Vừa qua, Thứ trưởng Bộ Y tế Trần Văn Thuấn đã ký ban hành Công văn số 2989/BYT-KCB gửi các bệnh viện trực thuộc Bộ, Sở Y tế các tỉnh, thành phố và y tế các bộ, ngành về việc bảo đảm công tác y tế trong dịp nghỉ lễ kéo dài. Để bảo đảm công tác khám, chữa bệnh và cấp cứu tai nạn giao thông (TNGT) trong kỳ nghỉ lễ dài ngày, Bộ Y tế vừa ban hành văn bản hỏa tốc yêu cầu các cơ sở y tế toàn quốc trực đầy đủ theo 4 cấp, không được từ chối hoặc xử trí chậm trễ bất kỳ trường hợp cấp cứu nào.
Chiều 1/5, TS.BS Nguyễn Minh Tuấn, Phó Giám đốc Bệnh viện 19-8 (Bộ Công an) cho biết, trong 2 ngày nghỉ lễ 30/4 đến chiều 1/5, bệnh viện tiếp nhận 162 bệnh nhân vào khám cấp cứu, trong đó có 17 người bị tai nạn giao thông (TNGT), 14 người bị tai nạn sinh hoạt, 2 trường hợp đánh nhau, 8 trường hợp bị ngộ độc, còn lại là các trường hợp cấp cứu khác.
So với mọi năm, bệnh nhân vào cấp cứu vì TNGT tại Bệnh viện 19-8 đã giảm, đặc biệt giảm mạnh trường hợp TNGT do rượu bia. Trong 17 ca bị TNGT có 3 người phải nhập viện, còn lại đa số bị nhẹ, xây xước và gãy xương.
Bệnh viện ghi nhận 8 trường hợp bị ngộ độc, trong đó có 2 trường hợp ngộ độc do rượu, bia; 2 trường hợp ngộ độc thực phẩm, còn lại bị rối loạn tiêu hoá.
Trong 2 ngày nghỉ lễ, tổng số bệnh nhân nhập viện là 61 người, trong đó có 9 trường hợp phẫu thuật.
Phó Giám đốc Bệnh viện 19-8 Nguyễn Minh Tuấn cho biết, để đảm bảo công tác trực cấp cứu cũng như tiếp nhận điều trị cho bệnh nhân, bệnh viện đã bố trí các kíp bác sĩ, điều dưỡng ứng trực 24/24h tại tất cả các khoa phòng; đồng thời dự trữ đủ lượng máu đáp ứng kịp thời cho cấp cứu và điều trị.
Theo báo cáo nhanh của Cục Quản lý Khám, chữa bệnh (Bộ Y tế), trong kỳ nghỉ Lễ 30/4 và 1/5 năm 2026, các cơ sở khám, chữa bệnh trên cả nước đã thực hiện nghiêm túc công tác thường trực bảo đảm khám chữa bệnh và cấp cứu tai nạn giao thông theo chỉ đạo của Bộ Y tế.
Tình hình khám, cấp cứu, nhập viện và tử vong nghi do tai nạn giao thông cơ bản ổn định, không có đột biến. Các bệnh viện duy trì thường trực xuyên lễ, phục vụ người bệnh kịp thời.
Theo tổng hợp báo cáo của các cơ sở khám, chữa bệnh trực thuộc Bộ Y tế, các trường đại học, y tế ngành và 34 tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương, trong 24h từ 7h ngày 30/4 đến 7h ngày 1/5, tất cả các cơ sở khám, chữa bệnh đã tổ chức thường trực 4 cấp đầy đủ, thực hiện khám, cấp cứu cho 83.171 lượt người bệnh.
Tổng số người bệnh nhập viện điều trị nội trú là 28.169 người; chuyển viện 2.054 người; khỏi bệnh ra viện 22.373 người. Tổng số người bệnh còn điều trị tại các cơ sở khám, chữa bệnh đến 7h sáng 1/5 là 227.541 người, tăng hơn gần 7.000 bệnh nhân so với thời điểm 7h sáng ngày 30/4.
Đối với công tác khám, cấp cứu nghi do tai nạn giao thông, trong 24 giờ qua, các cơ sở y tế tiếp nhận 2.836 trường hợp, trong đó 1.324 trường hợp phải nhập viện điều trị hoặc theo dõi và 304 trường hợp chuyển viện.
Cục Quản lý Khám, chữa bệnh đánh giá tất cả các cơ sở khám, chữa bệnh đã thực hiện nghiêm túc chỉ đạo của Bộ Y tế về thường trực bảo đảm công tác khám chữa bệnh, cấp cứu tai nạn giao thông trong dịp nghỉ Lễ 30/4 và 1/5 năm 2026.
Tình hình khám, cấp cứu, nhập viện và tử vong nghi do tai nạn giao thông trong ngày đầu kỳ nghỉ lễ ổn định, không có đột biến.
Stanislav Krykun, Giám đốc điều hành công ty bao bì DST-Pack (Ba Lan), giải thích theo nguyên lý vật lý, khi người dùng nhấp ngụm đầu tiên, chất lỏng rời khỏi cốc khiến áp suất bên trong giảm xuống. Lỗ nhỏ sẽ cho phép không khí lập tức tràn vào lấp đầy khoảng trống, duy trì dòng chảy liên tục.
"Nếu không có lỗ thông hơi, áp suất bên trong cốc giảm sẽ hình thành lực hút giữ chất lỏng lại. Khi người dùng cố dốc ngược cốc, không khí sẽ tràn mạnh qua lỗ uống, tạo ra sự thay đổi áp suất đột ngột khiến nước trào ra ngoài", ông Krykun giải thích.
Bên cạnh việc giữ dòng chảy ổn định, các nhà thiết kế đặt lỗ nhỏ này đối diện miệng uống để hai luồng khí và nước không cản trở nhau. Lỗ nhỏ cũng cho phép một lượng nhỏ hơi nước thoát ra, giúp giảm nhiệt độ ngụm cà phê đầu tiên để tránh gây bỏng cho khách hàng.
Trước đây, nắp cốc cà phê đầu thế kỷ 20 được thiết kế kín và dễ rò rỉ. Đến thập niên 1970, khi văn hóa đồ uống mang đi phổ biến, nhiều khách hàng tự chọc thủng nắp để uống khi đi bộ hoặc lái xe. Để giải quyết tình trạng tai nạn do bỏng nước sôi, các nhà sản xuất đã cải tiến nắp cốc. Sự ra đời của dòng nắp Solo Traveler vào giữa những năm 1980 với phần miệng nhô cao và lỗ thông hơi nhỏ là một cột mốc quan trọng.
Bên cạnh lỗ thông hơi, nắp cốc hiện đại còn tích hợp vùng rãnh lõm nông quanh mép, đóng vai trò như một hệ thống thoát nước mini. Nếu cà phê sóng sánh, rãnh này sẽ dẫn lượng chất lỏng chảy ngược trở lại vào trong thay vì rớt ra ngoài.
Hiện nay, các nhà sản xuất vẫn duy trì thiết kế vật lý cốt lõi này trên các nắp cốc nhựa hoặc vật liệu sinh học để đảm bảo trải nghiệm an toàn cho người dùng.
Ngày nay, xã hội hiện đại đòi hỏi phụ nữ vừa phải đi làm vừa phải giỏi giang thành công như thể họ không có con cái và "yêu cầu" họ chăm sóc, nuôi dạy con như thể người... không có việc làm. Chính "tiêu chuẩn kép" này đang đẩy nhiều phụ nữ trẻ vào một cuộc đua không hồi kết, để rồi đổi lại sự độc lập bằng cách vắt kiệt thể xác lẫn tinh thần…
Thực tế, điều khiến nhiều phụ nữ trẻ áp lực nhất không phải là khối lượng công việc, mà là cảm giác bản thân không được phép thất bại ở bất kỳ vai trò nào.
Sau 8 tiếng quay cuồng với áp lực công việc tại văn phòng, nhiều phụ nữ trở về nhà và ngay lập tức bước vào một "ca làm việc thứ hai" không lương, không ngơi nghỉ.
Ban ngày, họ là phải những "chiến binh" nơi công sở, đối mặt với áp lực KPI, doanh số và những cuộc họp căng thẳng. Buổi chiều, khi cởi bỏ bộ vest thanh lịch, họ lập tức khoác lên mình chiếc tạp dề, bước vào một ca làm việc thứ hai: đi chợ, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa và dạy con học.
Chị Minh Anh, trưởng phòng kế hoạch của một công ty nước ngoài ở TP.HCM, chia sẻ: "Nhiều người nói phụ nữ thời nay sướng, đi làm văn phòng ngồi máy lạnh, bình đẳng với nam giới. Nhưng thực tế chúng tôi đang phải gánh gấp đôi. Ở cơ quan đòi hỏi hiệu suất bình đẳng, về nhà đòi hỏi sự toàn diện. Nhiều đêm nằm xuống, toàn thân rệu rã, đầu óc vẫn căng như dây đàn.
Tôi luôn sống trong nỗi sợ hãi rằng mình sẽ thất bại ở một vai trò nào đó. Chỉ cần một ngày không kịp chuẩn bị hộp cơm cho con, hoặc một dự án ở công ty bị chậm tiến độ, tôi liền rơi vào trạng thái dằn vặt, tự trách bản thân kém cỏi".
Những người phụ nữ cầu toàn như Minh Anh không hiếm. Họ không cho phép mình yếu đuối, luôn gồng mình lên để chứng minh rằng "tôi có thể làm được tất cả". Nhưng sự thật là năng lượng của con người có hạn, và khi bạn cố gắng làm tốt 100% ở mọi vai trò, thứ duy nhất bị bào mòn chính là năng lượng sống của bạn.
Sự phát triển của xã hội mở ra nhiều cơ hội hơn cho phụ nữ. Họ có quyền học tập, làm việc, kiếm tiền và xây dựng sự nghiệp riêng. Nhiều người đạt được vị trí cao trong công việc, tự chủ tài chính, sở hữu nhà cửa và có tiếng nói trong gia đình. Nhưng nghịch lý là khi phụ nữ càng chứng minh mình "làm được", người xung quanh lại càng đặt thêm kỳ vọng.
Tại sao họ kiệt quệ nhưng không dừng lại? Bởi vì họ mắc kẹt trong cơn nghiện mang tên sự hoàn hảo. Khi một người phụ nữ phát hiện ra rằng việc tự mình làm mọi thứ giúp bản thân an tâm hơn, họ sẽ có xu hướng đẩy mọi sự giúp đỡ ra xa.
Sự độc lập lúc này không còn là một lựa chọn sống tự do nữa, mà trở thành một cơ chế phòng vệ. Họ sợ việc bộc lộ sự yếu đuối sẽ khiến mình bị tổn thương hoặc bị kiểm soát. Kết quả là họ cô độc trong chính thế giới hoàn hảo mà mình tự tay xây dựng nên.
Chị Thúy Hà (32 tuổi, giám đốc marketing tại TP.HCM) cho biết chị từng rất tự hào khi mua được căn hộ riêng bằng tiền tích góp của bản thân sau nhiều năm đi làm. "Tôi từng nghĩ chỉ cần đủ giỏi và đủ cố gắng thì mình sẽ có tất cả. Nhưng đến lúc đạt được nhiều thứ rồi, tôi lại thấy bản thân trống rỗng", chị nói.
Theo chị Hà, điều đáng sợ nhất không phải là khối lượng công việc khổng lồ, mà là cảm giác không còn năng lượng để vui hay buồn."Có những ngày tan làm về, tôi chỉ muốn ngồi yên trong bóng tối. Không muốn nói chuyện, không muốn gặp ai. Nhưng sáng hôm sau vẫn phải tiếp tục guồng quay cũ", chị Hà trải lòng.
Những người phụ nữ độc lập thường rất khó mở lời yêu cầu sự giúp đỡ. Sự gồng gánh này kéo dài dẫn đến sự kiệt quệ về cảm xúc. Nhiều phụ nữ thừa nhận họ dễ nổi nóng với con cái, lạnh nhạt với bạn đời và mất đi niềm vui sống, dù bề ngoài họ có tất cả mọi thứ.
Đã đến lúc phụ nữ hiện đại phải học cách buông bỏ, chọn thứ mình ưu tiên. Ít ai có thể vừa làm lãnh đạo xuất sắc, vừa làm người mẹ điểm 10, vừa làm người vợ hoàn mỹ. Hãy chấp nhận một ngôi nhà hạnh phúc nhưng đôi khi bừa bộn, một bữa tối đơn giản mà ấm cúng, và cho phép bản thân được nghỉ ngơi.
Thực tế không ai có thể duy trì trạng thái hoàn hảo ở mọi vai trò trong thời gian dài mà không đánh đổi sức khỏe tinh thần. Từ bỏ tư duy hoàn hảo không đồng nghĩa với việc làm việc kém hay sống buông thả, thiếu trách nhiệm, chấp nhận sự cẩu thả, mà là cách để bảo vệ sức khỏe của bản thân.
Khi người mẹ, người vợ trong gia đình không còn ép mình vào khuôn khổ hoàn hảo, không khí tổ ấm lập tức trở nên dễ thở hơn. Con cái học được cách chấp nhận những thất bại đầu đời, người chồng cảm thấy mình được cần đến và có cơ hội sẻ chia gánh nặng cùng vợ. Quan trọng hơn, người phụ nữ có thể sống thật với cảm xúc của mình thay vì lúc nào cũng gồng lên mạnh mẽ.
TP.HCM đang vào mùa mưa. Ngày bà tôi mất, trời mưa như trút nước. Sau đám tang bà, khi những cơn đau xé lòng đã lắng xuống, nhường chỗ cho cuộc sống thường nhật, cả nhà tôi vẫn không thôi lo lắng về người kề cận với bà nhất lúc sinh thời - ông tôi.
Bà ra đi đột ngột khiến cả nhà bàng hoàng, ông là người đau lòng nhất. Lo lắng cho ông, trong lúc mọi người chưa biết sắp xếp thế nào vì ai cũng ở xa, ai cũng có gia đình và công việc riêng, ba tôi lặng lẽ gói ghém quần áo, gác lại mọi thứ đang dở dang ở phố thị để về quê chăm sóc ông.
Ba tôi là con trai cả trong gia đình có sáu anh em nhưng mỗi người tha phương một nơi. Nhà tôi vào thành phố lập nghiệp đã hơn 20 năm nay, thi thoảng vài ba tháng hoặc khi có việc mới tranh thủ về quê.
Từ ngày ba còn bé, ba và ông nội ít gần gũi nhau nên những tâm sự tỉ tê hằng ngày, những yêu thương, nũng nịu hầu như không có. Ba tôi trầm tính, ít nói và không thể hiện cảm xúc ra ngoài. Ông thì ngược lại. Ông hay hỏi, hay nói và luôn thể hiện cảm xúc cho người khác biết. Chính vì tính cách trái ngược nên mỗi lần mâu thuẫn xảy ra, ông dễ nóng giận, lớn tiếng còn ba chỉ ngậm ngùi chịu đựng.
Ngày qua ngày, một bức màn vô hình cứ thế giăng mắc giữa hai người. Ông sống theo cách của ông, còn ba lặng lẽ chăm lo cho ông theo cách của ba. Có món nào ngon ba đều mang về mời ông ăn trước rồi ba cặm cụi ra vườn tưới rau, hái cỏ, xong xuôi ba mới thủng thẳng ăn sau. Khi ông cần đi đâu xa, ba sẽ chở ông, lúc ông nằm viện ba cận kề chăm sóc.
Sáng sáng ba thức sớm, chạy ra chợ mua đồ ăn cho ông rồi ra đồng làm việc. Cứ như thế, ba âm thầm bên ông. Nhưng có lẽ những điều ấy chưa đủ để ông cảm nhận tình cảm từ ba.
Ngày trước chú tôi ra đi vì bị tai nạn sau một bữa tiệc, ông tôi từ đó trở nên ghét cay ghét đắng những người uống rượu, thấy ba tôi uống rượu là ông sẽ rầy la.
Nhưng cuộc sống mà, ba cũng phải có bạn bè, phải xã giao. Sau giờ làm, thi thoảng mấy anh em ngồi lại nhâm nhi vài ly. Và ông lại giận. Có lần, ông không kiềm chế được mình nên dùng cây đánh và đuổi ba đi. Ba gọi điện vào trò chuyện với má tôi trong uất ức, nhưng qua cơn giận rồi ba lại trở về với trách nhiệm của mình. Ba vẫn ở đó bên ông.
Cho đến hôm mãn tang bà, đại gia đình tập trung về đầy đủ. Sau bữa tiệc, cả nhà ngồi lại trò chuyện. Trong lúc cảm xúc trào dâng, ba đã bật khóc như một đứa trẻ. Trong tiếng nấc nghẹn ngào, nước mắt giọt ngắn giọt dài trên má, ba buồn bã thốt lên: "Ba đâu có thương tui, ba đánh, ba đuổi tui như cơm bữa mà".
Ông nội lặng người, rồi như nhận ra điều gì đó, ông lao tới ôm chầm lấy ba, hai ba con cùng nức nở và ông tôi cũng không kiềm được nữa: "Tao không thương mày thì thương ai chứ, con ơi là con". Cả nhà tôi cùng rơi nước mắt trước khoảnh khắc ấy.
Không chỉ với ông mà với các con, ba cũng luôn chu đáo chăm sóc. Ngày ở TP.HCM, cứ cuối tuần ba nôn nao nhắc má đi chợ sớm, mua những nguyên liệu tươi ngon để sẵn rồi gọi điện nhắc chị em tôi về nhà dùng cơm.
Tối thứ bảy hằng tuần, cả nhà tôi tụ tập đông đủ hơn mười thành viên quây quần bên mâm cơm má nấu. Ăn tối xong ba lại phụ má gói ghém riêng đồ ăn để chị em tôi mang về, hôm nào má quên là ba nhắc khéo: "Bà có quên gì không bà ơi?".
Tới giờ vẫn vậy, ba chẳng thích nói nhiều mà chỉ lẳng lặng lo lắng cho người thương xung quanh. Ba gieo vào mảnh đất tâm hồn chị em tôi những hạt mầm yêu thương đủ đầy dinh dưỡng, rồi chính tay ba kiên trì chăm bón chúng mỗi ngày cho đến khi thành một rừng cây rợp bóng, che mát cả đời chị em tôi và che cả những đời sau.