Đặng Thị Thúy Hằng (27 tuổi, hiện đang sinh sống và làm việc tại P.Long Bình, TP.HCM trước đây TP.Thủ Đức), hiện kinh doanh mèo cảnh tại nhà. Bên cạnh công việc chính, cô còn xây dựng video vlog (dạng nhật ký cá nhân được trình bày dưới dạng video) chia sẻ về hành trình câu cá của mình và nhận được nhiều sự quan tâm của cư dân mạng cùng sở thích.
Hằng cho biết mình đến với câu cá khá tình cờ. Ban đầu, cô chỉ xem đây là hoạt động giải trí sau giờ làm. Tuy nhiên, càng trải nghiệm, cô càng nhận ra bộ môn này giúp bản thân học được tính kiên nhẫn, khả năng tập trung và có thêm thời gian nghỉ ngơi sau những bộn bề thường ngày.
“Lần đầu mình đi câu là theo người quen, lúc đó chưa biết gì nên khá lóng ngóng, từ cách móc mồi đến thả cần. Nhưng cảm giác chờ cá cắn rất hồi hộp, đến khi cá dính câu thì mình bất ngờ và thích thú”, Hằng kể.
Từ những trải nghiệm đầu tiên, cô dần bị cuốn hút bởi cảm giác chờ đợi và niềm vui khi thu được thành quả. Sau này, Hằng bắt đầu đầu tư thời gian nhiều hơn cho sở thích đặc biệt này.
Theo cô gái, việc một bạn nữ theo đuổi câu cá có thể chưa quá phổ biến, nhưng điều đó không khiến cô bận tâm. “Mỗi người sẽ có sở thích riêng. Với mình, câu cá mang lại sự bình tĩnh, giúp mình tập trung và cân bằng lại cuộc sống. Chính sự khác biệt đó lại khiến mình thấy thú vị”, cô chia sẻ.
Hiện nay, Hằng thường dành khoảng 1-2 buổi mỗi tuần để đi câu, tùy lịch làm việc. Mỗi chuyến đi, cô chuẩn bị cần câu, mồi, phụ kiện cần thiết, đồ ăn nhẹ và luôn kiểm tra thời tiết trước khi xuất phát.
Theo Hằng, chi phí cho sở thích này khá linh hoạt, tùy cách mỗi người theo đuổi. Bản thân cô ưu tiên trải nghiệm nên không đầu tư quá tốn kém.
Không giống nhiều người thường đi câu theo nhóm, Hằng lại quen với việc đi một mình. Theo cô, đó là khoảng thời gian hiếm hoi bản thân được hoàn toàn thả lỏng và tập trung vào hiện tại.
“Đi câu một mình giúp mình thấy tự do và thoải mái hơn. Mình thích nhất là cảm giác chờ đợi. Khoảng thời gian đó giúp mình rèn sự kiên nhẫn và tập trung. Khi cá cắn câu thì cảm giác rất đã, như mọi sự chờ đợi đều xứng đáng”, Hằng nói.
Cô cũng thừa nhận không phải chuyến đi nào cũng có thành quả. Có những ngày ngồi hàng giờ nhưng chiếc phao vẫn đứng yên, không một lần động đậy. “Có khi mình ngồi cả buổi mà không dính con nào, nhưng không thấy phí thời gian. Với mình, câu cá là để tận hưởng quá trình. Những buổi trắng tay lại khiến mình muốn quay lại chinh phục hơn”.
Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của Hằng là lần câu được con cá chép nặng khoảng 8kg tại sông Đồng Nai. Thành quả đó khiến cô càng thêm yêu thích bộ môn này.
Dù vậy, cô cũng không ít lần gặp tình huống dở khóc dở cười. “Có lần mình chuẩn bị rất kỹ, đến nơi mới phát hiện quên mang cần câu. Lúc đó vừa buồn cười vừa bất lực, coi như chuyến đó đi ngắm cảnh luôn”, Hằng kể.
Với những ý kiến cho rằng câu cá là sở thích của nam giới, cô gái trẻ cho rằng đó chỉ là quan niệm quen thuộc từ trước đến nay. “Mình nghĩ ai thích thì đều có thể theo đuổi, không quan trọng nam hay nữ”, cô bày tỏ.
Nguyễn Mạnh Hùng (Khu công nghiệp Việt Yên, tỉnh Bắc Giang), cho rằng hình ảnh một cô gái trẻ ngồi câu cá vẫn còn khá hiếm gặp. “Thường các bạn nữ hay ngại nắng, nên khi thấy bạn này theo đuổi sở thích như vậy mình khá bất ngờ”, anh nói.
Tuy nhiên, theo anh Hùng mỗi người đều có sở thích riêng và không nên bị giới hạn bởi định kiến. “Như mình thích câu cá thì người khác có thể thích trang điểm, miễn là họ thấy vui là được”.
Trong khi đó, Đặng Hữu Tài (thôn Mông Thượng, xã An Hưng, TP.Hải Phòng) cho rằng đam mê không phụ thuộc vào giới tính hay độ tuổi. “Khi đã là sở thích thì không phân biệt nam hay nữ. Miễn phù hợp với bản thân, mọi người cứ nên hết mình với điều mình yêu thích”, anh chia sẻ.
Với 3 môn toán, vật lý, hóa học, Đặng Trúc Gia Thảo, thủ khoa ĐH Kinh tế TP.HCM năm 2025, cho biết toán là môn khó nhằn nhất với cô bạn. Từ một số kinh nghiệm cá nhân cũng như lời khuyên của thầy cô và bạn bè, Thảo đúc rút được bí quyết thi tốt nghiệp THPT đạt điểm cao nhờ cách phân bổ thời gian hợp lý cho môn này.
Cấu trúc đề thi môn toán bao gồm 3 phần: trắc nghiệm, đúng sai và trả lời ngắn. Theo Thảo, 12 câu trắc nghiệm của môn toán khá dễ, nên ưu tiên làm xong nhanh và trước nhất. Sau đó đến phần đúng sai, Thảo cho biết ở phần này có khá nhiều vấn đề thực tế.
Tuy nhiên, Thảo trấn an thí sinh đừng quá lo lắng vì đề đã cho rất nhiều dữ kiện. Ở phần đúng sai theo kinh nghiệm cá nhân Thảo, một câu sẽ có 4 ý, trong đó thường có từ 2 đến 3 ý khá đơn giản để xử lý nhanh, nên tập trung làm những ý này trước; đến ý 3 hoặc 4 có thể sẽ khó hơn.
"Mọi người nên ghi chú lại dữ kiện của câu khó đó và để lại làm sau. Sau đó hãy làm phần trả lời ngắn, vì phần này sẽ có những câu hỏi rất ngắn và rất dễ kiếm điểm", Thảo hướng dẫn cặn kẽ.
Khi đã giải quyết xong phần trả lời ngắn, cô bạn thủ khoa khuyên thí sinh quay lại với phần đúng sai chưa làm được và thử nghĩ cách giải cho những câu khó đó. Tuy nhiên, Thảo lưu ý nếu mọi người suy nghĩ quá 10 phút cho một câu nhưng vẫn chưa tìm được cách giải thì đừng cố dành hết thời gian vào đó mà hãy quay lại những câu đã làm, kiểm tra lại một lần nữa để nắm chắc được số điểm.
Vật lý là môn mà Thảo tự tin nhất vì bản thân đã đạt điểm 10 trong kỳ thi tốt nghiệp THPT. Theo Thảo, với vật lý, thí sinh cũng nên ưu tiên làm phần trắc nghiệm trước vì tương đối dễ. Tuy nhiên, Thảo cho rằng trong 18 câu trắc nghiệm sẽ có khả năng xuất hiện những câu khá dài, đòi hỏi phải tính toán kỹ nên hãy để lại làm sau. Dù vậy, Thảo cũng nhận định: "Thực ra những câu trắc nghiệm đó cũng không quá khó. Nó chỉ là khá dài và dữ kiện thì cần phải đọc đầy đủ để làm cho chắc chắn, nên mọi người cứ để lại làm sau".
Kế tiếp làm phần trả lời ngắn và cuối cùng là phần đúng sai. Thảo cho rằng phần đúng sai dễ mất điểm nhất trong bài thi vật lý vì phần lý thuyết và bài tập đều gài khá nhiều "bẫy". "Mọi người chỉ cần thiếu đơn vị hay làm theo một hướng khác là coi như ý đó mọi người đã mất điểm rồi. Chính vì thế, mình nghĩ đây là phần mọi người nên đầu tư khá nhiều thời gian", Thảo khuyên.
Đối với môn hóa, Thảo cho biết cấu trúc đề cũng tương tự vật lý. Điều mà cô bạn muốn thí sinh lưu tâm là lý thuyết của môn hóa khá nhiều nên cần tập cách đọc kỹ đề và gạch chân những ý quan trọng để tối ưu hóa thời gian làm bài. "Hóa là môn cần rất vững lý thuyết để có thể vừa làm nhanh vừa làm đúng. Cũng giống vật lý, 18 câu trắc nghiệm hóa không quá khó để mọi người có thể giải quyết nhanh nên hãy ưu tiên giải quyết phần này trước. Sau đó đến ngay phần trả lời ngắn vì phần này cũng có những câu chọn lý thuyết như một câu trắc nghiệm nên sẽ có thể làm nhanh, sau đó hãy quay lại phần đúng sai", Thảo chia sẻ về quy trình làm bài thi hóa.
Cuối cùng, Thảo đúc kết: "Cách phân bổ thời gian hợp lý nhất trong 3 môn chính là những câu khó nên dành lại cuối cùng và nếu quá bí, quá mắc kẹt trong câu đó thì hãy trở lại những câu mình đã từng làm để bảo đảm chắc chắn có điểm những câu đó trước. Đồng thời mọi người nên vững lý thuyết ở 2 môn vật lý và hóa học. Một bí quyết nhỏ cho các bạn là trước khi bắt đầu làm bài hãy đọc lướt qua đề để hình dung được độ dài đề cũng như xem đề có gì quá xa lạ với mình không. Mong những kinh nghiệm của mình cũng có thể hữu ích với các bạn. Chúc các bạn sẽ có một kỳ thi thật suôn sẻ và tự tin cũng như đạt được số điểm cao nhất trong khả năng của mình".
Hôm nay 7.4, dự án "Marketing địa phương - LOMAR 2026" sẽ chính thức khởi động. Dự án do Hội sinh viên TP.HCM phối hợp với ĐH Kinh tế TP.HCM triển khai nhằm cụ thể hóa các chủ trương, định hướng của Thành ủy TP.HCM về phát huy vai trò của thanh niên, sinh viên trong tham gia phát triển KT-XH, thúc đẩy đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số tại cơ sở.
Dự án là một trong những nội dung trọng tâm để phát huy vai trò xung kích, sáng tạo của sinh viên TP trong việc tham gia giải quyết các bài toán thực tiễn đặt ra từ địa phương; đồng thời tạo môi trường để sinh viên rèn luyện năng lực chuyên môn, tư duy đổi mới sáng tạo, khả năng thích ứng với yêu cầu phát triển trong bối cảnh chuyển đổi số và hội nhập quốc tế.
Trong bối cảnh các phường, xã tại TP.HCM đang đẩy mạnh xây dựng chính quyền số, kinh tế số, xã hội số; yêu cầu về nâng cao năng lực truyền thông, xây dựng và phát triển thương hiệu địa phương, quảng bá các sản phẩm, dịch vụ đặc trưng ngày càng trở nên cấp thiết. Việc kết nối nguồn lực trí thức trẻ, đặc biệt là sinh viên các ngành kinh tế, marketing, truyền thông, công nghệ với nhu cầu thực tiễn của cơ sở được xác định là một giải pháp quan trọng, góp phần nâng cao hiệu quả công tác quản lý, điều hành; đồng thời thúc đẩy phát triển KT-XH theo hướng bền vững.
Dự án sẽ tập trung triển khai các nội dung trọng tâm gồm: nghiên cứu, đề xuất và xây dựng chiến lược định vị thương hiệu địa phương; phát triển các sản phẩm truyền thông phục vụ quảng bá điểm đến, sản phẩm đặc trưng; tổ chức các hoạt động truyền thông cộng đồng gắn với ứng dụng công nghệ số; từng bước hình thành hệ sinh thái truyền thông địa phương có tính đồng bộ, chuyên nghiệp và hiệu quả.
Điểm đặc biệt của dự án là các nội dung, đề bài được xây dựng trên cơ sở nhu cầu thực tiễn từ các địa phương, thông qua cơ chế đặt hàng cụ thể đối với sinh viên. Trong giai đoạn đầu triển khai, các địa phương như các phường Cầu Kiệu, Bình Hưng Hòa, Đức Nhuận và các xã Củ Chi, Bình Lợi, Bình Khánh đã chủ động đề xuất các bài toán gắn với định hướng phát triển của địa phương.
Trong đó, P.Bình Hưng Hòa đưa ra đề bài: lan tỏa thông điệp Bình Hưng Hòa xanh; xã Bình Khánh: Quảng bá thương hiệu OCOP Bình Khánh; xã Bình Lợi: Khám phá bản sắc du lịch Bình Lợi; P.Cầu Kiệu: Kết nối phố ẩm thực Phan Xích Long; xã Củ Chi: Định vị hình ảnh Củ Chi; P.Đức Nhuận: Nâng tầm "Phố hạnh phúc" Hồ Văn Huê. Đây là những bài toán mà các địa phương đã đặt hàng cho sinh viên.
Dự án được tổ chức theo mô hình kết hợp giữa cuộc thi phát triển ý tưởng và triển khai hoạt động thực tiễn. Theo đó, các đội hình sinh viên tham gia sẽ trải qua các giai đoạn: nghiên cứu, xây dựng đề cương ý tưởng; tham gia chương trình tăng tốc (Hackathon) với sự hướng dẫn, đồng hành của đội ngũ chuyên gia, giảng viên; hoàn thiện sản phẩm và trực tiếp triển khai tại địa phương trong khuôn khổ Chiến dịch tình nguyện Mùa hè xanh. Kết quả các dự án được đánh giá trên cơ sở tổng thể, trong đó đặc biệt chú trọng đến hiệu quả thực tiễn, mức độ tác động và khả năng duy trì, phát triển sau khi kết thúc chương trình.
16 giờ 30 mỗi ngày, trong con hẻm trên đường Tùng Thiện Vương bắt đầu đông người qua lại. Trong làn khói nghi ngút từ bếp than, anh Đặng Tiến Du tất bật trở từng miếng sườn, chuẩn bị cơm cho khách đến mua mang về.
Ít ai biết rằng người đàn ông đứng bếp ấy từng làm giám đốc marketing tại một công ty thực phẩm nước ngoài. Sau hơn 14 năm làm việc trong môi trường doanh nghiệp, anh quyết định nghỉ việc để quay về bán cơm tấm - nghề mà mẹ anh đã gắn bó gần 30 năm.
Trước khi trở thành "anh chủ quán cơm tấm", anh Du từng giữ chức Giám đốc Marketing cho công ty ở Đài Loan. Nhiệm vụ của anh là phát triển thị trường và xây dựng bộ nhận diện thương hiệu tại Việt Nam. Một tương lai rộng mở ở nước ngoài đang chờ đón anh.
Thế nhưng, ngay khi vừa chuẩn bị cho chuyến đi Đài Loan làm việc, biến cố lớn ập đến khi mẹ anh đột ngột lâm bệnh. Anh Du lập tức hoãn chuyến đi, xin nghỉ việc một tháng để túc trực trong bệnh viện. Khi mẹ vượt qua cơn nguy kịch nhưng không thể nói chuyện, tinh thần suy sụp, anh Du đã không ngừng trò chuyện, tìm mọi cách để vực dậy tinh thần cho mẹ anh.
"Lúc đó mẹ mình không nói chuyện, mình cũng không biết làm sao cho mẹ lấy lại tinh thần. Rồi một ngày, mẹ bỗng mở miệng nói được chữ cơm tấm. Thế là mình mới nghĩ mẹ muốn mở lại quán cơm tấm ngày xưa", Anh Du nghẹn ngào kể lại.
Hiểu được tâm nguyện của mẹ là muốn nhìn thấy quán cơm tấm ngày xưa của gia đình được đỏ lửa trở lại, anh Du quyết định nghỉ việc ở công ty. Anh gạt bỏ hết công việc sang một bên, chỉ giữ lại một mục tiêu duy nhất: làm sao cho mẹ thoải mái và vui vẻ.
Gia đình anh Du vốn có truyền thống bán cơm tấm từ năm 1995. Thời còn đi học, anh từng có 11 năm thức khuya dậy sớm để phụ mẹ nướng sườn. Thế nhưng, khi thực sự bắt tay vào làm chủ một quán cơm, anh mới thấu hiểu hết những nhọc nhằn.
Chỉ sau ba ngày mở quán, anh Du đã có lúc muốn bỏ cuộc "Chỉ mới vài ngày thôi nhưng mình đã thấy đuối sức. Đứng liên tục khiến lưng và đầu gối đau vì bệnh viêm khớp tái phát", anh Du chia sẻ và cho biết lúc mới bắt đầu gần như không có kinh nghiệm gì nên mọi thứ đều không hề dễ dàng
Khó khăn lớn nhất chính là công thức ướp thịt. Khi quán mở lại, mẹ anh vẫn chưa thể nói chuyện nên không thể chỉ dạy bất cứ điều gì. Anh Du phải tự mày mò bằng quán tính, liên tục thử nghiệm và làm các bài kiểm tra hương vị suốt 8 đến 9 ngày mới tìm lại được đúng cái "vị của mẹ" ngày xưa. Nhờ sự kiên trì và tư duy đổi mới, đĩa sườn của anh giờ đây không chỉ giữ được hồn cốt cũ mà còn được cải tiến để miếng sườn mềm hơn, mọng nước hơn, phù hợp với nhu cầu ăn uống kỹ tính hiện đại. Nhiều khách sau khi ăn xong đều tấm tắc khen anh bán còn ngon hơn cả mẹ anh ngày trước.
Đối với anh Du, niềm vui lớn nhất không nằm ở những con số doanh thu, mà nằm ở sự chuyển biến diệu kỳ trong phòng bệnh của mẹ. Anh nhớ mãi khoảng thời gian mẹ nằm trong phòng hồi sức, nhìn thấy tâm nguyện của mình được con trai hiện thực hóa chỉ trong vòng 2 tuần thông qua những thước phim ngắn anh quay lại, ánh mắt người mẹ đã sáng rực lên vì bất ngờ và xúc động. Ngày mẹ xuất viện về nhà, dù ban đầu cơ hàm còn yếu, chỉ ăn được cháo trắng, nhưng đến ngày thứ tư, bà đã chủ động bảo con trai cắt cho mình một miếng sườn để nếm thử. Nhấm nháp hương vị quen thuộc, người mẹ đã nghẹn ngào rơi nước mắt.
Anh Du cho biết mẹ anh bị một chứng bệnh tổn thương hệ thần kinh rất nặng, nhưng sự hồi phục của mẹ anh giống như một kỳ tích.
"Bác sĩ nói mẹ mình hồi phục như một kỳ tích. Người ta phải ở bệnh viện khoảng 4-5 tháng để hồi phục thì mẹ chỉ mất khoảng 65 ngày là được ra viện. Bác sĩ cũng nói khoảng 5 tháng mới đi lại được, vậy mà mới gần 2 tháng là mẹ đã tự chập chững đi được 4 đến 5 bước rồi", anh Du chia sẻ.
Dù hiện tại mẹ vẫn chưa thể xuống bếp xem con trai làm việc, nhưng thỉnh thoảng mẹ cũng góp ý cho anh trong cách nấu nướng, kỹ tính nhắc nhở con trai từng chút một. Chính điều đó giúp tinh thần của mẹ anh luôn vui vẻ và có thêm động lực để chiến thắng bệnh tật.
Anh Du kể có những khi đang bận rộn chuẩn bị đồ ăn dưới bếp, nghe tiếng mẹ trên lầu gọi cần là anh lại tất tả buông tay chạy lên liền. Hay những ngày thời tiết đổ mưa giông đột ngột, anh phải chạy lên lầu để đóng các cửa sổ, kiểm tra xem mẹ có bị lạnh không rồi mới lật đật chạy xuống lo cho quán cơm.
Ngay cả khi quán xá đã vơi khách vào cuối ngày, sự bận rộn của anh vẫn chưa dừng lại. Đêm nào cũng vậy, sau một ngày dài đứng bếp mệt rã rời, anh vẫn tự tay chuẩn bị một đĩa cơm nóng hổi, cắt từng miếng sườn nhỏ mang cho mẹ nếm thử và góp ý. Anh xem đĩa cơm ấy như một sợi dây kết nối tinh thần đặc biệt để chữa bệnh cho mẹ. "Khi thấy mình làm công việc bán cơm thì mẹ rất vui. Đó cũng là động lực, là liều thuốc tinh thần giúp mẹ mình nhanh chóng hồi phục", anh Du chia sẻ thêm.
Trần Cẩm Thương (26 tuổi), nhân viên đồng hành cùng quán cơm từ những ngày đầu mở quán, cho biết anh Du là một người rất tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. "Khi biết câu chuyện anh Du chấp nhận bỏ chức giám đốc, để về gầy dựng lại quán cơm tấm vì tình yêu thương quá lớn dành cho mẹ, mình đã vô cùng cảm động. Chính tình cảm thiêng liêng đó đã thôi thúc để qua đây đứng bếp phụ anh phụ giúp gia đình cho đến tận bây giờ", Cẩm Thương chia sẻ.
Chú Nguyễn Trọng Nghĩa, một người hàng xóm bán hàng ngay cạnh quán và là thực khách quen thuộc mỗi ngày, chia sẻ: "Tôi bán hàng ở đây nên ngày nào cũng ghé ăn cơm của Du nấu. Tôi biết rõ hoàn cảnh gia đình, mẹ của Du hiện tại vẫn còn đang bệnh nặng nằm một chỗ. Khi nghe tin một người đang làm giám đốc mà lại dám buông bỏ để về đứng bếp bán cơm tấm chăm mẹ, tôi nể phục lắm. Tôi nhận thấy ở Du một sự hiếu thảo cực kỳ lớn, đó là một nghĩa cử quá tốt đẹp".