Sheraton Saigon Grand Opera Hotel vừa chính thức đạt chứng nhận LEED Gold (Leadership in Energy and Environmental Design) – một trong những hệ thống chứng nhận công trình xanh uy tín hàng đầu thế giới do U.S. Green Building Council phát triển. Với thành tích này, khách sạn trở thành đơn vị đầu tiên và hiện duy nhất thuộc Marriott International tại Việt Nam đạt chứng nhận LEED Gold, đánh dấu một cột mốc đáng chú ý trong xu hướng phát triển du lịch và lưu trú bền vững.
Chứng nhận lần này thuộc hạng mục LEED v4.1 Operations & Maintenance (O+M) Gold Certification, khung đánh giá dành riêng cho các công trình đang hoạt động. Khác với các chứng nhận tập trung vào thiết kế hoặc xây dựng mới, LEED O+M đánh giá hiệu quả vận hành thực tế thông qua việc theo dõi liên tục dữ liệu sử dụng năng lượng, nước, chất lượng môi trường trong nhà, quản lý chất thải và khả năng duy trì hiệu suất ổn định trong thời gian dài.
Theo tiêu chuẩn LEED, để đạt cấp độ Gold, công trình phải đáp ứng đồng thời nhiều điều kiện tiên quyết nghiêm ngặt và tích lũy từ 60 đến 79 điểm theo hệ thống đánh giá quốc tế. Các tiêu chí trải rộng từ hiệu quả năng lượng, tiết kiệm nước, chất lượng không khí trong nhà, quản lý chất thải đến mức độ hài lòng của người sử dụng.
Trong lĩnh vực khách sạn, việc đạt chứng nhận LEED được đánh giá khó hơn nhiều so với các loại hình bất động sản thương mại khác bởi đặc thù vận hành liên tục 24/7. Các khách sạn quy mô lớn phải đồng thời duy trì hoạt động của hệ thống phòng nghỉ, nhà hàng, bếp, giặt là, không gian hội nghị và các khu vực công cộng, trong khi vẫn đảm bảo chất lượng dịch vụ và trải nghiệm khách hàng. Để đáp ứng các tiêu chí này, khách sạn này đã triển khai nhiều giải pháp tối ưu vận hành trong nhiều năm qua như nâng cấp hệ thống điều hòa và chiếu sáng tiết kiệm năng lượng, kiểm soát tiêu thụ điện theo thời gian thực, nâng cao hiệu quả sử dụng nước, cải thiện chất lượng không khí trong nhà và tăng cường phân loại, giảm thiểu chất thải.
Ông Tan Ling, Giám đốc Kỹ thuật khách sạn, cho biết phía sau trải nghiệm thoải mái và liền mạch của du khách là quá trình theo dõi, điều chỉnh và tối ưu hệ thống vận hành diễn ra liên tục nhằm đảm bảo các tiêu chuẩn quốc tế.
Trước đó vào năm 2024, khách sạn đã đạt chứng nhận Green Globe, trở thành khách sạn đầu tiên thuộc Marriott International tại Việt Nam và là một trong những khách sạn đầu tiên trên cả nước đạt tiêu chuẩn này. Với việc bổ sung LEED Gold, Sheraton Saigon hiện sở hữu hai trong số những chứng nhận phát triển bền vững được công nhận rộng rãi trong ngành khách sạn toàn cầu.
Tin Gốc: Thanh Niên

Quán cà phê nằm ở phường Tam Thanh, tỉnh Lạng Sơn được trang trí bằng nhiều loại đá, gỗ và cây bonsai. Quán mở năm 2005, chuyển về địa chỉ hiện tại và thiết kế lại từ năm 2024.
Quán cà phê nằm ở phường Tam Thanh, tỉnh Lạng Sơn được trang trí bằng nhiều loại đá, gỗ và cây bonsai. Quán mở năm 2005, chuyển về địa chỉ hiện tại và thiết kế lại từ năm 2024.
Chủ quán Trần Lệnh Chi, 47 tuổi, chuyên thi công nhà gỗ và cảnh quan, thiết kế quán dựa trên văn hóa bản địa của các dân tộc miền núi phía Bắc. Công trình sử dụng vật liệu đá, kết hợp trưng bày các loại nông cụ.
Anh từng nhiều năm sinh sống, nghiên cứu văn hóa, phong tục của người dân vùng cao. Thông qua không gian quán, anh muốn tạo ra một nơi để khách "sống chậm", lưu giữ giấc mơ hoài cổ, giá trị xưa cũ giữa nhịp sống hiện đại.
Chủ quán Trần Lệnh Chi, 47 tuổi, chuyên thi công nhà gỗ và cảnh quan, thiết kế quán dựa trên văn hóa bản địa của các dân tộc miền núi phía Bắc. Công trình sử dụng vật liệu đá, kết hợp trưng bày các loại nông cụ.
Anh từng nhiều năm sinh sống, nghiên cứu văn hóa, phong tục của người dân vùng cao. Thông qua không gian quán, anh muốn tạo ra một nơi để khách "sống chậm", lưu giữ giấc mơ hoài cổ, giá trị xưa cũ giữa nhịp sống hiện đại.
Anh Chi cho biết các vật dụng trưng bày tại quán được anh cùng bạn bè thu thập từ bản làng của người Tày, Nùng, Dao, Mông ở Lạng Sơn và một số tỉnh lân cận.
Đây là những đồ dùng sinh hoạt, nông cụ như bậc thang nhà sàn, bậc chuồng trâu, bộ ép đá, cối xay, bể đựng nước bị người dân địa phương bỏ đi khi dỡ nhà để xây mới. Nhóm của anh đã mang về phục dựng và thay đổi công năng nhằm sử dụng cho quán cà phê.
Anh Chi cho biết các vật dụng trưng bày tại quán được anh cùng bạn bè thu thập từ bản làng của người Tày, Nùng, Dao, Mông ở Lạng Sơn và một số tỉnh lân cận.
Đây là những đồ dùng sinh hoạt, nông cụ như bậc thang nhà sàn, bậc chuồng trâu, bộ ép đá, cối xay, bể đựng nước bị người dân địa phương bỏ đi khi dỡ nhà để xây mới. Nhóm của anh đã mang về phục dựng và thay đổi công năng nhằm sử dụng cho quán cà phê.
Quán rộng khoảng 1.500 m2, chia làm hai khu vực với bàn cho khách cả trong nhà và ngoài sân. Không gian bên trong như một thế giới khác, yên tĩnh. Trong ảnh là các mặt cối xay để xay ngô, xay hạt được sử dụng lát sân, dẫn lối khách vào các khu vực khác nhau trong quán. Mùa hè quán mát nhờ thoáng, nhiều cây xanh. Mùa đông có lò sưởi, với những chỗ ngồi ấm cúng.
Quán có diện tích khoảng 1.500 m2, bố trí chỗ ngồi ở khu vực trong nhà và ngoài sân. Lối đi bên trong khuôn viên được lát bằng những mặt cối xay ngô, hạt. Quán trồng nhiều cây xanh tạo không gian mát mẻ và mùa hè.
Quán rộng khoảng 1.500 m2, chia làm hai khu vực với bàn cho khách cả trong nhà và ngoài sân. Không gian bên trong như một thế giới khác, yên tĩnh. Trong ảnh là các mặt cối xay để xay ngô, xay hạt được sử dụng lát sân, dẫn lối khách vào các khu vực khác nhau trong quán. Mùa hè quán mát nhờ thoáng, nhiều cây xanh. Mùa đông có lò sưởi, với những chỗ ngồi ấm cúng.
Quán có diện tích khoảng 1.500 m2, bố trí chỗ ngồi ở khu vực trong nhà và ngoài sân. Lối đi bên trong khuôn viên được lát bằng những mặt cối xay ngô, hạt. Quán trồng nhiều cây xanh tạo không gian mát mẻ và mùa hè.
Máng đựng đồ ăn của gia súc, cối xay cỡ đại với tấm gỗ hứng hạt xay ra, chảy xuống thau đựng và cối máng (từ trái sang). Anh Chi cho hay loại cối xay to (ảnh giữa) dành để làm nghề hoặc dành cho những gia đình đông đúc. Các vật dụng được sử dụng trong quán vừa để trang trí vừa để làm bậc đá lát sân.
Từ nghiên cứu và trải nghiệm thực tế khi tiếp xúc người dân, anh cho biết những vật dụng này có tuổi đời từ vài chục đến cả trăm năm. "Chẳng hạn một chiếc cối, với vết đục bên ngoài mờ có thể tuổi đời khoảng 30 năm, còn mất vết bên trong khoảng 70 năm trở lên", anh Chi cho hay.
Máng đựng đồ ăn của gia súc, cối xay cỡ đại với tấm gỗ hứng hạt xay ra, chảy xuống thau đựng và cối máng (từ trái sang). Anh Chi cho hay loại cối xay to (ảnh giữa) dành để làm nghề hoặc dành cho những gia đình đông đúc. Các vật dụng được sử dụng trong quán vừa để trang trí vừa để làm bậc đá lát sân.
Từ nghiên cứu và trải nghiệm thực tế khi tiếp xúc người dân, anh cho biết những vật dụng này có tuổi đời từ vài chục đến cả trăm năm. "Chẳng hạn một chiếc cối, với vết đục bên ngoài mờ có thể tuổi đời khoảng 30 năm, còn mất vết bên trong khoảng 70 năm trở lên", anh Chi cho hay.
Máng đựng đồ ăn của gia súc, cối xay cỡ đại với tấm gỗ hứng hạt xay ra, chảy xuống thau đựng và cối máng (từ trái sang). Anh Chi cho hay loại cối xay to (ảnh giữa) dành để làm nghề hoặc dành cho những gia đình đông đúc. Các vật dụng được sử dụng trong quán vừa để trang trí vừa để làm bậc đá lát sân.
Từ nghiên cứu và trải nghiệm thực tế khi tiếp xúc người dân, anh cho biết những vật dụng này có tuổi đời từ vài chục đến cả trăm năm. "Chẳng hạn một chiếc cối, với vết đục bên ngoài mờ có thể tuổi đời khoảng 30 năm, còn mất vết bên trong khoảng 70 năm trở lên", anh Chi cho hay.
Máng đựng đồ ăn của gia súc, cối xay cỡ đại với tấm gỗ hứng hạt xay ra, chảy xuống thau đựng và cối máng (từ trái sang). Anh Chi cho hay loại cối xay to (ảnh giữa) dành để làm nghề hoặc dành cho những gia đình đông đúc. Các vật dụng được sử dụng trong quán vừa để trang trí vừa để làm bậc đá lát sân.
Từ nghiên cứu và trải nghiệm thực tế khi tiếp xúc người dân, anh cho biết những vật dụng này có tuổi đời từ vài chục đến cả trăm năm. "Chẳng hạn một chiếc cối, với vết đục bên ngoài mờ có thể tuổi đời khoảng 30 năm, còn mất vết bên trong khoảng 70 năm trở lên", anh Chi cho hay.
Bộ ép mía của nông dân gồm phần đế bằng đá và trục bằng gỗ nghiến. Tại quán, đế đá được dùng làm bàn, còn trục gỗ để trang trí.
Bộ ép mía của nông dân gồm phần đế bằng đá và trục bằng gỗ nghiến. Tại quán, đế đá được dùng làm bàn, còn trục gỗ để trang trí.
Bộ ép mía của nông dân gồm phần đế bằng đá và trục bằng gỗ nghiến. Tại quán, đế đá được dùng làm bàn, còn trục gỗ để trang trí.
Quán cà phê được đặt tên là "Kệ".
"Từ này không mang ý từ bỏ. Tôi muốn có những khoảng thời gian tĩnh tâm, uống một ly cà phê, gác lại chuyện hôm nay để mai bắt đầu ngày mới hứng khởi hơn", anh Chi nói.
Quán cà phê được đặt tên là "Kệ".
"Từ này không mang ý từ bỏ. Tôi muốn có những khoảng thời gian tĩnh tâm, uống một ly cà phê, gác lại chuyện hôm nay để mai bắt đầu ngày mới hứng khởi hơn", anh Chi nói.
Quán phục vụ đa dạng đồ uống từ các loại cà phê pha máy đến nước hoa quả tươi, kem, bánh ngọt. Giá dao động từ 35.000 đồng đến 55.000 đồng.
Quán phục vụ đa dạng đồ uống từ các loại cà phê pha máy đến nước hoa quả tươi, kem, bánh ngọt. Giá dao động từ 35.000 đồng đến 55.000 đồng.
Trên Google Review, quán nhận 4,7 sao.
Phương Trinh, ở Lạng Sơn, chấm điểm tối đa cho không gian sau khi đến quán, nhưng đánh giá đồ ăn uống và dịch vụ ở mức trung bình, cho hay "nhân viên hơi lạnh lùng".
Trên Google Review, quán nhận 4,7 sao.
Phương Trinh, ở Lạng Sơn, chấm điểm tối đa cho không gian sau khi đến quán, nhưng đánh giá đồ ăn uống và dịch vụ ở mức trung bình, cho hay "nhân viên hơi lạnh lùng".
Quán đông vào các ngày cuối tuần. Nằm ở mặt đường nên quán dễ tìm, chỗ để xe phía trước thoải mái và rộng rãi.
Quán đông vào các ngày cuối tuần. Nằm ở mặt đường nên quán dễ tìm, chỗ để xe phía trước thoải mái và rộng rãi.
Tin Gốc: Vnexpress

Thực tế, năm 2025, Việt Nam đón 21,2 triệu lượt khách quốc quốc, riêng TP.HCM đón 8,5 triệu lượt khách quốc tế và 45 triệu lượt khách nội địa. Lượng khách có, nhu cầu chi tiêu có nên vấn đề là chuyển đổi dòng tiền tiêu dùng tại chỗ thực sự tốt hay chưa? Câu trả lời theo ông Dũng là chưa thật sự tốt. Đây là dư địa để góp phần phát triển kinh tế cho TP nói riêng và Việt Nam nói chung.
Ông Dũng nhấn mạnh: Du khách có nhu cầu chi tiêu rất khác nhau. Ở nhà có thể cân đong đo đếm hơn nhưng khi đi du lịch họ có thể cho phép chi tiêu thỏa mái hơn, chi tiêu theo cảm xúc, theo sự thuận tiện, trải nghiệm các sản phẩm mang dấu ấn của địa phương. Thế nhưng hiện nay, đa số các công ty lữ hành chưa dám tự tin đưa các điểm mua sắm vào trong chương trình của mình. Bởi hiện chúng ta chưa có những trung tâm mua sắm đạt chuẩn, tạo sự uy tín thương hiệu cho khách hàng nên nếu công ty du lịch đưa vào thì cũng e ngại khách nói đó là đưa chương trình bán hàng. Trong khi đó, các nước xung quanh tổ chức chương trình du lịch mua sắm rất bài bản. Khi tổ chức tour ra nước ngoài, bản thân ông thấy khách Việt Nam cũng chi tiêu rất nhiều cho hoạt động mua sắm. Như vậy, vấn đề là nhu cầu chi tiêu của du khách là có, khả năng chi tiêu của khách Việt Nam cũng rất lớn. Vậy vấn đề đặt ra là, thị trường Việt Nam phải tạo ra hệ sinh thái mua sắm thế nào để đủ sức hấp dẫn giữ dòng tiền chi tiêu này ở lại trong nước.
Từ đó, ông đề xuất 4 giải pháp. Thứ nhất, đưa chương trình mua sắm là một phần chính của hoạt động kích cầu du lịch. Khách du lịch sẵn sàng chi tiêu nếu điểm đó có câu chuyện, thương hiệu, chất lượng. Thứ hai, cần có những trung tâm mua sắm lớn như outlet, chợ đêm, phố mua sắm đủ chuẩn cho khách du lịch. TP.HCM là địa phương có đủ điều kiện để thực hiện, nhưng hiện nay vẫn chưa có một outlet nào hay trung tâm thương mại đủ quy mô… Trước đây, ông Jonathan Hạnh Nguyễn - Chủ tịch Tập đoàn Liên Thái Bình Dương (IPP) cũng từng đề cập nhiều nhưng đến nay rất tiếc vẫn chưa có một trung tâm outlet trong khi các công ty lữ hành rất mong chờ điều này. Thứ ba, chúng ta cần liên kết giữa lữ hành, bán lẻ, sản xuất và địa phương. Một công ty lữ hành không thể tạo ra một trung tâm mua sắm mà phải có sự liên kết với nhiều bên để có những sản phẩm dấu ấn vùng miền, đủ sức hút du khách. Từ đó các công ty du lịch sẵn sàng đưa điểm mua sắm vào tour, thậm chí giới thiệu với du khách từ trước khi họ đến Việt Nam.
Thứ tư, phải xây dựng niềm tin. Đây là vấn đề mấu chốt quan trọng nhất. Nếu du khách tin rằng sản phẩm đó đáng mua, giá cả minh bạch, chất lượng đảm bảo thì sẽ sẵn sàng chi tiền. "Khi kích cầu tiêu dùng thì chúng ta không nên chỉ tập trung vào giảm giá mà thêm vào là làm sao tăng được giá trị cảm nhận của khách hàng, để khách tự tin lựa chọn mua một sản phẩm nào đó. Du khách không thiếu nhu cầu chi tiêu, điều họ cần là lý do sản phẩm đủ hấp dẫn, đủ tin để sẵn sàng mở ví ra chi tiêu. Từ đó du lịch không chỉ là một ngành dịch vụ mà là động lực kích cầu tiêu dùng rất hiệu quả cho TP.HCM nói riêng và Việt Nam nói chung", ông Trần Thế Dũng chia sẻ thêm.
Tin Gốc: Thanh Niên

Hà Giang những năm đầu thập kỷ 2010 là vùng đất gần như vắng bóng khách du lịch, cả người Việt lẫn người nước ngoài. Hạ tầng giao thông kém, dịch vụ nghèo nàn và rào cản ngôn ngữ khiến địa phương này dường như tách biệt giữa núi rừng hoang vu. Tuy nhiên, trong ký ức những vị khách quốc tế đầu tiên, đây là trải nghiệm vô giá.
Ông Alex Sheal, người Anh, nhà sáng lập Vietnam In Focus, nhớ lại chuyến đi từ Hà Nội tới Hà Giang dịp Tết năm 2009. Chiếc xe khách khi đó đông nghịt người do tần suất chuyến chạy tuyến này rất ít. Dọc đường, tài xế liên tục dừng bắt khách khiến không gian bên trong chật ních khi đến địa phận tỉnh Tuyên Quang. Xe máy được chằng trên nóc ôtô, còn hành khách mang theo cả gia cầm vào trong xe.
Giai đoạn 2009-2010, phương tiện lên Hà Giang chủ yếu di chuyển qua quốc lộ 2 cũ do chưa có đường cao tốc Hà Nội - Lào Cai. Thời gian đi lại thời điểm đó thường gấp đôi hiện nay.
Trong chuyến xe kéo dài 10 giờ tới Hà Giang, ông Alex phải trèo qua cửa sổ để ra ngoài vệ sinh do lối đi kẹt cứng hành khách. Khi đó, vùng đất này vẫn còn là ẩn số với du khách và việc đặt trước dịch vụ gần như không thể do hạn chế về liên lạc. Bối cảnh này trái ngược hoàn toàn với hiện trạng "cháy" phòng nghỉ tại các điểm nóng như Đồng Văn, Lô Lô Chải từ trước kỳ nghỉ lễ cả tháng.
Tại Hà Giang, ông Alex dự định thuê xe máy tự tìm chỗ ngủ và may mắn nhận được sự hỗ trợ từ anh Johnny Nam, một người địa phương. Mối lương duyên này giúp ông duy trì liên lạc và tiếp tục thuê xe của anh Nam trong những lần trở lại sau này. Sang ngày thứ hai, ông cùng nhóm bạn khởi hành đi Đồng Văn bằng xe Minsk cũ và Honda Wave. Theo ông Alex, thời điểm đó việc kiểm tra bằng lái hay giấy phép vào khu vực biên giới đối với người nước ngoài chưa khắt khe như hiện nay.
"Hà Giang khi ấy rất khác, đường xá tệ kinh khủng", ông nói, cho biết đã gặp sạt lở khi đi qua Yên Minh và phải đẩy bộ qua những đoạn đường đầy đất đá. Dù vậy, khung cảnh thiên nhiên vẫn mang lại cảm giác choáng ngợp. Du khách có thể tự do ghi hình tại mọi điểm mà không lo vướng người, dù phải cẩn trọng do thiếu hệ thống rào chắn tại các vực sâu.
Tối 30 Tết, ông Alex đến Đồng Văn và được anh Johnny Nam sắp xếp lưu trú tại nhà một người bạn để đón giao thừa. Nhóm du khách còn trải nghiệm phong tục xông đất nhà hàng xóm cùng người dân bản địa. Sáng mùng Một, sau khi chứng kiến đồng bào dân tộc thiểu số trong trang phục rực rỡ đổ về thị trấn, nhóm tiếp tục hành trình vượt mã Pì Lèng đi Mèo Vạc.
Tại trung tâm thị trấn Mèo Vạc, trẻ em vẫn duy trì các trò chơi truyền thống như đánh quay ngay trên đường phố. Do không có khách du lịch, sự xuất hiện của nhóm người nước ngoài thu hút sự hiếu kỳ của dân bản địa. Ông Alex kể lại, người dân rất thân thiện, thường chủ động hỏi thăm bằng tiếng Việt. Khi đó, do vốn ngoại ngữ còn hạn chế, ông xem những cuộc trò chuyện này là cơ hội để luyện tập.
Hà Giang những ngày Tết năm 2009 không có cảnh dòng xe từ các tỉnh thành đổ về. Trên những con đường mòn dưới cơn mưa lạnh, người dân tộc vẫn mải miết vác gùi hàng nặng trĩu. Sau chuyến đi này, ông Alex quay lại đây nhiều lần trước khi cùng bạn thành lập công ty lữ hành vào năm 2012.
Năm 2013, công ty của ông bắt đầu dẫn các nhóm khách nước ngoài, khoảng 3-4 người, tham gia tour nhiếp ảnh bằng xe máy. Một trong những trải nghiệm ấn tượng nhất là lưu trú tại nhà người Dao ở Nậm Đăm, tham gia bữa tiệc rượu ngô và thi hát. Thời điểm loa kéo hay karaoke chưa phổ biến, mọi người chủ yếu hát không nhạc hoặc thổi sáo.
Bà Louise Murdoch, người Scotland, là một trong những khách quốc tế đầu tiên tham gia tour của ông Alex. Từng đi nhiều nơi như Yên Bái, Hạ Long, Sa Pa, bà chọn đến Hà Giang vào Tết năm 2014. Khi đó, không khí vùng cao vẫn giữ vẻ tĩnh lặng, đường sá gập ghềnh, vắng bóng khách du lịch, gần như không thay đổi so với trải nghiệm của ông Alex năm 2009. Do bất đồng ngôn ngữ, bà chủ yếu quan sát nhịp sống và nghe tiếng nói của đồng bào dân tộc. Hình ảnh ấn tượng nhất với bà là cảnh người dân diện áo mới vui xuân dọc các triền lộ.
"Tôi cảm thấy may mắn vì đã đến khi Hà Giang vẫn còn là một điểm đến lạ lẫm", bà Louise nói.
Sau gần 15 năm, ông Alex Sheal nhận định sự thay đổi lớn nhất của Hà Giang nằm ở hạ tầng và cách thức làm du lịch. Trước năm 2018, khi sông Nho Quế chưa có đập thủy điện, dòng chảy và cảnh sắc nhìn từ đèo Mã Pì Lèng hoang sơ hơn. Những điểm dừng chân, rào chắn bảo vệ hay trạm ngắm cảnh chụp ảnh hoàn toàn không tồn tại ở thời điểm năm 2009.
Về lộ trình, du khách trước đây thường đi theo cung Hà Giang - Yên Minh - Đồng Văn - Mèo Vạc - Yên Minh - Hà Giang. Những cung đường như Du Già đến năm 2015 vẫn rất khó tiếp cận, kể cả với xe địa hình. Đặc biệt, tên gọi "Ha Giang Loop" (Vòng lặp Hà Giang) cũng chưa xuất hiện. Ông Alex mới nghe thuật ngữ này từ năm 2022, thời điểm bắt đầu làn sóng du lịch ồ ạt tới cao nguyên đá.
Lần gần nhất trở lại Hà Giang vào đầu năm 2025, ông Alex nhận thấy sinh kế tại các bản làng như Nậm Đăm thay đổi rõ rệt. Nhiều homestay truyền thống được mở rộng thành khu nghỉ dưỡng (ecolodge) với phòng riêng biệt. Tuy nhiên, sự phát triển này đi kèm tiếng ồn karaoke và các đoàn xe máy đông đúc.
Lượng khách quốc tế đến Hà Giang tăng mạnh, từ khoảng 48.000 lượt năm 2010 lên gần 600.000 lượt năm 2025. Sự bùng nổ của từ khóa "Ha Giang loop" và dịch vụ "easy rider" trên mạng xã hội khiến vẻ yên bình dần biến mất vào mùa cao điểm. Nhiều chuyên gia lo ngại làn sóng du lịch đại trà sẽ tác động tiêu cực đến tài nguyên thiên nhiên và văn hóa vùng cao nguyên đá.
"Tôi mừng vì đời sống người dân cải thiện, nhưng cũng phải thừa nhận nơi này đã mất đi nhiều nét quyến rũ xưa. Đó là thực tế của du lịch đại trà", ông Alex nói.
Tú Nguyễn
Nguồn: https://vnexpress.net/khach-tay-nuoi-tiec-ve-hoang-so-cua-ha-giang-15-nam-truoc-5041197.html

