Năm đó tôi khoảng 10 tuổi, tôi theo ba tôi đi Phan Rang (Ninh Thuận cũ) trên một chuyến xe lửa chậm và được ba cho ăn cơm gà. Hồi đó, ba tôi nhận thầu một công trình nào đó ở Phan Rang.
Phan Rang cách Nha Trang 100km, giờ đây có thể phóng xe máy đi hơn hai tiếng đồng hồ là tới. Nhưng với tuổi thơ tôi, đó là một vùng quê xa lắc.
Bởi cả thời thơ ấu tôi chỉ biết những cánh đồng lúa, những ruộng dưa và những con kênh nhỏ chen cỏ, ở đó có những bông hoa dại khờ cứ nở mà chẳng cần ai nhìn ngắm.
Với tôi, thế giới bên ngoài là những câu chuyện cổ tích. Bởi ba mẹ tôi chia tay nhau, như quy luật rất thường, người nuôi dạy cháu là bà nội.
Thỉnh thoảng ba tôi ghé nhà nội, đưa cho nội ít tiền để nội và tôi có điều kiện xoay xở cuộc sống. Và như để dỗ dành đứa con trai nhỏ của mình bị đẩy ra khỏi vòng tay cha mẹ, ông lại đưa tôi đi ăn gì đó. Ông cũng hay nhắc nhở tôi về bổn phận những đứa con.
Nhưng những lời nói của ông tôi chẳng bao giờ nghe. Có khi ngồi đối diện với ông, nhưng tai tôi chỉ nghe tiếng vọng của âm thanh bên ngoài. Nói thật những lần gặp ngắn ngủi, như dỗ dành đứa con trai của mình bằng cách đưa đi ăn hoặc uống nước, rồi cho ít tiền, cũng không làm cho tôi nguôi nỗi buồn khi cha mẹ chia lìa.
Rồi một lần ông ghé nhà và bảo sẽ đưa tôi đi Phan Rang chơi. Đó cũng là lần đầu tiên tôi đi đến một thành phố khác, và cũng là lần đầu tiên tôi đi xe lửa. Tôi chẳng có quần áo đẹp, nên vẫn mặc bộ đồ đi học theo ba tôi ra ga xe lửa với sự nao nức đến kỳ lạ.
Chuyến xe lửa hồi đó không sang trọng như bây giờ. Nếu tôi không lầm thì chẳng có khoang giường nằm, và chỉ chạy chặng gần. Ga Nha Trang lúc ấy người buôn bán lộn xộn, họ mang cả mọi thứ lên xe lửa để bán.
Ngay cả trong toa xe, với những chiếc ghế gỗ sậm màu, ngồi phải co chân vì hàng hóa của những người đi buôn chất bên dưới. Nhưng dẫu xe lửa có thiếu tiện nghi như thế nào thì với tôi, lần đầu được đi là cảm giác vô cùng tuyệt vời. Trong lòng tràn ngập niềm vui, tôi cứ chồm ra cửa sổ để nhìn cảnh vật lướt qua.
Đến Phan Rang, ba tôi đưa tôi vào một quán ăn nhỏ. Quán có vách tường bằng gỗ khá thoáng mát, nằm trên một con đường thưa thớt dân cư. Bên kia đường vẫn còn nhiều khoảng đất trống, có nhiều cây xương rồng đang nở hoa, những bông hoa màu đỏ.
Trong cái nắng Phan Rang, những bông hoa xương rồng cứ nở, tạo một cảnh quan đẹp mà sau này, khi nhiều lần trở lại Phan Rang, tôi vẫn luôn ngắm. Loại hoa ấy có vòng đời ngắn ngủi, chỉ một ngày.
Quán chỉ có mỗi một món là cơm gà. Hai cha con ngồi đợi một lát thì đĩa cơm gà đã được mang ra. Đó là cơm nấu bằng nước gà luộc, có màu vàng nhạt, những hạt cơm rời quyện với mỡ gà, bên trên đĩa cơm là một đùi gà luộc. Có thể nói đó là lần đầu tiên tôi ăn cơm gà Phan Rang – rất ngon.
Tôi không nhớ cảm giác ăn một món ngon như thế nào, nhưng ký ức đĩa cơm gà Phan Rang năm ấy khiến tôi mãi nhớ.
Dẫu mai sau đi khắp cùng trời cuối đất, ăn cơm gà ở mọi miền đất nước, tôi vẫn không thể quên đĩa cơm gà thuở nhỏ ba tôi đưa tôi đi ăn.
Tôi cũng không thể nào quên con tàu chở tôi đi qua những làng quê, để lần đầu tiên được ngắm nhìn những ruộng lúa, những cánh rừng, những con đường làng, những mái nhà tranh.
Sau này, nhiều lần trở lại Phan Rang khi có công việc, tôi đi tìm những quán cơm gà. Quả thật, có nhiều nơi bán cơm gà. Nói chi xa, ngay Nha Trang tôi ở vẫn có những quán cơm gà. Nhưng cơm gà Phan Rang, với tôi, là ngon nhất.
Thú vị nhất là lần tôi ghé một quán khá nổi danh trên đường Thống Nhất. Quán đem ra đĩa cơm, kèm một đĩa thịt gà dễ chừng cả nửa con, đã chặt ra từng miếng vừa vặn.
Tôi hỏi bà chủ quán: “Thịt gà nhiều thế này, ăn không hết đâu?”. Bà cười trả lời: “Ăn nhiêu tính nhiêu”. Có nghĩa là bạn ăn bao nhiêu miếng thịt gà thì quán tính tiền bấy nhiêu, còn lại trả lại cho quán. Một cách bán cơm gà thật thú vị.
Trong cuộc đời, ắt hẳn mỗi người cũng có những ký ức đẹp. Ký ức ngày ba tôi đưa tôi đi Phan Rang và ăn một đĩa cơm gà hôm ấy, với tôi, là một ký ức đẹp.
Việc tái cấu hình toàn bộ đội tàu thân hẹp, với tâm điểm là tàu bay A281, đánh dấu bước chuyển từ khai thác nhanh sang chuẩn hóa trải nghiệm theo phong cách “Nét thanh lịch Đông Dương” (Élégance Indochine) - sự giao thoa tinh tế giữa vẻ sang trọng Pháp và cốt cách phương Đông. Theo định hướng một hãng hàng không full-service đẳng cấp, SPA không chỉ nâng cấp sản phẩm mà còn xây dựng một “mã gen” nhận diện nhất quán trên toàn bộ hành trình trải nghiệm.
Cụ thể, khoang Phổ thông được nâng cấp với việc mở rộng khoảng cách giữa các hàng ghế lên 29 - 31 inch, kết hợp trang bị dòng ghế Hawk Infinity từ Anh Quốc, sở hữu thiết kế công thái học hiện đại, tích hợp cổng sạc USB và cấu trúc tối ưu trọng lượng, góp phần nâng cao sự thoải mái đồng thời giảm tiêu hao nhiên liệu và phát thải CO₂.
Trong khi đó, khoang Thương gia mang lại trải nghiệm thư giãn rõ rệt với ghế ngả 15 độ và hệ thống nâng đỡ chân lên tới 238 mm (9,37 inch), tạo cảm giác thoải mái như trong không gian nghỉ dưỡng cao cấp.
Điểm nhấn của lần nâng cấp này là sự đồng bộ về chất liệu và thẩm mỹ. Toàn bộ ghế được bọc da bò nguyên tấm cao cấp nhập khẩu từ Thụy Sĩ, kết hợp bảng màu đặc trưng như Ochre và Gold, tạo nên một nhận diện xuyên suốt và khác biệt. Khi bước lên bất kỳ chuyến bay nào, hành khách đều có thể cảm nhận rõ tinh thần “Nét thanh lịch Đông Dương” và triết lý “dịch vụ từ trái tim” của SPA.
Lớp da được xử lý bằng công nghệ thuộc khoáng hiện đại, đảm bảo độ bền lên tới 6 năm, đồng thời giữ được sự mềm mại và thoáng khí tự nhiên. Vật liệu cũng đạt tiêu chuẩn chống cháy FAR 25.853 và không chứa các hợp chất gây hại, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho hành khách.
Kết hợp cùng hệ màu ấm và hương thơm đặc trưng La Festa, không gian cabin được định hình như một “resort trên không”, nơi mỗi chi tiết đều hướng tới cảm giác thư giãn, an tâm và được nâng niu.
Theo kế hoạch, SPA sẽ hoàn tất việc đồng bộ nội thất toàn bộ đội tàu thân hẹp vào tháng 10, thiết lập một tiêu chuẩn trải nghiệm nhất quán trên mọi hành trình.
Trên nền tảng đã được chuẩn hóa, SPA đang chuẩn bị bước vào giai đoạn tăng trưởng mới với việc khai thác tàu bay thân rộng Airbus A330.
Dự kiến trong tháng 7, Sun PhuQuoc Airways sẽ tiếp nhận hai tàu bay A330 đầu tiên đã hoàn thiện nhận diện và cấu hình theo tiêu chuẩn của hãng, để thực hiện các quy trình kiểm định và diễn tập phục vụ cấp AOC từ Cục Hàng không Việt Nam. Đội tàu này sẽ chính thức khai thác từ tháng 9, mở ra mạng lưới kết nối trực tiếp Phú Quốc với các thị trường quốc tế tầm xa như Kazakhstan, Nga, Uzbekistan, Úc, Mông Cổ, Oman, CH Czech và Thổ Nhĩ Kỳ.
Không chỉ gia tăng năng lực khai thác đường dài, A330 còn mở ra một chuẩn mực trải nghiệm mới. Lần đầu tiên, Sun PhuQuoc Airways giới thiệu hạng ghế Premium, mang đến thêm lựa chọn thư thái cho hành khách, bên cạnh khoang Thương gia có ghế ngồi ngả phẳng 180°, thiết kế tối ưu cho các hành trình xuyên lục địa.
Từ việc chuẩn hóa nội thất đội tàu thân hẹp đến triển khai đội tàu thân rộng, SPA đang từng bước hiện thực hóa chiến lược “Rise to the World” một cách bài bản và rõ ràng.
Đầu tư A330 ở thời điểm này đồng thời là bước chuẩn bị quan trọng về vận hành và trải nghiệm, trước khi hãng đón nhận những tàu bay Boeing 787-9 Dreamliner đầu tiên trong đơn hàng 40 chiếc đã ký với Boeing vào tháng 2, với tổng giá trị 22,5 tỉ USD, dự kiến bàn giao từ năm 2031.
Làng chài hàng trăm năm nép mình bên trong quốc lộ 1 mang nét hoang sơ thuần biển, từ cảnh quan đến bản sắc văn hóa.
Ngày xưa làng chài không có điện, người dân ít đến trường, chủ yếu tự cung tự cấp, giữ nét riêng trong giọng nói, trong tập quán thờ phụng cá Ông, sinh hoạt đi biển và buôn bán một cách tự phát dọc theo các bờ biển.
Tại cửa biển Liên Hương, tàu ghe đi khơi trở về nhộn nhịp mỗi sớm mai. Người dân tập trung thu đếm, trao đổi hải sản rồi bán ngay tại chợ địa phương, hoặc xẻ phơi ngay trên các bãi đất.
Vùng biển này giàu dinh dưỡng, được thiên nhiên ưu đãi nhiều loại cá ngon và ngọt như cá thu, cá nục, cá cơm, cá liệt dầu, cá trích, cá mai. Người dân truyền nghề đánh bắt qua nhiều đời, làm nước mắm và buôn bán hải sản.
Đến khi điện về và cảng cá Liên Hương được xây dựng quy mô, có bờ kè và cầu tàu, quy hoạch vùng neo đậu cho ghe thúng, làng chài đã khoác lên một diện mạo mới. Cảng cá không chỉ là nơi buôn bán trao đổi, mà còn là nơi tránh bão cho hàng ngàn tàu thuyền Bình Thuận hằng năm.
Dù hiện đại hơn năm xưa, nhịp sống 'mặn mòi' miền biển hầu như vẫn còn giữ lại. Người dân thức dậy và bắt đầu đón tàu ghe đi biển về từ sáng sớm. Thu hoạch ghe nhà mình và thu mua từ ghe bạn.
Đặc biệt hơn là từ lòng kênh nhiều rác trước đây, Nhà nước đã bồi lấp để mọc lên một chợ cá ngay cửa biển.
Ngôi chợ không quá lớn nhưng rộn ràng sầm uất và không thiếu thức món nào. Bánh căn, bánh xèo mực ăn với nước cá thay vì nước mắm như những nơi khác là món khoái khẩu của dân địa phương. Họ chọn mực nhỏ tươi lấy nóng hổi từ ghe lên đúc bánh, chứ ít dùng mực đã cấp đông hay để lâu ngày.
Khách du lịch đến thăm cảnh quan nổi tiếng của chùa Hang hay biển Cổ Thạch với những bãi đá con 7 màu xong cũng thường tìm tới chợ cảng để ngắm biển và mua được hải sản giá phải chăng.
Bánh xèo, bánh căn trứng và mực chấm nước cá kho là món ăn khoái khẩu ở quanh cảng Liên Hương
Đến làng chài nghe giọng nói của người Liên Hương thôi cũng đã thấy thích thú vì khác biệt. Hiện đại hơn nhưng không đánh mất hương vị nắng gió, bản sắc chân phương, đậm đà - nhịp sống của những làng chài như Liên Hương là đặc sản mà ngành du lịch những tỉnh miền Trung nên tìm cách giữ lại và thêm vào những nét quyến rũ.
Trào lưu "city bus" (du lịch thành phố bằng xe buýt) đang phát triển mạnh tại miền nam Trung Quốc. Đây được xem là bước tiến mới từ cơn sốt "city walk" (đi bộ khám phá thành phố), khi những chiếc xe công cộng vốn khô khan được cải tạo thành điểm hẹn văn hóa lưu động.
Tại tỉnh Quảng Đông, giới trẻ hưởng ứng cách khám phá địa phương này để cảm nhận nhịp sống thường nhật. Trong khi hầu hết thành phố ở đại lục cấm ăn uống trên phương tiện công cộng, hành khách trên chiếc xe buýt hai tầng đỏ rực mang tên "Yuetao" ở Quảng Châu lại có thể thoải mái dùng bữa với tôm viên, sườn hấp.
Dịch vụ này được ra mắt năm 2022 qua sự hợp tác giữa Tập đoàn xe buýt Quảng Châu và một nhà hàng địa phương. Không gian nội thất lấy cảm hứng từ kiến trúc Quảng Đông xưa, phục vụ thực đơn khoảng 8 món dim sum.
Tầng hai của xe có thiết kế mái kính toàn cảnh giúp du khách ngắm nhìn thành phố. Hành trình kéo dài 90 phút, giá vé từ 99 đến 128 tệ (14-19 USD), đi qua các biểu tượng như Tháp Quảng Châu và Bảo tàng Nghệ thuật Quảng Đông.
"Trong 'tiệm trà di động' này, điều quan trọng không chỉ là đồ ăn, mà là lối sống thong thả của thành phố. Chuyến đi giúp tôi khám phá lại một Quảng Châu rất khác", một du khách chia sẻ trên mạng xã hội.
Không dừng lại ở ẩm thực, năm 2024, Thâm Quyến giới thiệu dịch vụ xe buýt ăn sáng. Hành khách đặt trước một ngày có thể nhận sữa đậu nành và đồ ăn sáng với giá 8 tệ (1,15 USD). Thành phố này cũng triển khai xe buýt thân thiện với thú cưng vào cuối tuần, cho phép hành khách mang theo "bạn bốn chân" lên xe với giá vé 20 tệ (3 USD).
Khi đêm xuống, những chiếc xe buýt "Dangdang" tại Quảng Châu lại trở nên rực rỡ với ánh đèn neon và tiếng nhạc. Du khách có thể xem phim, thưởng thức hát kịch Quảng Đông, xem ảo thuật hoặc hát karaoke. Chuyến đi kéo dài 75 phút có giá 40 tệ (gần 6 USD) mỗi người.
Theo tờ Đông Quan Nhật Báo, tại Đông Quan, xe buýt còn biến thành tiệm cắt tóc lưu động phục vụ người già và trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
Tháng 7/2025, một hành khách đã trả 1.314 tệ (190 USD) để thuê xe buýt số 520 trong một ngày để đón dâu. Trong tiếng Trung Quốc, 520 được phát âm gần giống "Anh yêu em".
Dữ liệu từ mạng xã hội cho thấy các chủ đề liên quan đến xe buýt trải nghiệm thu hút hàng triệu lượt xem. "Du lịch là cơ hội hiếm hoi để tạm dừng lại. Những chiếc xe buýt thú vị này giúp tôi ngắm nhìn thành phố một cách thư giãn hơn là chạy đua qua các điểm check in chỉ để chụp ảnh", He, du khách 24 tuổi, cho biết.
Charlotte, sống tại Thâm Quyến và làm việc tại Hong Kong, chia sẻ rằng việc di chuyển liên tỉnh thường xuyên khiến cô thấy kiệt sức. "Xe buýt ẩm thực và âm nhạc nhắc tôi rằng phương tiện giao thông không chỉ gắn liền với những chuyến đi làm mệt mỏi, nó cũng có thể là một chuyến phiêu lưu nhỏ", cô nói.
Việc thay đổi diện mạo xe buýt diễn ra trong bối cảnh các nhà vận tải truyền thống đối mặt với áp lực lớn từ xe đạp công cộng và ứng dụng gọi xe, khiến lượng khách giảm hơn 2 tỷ lượt mỗi năm.
Ngành du lịch Quảng Đông cũng đặt mục tiêu đón 950 triệu lượt khách mỗi năm và đạt doanh thu 1.300 tỷ tệ (188 tỷ USD) vào năm 2027.
"Người trẻ không từ bỏ xe buýt, họ chỉ từ bỏ quan niệm xe buýt chỉ là phương tiện đi từ A đến B. Khi biến hành trình thành một trải nghiệm, nó sẽ trở nên hấp dẫn hơn nhiều", một độc giả bình luận.