đất nắng gió theo triền đồi cao su bạt ngàn nhuộm đỏ bụi đất bazan. Tôi lớn lên giữa bao hàng cao su thẳng tắp, trong mùi hăng hắc đặc trưng của mủ mới cạo và câu chuyện cũ bi tráng của bố.
Mỗi khi nhắc đến một địa danh nào đó, giọng ông chậm lại đầy chiêm nghiệm. Lúc bé tôi chưa hiểu hết, chỉ thấy qua lời kể của ông non nước ngàn dặm hiện lên vừa xa xôi vừa đẹp đến lạ.
Tôi thuộc thế hệ 9X đời đầu, người ta vẫn hay gọi là "thế hệ bản lề" đứng giữa các giá trị cũ và làn sóng bùng nổ của kỷ nguyên số. Khi tôi lớn lên, Internet bắt đầu phổ biến qua tiếng tít tít, rè rè của modem dial-up.
Theo bạn bè ra quán net, tôi chọn một góc để online. Tôi không chơi game, chỉ thích đọc, viết blog và chat Yahoo!. Khi ấy tôi có cảm giác thế giới rộng hơn rất nhiều so với cánh rừng cao su hay vườn điều xanh mát sau nhà. Ngồi trước màn hình máy tính dày cộm, tôi như được đi qua nhiều vùng đất mới mà trước đó chỉ nghe trong lời kể của bố.
Rồi lên đại học, tôi ở ký túc xá Đại học Quốc gia ở Thủ Đức. Những ngày đầu tôi hào hứng kể cho bố nghe về điều mình học được, về bài giảng, thầy cô, nhiều điều mới mẻ như để nối liền thế giới của tôi với những gì bố từng trải qua. Ông hay nhìn tôi, khẽ mỉm cười và lặp lại: "Cứ đọc, cứ đi con, cứ tìm hiểu. Thế giới này rộng lắm và đẹp lắm!".
Khi ấy mỗi phòng có một máy tính bàn dùng chung. Sinh viên đăng nhập bằng tài khoản riêng và trả khoảng 2.000 đồng mỗi giờ. Với tôi, đó không phải khoản nhỏ vì một suất cơm chỉ 8.000 đồng nên mỗi lần mở máy đều phải cân nhắc, online thêm một chút có khi đồng nghĩa với việc nhịn bữa trưa.
Một lần, khi dòng cảm xúc đang tốt, bài luận đang viết đến đoạn tâm đắc thì hết giờ truy cập. Tôi đành phải ngậm ngùi lưu lại để từ từ viết tiếp. Sau này bố mẹ dành dụm cộng với bán bầy heo mua cho tôi cái laptop, nhưng WiFi thời đó yếu chỉ hiện lên trang tìm kiếm rồi đứng im mãi.
Năm 2011, trong một lần về thăm nhà, sau bữa cơm, bố lặng lẽ mở ngăn tủ tivi lấy ra một hộp nhỏ đưa cho tôi. Bên trong là USB 3G của Viettel còn thơm mùi hộp mới. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản đây là món đồ công nghệ giúp ích việc vào mạng.
Khi trở lại TP, tò mò tìm hiểu giá, tôi mới biết USB ấy tới 820.000 đồng. Bố mẹ cũng cãi nhau về chuyện này nhưng ông nhất quyết mua vì thấy con gái mỗi lần về nhà đều ngồi một góc với laptop rồi nhắc đến việc online, loay hoay tìm cách vào mạng. Và bằng bản năng của người lính từng đi dọc miền non nước, hiểu rằng con mình cần một phương tiện để kết nối với thế giới.
Phải công nhận USB cắm vào thì kết nối ổn định hơn. Ánh đèn xanh nhỏ nhấp nháy, thứ ánh sáng hy vọng. Mạng lúc đó vẫn chậm, phải chờ nhưng tôi cảm nhận được sự tự do, không phải lo lắng dòng suy nghĩ bị cắt ngang.
Nhà ông bà ngoài quê tôi ở cạnh nhà thờ đá Phát Diệm (Ninh Bình) nên ký ức về nơi ấy luôn gần với bố. Có lần tôi cắm USB 3G, tìm lại hình ảnh quen thuộc cho ông xem. Mạng tải chậm, từng mảng hình hiện lên, bố nhìn rất lâu rồi kể về những ngày lễ, tiếng chuông, những buổi chiều theo bạn ra chơi. Dù không theo đạo, ông vẫn nhớ gần như mọi điều.
Khi nhắc đến ông nội, giọng bố chùng xuống. Ông mất khi bố đang mưu sinh xa quê, không kịp về chịu tang. Tôi ngồi cạnh, chợt thấy cái USB nhỏ bé ấy còn chạm vào dòng ký ức mất mát bố vẫn mang theo.
Sau này nghe mẹ kể lại, để thêm tiền cho tôi mua data truy cập, bố nhận chở thêm gỗ, chạy xe ôm để kiếm thêm. Có một thời gian, mỗi lần mở máy tôi lại ngập ngừng khi hiểu rằng đằng sau mỗi giờ online là nhiều giờ làm thêm đầy mồ hôi của bố.
Cũng từ đó, mọi điều với tôi khác đi. Tôi đọc, viết nhiều hơn, có thể ngồi nhiều giờ để ghi lại suy nghĩ của mình. Một thay đổi nhỏ về thiết bị nhưng làm cho những ngày sinh viên của tôi trở nên thoải mái hơn, nó giúp kết nối, còn truyền dẫn cả tình yêu thương và sự thấu hiểu lặng lẽ của bố. Để biết rằng thế giới của tôi còn nằm ở kiến thức mở trên không gian mạng.
Nhớ thời gian đầu thoải mái Internet hơn chút, tôi gần như tin vào mọi thứ mình đọc. Bài nào cũng hay, tài liệu nào cũng thấy đúng. Tôi đọc rồi chép, chép rồi ghép lại thành bài của mình, ngỡ chỉ cần câu chữ tròn trịa là đủ. Tôi "xào nấu" tài liệu mạng thành bài luận của mình. Kết quả, nhận điểm 3 kèm lời phê của thầy Kỳ Đồng môn mỹ học đại cương như gáo nước lạnh. Tôi nhận ra mình đang mượn chữ người khác để nói thay suy nghĩ.
Sau lần ấy tôi đã tự vấn bản thân rất nhiều. Tôi học lại cách đọc, chậm hơn, ngắt ra, nghĩ lại rồi tự viết bằng cách hiểu của mình. Những bài luận sau không còn mượt mà. Có bài bị sửa chi chít, có bài phải làm lại. Tôi lúng túng, vấp váp, thậm chí bật khóc vì thấy mình kém quá. Nhưng đổi lại từng dòng chữ bắt đầu mang tiếng nói của chính mình. Cứ như vậy, tôi chậm lại nhưng chắc hơn.
Đến năm 2012, khi tôi có tên trong danh sách sinh viên đạt thành tích tốt và nhận học bổng của tỉnh Bình Phước, thật nhẹ lòng vì mọi nỗ lực đã được ghi nhận. Và trong tất cả, bố là người vui nhất. Ông cầm tờ giấy báo kể với hàng xóm, ánh mắt đầy tự hào. Nụ cười hôm đó đủ để tôi biết rằng món quà năm nào giúp tôi vào mạng còn là cách ông tiếp sức để tôi đi tiếp con đường mà ông chưa có điều kiện đi.
Bây giờ là năm 2026, Internet đã phủ sóng đến từng ngõ ngách, 5G trở nên phổ biến và cái USB 3G ngày ấy đã trở thành món đồ cũ không còn khả năng kết nối. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nó, tôi vẫn có cảm giác mình đang được kết nối với bố.
Tôi nhận ra một điều sâu sắc. Khi tặng tôi cái USB 3G, người lính năm xưa ấy như đã trao cho tôi "chiếc gậy" để tiếp tục hành trình vươn xa. Hai thế hệ, hai cách đi nhưng cùng một hướng là khám phá, gìn giữ vẻ đẹp rộng lớn của cuộc đời.
Đến hôm nay khi đã đi qua nhiều vùng đất, gặp nhiều người, tôi mới hiểu hết cái giá của sự "kết nối" mà bố từng trao. Đó là sự bền bỉ, lòng khao khát học hỏi và tình yêu với thế giới bao la này sẽ mãi mãi liền mạch. Cảm ơn bố vì món quà đã ngả màu và vì đã cho con hiểu rằng dù ở thời đại nào, tình yêu thương vẫn là đường truyền mạnh mẽ để đưa chúng ta đi thật xa.
*************
Bộ lư đồng hơn trăm năm của tổ tiên và cây gậy trúc của nội vẫn còn được ba má, con cháu lưu giữ như một ký ức đẹp...
>> Kỳ tới: Bộ lư đồng, cây gậy trúc của nội

