Sáng 19/5, chị Vũ Thị Phượng, 47 tuổi, ở ngõ 12 phố Chính Kinh, phường Thanh Xuân bọc kín tóc bằng mũ nilon y tế, đội nón, khoác áo chống nắng, đeo găng tay và khẩu trang để làm việc trong nhà.
“Cả vùng này bụi mù mịt, chỉ cần để đầu trần một lúc là tóc khô cứng, sờ lên mặt thấy toàn sạn cát, mắt cay xè”, chị Phượng nói.
Ngôi nhà của gia đình chị đã bị giải tỏa để phục vụ dự án đường Vành đai 2,5. Chị thuê ngôi nhà ba tầng cách chỗ ở cũ vài bước chân để giữ khách quen dịch vụ giặt là, may vá.
Nhiều nhà trong ngõ 12 đã quây bạt kín mặt tiền hoặc đóng chặt cửa kính, chèn giấy, giẻ, xốp vào những khe hở để chống bụi. Nhà chị Phượng không thể làm vậy vì còn mở cửa kinh doanh. Kết quả là bụi phủ khắp ngóc ngách. Cứ khoảng 30 phút chị lấy giẻ ướt lau mặt bàn, máy móc. “Chỉ cần ra ngoài vài tiếng về bụi lại phủ trắng xóa”, chị nói. Trước sân, 6 chiếc máy giặt, sấy được trùm bạt kín để tránh bụi chui vào động cơ. Thỉnh thoảng, chị lại kiểm tra phòng chập cháy do máy quá nóng.
Dù ở trong nhà và bảo hộ kín mít, mỗi ngày chị Phượng vẫn phải tắm nhiều lần bởi “ngứa không chịu được”. Cả nhà không thể ăn cơm ở phòng khách vì bụi. Việc nấu nướng phải canh những khung giờ công trường nghỉ giải lao, tránh đất cát rơi vào thức ăn.
“Chúng tôi ủng hộ việc giải phóng mặt bằng và cải tạo diện mạo đô thị, song mong cơ quan chức năng có giải pháp giảm thiểu ô nhiễm, tránh để người dân mỏi mòn ngóng mưa cho đỡ bụi”, chị Phượng nói.
Theo thống kê, khoảng 700 hộ dân đoạn đường Ngụy Như Kon Tum – Chính Kinh – Nguyễn Trãi đang chịu tác động kép từ các dự án hạ tầng thuộc phường Thanh Xuân. Bên cạnh việc phá dỡ dứt điểm mặt bằng đường Vành đai 2,5, nhiều tuần qua, một phần đường Nguyễn Trãi hướng đi Hà Đông cũng rào tôn thi công hệ thống cống thoát nước chống ngập, gây bụi bẩn.
Cùng chung cảnh ngộ, chị Thanh Hương, 46 tuổi, ở phố Nguyễn Trãi, đóng chặt cửa suốt hai tuần. Chị bật máy lọc không khí, lau sàn 4-5 lần mỗi ngày. Quần áo phơi trên sân thượng cũng có một lớp bụi mịn bao phủ bên ngoài. “Giũ một cái là có lớp bụi trắng xóa bay ra”, chị Hương nói.
Đại diện tổ dân phố số 14, phường Thanh Xuân cho biết, toàn tổ có hơn 500 hộ, trong đó có 61 gia đình thuộc diện giải tỏa dự án Vành đai 2,5. Người dân đồng thuận với chính sách của thành phố, di dời nhanh chóng. Tuy nhiên, quá trình tháo dỡ công trình thiếu biện pháp che chắn, xịt nước chống bụi, gây ô nhiễm nặng.
Hà Nội đang triển khai giải phóng mặt bằng cho 1.428 dự án, mở các tuyến đường vành đai, cầu vượt sông Hồng, khu đô thị mới. Mục tiêu đặt ra là hoàn thành giải phóng mặt bằng trước ngày 30/6 đối với ba cầu vượt sông Hồng (Tứ Liên, Trần Hưng Đạo, Thượng Cát) cùng các đoạn còn lại của Vành đai 2,5.
Chỉ thị số 08 của UBND thành phố Hà Nội cho biết đang triển khai đồng loạt nhiều công trình hạ tầng, giao thông quy mô lớn. Tuy nhiên việc thi công thiếu đồng bộ, chưa khoa học cùng công tác hoàn trả mặt bằng chậm trễ đã gây mất mỹ quan, phát tán bụi bẩn, tiếng ồn. Nhiều chủ đầu tư, nhà thầu chưa thực hiện đầy đủ trách nhiệm bảo vệ môi trường, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống người dân và du khách.
Để khắc phục, UBND thành phố giao Sở Xây dựng tăng cường giám sát, xử lý nghiêm vi phạm về vệ sinh môi trường và trách nhiệm hoàn trả hạ tầng. Sở Nông nghiệp và Môi trường cập nhật chất lượng không khí, phát cảnh báo tại khu vực tập trung nhiều công trình để chủ động kiểm soát bụi. Công an thành phố tăng cường tuần tra, áp dụng công nghệ để “phạt nguội” phương tiện vận chuyển vật liệu không che chắn. Các đơn vị vệ sinh môi trường tăng cường quét hút, dùng xe chuyên dụng rửa đường và dập bụi vào khung giờ thấp điểm, trước 6h sáng hàng ngày, tránh ùn tắc.
Lãnh đạo Ban Quản lý dự án Đầu tư – Hạ tầng của một phường (đề nghị không nêu tên) tại Hà Nội cho biết đơn vị đang yêu cầu nhà thầu đẩy nhanh tiến độ, xử lý dứt điểm từng hạng mục như che chắn, lắp lưới, bố trí hệ thống phun sương và tưới nước dập bụi. Toàn bộ phương tiện chở vật liệu, đất thải phải rửa sạch bánh, gầm xe trước khi di chuyển ra ngoài, nghiêm cấm làm rơi vãi bùn đất ra đường công cộng.
Tiến sĩ Hoàng Dương Tùng, Chủ tịch Mạng lưới không khí sạch Việt Nam, nguyên Phó Tổng Cục trưởng Tổng cục Môi trường nhận định, nhiều công trình đang bỏ ngỏ công tác bảo vệ môi trường. Ngoài bụi thô, hoạt động đập phá bê tông phát tán lượng lớn bụi mịn PM2.5, ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng không khí toàn thành phố và sức khỏe của người dân.
Theo chuyên gia, thành phố có yêu cầu các công trường xây dựng phải áp dụng biện pháp kiểm soát bụi nghiêm ngặt; phế thải che kín; công trình quy mô trên một hecta phải lắp hệ thống giám sát bụi và camera theo dõi. Tuy nhiên, việc triển khai chưa đạt hiệu quả.
“Chúng ta dường như quá cuốn vào tiến độ giải tỏa, vô tình bỏ quên nhiệm vụ bảo vệ môi trường”, ông Tùng nói.
John Muaythai John sinh sống tại Malaysia, dự định tổ chức đám cưới với vị hôn thê SaKira Saw vào tháng 11/2026. Tuy nhiên, SaKira đã đột ngột qua đời vào ngày 23/6 khiến John vô cùng đau khổ.
Đến ngày 28/6, John quyết định tổ chức "lễ cưới ma" với bạn gái.
Theo Asia one, "lễ cưới ma" được tổ chức khi cô dâu hay chú rể, hoặc cả hai cùng qua đời. Đây được xem là một hình thức tưởng niệm và tiễn biệt, được thực hiện với niềm tin rằng đôi uyên ương vẫn sẽ nên vợ chồng ở thế giới bên kia.
Tại buổi lễ đặc biệt, John đã dùng tấm ảnh lớn bằng kích thước thật để thay thế cho SaKira.
Trên Facebook cá nhân, anh đăng tải thiệp mời và mời những người từng biết đến hai người cũng như những người đã nhận thiệp cưới trước đó tham dự buổi lễ. "Xin trân trọng mời tất cả những ai đã quan tâm và biết đến chúng tôi, cũng như những người nhận thiệp cưới, dành thời gian đến chứng kiến buổi lễ muộn màng nhưng vẫn vẹn nguyên ý nghĩa này", John viết.
Anh cho biết, tình yêu giữa mình và SaKira sẽ không kết thúc, mà trở thành vĩnh cửu thông qua "lễ cưới ma".
Buổi lễ được tổ chức tại Butterworth, bang Penang (Malaysia), trong một không gian cưới được trang trí công phu theo phong cách truyền thống.
Chính giữa khu vực tổ chức là tấm thảm đỏ, John bước đi với gương mặt nhiều cảm xúc, trên tay ôm mô hình kích thước thật của SaKira trong bộ váy cưới. Các khách mời liên tục vỗ tay chúc phúc khi John cùng đoàn phù dâu, phù rể tiến về phía lễ đài.
Một đoạn video cũng ghi lại cảnh John quỳ bên linh cữu vị hôn thê và bật khóc nức nở. Sau đó, anh tiếp tục tham gia các nghi thức như chụp ảnh cùng khách mời và cắt bánh cưới.
"Hôm nay, cuối cùng anh cũng cưới được em", John viết trên Facebook.
Chàng trai còn cho biết, gặp được SaKira là hạnh phúc lớn nhất đời anh và tin rằng hai người sẽ gặp lại nhau vào kiếp sau.
John cũng bày tỏ sự tiếc nuối vì không thể tổ chức lễ cưới tại khách sạn như kế hoạch ban đầu, mà phải thực hiện trong hoàn cảnh hiện tại. Tuy nhiên, anh tin rằng người yêu có thể cảm nhận được "trọn vẹn tình yêu và sự chân thành" của anh.
Được biết, đám tang của SaKira được tổ chức 1 ngày sau buổi lễ cưới đặc biệt này.
TP.HCM đang vào mùa mưa. Ngày bà tôi mất, trời mưa như trút nước. Sau đám tang bà, khi những cơn đau xé lòng đã lắng xuống, nhường chỗ cho cuộc sống thường nhật, cả nhà tôi vẫn không thôi lo lắng về người kề cận với bà nhất lúc sinh thời - ông tôi.
Bà ra đi đột ngột khiến cả nhà bàng hoàng, ông là người đau lòng nhất. Lo lắng cho ông, trong lúc mọi người chưa biết sắp xếp thế nào vì ai cũng ở xa, ai cũng có gia đình và công việc riêng, ba tôi lặng lẽ gói ghém quần áo, gác lại mọi thứ đang dở dang ở phố thị để về quê chăm sóc ông.
Ba tôi là con trai cả trong gia đình có sáu anh em nhưng mỗi người tha phương một nơi. Nhà tôi vào thành phố lập nghiệp đã hơn 20 năm nay, thi thoảng vài ba tháng hoặc khi có việc mới tranh thủ về quê.
Từ ngày ba còn bé, ba và ông nội ít gần gũi nhau nên những tâm sự tỉ tê hằng ngày, những yêu thương, nũng nịu hầu như không có. Ba tôi trầm tính, ít nói và không thể hiện cảm xúc ra ngoài. Ông thì ngược lại. Ông hay hỏi, hay nói và luôn thể hiện cảm xúc cho người khác biết. Chính vì tính cách trái ngược nên mỗi lần mâu thuẫn xảy ra, ông dễ nóng giận, lớn tiếng còn ba chỉ ngậm ngùi chịu đựng.
Ngày qua ngày, một bức màn vô hình cứ thế giăng mắc giữa hai người. Ông sống theo cách của ông, còn ba lặng lẽ chăm lo cho ông theo cách của ba. Có món nào ngon ba đều mang về mời ông ăn trước rồi ba cặm cụi ra vườn tưới rau, hái cỏ, xong xuôi ba mới thủng thẳng ăn sau. Khi ông cần đi đâu xa, ba sẽ chở ông, lúc ông nằm viện ba cận kề chăm sóc.
Sáng sáng ba thức sớm, chạy ra chợ mua đồ ăn cho ông rồi ra đồng làm việc. Cứ như thế, ba âm thầm bên ông. Nhưng có lẽ những điều ấy chưa đủ để ông cảm nhận tình cảm từ ba.
Ngày trước chú tôi ra đi vì bị tai nạn sau một bữa tiệc, ông tôi từ đó trở nên ghét cay ghét đắng những người uống rượu, thấy ba tôi uống rượu là ông sẽ rầy la.
Nhưng cuộc sống mà, ba cũng phải có bạn bè, phải xã giao. Sau giờ làm, thi thoảng mấy anh em ngồi lại nhâm nhi vài ly. Và ông lại giận. Có lần, ông không kiềm chế được mình nên dùng cây đánh và đuổi ba đi. Ba gọi điện vào trò chuyện với má tôi trong uất ức, nhưng qua cơn giận rồi ba lại trở về với trách nhiệm của mình. Ba vẫn ở đó bên ông.
Cho đến hôm mãn tang bà, đại gia đình tập trung về đầy đủ. Sau bữa tiệc, cả nhà ngồi lại trò chuyện. Trong lúc cảm xúc trào dâng, ba đã bật khóc như một đứa trẻ. Trong tiếng nấc nghẹn ngào, nước mắt giọt ngắn giọt dài trên má, ba buồn bã thốt lên: "Ba đâu có thương tui, ba đánh, ba đuổi tui như cơm bữa mà".
Ông nội lặng người, rồi như nhận ra điều gì đó, ông lao tới ôm chầm lấy ba, hai ba con cùng nức nở và ông tôi cũng không kiềm được nữa: "Tao không thương mày thì thương ai chứ, con ơi là con". Cả nhà tôi cùng rơi nước mắt trước khoảnh khắc ấy.
Không chỉ với ông mà với các con, ba cũng luôn chu đáo chăm sóc. Ngày ở TP.HCM, cứ cuối tuần ba nôn nao nhắc má đi chợ sớm, mua những nguyên liệu tươi ngon để sẵn rồi gọi điện nhắc chị em tôi về nhà dùng cơm.
Tối thứ bảy hằng tuần, cả nhà tôi tụ tập đông đủ hơn mười thành viên quây quần bên mâm cơm má nấu. Ăn tối xong ba lại phụ má gói ghém riêng đồ ăn để chị em tôi mang về, hôm nào má quên là ba nhắc khéo: "Bà có quên gì không bà ơi?".
Tới giờ vẫn vậy, ba chẳng thích nói nhiều mà chỉ lẳng lặng lo lắng cho người thương xung quanh. Ba gieo vào mảnh đất tâm hồn chị em tôi những hạt mầm yêu thương đủ đầy dinh dưỡng, rồi chính tay ba kiên trì chăm bón chúng mỗi ngày cho đến khi thành một rừng cây rợp bóng, che mát cả đời chị em tôi và che cả những đời sau.
Loạt bài 6 kỳ trên Tuổi Trẻ Online về "Làn sóng toàn cầu cấm trẻ em dùng mạng xã hội" nhận được nhiều phản hồi của bạn đọc ủng hộ cấm người dưới 16 tuổi sử dụng mạng xã hội.
Nhiều bạn đọc đồng tình khi nước Úc tiên phong thực hiện và các quốc gia khác nghiên cứu cấm người dưới 16 tuổi dùng mạng xã hội, nhằm bảo vệ sức khỏe tâm thần và thể chất của thanh thiếu niên.
Bạn đọc tên Quỳnh cho rằng: "Việc Úc tiên phong cấm trẻ em dùng mạng xã hội là một bước đi cực kỳ cần thiết. Sức khỏe tâm thần của thế hệ trẻ quan trọng hơn nhiều so với việc duy trì các kết nối ảo".
"Nửa năm thử nghiệm tại Úc đã cho thấy những chuyển biến rất tích cực trong sinh hoạt của các em", bạn đọc tên Trang thông tin thêm.
Mô hình quản lý trẻ em dùng mạng xã hội của Singapore cũng được nhiều bạn đọc khen ngợi. Bạn đọc Uyển Trân nhấn mạnh: "Không chỉ cấm, Singapore còn kiểm soát từ 'cửa ngõ' là các kho ứng dụng (App Store, Google Play). Nếu các kho ứng dụng làm chặt khâu phân loại tuổi, việc quản lý sẽ hiệu quả hơn nhiều".
Nhiều bạn đọc đồng tình, cho rằng mạng xã hội có hại hơn là có lợi cho trẻ. "Mạng xã hội đang làm 'phẳng hóa' cảm xúc của trẻ. Thay vì học cách đối mặt với nỗi buồn hay sự nhàm chán, trẻ chỉ biết tìm đến dopamine tức thời. Cấm mạng xã hội chính là cho não bộ của trẻ cơ hội được phát triển tự nhiên", bạn đọc Bảo Châu phân tích.
Tương tự, bạn đọc Uyên Linh viết: "Trẻ em dưới 16 tuổi chưa có đủ khả năng kiểm soát xung động. Để các em đối mặt với thuật toán được thiết kế bởi những kỹ sư hàng đầu nhằm gây nghiện là một cuộc chiến không cân sức. Ủng hộ cấm triệt để!".
Lệnh cấm của cơ quan chức năng sẽ giúp phụ huynh thêm lý do để giám sát trẻ em dùng mạng xã hội và buộc các nền tảng phải nâng cao trách nhiệm quản lý người dùng. Nhưng bạn đọc cũng lo lắng liệu lệnh cấm có tác dụng hay không khi nhiều phụ huynh giao điện thoại để trẻ ngồi yên?
"Không ít phụ huynh đang dùng điện thoại để 'giữ trẻ' vô tình biến công nghệ thành người trông con. Đồng thời tự đẩy con vào những trang mạng xã hội chưa phù hợp với tuổi con mình. Trách xu thế, công nghệ hiện đại thì cũng trách phụ huynh nữa", bạn đọc tên Khanh Tran băn khoăn.
Từ kinh nghiệm quốc tế, nhiều bạn đọc đề xuất Việt Nam cũng nên nghiên cứu cấm trẻ dưới 16 tuổi dùng mạng xã hội.
Bạn đọc tên NAM VT kể mình có 3 con nhỏ, từ cấp 1 đến cấp 2 và quan sát thêm nhiều trẻ xung quanh thì thấy trẻ em lứa tuổi 8-12 chỉ cần có không gian riêng và máy tính hay điện thoại là đủ.
"Các cháu sẵn sàng thức đến 2h sáng để lướt mạng, xem gì thì tôi nghĩ mọi người đều có thể đoán được. Nên tôi nghĩ Việt Nam cũng rất cần những điều luật kiểm soát nhằm giữ an toàn cho tương lai thế hệ trẻ", bạn đọc này đề xuất.
Bạn đọc ở địa chỉ votu****@gmail.com viết: "Đây là độ tuổi tò mò, ham học hỏi. Nếu mạng xã hội xấu sẽ ảnh hưởng nhiều đến các cháu".
"Dạo gần đây có quá nhiều vụ việc không hay xảy ra với nhóm thanh thiếu niên chỉ vì mâu thuẫn hoặc muốn tạo sự chú ý trên mạng xã hội", bạn đọc Phương Anh thông tin thêm.
"Nhìn đứa cháu chưa tròn 2 tuổi của tôi lướt mạng xã hội vừa ăn mà tôi thấy buồn thay, nếu cấm được trẻ em tiếp xúc với mạng xã hội thì tốt biết mấy. Là cơ sở để nhắc chở, bắt buộc những bậc phụ huynh đang lơ là trong việc cho con tiếp xúc quá nhiều đến mạng xã hội điều chỉnh hành vi của mình", bạn đọc Gia Hân mong muốn.
Bàn về giải pháp, một bạn đọc khác nêu ý kiến rằng nhiều nước đã xem xét và soạn thảo quy định kiểm soát trẻ dùng mạng xã hội, Việt Nam cũng nên thảo luận và có hành động.
"Giờ ra đường, quán cà phê không thiếu hình ảnh trẻ em chăm chăm lướt mạng xã hội, giỏi lên thì ít mà tệ đi thì ngày càng nhiều!", độc giả Manh chia sẻ.
Còn bạn đọc Minh Châu nêu thực trạng nhiều vụ án liên quan đến mạng xã hội xảy ra gần đây và đề xuất đã đến lúc Việt Nam cân nhắc quản lý chặt chẽ trẻ em sử dụng mạng xã hội.
"Tốt nhất là cấm luôn, đến khi các em đủ trưởng thành thì hãy cho dùng", bạn đọc này đề xuất mạnh mẽ.