Tôi 26 tuổi, làm nhân viên văn phòng ở nước ngoài. Cũng như bao người, tôi ra trường, cố gắng kiếm được công việc ở một doanh nghiệp quy mô lớn. Công việc không có nhiều biến động nhưng càng ngày tôi càng stress và luôn mất ngủ, bất an và luôn ở tâm thế mệt mỏi. Công ty và khách hàng của tôi là 95% người Nhật. Trong môi trường này, tôi cảm thấy mình thật lạc quẻ, khác biệt và không giống ai. Lâu lâu lại bị sếp và đồng nghiệp nhắc nhở những chuyện rất nhỏ nhặt.
Dù ở đây 9 năm, tôi không gặp vấn đề về giao tiếp nhưng để hiểu văn hóa “nhìn mặt sếp làm việc”, “nhậu tới sáng” hay “ngoại tình là bình thường”, tôi luôn gặp trở ngại và cảm thấy chúng đi ngược với phương châm và giá trị sống của mình. Thật buồn cười khi đây là công ty mà tôi tưởng sẽ là nền tảng cho sự phát triển sự nghiệp của bản thân, giờ đây tôi không thấy giá trị của mình. Nghĩ đến chuyển việc tôi lại sợ vì mức lương hiện tại khá tốt, lại còn được cấp nhà ở, đồng nghiệp cũng thân thiện. Nhưng cứ mỗi lần đi làm rồi lại về nhà, có những ngày rảnh không có gì làm vẫn phải lên văn phòng để thể hiện sự chăm chỉ, tôi cảm thấy thật lãng phí tuổi thanh xuân.
Năm 2025 là một năm rất khó khăn khi bà tôi và chú chó của tôi mất vì bệnh. Tôi rất đau khổ, nghĩ rằng hay lại về Việt Nam làm việc? Nhưng sống ở Nhật khá lâu, tôi tự hỏi mình có thích nghi với môi trường ở Việt Nam được không? Giờ người tôi yêu thương nhất đã ra đi, tôi tự hỏi về Việt Nam để làm gì nữa? Tôi luôn cảm thấy cô đơn, khó kết nối với người khác dù bản thân rất tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa. Rồi lại đi so sánh với người khác cùng lứa tuổi, có gia đình, chồng con, nhà xe. Mình vẫn đi làm công ăn lương, đi làm rồi về nhà. Tôi có thử lên app hẹn hò nhưng toàn là tra nam, không kết nối với ai lâu dài được.
Hiện tại tôi trong quá trình xin việc mới, mong ở môi trường quốc tế hơn sẽ có thêm bạn bè, anh chị đồng nghiệp cùng tư duy và định hướng. Nhưng trong tình trạng ngày nào cũng như ngày nào, không cảm thấy giá trị của bản thân, không tìm được niềm vui trong cuộc sống, tôi cảm thấy rất tệ và mệt mỏi. Tôi biết mình ít ra may mắn không thất nghiệp và có chiếc giường để ngủ mỗi tối nhưng ở độ tuổi không quá trẻ, cũng không đủ kinh nghiệp và chín muồi như tuổi 30, tôi không biết tương lai mình về sau sẽ thế nào? Lỡ như tôi thành bà cô 35 tuổi và vẫn chưa tìm được người ưng ý? Vẫn ở trong môi trường khác bào mòn ước mơ, động lực? Từ ngày bà và chó mất, tôi thật sự mất đi động lực sống. Có ai từng trải qua cảm giác này có thể cho tôi lời khuyên được không?
Ngày còn độc thân, tôi từng nghĩ cuộc đời mình là bầu trời rộng lớn. Tôi được tự do đi nơi mình muốn, làm điều mình thích, gặp gỡ bạn bè, theo đuổi đam mê mà không cần phải xin phép hay lo nghĩ quá nhiều. Khi ấy, tôi được mọi người tôn trọng bởi sự độc lập, mạnh mẽ và luôn sống đúng với cảm xúc của bản thân. Tôi từng tự hào vì mình có tiếng nói, có quyền quyết định cuộc sống riêng.
Thế nhưng sau khi lập gia đình, mọi thứ dần thay đổi. Những trách nhiệm, áp lực cơm áo gạo tiền và những kỳ vọng vô hình khiến tôi không còn là chính mình nữa. Tôi sống vì người khác nhiều hơn sống cho bản thân. Có những lúc ý kiến của tôi trở nên nhỏ bé trong chính ngôi nhà mình vun đắp. Tôi bắt đầu học cách im lặng, nhẫn nhịn và chấp nhận những tổn thương không tên.
Điều đau lòng nhất không phải là sự mệt mỏi, mà là cảm giác không còn được tôn trọng như trước. Từ một người từng tự do giữa cuộc đời, tôi trở thành người luôn bị ràng buộc bởi trách nhiệm và cảm xúc. Nhưng sâu thẳm bên trong, tôi vẫn mong một ngày mình có thể tìm lại giá trị của bản thân, được yêu thương và được sống đúng với con người thật của mình.
Chồng 40 tuổi, tôi 35 tuổi, cưới được 4 năm, có con ba tuổi. Chúng tôi quen 6 tháng là tiến tới hôn nhân vì cả hai thấy phù hợp với nhau. Tôi suy nghĩ khá đơn giản, chia sẻ với chồng mọi thứ, chẳng giấu anh điều gì. Mật khẩu các tài khoản tôi đều cho anh biết, còn anh thì không. Có lần tôi hỏi vì sao anh phải giấu, anh lảng sang chuyện khác.
Vừa rồi tôi phát hiện chồng sử dụng một tài khoản cá nhân khác trên mạng xã hội. Anh thường xuyên cập nhật trạng thái cá nhân, không im lìm như tài khoản vẫn liên lạc với tôi. Vợ chồng tôi cưới hơn bốn năm nhưng gần gũi chắc chưa được chục lần. Nhu cầu sinh lý của tôi không cao, nhưng cũng có tình cảm và muốn gần gũi chồng, vậy mà vài tháng anh chẳng thèm ngó ngàng gì tới tôi. Có lúc tôi mặc đồ gợi cảm, cố tình gần anh, anh cũng không có ý kiến, còn bảo mệt nên đi ngủ sớm.
Tôi có khuôn mặt ưa nhìn, cao 1m65, da sáng, sinh xong tôi về lại dáng nhanh. Tôi chưa phát hiện chồng có biểu hiện ngoại tình. Anh thường ngồi máy tính đến đêm rồi đi ngủ luôn. Có hôm tôi giận dỗi, anh cũng ra sofa ngủ, chẳng dỗ dành tôi. Cuộc sống vợ chồng mới 4 năm mà anh cứ như này, liệu tôi chịu đựng được bao lâu? Tôi nên hiểu như nào với những hành động và việc làm của anh? Anh là người cha mẫu mực, yêu thương và chiều con, cũng biết phù tôi việc nhà. Lương anh hơn 30 triệu đồng mỗi tháng, đưa tôi phần lớn, chỉ giữ lại ít tiêu. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi tôn trọng quyết định của anh khi anh muốn dành thời gian còn lại cho riêng mình vì biết không sống được bao lâu nữa. Anh nói không yêu tôi, chỉ rất có cảm tình. Tôi ghét mình yếu đuối, nặng tình; tự ái ngăn tôi ở lại bên anh. Vậy mà tôi không có giây phút bình yên sau khi chia tay nhau, tôi nhận ra mình không thể sống thiếu anh.
Chúng tôi hẹn hò vài lần ở quán cà phê. Anh nghiêm túc, chân thành và cởi mở. Góp nhặt những câu chuyện anh kể, tôi nhận ra anh là người đàn ông sống trách nhiệm với gia đình, chung thủy và rất tự trọng. Vợ mất sớm, anh ở vậy nuôi con. Anh trải qua rất nhiều thăng trầm, khó khăn khổ cực. Tôi cảm phục và nhận ra anh rất có nghị lực khi từ nhỏ mồ côi, sống thiếu thốn tình cảm và bị ngược đãi. Đến khi lập gia đình, cuộc sống êm ấm, hạnh phúc không được bao lâu thì vợ anh đột ngột ra đi. Không biết có phải do lòng trắc ẩn mà tôi lại bắt đầu có cảm tình đặc biệt với anh chỉ sau vài lần hẹn hò, đó cũng là lúc anh phát hiện ra bản thân bị bệnh hiểm nghèo.
Anh muốn chia tay nhưng tôi vẫn một mực quyết định làm bạn với anh, để động viên và khuyên anh chữa trị. Tôi đã có khoảng thời gian hạnh phúc bên cạnh anh dù nó thật ngắn ngủi. Tôi luôn tranh thủ thời gian để có thể ở bên cạnh anh trong thời gian xạ trị. Tôi thấy anh khá cô độc vì không muốn làm phiền bất kỳ ai, anh chịu đựng một mình. Chúng tôi có một lời hứa, sau khi điều trị xong sẽ kết hôn. Bệnh anh chưa phải giai đoạn cuối nhưng tác hại của xạ trị đã làm anh suy kiệt, bi quan.
Việc chữa trị bất thành, anh xin lỗi vì không thể thực hiện lời hứa, tìm mọi cách cắt đứt liên lạc với tôi. Tôi thật sự chao đảo. Hạnh phúc lứa đôi là thứ xa xỉ đối với tôi, khi tôi vốn lận đận tình cảm, đến mức rất khó khăn để có thể yêu ai lần nữa. Tôi cũng không cần một lễ cưới, chỉ muốn ở bên cạnh chăm sóc và bù đắp cho anh. Chỉ cần 30 phút để tới nhà anh nhưng tôi lại chôn chân một chỗ, dù rất mong gặp anh. Tôi biết hiện tại anh không cần tôi, luôn nói chia tay là tốt cho tôi. Dường như anh muốn quay về với kỷ niệm, tình cảm với người vợ quá cố. Tôi phải làm sao đây, thời gian còn lại của chúng tôi không còn nhiều, tôi không muốn lãng phí thời gian.