Ngày 3-4, Đội Cảnh sát giao thông đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục Cảnh sát giao thông – Bộ Công an) cho biết vừa lập biên bản xử phạt tài xế và chủ xe đầu kéo do không có bằng nhưng vẫn lái xe trên cao tốc Vĩnh Hảo – Phan Thiết.
Theo đó, tối 2-4, Đội 6 dừng kiểm tra một chiếc đầu kéo kéo theo sơ mi rơ moóc tại Km234 cao tốc Vĩnh Hảo – Phan Thiết.
Qua kiểm tra, người lái chiếc đầu kéo trên là N.T.A. (33 tuổi, quê Khánh Hòa) không có giấy phép lái xe. Với lỗi vi phạm này, anh A. bị phạt 19 triệu đồng.
Ngoài ra, Đội 6 cũng lập biên bản xử phạt đối với chủ xe đầu kéo trên là Công ty TNHH MTV Vận tải Đại Phát 58 triệu đồng về lỗi giao xe cho người không đủ điều kiện tham gia giao thông.
Tổng số tiền phạt cả người lái xe và chủ xe trong vụ việc trên là 77 triệu đồng. Ngoài xử phạt tiền, chiếc đầu kéo trên bị tạm giữ 7 ngày.
Nguồn: https://tuoitre.vn/khong-bang-lai-van-dieu-khien-xe-dau-keo-chay-tren-cao-toc-20260403122618359.htm
Tình Yêu Giới Tính
Môn đăng hộ đối: Chọn người trình độ, có tiền, hay chọn người pha nước chờ mình về?

Bài viết "Môn đăng hộ đối thời hiện đại, người trẻ yêu và cưới cần thêm điều kiện trình độ học vấn, lối sống?" trên Tuổi Trẻ Online nhận về nhiều ý kiến của bạn đọc. Quan niệm về hôn nhân của người trẻ đã thay đổi rất nhiều.
"Môn đăng hộ đối" giờ không còn là chuyện nhà ai giàu hơn, ai có vị thế hơn, mà là chuyện hai con người có "cùng tần số" hay không. Và cái "tần số" đó, nhiều người trẻ gọi thẳng tên: tam quan.
Bạn đọc Anh Thư Nguyễn bày tỏ rất gọn quan điểm của mình: "Đối với người yêu thì ít nhất cũng cần có cùng tam quan (thế giới quan, nhân sinh quan và giá trị quan). Tam quan không phù hợp thì dễ cãi lộn, còn tương đồng thì dễ dàng thấu hiểu".
"Mình từng yêu một người rất giỏi, có định hướng rõ ràng, nhưng tụi mình không nói chuyện được với nhau. Mỗi lần chia sẻ là thấy như hai thế giới", bạn đọc Thiên Ân kể lại trải nghiệm khá điển hình.
Không chỉ trong lúc bình yên, mà khi sóng gió mới là lúc "tam quan" lộ diện rõ nhất. Bạn đọc Hoàng Cẩm Tú kể lúc vui vẻ thì ai cũng giống nhau, nhưng khi có vấn đề mới thấy rõ tam quan. Mình muốn ngồi lại giải quyết, còn người kia chọn né tránh.
Ở một góc nhìn khác, bạn đọc Nam Hai lại kéo câu chuyện về đúng trọng tâm: "Không nên quá quan tâm người kia kiếm bao nhiêu tiền hay học trường nào. Nhưng rất nên để ý cách họ nhìn nhận cuộc sống. Tiền bạc có thể kiếm thêm, bằng cấp có thể bù đắp, nhưng cách nhìn đời đã cài rồi thì rất khó gỡ".
Vì vậy, môn đăng hộ đối ngày nay, như bạn đọc Hoàng nhận xét, đang được tái định nghĩa: không còn là sự cân xứng về gia cảnh, mà là sự tương đồng về giá trị nội tại.
Bạn đọc Hằng gọi đó là tìm người cùng tần số, một cách nói rất đúng với thời đại. Bởi khi hai người cùng tần số, họ không cần nói quá nhiều vẫn hiểu nhau. Như câu chuyện của bạn đọc Dương Diễm Hằng:
"Có một lần tôi tăng ca tới gần nửa đêm, mệt tới mức không muốn nói chuyện với ai. Nhưng vẫn có người chờ mình về, mua sẵn ly nước, ngồi đó không nói nhiều. Những khoảnh khắc như vậy rất nhỏ thôi, nhưng đủ để mình tin là, giữa rất nhiều áp lực ngoài kia, tình yêu vẫn có chỗ đứng của nó".
Nhưng cũng có một lời cảnh báo nhẹ, từ bạn đọc Thái Hòa: "Đừng biến bảng tiêu chuẩn thành một cái lồng sắt khiến tình yêu không còn không gian để thở".
Trong rất nhiều bình luận, nhiều người bắt đầu nhìn thẳng vào một sự thật ít lãng mạn hơn: tình yêu có thể là gia vị, nhưng không phải là thứ nuôi sống một gia đình.
Như bạn đọc Quỳnh Hoa nói thẳng: "Tình yêu là gia vị, nhưng trình độ và thu nhập mới là củi lửa để giữ cho cái bếp gia đình luôn ấm".
Bạn đọc Thanh Hiền kể: "Sau mối tình 3 năm, tụi mình chia tay chỉ vì chuyện tiền bạc và cách sống. Không ai sai, chỉ là mình thích tiết kiệm, còn bạn ấy quen tiêu thoải mái. Lúc mới yêu, khác biệt là màu sắc. Nhưng khi bước vào đời sống chung, khác biệt đó trở thành áp lực".
Một câu hỏi của bạn đọc Thuận An khiến nhiều người phải suy ngẫm: "Thà cãi nhau về việc đi du lịch ở đâu còn hơn cãi nhau vì không có tiền mua tã cho con?".
Nói về vấn đề này, bạn đọc Thanh Son Do kể mình từng chứng kiến một cặp đôi chia tay sau 8 năm, không phản bội, không hết thương. Chỉ là hai đứa không còn thấy mình ở trong cùng một tương lai.
Song thực tế, nhiều người vẫn không muốn biến tình yêu thành một bài toán thu chi. Bạn đọc Ngô Trần Hữu Nghĩa nhắc lại một điều tưởng chừng đơn giản: "Cuộc sống có thể làm tình yêu trở nên nhỏ bé. Nhưng cũng chính tình yêu làm cho những ngày mệt mỏi trở nên dễ chịu hơn. Nói cách khác, tiền bạc giữ cho cuộc sống vận hành, nhưng tình yêu giữ cho nó… đáng sống".
Thậm chí, có người còn nhìn hôn nhân như một hành trình chưa hoàn thiện ngay từ đầu. Bạn đọc Dạ Nguyệt chia sẻ: "Nếu mọi thứ đều phải đủ chuẩn từ đầu thì còn gì là ý nghĩa của việc cùng nhau gây dựng".
Bạn đọc Lâm Bảo cũng bình luận đầy cảm xúc: "Điều quý nhất không phải là một mối quan hệ hoàn hảo, mà là việc mình đã từng dám bước vào một mối quan hệ, với tất cả sự chân thành".

Tôi lấy chồng khi mới 24 tuổi. Quê chồng cách nhà tôi 150km. Ban đầu, mẹ tôi không muốn con gái lấy chồng xa, nhưng thấy anh ấy hiền lành, chăm làm ăn, gia đình tử tế, nên dần dần cũng chấp nhận.
Chồng tôi làm kinh doanh tại nhà, không rượu chè, thu nhập đưa hết cho vợ làm "tay hòm chìa khóa". Vợ chồng tôi được bố mẹ chồng cho đất xây nhà ở riêng. Thời gian đầu kết hôn, tôi sống trong thế giới màu hồng, mọi thứ về chồng đều khiến tôi hài lòng. Nhưng một thời gian sau tôi mới nhận ra, có những kiểu vô tâm, thói quen tưởng nhỏ nhặt nhưng cũng đủ tạo nên mâu thuẫn lớn trong hôn nhân.
Nhà vợ chồng tôi cách nhà bố mẹ chồng chừng 500m. Nhà bên đó hiện có bố mẹ chồng và cô em gái của anh sống cùng. Em gái anh lập gia đình, có con nhưng chồng đi làm xa nên thường xuyên về ở với bố mẹ đẻ. Thành ra bên đó lúc nào cũng đông vui, có người nói chuyện, cơm nước rôm rả.
Còn nhà tôi thì chỉ có hai vợ chồng. Tôi là con gái lấy chồng xa, bỏ hết bạn bè, nếp sống quen thuộc để theo anh về quê sống. Những ngày đầu mới cưới, tôi nghĩ chỉ cần chồng thương là đủ. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy mình giống... người ở trọ.
Chồng tôi có thói quen gần như ngày nào cũng sang nhà bố mẹ. Hôm nào cửa hàng bận rộn thì còn đỡ, nhưng cứ rảnh rỗi hoặc có nhân viên phụ việc là từ sáng sớm anh đã chạy xe qua đó. Ăn sáng bên nhà bố mẹ, ngồi chơi bên đó, đến trưa mới về ăn cơm với vợ cho có lệ rồi ngủ một giấc. Chiều anh lại tiếp tục sang nhà bố mẹ tới tối mịt mới về.
Tôi chưa đi làm, lại không có bạn bè ở đây nên hầu như ở nhà một mình. Nhiều hôm trời tối mịt, chờ chồng về mà tôi thấy chạnh lòng kinh khủng. Tôi từng thử sang nhà nội cùng chồng vài lần để hòa nhập, nhưng thật lòng tôi không quen cảm giác ngày nào cũng “tụ tập” bên nội như thế.
Tôi thích không gian riêng tư hơn, thích cảm giác vợ chồng cùng ăn cơm, cùng xem phim, hay ra ngoài đi chơi cùng nhau. Nhưng với chồng tôi, dường như nhà bố mẹ mới là nơi anh muốn ở.
Điều khiến tôi buồn nhất là cách anh ưu tiên gia đình bên nội một cách vô thức. Em gái anh nhờ gì anh cũng chạy đi ngay. Bố mẹ gọi là có mặt liền. Nhà bên đó thiếu cái bóng đèn, cái quạt hỏng hay cần dọn dẹp gì, anh đều sốt sắng làm giúp. Còn vợ ở nhà nhiều khi đau đầu, mệt mỏi hay muốn chồng ở cạnh nói chuyện một chút cũng khó.
Có lần tôi trách nhẹ: “Anh có vợ rồi mà, sao lúc nào cũng ở bên đó vậy?”. Anh chỉ đáp tỉnh bơ: “Nhà bố mẹ anh chứ có phải đi chơi đâu”.
Đúng là tôi chưa từng cấm anh về với bố mẹ. Tôi hiểu chữ hiếu quan trọng thế nào. Nhưng hiếu với bố mẹ đâu có nghĩa là bỏ mặc cảm xúc của vợ? Tôi không cần anh ở cạnh 24/24, cũng không bắt anh phải chọn bên nào. Thứ tôi cần chỉ là cảm giác mình được ưu tiên một chút trong cuộc sống của chồng.
Nhiều đêm anh về muộn, tắm rửa xong rồi nằm xuống cạnh vợ như hoàn thành nghĩa vụ. Có hôm vợ chồng gần gũi xong là anh quay lưng ngủ. Tôi nằm nhìn trần nhà mà tủi thân đến phát khóc. Cảm giác cuộc hôn nhân của mình chỉ còn giống một nơi để anh về ngủ, còn tâm trí và sự quan tâm đều dành hết cho gia đình lớn bên kia.
Mỗi lần tôi về nhà ngoại chơi một, hai hôm là anh đã giục về liên tục. Nhưng tôi trở về thì anh vẫn như cũ, lại chạy sang nhà bố mẹ từ sáng đến tối. Tôi bắt đầu tự hỏi rốt cuộc mình lấy chồng để làm gì? Để sống cô đơn trong chính căn nhà của mình sao?
Tôi từng nghĩ hay do mình ích kỷ, do mình không hợp nếp sống gia đình chồng nên mới thấy ngột ngạt. Nhưng cảm xúc bị bỏ rơi kéo dài khiến tôi dần kiệt sức. Tôi không ghen với bố mẹ chồng, cũng không ghét nhà chồng. Thứ tôi buồn là chồng chưa bao giờ nhận ra vợ mình đang cô đơn thế nào.
Nhiều lúc tôi chỉ ước cuối tuần anh chịu ở nhà ăn với vợ một bữa cơm, cùng đi chợ hay chở vợ đi đâu đó. Những điều rất bình thường thôi, nhưng với tôi lại xa xỉ vô cùng.
Nhiều người khuyên tôi phải nói chuyện thẳng thắn với chồng, nhưng thật lòng tôi đã nói không biết bao nhiêu lần rồi. Lần nào anh cũng chỉ bảo tôi “nghĩ nhiều”, hoặc hứa sẽ dành thời gian cho vợ hơn nhưng rồi đâu lại vào đấy.
Dạo gần đây tôi còn nghĩ đến chuyện về nhà ngoại ở một thời gian để cả hai tạm xa nhau, xem anh có nhận ra sự thiếu vắng của vợ hay không. Nhưng tôi cũng sợ nếu “chiến tranh lạnh” thì khoảng cách vợ chồng lại càng lớn hơn. Nếu là mọi người, mọi người sẽ làm thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Từ lằn ranh sinh tử trong vụ tai nạn của tay đua Oliver Bearman tại Nhật Bản, sự kiệt quệ của các tay đua cho đến lời đe dọa giải nghệ của nhà vô địch Max Verstappen.
Vụ tai nạn kinh hoàng của Oliver Bearman (đội Haas) tại đường đua Suzuka (Nhật Bản) không phải lỗi cá nhân mà là hệ quả tất yếu của luật mới năm 2026. Khi đang lao đi với tốc độ 307km/h hướng về góc cua Spoon (góc cua tốc độ cao ở Suzuka), Bearman bất ngờ đụng độ chiếc Alpine của Franco Colapinto đang di chuyển rất chậm.
Chênh lệch tốc độ khiến Bearman chỉ còn lựa chọn lao ra bãi cỏ và hứng chịu cú va chạm khốc liệt vào rào chắn. Chiếc xe vỡ nát nhưng may mắn anh đã thoát nạn. Nguyên nhân nằm ở hệ thống hybrid thế hệ mới. Phần động cơ điện cung cấp công suất khổng lồ 350kW nhưng thời gian phanh thực tế trên đường đua không đủ để sạc lại pin (thu hồi năng lượng).
Để khắc phục, các tay đua buộc phải chủ động giảm tốc đột ngột ở một số đoạn nhằm tích điện (super-clipping). Sự chênh lệch tốc độ khó dự đoán giữa một xe đang tăng tốc và một xe đang chủ động chạy chậm để sạc điện chính là những rủi ro tiềm ẩn.
Cựu giám đốc kỹ thuật Gary Anderson cảnh báo F1 có thể sớm đối mặt với một thảm kịch thực sự. Việc Bearman sống sót một phần nhờ khu vực an toàn rộng rãi tại Suzuka. Nhưng ở những đường đua phố chật hẹp, bao quanh bởi những bức tường bê tông dày đặc như Baku, Singapore hay Las Vegas sắp tới, hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc.
Tờ Guardian cho rằng chính những quy định kỹ thuật mới của Liên đoàn Ô tô quốc tế (FIA) đang đẩy các tay đua vào vùng nguy hiểm.
Không chỉ đối diện với hiểm nguy rình rập, các tay đua hiện tại đang bị vắt kiệt sức lực từ bên trong. Thể lực không còn là rào cản lớn nhất do tốc độ tổng thể của xe chậm hơn năm ngoái. Và sự kiệt quệ về tinh thần đang chạm ngưỡng báo động.
Huyền thoại Jacques Villeneuve và nhà vô địch Damon Hill đều đồng tình rằng việc điều khiển một chiếc xe F1 đời 2026 giống như việc "vừa xoa bụng vừa vỗ đầu, vừa tung hứng và giải phương trình toán học".
Các tay đua bị quá tải bởi việc phải liên tục xử lý vô số nút bấm, theo dõi hệ thống sạc và tính toán chiến thuật phân bổ năng lượng. Tay đua trẻ Liam Lawson thừa nhận anh hoàn toàn "trống rỗng và kiệt quệ tâm trí" sau chặng đua ở Nhật Bản.
Đáng lo ngại hơn cả, sự bất mãn đã lên đến đỉnh điểm khi nhà vô địch thế giới Max Verstappen công khai cân nhắc rời bỏ F1 vào cuối năm nay. Kết thúc chặng Suzuka ở vị trí thứ 8 trong chiếc xe Red Bull đang gặp khó, anh chia sẻ thẳng thắn rằng những quy định mới đang tước đi niềm vui của anh.
"Việc phải cố tình chạy chậm lại để phục hồi năng lượng khiến F1 mất đi bản chất của một môn thể thao tốc độ thuần túy", Verstappen chua chát nói. Nhờ việc các chặng đua tại Bahrain và Saudi Arabia bị hủy bỏ, F1 may mắn có một khoảng trống kéo dài năm tuần trước chặng kế tiếp tại Miami (Mỹ) để giải quyết bài toán này.
Lãnh đội McLaren, Andrea Stella cho rằng việc thay đổi tỉ lệ công suất giữa động cơ xăng và điện sang mức 70-30 thay vì 50-50 sẽ đòi hỏi thiết kế lại bình nhiên liệu cho lớn hơn. Nhưng điều này có nguy cơ làm phật ý các hãng xe lớn như Audi hay Honda, những đối tác đã chấp nhận trở lại F1, nhờ bộ luật thân thiện với môi trường này.
F1 đang đứng trước một ngã ba đường: cố chấp bảo vệ những luật lệ mang tính cam kết thương mại hay khẩn cấp thay đổi để cứu lấy sự an toàn và giữ chân những tay đua kiệt xuất. Quyết định của FIA trong vài tuần tới sẽ mang tính lịch sử, định đoạt sự thành bại của môn thể thao tốc độ nhất hành tinh.
Nguồn: https://tuoitre.vn/f1-dung-truoc-quyet-dinh-lich-su-20260401073137235.htm

