Năm đó tôi khoảng 10 tuổi, tôi theo ba tôi đi Phan Rang (Ninh Thuận cũ) trên một chuyến xe lửa chậm và được ba cho ăn cơm gà. Hồi đó, ba tôi nhận thầu một công trình nào đó ở Phan Rang.
Phan Rang cách Nha Trang 100km, giờ đây có thể phóng xe máy đi hơn hai tiếng đồng hồ là tới. Nhưng với tuổi thơ tôi, đó là một vùng quê xa lắc.
Bởi cả thời thơ ấu tôi chỉ biết những cánh đồng lúa, những ruộng dưa và những con kênh nhỏ chen cỏ, ở đó có những bông hoa dại khờ cứ nở mà chẳng cần ai nhìn ngắm.
Với tôi, thế giới bên ngoài là những câu chuyện cổ tích. Bởi ba mẹ tôi chia tay nhau, như quy luật rất thường, người nuôi dạy cháu là bà nội.
Thỉnh thoảng ba tôi ghé nhà nội, đưa cho nội ít tiền để nội và tôi có điều kiện xoay xở cuộc sống. Và như để dỗ dành đứa con trai nhỏ của mình bị đẩy ra khỏi vòng tay cha mẹ, ông lại đưa tôi đi ăn gì đó. Ông cũng hay nhắc nhở tôi về bổn phận những đứa con.
Nhưng những lời nói của ông tôi chẳng bao giờ nghe. Có khi ngồi đối diện với ông, nhưng tai tôi chỉ nghe tiếng vọng của âm thanh bên ngoài. Nói thật những lần gặp ngắn ngủi, như dỗ dành đứa con trai của mình bằng cách đưa đi ăn hoặc uống nước, rồi cho ít tiền, cũng không làm cho tôi nguôi nỗi buồn khi cha mẹ chia lìa.
Rồi một lần ông ghé nhà và bảo sẽ đưa tôi đi Phan Rang chơi. Đó cũng là lần đầu tiên tôi đi đến một thành phố khác, và cũng là lần đầu tiên tôi đi xe lửa. Tôi chẳng có quần áo đẹp, nên vẫn mặc bộ đồ đi học theo ba tôi ra ga xe lửa với sự nao nức đến kỳ lạ.
Chuyến xe lửa hồi đó không sang trọng như bây giờ. Nếu tôi không lầm thì chẳng có khoang giường nằm, và chỉ chạy chặng gần. Ga Nha Trang lúc ấy người buôn bán lộn xộn, họ mang cả mọi thứ lên xe lửa để bán.
Ngay cả trong toa xe, với những chiếc ghế gỗ sậm màu, ngồi phải co chân vì hàng hóa của những người đi buôn chất bên dưới. Nhưng dẫu xe lửa có thiếu tiện nghi như thế nào thì với tôi, lần đầu được đi là cảm giác vô cùng tuyệt vời. Trong lòng tràn ngập niềm vui, tôi cứ chồm ra cửa sổ để nhìn cảnh vật lướt qua.
Đến Phan Rang, ba tôi đưa tôi vào một quán ăn nhỏ. Quán có vách tường bằng gỗ khá thoáng mát, nằm trên một con đường thưa thớt dân cư. Bên kia đường vẫn còn nhiều khoảng đất trống, có nhiều cây xương rồng đang nở hoa, những bông hoa màu đỏ.
Trong cái nắng Phan Rang, những bông hoa xương rồng cứ nở, tạo một cảnh quan đẹp mà sau này, khi nhiều lần trở lại Phan Rang, tôi vẫn luôn ngắm. Loại hoa ấy có vòng đời ngắn ngủi, chỉ một ngày.
Quán chỉ có mỗi một món là cơm gà. Hai cha con ngồi đợi một lát thì đĩa cơm gà đã được mang ra. Đó là cơm nấu bằng nước gà luộc, có màu vàng nhạt, những hạt cơm rời quyện với mỡ gà, bên trên đĩa cơm là một đùi gà luộc. Có thể nói đó là lần đầu tiên tôi ăn cơm gà Phan Rang – rất ngon.
Tôi không nhớ cảm giác ăn một món ngon như thế nào, nhưng ký ức đĩa cơm gà Phan Rang năm ấy khiến tôi mãi nhớ.
Dẫu mai sau đi khắp cùng trời cuối đất, ăn cơm gà ở mọi miền đất nước, tôi vẫn không thể quên đĩa cơm gà thuở nhỏ ba tôi đưa tôi đi ăn.
Tôi cũng không thể nào quên con tàu chở tôi đi qua những làng quê, để lần đầu tiên được ngắm nhìn những ruộng lúa, những cánh rừng, những con đường làng, những mái nhà tranh.
Sau này, nhiều lần trở lại Phan Rang khi có công việc, tôi đi tìm những quán cơm gà. Quả thật, có nhiều nơi bán cơm gà. Nói chi xa, ngay Nha Trang tôi ở vẫn có những quán cơm gà. Nhưng cơm gà Phan Rang, với tôi, là ngon nhất.
Thú vị nhất là lần tôi ghé một quán khá nổi danh trên đường Thống Nhất. Quán đem ra đĩa cơm, kèm một đĩa thịt gà dễ chừng cả nửa con, đã chặt ra từng miếng vừa vặn.
Tôi hỏi bà chủ quán: “Thịt gà nhiều thế này, ăn không hết đâu?”. Bà cười trả lời: “Ăn nhiêu tính nhiêu”. Có nghĩa là bạn ăn bao nhiêu miếng thịt gà thì quán tính tiền bấy nhiêu, còn lại trả lại cho quán. Một cách bán cơm gà thật thú vị.
Trong cuộc đời, ắt hẳn mỗi người cũng có những ký ức đẹp. Ký ức ngày ba tôi đưa tôi đi Phan Rang và ăn một đĩa cơm gà hôm ấy, với tôi, là một ký ức đẹp.
Tọa lạc tại tỉnh Shizuoka, Nhật Bản, nhà hàng Wakatori vừa giành huy chương vàng tại Giải thưởng Gà rán Nhật Bản (Japan Fried Chicken Grand Prix). Sau chiến thắng này, chủ nhà hàng đã chia sẻ bí quyết giúp quán nổi bật giữa hàng nghìn đối thủ.
Đó là quán tái sử dụng loại dầu chiên từ năm 1960 tới nay mà không thay dầu ăn mới hoàn toàn. Được biết, đây cũng là năm quán ăn này mở cửa đón khách.
Ông Yoshihiro Tsuchiya - chủ sở hữu thế hệ thứ ba của Wakatori - cho biết, loại "dầu già" được duy trì qua nhiều thập kỷ chính là yếu tố tạo nên hương vị đặc trưng cho món gà rán của gia đình.
Theo ông, dầu chiên lâu năm mang đến mùi thơm phức hợp và hương vị độc đáo mà dầu mới không thể tạo ra.
"Tinh chất từ dầu cũ giúp món gà có chiều sâu hương vị riêng biệt, tạo nên sự khác biệt so với các nhà hàng khác", ông Tsuchiya cho biết.
Tuy nhiên, thông tin này nhanh chóng gây tranh cãi trên mạng xã hội. Nhiều người bày tỏ lo ngại rằng việc sử dụng dầu chiên tồn tại suốt 66 năm có thể gây nguy hiểm cho sức khỏe thực khách.
Trước làn sóng chỉ trích, đại diện Wakatori đã lên tiếng giải thích rằng, nhà hàng không sử dụng nguyên vẹn một mẻ dầu từ năm 1960 đến nay. Mỗi tối, nhân viên đều lọc bỏ cặn thịt và các tạp chất còn lại trong dầu.
Sau đó, họ chỉ giữ lại một lượng nhỏ dầu cũ để tạo ra hương vị rồi bổ sung dầu mới vào. Điều đó có nghĩa là dầu chiên tại Wakatori liên tục được làm mới, nhưng vẫn duy trì một phần nhỏ từ mẻ dầu ban đầu.
Về mặt kỹ thuật, những phân tử dầu từ năm 1960 có thể vẫn còn tồn tại trong hỗn hợp dầu hiện nay sau hàng chục năm được bổ sung và pha loãng liên tục.
Phương pháp của nhà hàng Wakatori được cho là tương tự cách nhiều nhà hàng châu Á duy trì nước dùng truyền thống.
Tại Nhật Bản, nhà hàng nổi tiếng Otafuku được cho là vẫn sử dụng cùng một nồi nước dùng món hầm oden trong gần 80 năm bằng cách liên tục bổ sung nguyên liệu mới.
Chủ nhà hàng Otafuku tiết lộ, họ đã đun đi đun lại nồi nước dùng kể từ năm 1945 tới nay. Các đầu bếp chỉ chế thêm nước khi hơi nước bốc hơi, chứ không thay nồi nước mới.
Điều này dường như "gây sốc" với thực khách nước ngoài, nhưng trên nhiều diễn đàn ẩm thực, khách địa phương lại cho rằng món oden ở Otafuku có chất lượng tuyệt ngon.
Oden là món hầm truyền thống của người Nhật gồm nhiều loại thực phẩm khác nhau, từ thịt, rau củ, đậu phụ, trứng được hầm nhừ trong nồi nước dùng vị ngọt thanh nhẹ.
Nhiều nhà hàng oden mở khắp Nhật Bản, nhưng bí quyết ngon để giữ khách phải là nước dùng hấp dẫn.
Thông thường, nước dùng oden phải hầm trong thời gian dài. Độ dài trong 10 năm không phải là điều hiếm gặp, nhưng nồi nước gần 80 năm tuổi như ở nhà hàng Otafuku là chuyện hiếm có.
Để đảm bảo vệ sinh, chủ nhà hàng cho biết, vào cuối buổi kinh doanh trong ngày, đầu bếp sẽ đổ nước hầm còn lại vào một chiếc nồi khác để vệ sinh. Phần nước dùng không bảo quản lạnh.
Vào ngày kế tiếp, đầu bếp lại đun nước cũ với thực phẩm tươi mới. Quy trình cứ thế tiếp diễn. Tới nay, nhà hàng vẫn dùng nước hầm từ năm 1945.
Tuy nhiên, các chuyên gia thực phẩm cho rằng, dầu chiên và nước dùng là hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau.
Theo các nhà nghiên cứu, quá trình đun nóng dầu ở nhiệt độ cao trong thời gian dài và lặp đi lặp lại có thể tạo ra nhiều hợp chất có hại như axit béo chuyển hóa (trans fat) và acrylamide. Những chất này được cho là có khả năng làm tăng nguy cơ ung thư.
Các chuyên gia nhận định rằng việc bổ sung dầu mới hàng ngày có thể giúp giảm nồng độ các chất này, nhưng không thể loại bỏ hoàn toàn nguy cơ tích tụ lâu dài.
Dù vậy, hiện chưa có thông tin cho thấy Wakatori vi phạm các quy định về an toàn thực phẩm tại Nhật Bản.
Trong khi nhiều thực khách tỏ ra tò mò và muốn trải nghiệm món gà rán được chế biến bằng loại dầu có lịch sử hơn nửa thế kỷ, không ít người cho rằng đây là phương pháp tiềm ẩn rủi ro sức khỏe.
Cuộc tranh luận về "dầu chiên 66 năm tuổi" vì thế vẫn chưa có hồi kết. Tuy nhiên, điều không thể phủ nhận là chính bí quyết khác thường này đã góp phần giúp Wakatori trở thành một trong những quán gà rán nổi tiếng nhất Nhật Bản.
Liên quan đến vụ việc người phụ nữ "ăn vạ" sau khi xảy ra tranh cãi với tài xế tại một khách sạn ở khu du lịch biển Hải Tiến (xã Hoằng Thanh, tỉnh Thanh Hóa), anh Thắng - quản lý khách sạn T.L. - cho biết đây là lần đầu tiên xảy ra sự cố tại cơ sở này.
Theo anh Thắng, người phụ nữ xuất hiện trong clip tên L., là giáo viên, không phải nhân viên hay quản lý khách sạn.
Chị L. cùng anh Thắng và một số người khác góp vốn thuê lại khách sạn T.L. để kinh doanh dịch vụ du lịch tại biển Hải Tiến. Hằng ngày, chị không trực tiếp phụ trách các công việc chuyên môn của khách sạn.
Thời điểm xảy ra sự việc, chị L. vừa đi tập thể dục về, ghé qua khách sạn. Khi đang ngồi tại quầy lễ tân, nghe tài xế thắc mắc giá phòng, chị đứng ra trao đổi và xảy ra vụ việc như trong clip.
Theo anh Thắng, sau khi sự việc xảy ra, anh rất buồn, còn chị L. hiện rất hoang mang.
"Đoàn khách không phải do tài xế kết nối đến khách sạn mà là khách quen của đơn vị. Tuy vậy, phía khách sạn vẫn bố trí chính sách ưu đãi, miễn phí chỗ nghỉ và ghép phòng để tài xế ở cùng một tài xế khác", anh Thắng nói.
Anh Thắng cũng cho biết trong quá trình lưu trú tại khách sạn, tài xế phản ánh mạng Wi-Fi yếu nên đề nghị đổi sang phòng riêng. Phía khách sạn đã đáp ứng và áp dụng mức giá ưu đãi 400.000 đồng cho hai đêm. Tuy nhiên, sau khi nhận phòng, tài xế xem bóng đá và tiếp tục cho rằng mạng Wi-Fi vẫn yếu nên đề nghị trả phòng để chuyển sang khách sạn khác.
Do tài xế đã nhận phòng và lưu trú trước đó, phía khách sạn đề nghị thanh toán 200.000 đồng tiền phòng. Từ đây, hai bên xảy ra tranh cãi.
Sau đó tài xế lấy điện thoại ra quay. Chị L. phản ứng trước việc bị quay hình và trong lúc giằng co, chị chủ động ngã xuống sàn, liên tục la hét rằng tài xế đánh mình. Hình ảnh này lan truyền trên mạng xã hội với nhiều ý kiến cho rằng người phụ nữ có hành vi "ăn vạ".
Theo anh Thắng, hơn 10 năm làm nghề du lịch, đây là lần đầu tiên anh gặp sự cố như vậy. Với tư cách quản lý khách sạn, anh thừa nhận còn những thiếu sót dẫn đến tình huống không mong muốn.
Anh cũng mong cộng đồng, du khách có cái nhìn khách quan, thấu hiểu để đơn vị có cơ hội khắc phục những hạn chế, tiếp tục phục vụ du khách chu đáo hơn.
Trước đó, lãnh đạo Công an xã Hoằng Thanh xác nhận sự việc xảy ra trên địa bàn. Theo vị lãnh đạo, nguyên nhân xuất phát từ mâu thuẫn trong quá trình thuê phòng tại khách sạn.
"Tiếp nhận vụ việc, chúng tôi đã mời các bên liên quan đến trụ sở công an làm việc. Qua xác minh, tài xế không có hành vi đánh người phụ nữ. Chúng tôi cũng kiểm tra ma túy đối với tài xế, kết quả âm tính”, vị lãnh đạo nói.
Ông cũng cho biết sau khi làm việc, 2 bên đã thống nhất gỡ clip khỏi mạng xã hội, không tiếp tục khiếu nại hay phát sinh mâu thuẫn. Tài xế cũng đã rời địa phương.
Ngày 17.7, Trung tâm Xúc tiến du lịch Đà Nẵng cho biết biển Mỹ Khê sẽ lần đầu tiên được lựa chọn làm sân khấu thực cảnh trong chương trình khai mạc Lễ hội Tận hưởng Đà Nẵng 2026 (Enjoy Danang Festival 2026), diễn ra vào tối 23.7.
Thay vì một sân khấu ngoài trời thông thường, chương trình sử dụng chính không gian biển, bầu trời và đường chân trời làm phông nền để tạo nên trải nghiệm nghệ thuật giàu cảm xúc cho người dân và du khách.
Điểm nhấn của chương trình là sân khấu mang hình tượng cánh buồm vươn ra biển lớn, biểu trưng cho hành trình giao thương, hội nhập và khát vọng vươn xa của vùng đất Quảng Nam - Đà Nẵng. Thông qua âm nhạc, ánh sáng, công nghệ trình diễn cùng nghệ thuật thực cảnh, khán giả sẽ được dẫn dắt khám phá câu chuyện về lịch sử, văn hóa và con người xứ Quảng.
Theo Ban tổ chức, mạch nội dung được khởi nguồn từ hình ảnh một giọt nước trên thượng nguồn sông Thu Bồn, theo dòng chảy bồi đắp nên những làng quê, làng nghề, làng chài, các thương cảng và trung tâm giao thương xưa như Trung Phường, Điện Bàn, Hội An trước khi hòa mình vào biển lớn và hội tụ tại Đà Nẵng - đô thị năng động của hôm nay.
Điểm khác biệt của chương trình là khai thác tối đa vẻ đẹp tự nhiên của biển Mỹ Khê như một phần của ngôn ngữ nghệ thuật. Tiếng sóng, gió biển, không gian biển đêm cùng hệ thống ánh sáng và hiệu ứng kỹ thuật sẽ hòa quyện với các tiết mục biểu diễn, tạo nên một sân khấu thực cảnh giữa đại dương - lần đầu tiên được dàn dựng tại Đà Nẵng.
Chương trình thực cảnh trên biển Mỹ Khê chỉ diễn ra trong đêm 23.7, mở màn cho Lễ hội Tận hưởng Đà Nẵng 2026. Lễ hội kéo dài đến ngày 26.7 tại Công viên Biển Đông, các bãi biển du lịch và nhiều địa điểm trên địa bàn thành phố.
Theo Trung tâm Xúc tiến du lịch Đà Nẵng, lễ hội sẽ có hàng loạt hoạt động văn hóa, thể thao, giải trí, ẩm thực và trải nghiệm biển, góp phần làm phong phú sản phẩm du lịch mùa hè, đồng thời tiếp tục khẳng định Đà Nẵng là điểm đến của các lễ hội và sự kiện quy mô lớn.