Để rồi lớn lên, tuy theo nghề viết lách (một nhà báo mảng âm nhạc ở Hà Nội), cuối cùng Khôi Minh vẫn trở về với niềm đam mê ca hát, học thanh nhạc bài bản, thường xuyên tổ chức minishow, ra album.
Mới nhất là album Cho nên tôi yêu – Khôi Minh hát Trịnh Công Sơn vừa ra mắt, kỷ niệm 25 năm ngày mất nhạc sĩ anh yêu thích bậc nhất.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online, Khôi Minh kể đứa bé 5 tuổi ngày ấy dù chưa hiểu bao nhiêu những lời ca của Trịnh Công Sơn nhưng đã mơ hồ cảm nhận được cái mênh mênh mang mang mà người nhạc sĩ tài hoa đã tạo ra, với những “chiều tím loang vỉa hè”, mưa bay trên tầng tháp cổ…
5 tuổi, đứa bé ấy đã cảm được sức gợi trong âm nhạc và ca từ của Trịnh Công Sơn, dù chỉ nghe những bài hát ấy một cách thụ động. Như thể từ trong vô thức đã luôn có Trịnh Công Sơn ở đó.
Khôi Minh chỉ chủ động nghe Trịnh Công Sơn là khi vào học cấp ba ở Hạ Long, Quảng Ninh, qua các băng cassette.
Ngay từ lúc đó, Khôi Minh đã không ngừng nghĩ tới việc một lúc nào đó sẽ làm album nhạc Trịnh của riêng mình.
Năm 2009, khi đang là một phóng viên trẻ, Khôi Minh đã ra album nhạc Trịnh đầu tiên, gồm hai bài hát Tình sầu và Chiều một mình qua phố, với sự hỗ trợ của nhạc sĩ Đỗ Bảo.
Giọng hát Khôi Minh mộc mạc, chân thành, nhận được nhiều lời khen ngợi trên các diễn đàn âm nhạc lúc đó. Khôi Minh đã nghĩ phải làm một album nhạc Trịnh dày dặn, nhưng phải đợi tới thời điểm dịch COVID-19, anh mới bắt đầu lên ý tưởng và bắt tay vào thực hiện.
Cũng mất 5 năm, trải qua nhiều minishow nhạc Trịnh, album Cho nên tôi yêu mới hoàn thành đúng dịp kỷ niệm 25 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Khôi Minh hát Nghe những tàn phai
Album gồm 10 sáng tác có tính chiêm nghiệm, khơi nguồn năng lượng tích cực, có khả năng nâng đỡ tinh thần người nghe trong những khúc quanh của đời sống.
Một món quà bất ngờ trong album này, đó là Khôi Minh mời được giọng ca thính phòng nổi tiếng Lan Anh song ca cùng anh bài Giọt lệ thiên thu.
Ngoài ra, Khôi Minh dũng cảm làm mới nhạc Trịnh khi có tới 5 trong số 10 bài được anh viết thêm (X-part), hoặc đọc rap và bè hòa giọng (vocal).
Khôi Minh lần đầu thử nghiệm rap có giai điệu do chính anh viết trong hai ca khúc Ở trọ và Hành hương trên đồi cao.
Các phần viết thêm của anh, có khi là biến tấu, phụ họa cho chủ đề ca khúc của Trịnh Công Sơn như trong Hôm nay tôi nghe hay Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.
Cũng có khi là sự kết hợp ca khúc gốc với phần viết thêm tương đối độc lập để kể một câu chuyện giàu kịch tính và tương phản, như trong ca khúc Còn thấy mặt người…
Thừa nhận nhạc Trịnh là những tác phẩm hoàn mỹ cả về ngôn ngữ văn chương lẫn giai điệu, khó có thể làm tác phẩm hay hơn được nữa. Nhưng Trịnh Công Sơn truyền cảm hứng rất nhiều cho hậu sinh tiếp tục sáng tạo cùng ông.
Khôi Minh cho biết anh được truyền cảm hứng rất nhiều từ Hà Lê, một người trẻ thành công trong việc làm mới nhạc Trịnh, để viết X-part cho một số bài hát nhạc Trịnh.
Trong khi đó Hà Lê cho biết anh khâm phục sự dũng cảm của Khôi Minh khi X-part cho một số bài hát của Trịnh Công Sơn, cũng như làm album trong thời điểm mà hầu hết các ca sĩ rất ít làm.
Hà Lê cũng rất bất ngờ trước giọng hát của Khôi Minh, “chỗ trầm rất rền, ở đoạn cao rất ấm và trong”.
Theo quy hoạch, đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành dài hơn 42km, có điểm đầu kết nối vành đai 4 TP.HCM và đường ĐT.991; điểm cuối nối với ĐT.994 (trục ven biển Vũng Tàu - Bình Châu). Dự án qua các xã, phường gồm: Tân Thành, Kim Long, Ngãi Giao, Nghĩa Thành, Bình Giã, Xuân Sơn, Hồ Tràm, Xuyên Mộc.
Về tiến độ triển khai, hiện Công ty cổ phần Masterise hạ tầng cao tốc Long Thành - Hồ Tràm đã hoàn thành đề xuất chủ trương dự án với sơ bộ tổng mức đầu tư khoảng 51.000 tỉ đồng. Đồng thời các sở, ban ngành thành phố đang tổ chức thẩm định đề xuất chủ trương của doanh nghiệp.
Về tính cấp thiết, sân bay Long Thành là công trình trọng điểm quốc gia, đóng vai trò là động lực chiến lược cho sự phát triển kinh tế - xã hội của đất nước, đặc biệt đối với khu vực kinh tế trọng điểm phía Nam. Việc kết nối sân bay này với các cực tăng trưởng là nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu.
Vào tháng 11-2025, tại buổi thăm, làm việc tại dự án, Tổng Bí thư Tô Lâm đã khẳng định sân bay Long Thành chỉ thực sự phát huy hiệu quả khi liên kết giao thông - dịch vụ - đô thị - du lịch - logistics được tổ chức đồng bộ.
Dự án cần bảo đảm kết nối hạ tầng đa phương thức giữa các phân khu, đô thị trung tâm của TP.HCM với Đồng Nai (trung tâm TP.HCM - Biên Hòa - Long Thành - Vũng Tàu). Các dự án kết nối hạ tầng chiến lược phục vụ sân bay Long Thành và kết nối vùng giữa TP.HCM và Đồng Nai cần được triển khai đồng bộ.
Theo Sở Xây dựng TP.HCM, sau sáp nhập, TP.HCM trở thành siêu đô thị, việc đầu tư hoàn thành hệ thống hạ tầng giao thông đường bộ khung là rất bức thiết, cần đi trước một bước.
Định hướng này đã được xác định rõ trong chương trình hành động số 03 của Thành ủy TP.HCM về thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng bộ TP nhiệm kỳ 2025-2030. Trong đó, tuyến cao tốc Hồ Tràm - sân bay Long Thành là một trong các công trình trọng điểm của thành phố, với mục tiêu hoàn thành vào năm 2027.
Hiện nay nhiều dự án hạ tầng quan trọng quốc gia mang tính kết nối vùng đang được đẩy nhanh tiến độ, như cao tốc Biên Hòa - Vũng Tàu và cao tốc Bến Lức - Long Thành, dự kiến hoàn thành năm 2026, hay vành đai 4 TP.HCM dự kiến hoàn thành năm 2028. Do vậy việc sớm đầu tư cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành giúp kết nối các dự án trọng điểm và đảm bảo khai thác đồng bộ, hiệu quả sân bay Long Thành là rất cần thiết và cấp bách.
Với tiến độ và nhu cầu kết nối như trên, việc thực hiện dự án đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - sân bay Long Thành với tính chất dự án có yêu cầu cấp bách phải thực hiện ngay là rất cần thiết để rút ngắn tối đa thời gian hoàn thành.
Vợ tôi vốn là một người phụ nữ nhẹ nhàng, yêu cái đẹp. Kể từ giữa năm ngoái, cô ấy bắt đầu thay đổi đáng kể trong tư duy và nếp sống. Những bộ trang phục công sở hiện đại dần được thay thế bằng váy áo chất liệu linen mộc mạc, ống rộng lùng thùng. Cô ấy cũng thường tranh thủ làm mấy đồ thủ công để bán.
Ban đầu, tôi hoàn toàn ủng hộ. Tôi nghĩ đó là cách cô ấy tự tạo ra sự cân bằng. Mỗi cuối tuần, nhà cửa luôn thoang thoảng mùi tinh dầu thiên nhiên, nền nhạc không lời êm dịu vang lên.
Cô ấy dành hàng giờ xem các video phong cách đồng quê, đắm chìm vào những thước phim với góc máy êm đềm, ánh sáng trong trẻo tựa như những câu chuyện cổ tích. Cô ấy gọi đó là hành trình chữa lành và tìm lại chính mình.
Nhưng rồi, ranh giới giữa một sở thích nhỏ và một nỗi ám ảnh lớn dần bị xóa nhòa. Sự mộc mạc bắt đầu lấn át hiện thực. Cô ấy không còn quan tâm đến những câu chuyện thăng tiến trong công việc, cũng lơ đễnh hẳn với bài vở của các con.
Thay vào đó, mỗi bữa cơm tối, chủ đề duy nhất vang lên trong nhà là điệp khúc: "Hay là mình bán căn hộ này đi anh? Mình dọn về quê, cất một nếp nhà gỗ, tự trồng rau, nuôi gà. Cuộc sống thế mới là đáng sống".
Tôi luôn giữ thái độ mềm mỏng để phân tích cho vợ hiểu. Tôi giải thích rằng cuộc sống nông nghiệp không phải là một thước phim đã qua chỉnh sửa màu sắc.
"Em nghĩ chỉ cần gieo hạt là rau sẽ mọc, nuôi thêm vài con gà là chúng ta có cuộc sống tự cấp tự túc? Nông nghiệp hiện đại, kể cả các mô hình sinh thái hay việc xây dựng thương hiệu nông sản bản địa đòi hỏi sự xả thân, mồ hôi và cả bài toán kinh tế vô cùng khắt khe, chứ không chỉ là những khung hình êm đềm để đăng lên mạng xã hội", tôi từng nhẹ nhàng nói với cô ấy.
Nhưng cô ấy gạt đi tất cả. Cô ấy tin rằng chỉ cần có tình yêu thiên nhiên, mọi thứ sẽ được giải quyết. Vợ tôi bắt đầu phác thảo những kế hoạch xa xôi về việc dọn về một xã nhỏ ở Tuyên Quang, vô cùng hoang sơ và cách biệt hoàn toàn với nhịp sống đô thị. Cô ấy vẽ ra một bức tranh hoàn mỹ, sáng dậy ngắm sương mù, chiều tà thêu thùa bên hiên nhà, các con sẽ chạy nhảy tự do giữa đồi chè, không áp lực điểm số, không cần nhồi nhét tiếng Anh.
Chính cụm từ "không áp lực, không nhồi nhét" ấy khiến tôi bàng hoàng nhận ra, vợ mình đang mượn cớ sống tối giản để trốn tránh áp lực của một người trưởng thành.
Đỉnh điểm của sự ngột ngạt diễn ra vào cuối tuần trước, sự kiện đẩy gia đình tôi đến ranh giới của sự rạn nứt. Khi đang kiểm tra lại kế hoạch tài chính để đóng khoản học phí song ngữ cho cậu con trai lớn, tôi phát hiện một khoản tiền lớn trong sổ tiết kiệm chung đã được rút ra.
Khi tôi thảng thốt gặng hỏi, vợ tôi điềm nhiên, ánh mắt vẫn mơ màng nhìn ra cửa sổ: "Em đã đặt cọc một mảnh đất rẫy rồi. Em quyết định rồi, tháng sau mình sẽ làm thủ tục chuyển trường cho con. Em không thể để các con lớn lên trong những bức tường bê tông này thêm một ngày nào nữa. Chúng cần tuổi thơ thực sự!".
Tôi lặng người. Cảm giác chới với xen lẫn sự bất lực trào dâng. Tuổi thơ thực sự là gì? Có phải là việc tước đi của các con những môi trường giáo dục trọn vẹn mà chúng tôi đã phải thức khuya dậy sớm, chắt bóp từng đồng để xây dựng? Hai đứa trẻ nhà tôi đang có một lộ trình học tập rất tốt, chúng háo hức với lớp học lập trình, say mê những buổi thuyết trình tiếng Anh cùng bạn bè quốc tế.
Việc bứt chúng ra khỏi hệ sinh thái ấy, đưa về một nơi thiếu thốn cơ sở vật chất, y tế giáo dục chưa đồng bộ, liệu có phải là chữa lành hay thực chất là làm lỡ dở hành trình trưởng thành của chúng?
Sự tự do mà cô ấy hứa hẹn cho các con, rốt cuộc chỉ là sự tự do trong khuôn khổ giấc mơ lãng mạn của riêng cô ấy. Sống chậm không đồng nghĩa với việc bước thụt lùi lại phía sau, và tình yêu thiên nhiên không thể thay thế cho tấm hộ chiếu tri thức giúp các con vững vàng bước ra thế giới.
Căn hộ thân thuộc của chúng tôi những ngày này bao trùm một sự im lặng căng thẳng. Vợ tôi giam mình trong phòng, tiếp tục cặm cụi với những món đồ thủ công, trách móc tôi là người khô khan, thực dụng, không hiểu được những giá trị sâu sắc của tâm hồn.
Còn tôi, ngồi nhìn hai đứa trẻ đang say ngủ bên những cuốn sách ngoại ngữ dang dở, lòng trĩu nặng những nỗi trăn trở khôn nguôi. Tôi rất yêu vợ, và tôi trân trọng sự bình yên trong tâm hồn cô ấy. Nhưng tôi là một người cha, tôi không thể gật đầu đồng ý để cô ấy mang tương lai, cơ hội và cả sự nghiệp học hành của các con ra làm chất liệu cho một thước phim đồng quê đầy ảo ảnh.
Làm sao để kéo vợ tôi trở lại với mặt đất thực tại một cách êm ái nhất, trước khi những quyết định cảm tính lấn át đi tất cả những nền tảng chúng tôi đã cùng nhau xây dựng đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Lôi vũ (nguyên tác: Tào Ngu, dịch giả: Đặng Thai Mai, chuyển thể: Ngô Quốc Khánh, đạo diễn: Trần Ngọc Giàu) là vở cải lương do nghệ sĩ Vũ Luân đầu tư, sẽ ra mắt tối 18-4 tại Nhà hát Trần Hữu Trang. Minh Dự vào vai Lỗ Quý.
Cách đây khoảng tám năm, Minh Dự từng tham gia vở cải lương Hồn của đá (từ tích Hòn vọng phu) do Vũ Luân đầu tư tham gia Liên hoan sân khấu cải lương toàn quốc năm 2018.
Đó chỉ là vai hề nho nhỏ, như là diễn viên khách mời chỉ hát đâu chừng hai cảnh để tạo không khí vui nhộn cho vở.
Sau đó, Minh Dự cũng góp mặt trong vài show diễn cải lương tổng hợp. Mới nhất là trong live show Đêm huyền thoại diễn năm 2024 tại Nhà hát Bến Thành tập trung các ngôi sao cải lương như Minh Vương, Lệ Thủy, Bảo Quốc, Trọng Hữu, Trọng Phúc, Thoại Mỹ...
Minh Dự tham gia tiết mục Sông dài, đóng cùng các tiền bối Lệ Thủy, Bảo Quốc, Hữu Châu, Minh Nhí...
Với Vũ Luân, mới đây Minh Dự cũng có dịp hội ngộ đàn anh trong vở kịch Tết Ra giêng anh cưới em 2 của Nhà hát Kịch TP.HCM. Minh Dự vào vai Năm Cự, còn Vũ Luân là anh kép Luân Vũ có mối tình nhiều trắc trở với cô Út Mót.
Trò chuyện với Tuổi Trẻ, Minh Dự cho biết anh chỉ xem Lôi vũ chứ chưa từng có cơ hội đóng trong vở này. Vì vậy khi nhận được lời mời, anh khá băn khoăn.
Nếu là kịch nói, lĩnh vực sở trường thì Minh Dự còn đỡ lo, ở đây lại là cải lương mà là trọn tuồng chứ không phải trích đoạn.
Cũng may vai Minh Dự nhận là vai từng ghi dấu ấn của thầy anh, nghệ sĩ Hữu Châu. Minh Dự đã cầm kịch bản đến gặp thầy, thầy chỉ cho anh vài chìa khóa để anh có thể phá vai của mình.
Từ chỉ dạy của thầy, Minh Dự nhận thấy vai diễn không chỉ "đáng ghét" mà có nhiều chiều. Lỗ Quý ham tiền nhưng cũng rất tình nghĩa, chăm sóc, thương yêu vợ Thị Bình.
Theo Dự, đây là vai nếu diễn cho ra thì rất hay. Minh Dự tiết lộ những vai diễn được khen hay, ấn tượng ở sân khấu Thế Giới Trẻ anh đều có hỏi, nhờ thầy Châu chỉ dạy. Đến vai Lỗ Quý, anh mong nhờ thầy phân tích, hướng dẫn mà anh cũng có thể chinh phục được khán giả.
Minh Dự cũng cho biết thêm bản thân rất mê cải lương vì hồi nhỏ bà nội, bà ngoại của anh cứ nghe cải lương miết nên anh bị "mê ké". Anh từng có khát khao lớn lên làm có tiền sẽ mua vé cho bà của mình được tới rạp trực tiếp coi cải lương. Nhưng khi có thể kiếm ra tiền thì bà nội không còn, bà ngoại đã bị lẫn.
Trong kha khá vở kịch ở Thế Giới Trẻ, Minh Dự "tận dụng" để có thể tập tành và hát một số bài bản cải lương như vở Escape room - Căn nhà ma quái, Gánh hát về khuya... Được hát cải lương với Minh Dự cũng như là tiếp nối niềm đam mê, yêu thích của ông bà mình thuở xưa.