Ngày 5/6, Công an xã Phú Giáo cho biết, Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an TPHCM, đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam 8 thanh niên về tội Gây rối trật tự công cộng.
Ngoài ra, một đối tượng vị thành niên bị khởi tố bị can, nhưng được áp dụng biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú. Hai thiếu niên (14, 15 tuổi) được cơ quan điều tra chuyển hồ sơ để xử lý, giáo dục do chưa đủ tuổi chịu trách nhiệm hình sự.
Theo thông tin điều tra ban đầu, do mâu thuẫn trước và trong lúc đá bóng, từ 0h10 đến 1h ngày 22/3, hai nhóm thanh thiếu niên chạm mặt nhau tại giao lộ Trần Hưng Đạo – Nguyễn Văn Trỗi, ấp 1 (xã Phú Giáo).
Tại đây, hai nhóm dùng hung khí rượt đuổi, đánh nhau. Vào cuộc điều tra, Công an xã Phú Giáo đã triệu tập các đối tượng lên lấy lời khai, tiến hành thực nghiệm hiện trường.
Sau thời gian củng cố hồ sơ, cơ quan điều tra đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự tội Gây rối trật tự công cộng.
Tin Gốc: Dân Trí

Julie Ann Gonzalez và George De La Cruz yêu nhau từ thời trung học, chuyển đến sống chung ngay sau khi tốt nghiệp và có một con gái.
Cặp đôi kết hôn vào tháng 5/2009, nhưng tình cảm nhanh chóng tan vỡ do khó khăn tài chính và thói nghiện game của George. Trong khi Julie có được công việc tốt là kỹ thuật viên dược phẩm, George không đi làm, chơi game suốt ngày đêm và để vợ phải gánh vác phần lớn trách nhiệm gia đình.
Sau khi ly thân khoảng một tháng, Julie đệ đơn ly hôn vào tháng 12/2009, George chưa chịu ký tên. Cặp đôi chia sẻ quyền nuôi con.
Sau đó, Julie nối lại mối quan hệ với bạn trai chia tay nhiều năm trước, Aaron Breaux, và bắt đầu xây dựng đến cuộc sống mới.
Những tin nhắn đáng ngờ
Ngày 26/3/2010, Julie, 21 tuổi, đột ngột biến mất. Cô viết trên mạng xã hội: "Tôi đã gặp một người đàn ông tên James và sẽ sống cùng anh ấy ở Colorado". Khi trả lời tin nhắn từ các thành viên gia đình đang hoang mang, cô khẳng định mình vẫn ổn và nhắc lại mong muốn rời khỏi quê nhà Texas.
Tuy nhiên, Aaron không hiểu sao Julie có thể bỏ đi với người đàn ông khác. Ngày 25/3, cô qua đêm ở nhà Aaron, rời đi vào sáng hôm sau để đón con gái từ chỗ người chồng sắp ly hôn. Julie để lại cho bạn trai một bức thư tình viết tay dài hai trang trên gối, nói muốn kết hôn và sinh con cho anh.
"Em vẫn không thể tin mình may mắn đến thế nào khi được ở bên anh", Julie viết.
Cuối ngày 26/3, Aaron bất ngờ nhận được tin nhắn chia tay từ Julie, nhưng cô không nghe điện thoại của anh. Nghi ngờ người đang nhắn tin không phải Julie, Aaron nhắn hỏi tên đệm của mình là gì để xác thực. Anh không nhận được phản hồi.
Gia đình Julie cũng nghi ngờ vì các tin nhắn hồi đáp viết sai chính tả, viết tắt hoặc dùng tiếng lóng, khác hoàn toàn phong cách bình thường của Julie. Họ cũng không tin Julie có thể rời bỏ con gái 2 tuổi.
Gia đình trình báo mất tích với Sở Cảnh sát Austin, nhưng vì Julie là người trưởng thành và có khả năng đã tự bỏ đi, cảnh sát cho rằng họ không có nhiều biện pháp có thể áp dụng vào thời điểm đó.
Quyết tâm tìm Julie, gia đình đã lần theo con đường mà cô có thể đi từ căn hộ của Aaron đến nhà George để đón con gái. Họ phát hiện ôtô của Julie bị bỏ lại trong bãi đậu xe của một hiệu thuốc gần đó.
Trước cảnh sát, George cho biết vào sáng ngày mất tích, Julie "hành động kỳ lạ" và nhờ trông hộ con gái cuối tuần đó vì có việc cần làm. Anh ta dẫn cảnh sát đi quanh nhà để khám xét, nhưng không có điều gì đáng ngờ.
Vụ án 'không có thi thể'
Tháng 5/2010, George xuất hiện trên chương trình The Dr. Phil Show, đồng ý làm bài kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối vì "không có gì phải giấu giếm". Tuy nhiên, anh ta không vượt qua bài kiểm tra.
Các chuyên gia cho biết George có dấu hiệu gian dối khi đưa ra câu trả lời phủ định cho các câu hỏi như "Anh có phải là người gây ra vụ mất tích của Julie không?" và "Chính anh đã khiến Julie mất tích vào tháng 3 phải không?".
"Tôi không làm điều đó. Tôi chỉ nghĩ rằng lẽ ra mình nên ngăn cô ấy lại", George nói trong nước mắt ở hậu trường khi bị truy vấn về kết quả.
Kết quả từ máy phát hiện nói dối không được coi là bằng chứng hợp pháp, nhưng giúp làm tăng sự chú ý đến vụ án.
Cảnh sát Austin nhanh chóng đẩy mạnh điều tra, phát hiện không có bằng chứng nào cho thấy Julie từng gặp một người đàn ông tên James hay chạy trốn khỏi địa phương như bài đăng trên mạng xã hội.
"Không có bất cứ dấu vết nào cho thấy cô ấy ở bất cứ đâu. Đó là lúc vụ án chuyển từ tìm người mất tích sang nghi vấn về án mạng", thám tử Rogelio Sanchez nói.
Cass Castillo, cựu trợ lý công tố viên bang Florida, hiện là chuyên gia tư vấn về các vụ án "không có thi thể", cho biết những thông tin về gia đình, công việc và mối quan hệ của Julie đã trở thành chứng cứ gián tiếp giúp công tố viên chứng minh rằng đây là một vụ giết người.
"Điều đầu tiên cần chứng minh là cô ấy đã chết, chứ không phải chỉ đơn giản bỏ đi", ông Castillo nói. Theo cựu trợ lý công tố viên, sau khi Julie mất tích, mọi hoạt động có thể truy vết của cô như giao dịch tài chính, hồ sơ an sinh xã hội, sử dụng điện thoại... đều đột ngột chấm dứt. Chính sự "biến mất" hoàn toàn này là một trong những chứng cứ cho thấy cô đã tử vong.
Hung thủ sau màn kịch
Điều tra viên đã thu thập được nhiều bằng chứng pháp y kỹ thuật số liên kết George với sự biến mất của Julie.
Họ phát hiện nhiều bài viết trên trang cá nhân của Julie, được cho là đăng từ Colorado sau khi cô mất tích, lại xuất phát từ khu vực lân cận nhà George. Bên cạnh đó, trong 48 giờ đầu sau khi Julie biến mất, điện thoại của cô liên tục kết nối với các trạm phát sóng tại những địa điểm mà George được xác nhận đã xuất hiện, làm dấy lên nghi ngờ rằng chính anh ta là người sử dụng điện thoại và tài khoản mạng xã hội của Julie để tạo vỏ bọc rằng cô vẫn còn sống.
Họ cũng phát hiện George, một người "nghiện game" và dành tới 18 tiếng mỗi ngày để chơi game, lại có khoảng thời gian gián đoạn bí ẩn kéo dài 20 tiếng vào ngày Julie mất tích.
George cũng bị camera ghi lại hình ảnh đang dùng thẻ ghi nợ của Julie để mua hàng trong siêu thị ngay sau khi cô mất tích.
Ngày 13/9/2013, George bị bắt. Trong thời gian tạm giam, anh ta được cho là đã thú nhận với một tù nhân khác. Tù nhân đó ra làm chứng chống lại George tại phiên tòa xét xử.
Dù luôn khẳng định vô tội, George bị kết tội giết Julie vào ngày 22/4/2015, nhận án tù chung thân với thời hạn tối thiểu để được ân xá là 30 năm.
Công tố viên tin rằng động cơ gây án là George không thể chịu đựng được việc Julie bỏ anh ta mãi mãi và đến với người đàn ông khác.
Truy tố thế nào khi không tìm thấy thi thể?
Các công tố viên cho biết việc truy tố George về tội giết người không phải là một quyết định dễ dàng.
Yếu tố then chốt nhằm xóa bỏ mọi nghi ngờ của bồi thẩm đoàn về khả năng Julie vẫn còn sống là việc bên công tố đưa ra các chứng cứ chứng minh không hề tồn tại bất kỳ dấu hiệu hay bằng chứng nào cho thấy nạn nhân còn sống sau thời điểm mất tích.
Ông Castillo cho rằng nghịch lý của các vụ án "không có thi thể" là chúng đôi khi lại tạo lợi thế cho bên công tố. Trong quá trình chứng minh nạn nhân đã tử vong, công tố viên có thể trình bày trước bồi thẩm đoàn nhiều chứng cứ về cuộc sống, công việc và các mối quan hệ của nạn nhân để cho thấy họ không có lý do gì tự nguyện biến mất. Điều đó không chỉ giúp củng cố lập luận rằng nạn nhân đã chết, mà còn khiến bồi thẩm đoàn đồng cảm với họ và có xu hướng mong muốn kẻ gây án phải bị đưa ra trước công lý.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Tham gia bán rẻ cổ phiếu, Phó tổng giám đốc Công ty Nguyễn Kim lĩnh 2 năm tù

Chiều 4/5, Phạm Nhật Vinh (49 tuổi, cựu Thành viên HĐQT Công ty Sadeco - công ty con của Công ty Tân Thuận IPC, 100% vốn Nhà nước; kiêm Phó tổng Giám đốc Công ty Cổ phần đầu tư và Phát triển Nguyễn Kim - Công ty Nguyễn Kim) bị TAND TP HCM tuyên phạt 2 năm tù về tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí.
Mức án được tòa đưa ra sau khi ghi nhận ông Vinh có nhiều tình tiết giảm nhẹ: phạm tội với vai trò không đáng kể trong vụ án, hợp tác với cơ quan điều, hậu quả vụ án đã được khắc phục nhưng bị cáo và gia đình vẫn nộp thêm 100 triệu đồng.
Trước đó, khi nói lời sau cùng, ông Vinh thừa nhận hành vi phạm tội như cáo trạng; đồng thời trình bày hoàn cảnh gia đình khó khăn, có hai con nhỏ, vợ mắc bệnh hiểm nghèo, xin được giảm nhẹ hình phạt để sớm về chăm lo cho gia đình.
Trong phần bào chữa cho bị cáo Vinh, luật sư đề nghị tòa ghi nhận việc trước khi xuất cảnh, thân chủ đã phối hợp với cơ quan điều tra và rời Việt Nam khi chưa bị khởi tố. Sau khi qua Mỹ bị cáo không thể về Việt Nam do vướng dịch và do hoàn cảnh gia đình gặp nhiều khó khăn. Bị cáo nhiều lần gửi đơn đến các cơ quan tố tụng, trình bày hoàn cảnh và bày tỏ mong muốn trở về đầu thú, hợp tác điều tra. Đến cuối năm 2025, sau khi sắp xếp việc gia đình bị cáo đã về nước để đầu thú hưởng sự khoan hồng.
Bản án xác định, trước ngày 7/12/2017, Công ty Sadecocó 60,7% vốn thuộc doanh nghiệp Nhà nước.
Ông Tề Trí Dũng cùng các thành viên đại diện phần vốn đã sử dụng kết quả thẩm định của một đơn vị không có chức năng để quyết định bán 9 triệu cổ phần cho Công ty Nguyễn Kim với giá 40.000 đồng/cổ phần, thấp hơn giá trị thực, gây thiệt hại hơn 1.103 tỷ đồng, trong đó thất thoát tài sản Nhà nước hơn 669 tỷ đồng.
Khi đó, Phạm Nhật Vinh là thành viên HĐQT Sadeco, đồng thời giữ chức Phó tổng giám đốc Nguyễn Kim. Với vai trò thành viên HĐQT, Phạm Nhật Vinh có trách nhiệm bảo đảm tối đa quyền lợi hợp pháp của cổ đông và doanh nghiệp. Tuy nhiên, ông đã biểu quyết thông qua phương án phát hành cổ phần cho Công ty Nguyễn Kim với mức giá thấp, mang lại lợi ích cho đối tác này.
Dù đồng thời giữ chức Phó tổng giám đốc Công ty Nguyễn Kim, ông vẫn tham gia họp, biểu quyết thông qua phương án phát hành cổ phần không qua đấu giá, không thẩm định giá, giúp Nguyễn Kim trở thành cổ đông chi phối, nắm 54,7% vốn điều lệ Sadeco.
Quá trình điều tra và tại tòa hôm nay ông Vinh cho rằng do tin tưởng quy trình đã được Sadeco thực hiện trước đó nên không tìm hiểu kỹ quy định pháp luật, không rà soát đầy đủ tài liệu liên quan. Bị cáo khẳng định không hưởng lợi cá nhân.
Vụ bán rẻ 9 triệu cổ phần Sadeco là một trong những sai phạm trong đại án xảy ra tại Công ty Tân Thuận (IPC) và các đơn vị liên quan, trong đó có trách nhiệm của ông Tất Thành Cang - cựu Phó Bí thư Thành Uỷ TP HCM.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Cầm 7,5 tỷ đồng từ cấp dưới, cựu Bộ trưởng Kim Tiến không biết tiền từ đâu

Chiều 20/5, Hội đồng xét xử sơ thẩm Tòa án nhân dân TP Hà Nội tiếp tục phần xét hỏi cựu Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cùng 9 bị cáo trong vụ án Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí; Lừa đảo chiếm đoạt tài sản; Nhận hối lộ, xảy ra tại Bộ Y tế và các đơn vị liên quan.
Cầm tiền tỷ của cấp dưới nhưng không biết tiền từ đâu mà có
Trong phần trả lời thẩm vấn, cựu Bộ trưởng Kim Tiến thừa nhận, vào năm 2016 khi dự án xây dựng Bệnh viện Việt Đức và Bạch Mai cơ sở 2 đã thực hiện được hơn một năm bị cáo đã nhận của cấp dưới là Nguyễn Chiến Thắng, cựu Giám đốc Ban Quản lý dự án y tế trọng điểm (Bộ Y tế) 2,5 tỷ đồng.
Đến năm 2018, bà Tiến tiếp tục nhận của bị cáo Nguyễn Hữu Tuấn, cựu Giám đốc Ban quản lý dự án chuyên ngành xây dựng công trình y tế Bộ Y tế 5 tỷ đồng.
"Những anh em đã mang đến nhà mà khai thì chắc là sự thật, tôi nhận của anh Tuấn 5 tỷ đồng", cựu Bộ trưởng Bộ Y tế nói tại tòa và thừa nhận việc này là hoàn toàn sai.
Song bà khẳng định bản thân không gợi ý, không thỏa thuận với cấp dưới về việc này và cũng không biết nguồn tiền này từ đâu mà có.
Hồ sơ vụ án cho thấy, quá trình triển khai dự án Bệnh viện Việt Đức và Bạch Mai cơ sở 2 ông Nguyễn Chiến Thắng và ông Nguyễn Hữu Tuấn đã nhận hối lộ của 10 nhà thầu tổng số tiền hơn 100 tỷ đồng. Sau khi nhận tiền, ông Thắng và Tuấn khai đã đưa cho bà Nguyễn Thị Kim Tiến gần 18 tỷ đồng và 100.000 USD.
Cụ thể, ông Thắng đưa cho bị cáo Tiến gần 13 tỷ đồng và 100.000 USD còn ông Tuấn đưa 5 tỷ đồng.
Song tại tòa, bị cáo Kim Tiến thừa nhận cầm của ông Thắng 2,5 tỷ đồng và của ông Tuấn 5 tỷ đồng (tổng cộng 7,5 tỷ đồng).
Theo Viện kiểm sát, bà Tiến đã nộp khắc phục hậu quả 14,5 tỷ đồng trong quá trình điều tra, truy tố.
Thấy thuyết phục nên ký, không biết có khả thi không
Trả lời câu hỏi của luật sư về chủ trương vừa thiết kế, vừa thi công có phải là chỉ đạo chính thống của Bộ Y tế hay không?, bà Nguyễn Thị Kim Tiến trình bày, các lãnh đạo Bộ Y tế từ bộ trưởng đến thứ trưởng đều thuộc ngành y nên không có kiến thức về xây dựng, chỉ có quản lý Nhà nước chung.
Trước sức ép về việc hoàn thành 2 dự án Bệnh viện Bạch Mai và Việt Đức cơ sở 2 trong vòng 3 năm nên khi nghe đến phương thức chủ đầu tư tham mưu, thiết kế rồi thi công thấy thuyết phục nên bị cáo đã ký.
"Thấy thuyết phục nên tôi ký chứ tôi không biết có khả thi hay không", bị cáo Kim Tiến khai và cho biết, thời điểm triển khai dự án Bộ Y tế và Bộ Xây dựng có tổ chức nhiều cuộc họp.
Trong quá trình họp, bị cáo có hỏi Bộ Xây dựng về phương án vừa thiết kế, vừa thi công có đảm bảo pháp luật và có thực hiện được không thì nhận được câu trả lời của một cán bộ có "uy tín" về việc điều này vẫn được triển khai.
Tại tòa, bị cáo Nguyễn Thị Kim Tiến khẳng định không gợi ý, giới thiệu Công ty VK cho cấp dưới là ông Nguyễn Chiến Thắng.
Bị cáo phân trần, trong một lần đi khánh thành Bệnh viện Vinmec thấy bệnh viện này thiết kế đẹp, hiện đại nên tìm hiểu thì công trình do công ty của Bỉ thực hiện. Sau này bị cáo mới biết đây là Công ty VK thiết kế.
"Về trụ sở mấy ngày tôi nói với anh Thắng công ty này có làm được không thì mời họ tham dự. Song tôi vẫn nói anh Thắng mình cần lựa chọn phương án tốt nhất, mời cả Nhật Bản, Mỹ, Hàn Quốc cùng tham dự", bà Tiến khai và cho rằng thời điểm đó các công ty tư vấn nước ngoài tốt hơn rất nhiều so với công ty trong nước.
"Bị cáo không phải là người đề xuất VK mà phải là chủ trương mời công ty nước ngoài rồi đến việc phê duyệt lựa chọn phương án kiến trúc, thiết kế. Ngồi giảng lại sau này tôi mới hiểu, còn thời điểm đấy trình là tôi ký", cựu Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến khai và cho rằng, trách nhiệm chính trong vụ án thuộc về người đứng đầu.
Song bản thân bà không có chuyên môn xây dựng và tin tưởng vào cấp dưới, các đơn vị tham mưu khi ký phê duyệt dự án.
Theo bà Tiến, thời điểm đó Bộ Y tế kỳ vọng xây dựng một công trình hiện đại, tạo dấu ấn về kiến trúc, thiết kế và trang thiết bị y tế. “Đó là mơ ước của tôi sau nhiều lần đi học tập, tham quan ở nước ngoài”, bà Tiến trình bày.
Cựu Bộ trưởng cho rằng mình ký các văn bản đúng thẩm quyền, đúng quy trình, không cố ý làm trái và chỉ đến khi thanh tra, kiểm tra sau này mới biết các sai phạm xảy ra.
Tin Gốc: Dân Trí

