Mỗi sáng, hàng chục nghìn công nhân từ các khu trọ ở Tây Ninh lại đổ về nhà máy khi trời còn chưa sáng rõ.
Ngày qua ngày, guồng quay công việc gần như lặp lại, đứng chuyền nhiều giờ dưới ánh đèn xưởng, ăn vội suất cơm công nghiệp rồi tiếp tục ca làm.
Gần 22h30, tại một con hẻm nhỏ cạnh Khu công nghiệp Đức Hòa vẫn sáng đèn. Sau ca làm kéo dài đến tối muộn, từng tốp công nhân lặng lẽ trở về những dãy phòng trọ nóng hầm hập giữa mùa khô.
Tiếng xe máy vừa tắt đã vang lên tiếng trẻ con khóc ré. Từ một góc hẻm khác, mùi dầu chiên của bữa cơm khuya len lỏi giữa những căn phòng chật hẹp. Có người ngồi bệt trước cửa phòng để nghỉ lấy sức sau gần 8 giờ đứng liên tục trong nhà máy.
Trong căn phòng trọ chưa đầy 15m2 ở xã Mỹ Hạnh, chị Nguyễn Thị Hồng (công nhân may quê miền Tây) ngồi chờ chồng tan ca về ăn cơm. Đứa con nhỏ đã ngủ trên tấm nệm trải sát nền gạch. Góc phòng chất kín quần áo, thùng mì tôm và chiếc xe máy cũ theo vợ chồng chị suốt nhiều năm.
“Ngày mới lên Khu công nghiệp, vợ chồng tôi tính làm vài năm rồi về quê xây nhà. Không ngờ hơn 10 năm trôi qua vẫn chưa thoát cảnh ở trọ”, chị Hồng cười gượng.
Anh Phùng Văn Dũng (công nhân tại Khu công nghiệp Gò Dầu) cho biết, mức lương 10-12 triệu đồng/tháng từng là động lực để anh rời quê Nghệ An vào Nam lập nghiệp. Nhưng càng sống lâu ở đô thị, anh càng nhận ra khoản thu nhập ấy chỉ đủ để “gồng”.
“Tiền trọ, điện nước, học phí cho con, tiền sữa… tháng nào cũng thiếu trước hụt sau. Chỉ cần công ty giảm tăng ca là cả nhà lại thấp thỏm”, anh nói.
Theo Cục Thống kê, quý I/2026, thu nhập bình quân tháng của người lao động đạt khoảng 9 triệu đồng. Trong đó, lao động khu vực thành thị có thu nhập trung bình khoảng 10,7 triệu đồng/tháng, cao hơn khu vực nông thôn.
Tuy nhiên, trong bối cảnh chi phí thuê trọ, sinh hoạt, y tế và giáo dục tại đô thị ngày càng tăng, mức thu nhập này vẫn chỉ đủ để nhiều công nhân duy trì cuộc sống tối thiểu.
Điều khiến nhiều lao động mệt mỏi không chỉ là áp lực tiền bạc, mà còn là cảm giác làm mãi vẫn không nhìn thấy lối ra.
Giá nhà tại các đô thị lớn liên tục leo thang, vượt xa khả năng của lao động phổ thông. Với mức thu nhập hiện tại, giấc mơ sở hữu một căn hộ nhỏ gần như ngoài tầm với của phần lớn công nhân.
Nhiều người bước qua tuổi 35 nhưng vẫn sống trong những căn phòng trọ vài mét vuông. Có gia đình không dám sinh thêm con vì áp lực chi phí. Có người đau bệnh vẫn cố đi làm vì nghỉ một ngày đồng nghĩa mất khoản tiền chuyên cần vốn đã ít ỏi.
“Tụi tôi sống kiểu tháng nào biết tháng đó. Nói chuyện tích lũy hay tương lai nghe xa vời lắm”, chị Hồng nói.
Ở Tây Ninh, các tòa cao ốc, trung tâm thương mại và khu dân cư hiện đại vẫn không ngừng mọc lên. Khu công nghiệp mỗi ngày một rực sáng hơn bởi ánh đèn của những công trình mới, những đại lộ mở rộng và dòng người hối hả mưu sinh.
Nhưng phía sau vẻ hào nhoáng ấy vẫn tồn tại một “thành phố khác” nơi hàng nghìn công nhân nhập cư sống chen chúc trong những dãy trọ thấp nóng, ẩm thấp và tạm bợ.
Nhiều người đã gắn bó với thành phố hơn chục năm nhưng chưa bao giờ thật sự cảm thấy mình thuộc về nơi này.
Họ không có nhà, không có đất và cũng không đủ khả năng mua nổi một chỗ ở ổn định. Cuộc sống bị bó hẹp trong những căn phòng vài mét vuông, mùa nắng nóng hầm hập như chiếc lò nhỏ, mùa mưa lại thấp thỏm nước ngập tràn vào tận chỗ ngủ.
Sau mỗi ca làm kéo dài, thứ chờ họ không phải là cảm giác trở về nhà, mà chỉ là một nơi để ngả lưng tạm qua ngày.
Chị Lê Thị Yến (quê An Giang) đã sống ở Bến Lức gần 15 năm nhưng chưa từng nghĩ nơi này là “quê hương thứ hai”.
“Ở đây kiếm được tiền nhưng lúc nào cũng thấy lạc lõng. Có hôm tan ca khuya, về tới phòng trọ chỉ còn bốn bức tường im lặng, tự nhiên thấy tủi thân lắm”, chị nói.
Nỗi cô đơn của người lao động nhập cư thường âm thầm và kéo dài. Họ rời quê khi còn rất trẻ, mang theo hy vọng đổi đời, nhưng nhiều năm sau vẫn chưa thể an cư giữa phố thị đông đúc.
Điều trớ trêu là dù mệt mỏi với cuộc sống nơi thành phố, không phải ai cũng có thể quay về quê nhà.
Anh Lê Tuấn Thành (quê Cà Mau) từng nghỉ việc ở Tây Ninh sau dịch COVID-19 để trở về quê tìm việc gần gia đình. Nhưng chỉ vài tháng sau, anh lại khăn gói quay trở lại khu công nghiệp.
“Ở quê thoải mái hơn thật, nhưng việc ít mà thu nhập thấp. Làm phụ hồ hay việc thời vụ thì tháng có tháng không. Cuối cùng vẫn phải quay lại nhà máy để kiếm sống”, anh kể.
Câu chuyện của anh Thành cũng là thực tế của nhiều lao động trẻ hiện nay. Họ không muốn rời quê, nhưng quê hương chưa đủ việc làm để giữ họ ở lại.
Nông nghiệp ngày càng bấp bênh, việc làm dịch vụ hạn chế, trong khi thu nhập lao động phổ thông ở nông thôn thấp hơn đáng kể so với đô thị. Vì thế, nhiều người buộc phải tiếp tục rời quê lên thành phố, dù biết phía trước là cuộc sống đầy áp lực và bất an.
Người lao động vì thế bị đẩy vào trạng thái chênh vênh kéo dài, ở lại thành phố thì mỏi mệt, trở về quê lại bế tắc.
Trong bối cảnh áp lực an cư ngày càng lớn đối với công nhân và người thu nhập thấp, Tây Ninh đang đẩy mạnh phát triển nhà ở xã hội nhằm từng bước cải thiện điều kiện sống cho người lao động.
Ông Nguyễn Hồng Thanh, Phó chủ tịch UBND tỉnh Tây Ninh cho biết, tỉnh đã quy hoạch 73 khu đất với tổng diện tích hơn 570ha để phát triển nhà ở xã hội, đáp ứng nhu cầu đến năm 2030.
Đến nay, địa phương đã hoàn thành 18 dự án nhà ở xã hội dành cho công nhân và người thu nhập thấp với quy mô hơn 5.700 căn hộ. Bên cạnh đó, 32 dự án khác đã được chấp thuận chủ trương đầu tư với quy mô hơn 38.000 căn.
Riêng năm 2026, Tây Ninh được giao chỉ tiêu phát triển 13.500 căn nhà ở xã hội và tỉnh đặt mục tiêu hoàn thành hơn 14.600 căn, bao gồm cả số lượng chuyển tiếp từ năm trước.
Theo ông Thanh, đối với các dự án đã khởi công, tỉnh sẽ yêu cầu chủ đầu tư tập trung nguồn lực, áp dụng công nghệ thi công hiện đại để rút ngắn tiến độ, phấn đấu hoàn thành ngay trong năm 2026. Đồng thời, Sở Xây dựng cùng chính quyền địa phương sẽ thường xuyên kiểm tra, đôn đốc tiến độ để đảm bảo các dự án hoàn thành đúng kế hoạch.
Song song đó, tỉnh cũng yêu cầu các chủ đầu tư của những dự án đã được chấp thuận chủ trương sớm hoàn tất thủ tục để khởi công trong thời gian tới.
Những dự án nhà ở xã hội được kỳ vọng sẽ giúp nhiều công nhân có cơ hội an cư tốt hơn sau nhiều năm sống trong cảnh thuê trọ tạm bợ.
Ngày 13/5, mạng xã hội xôn xao trước bức ảnh ca sĩ Tuấn Hưng trên giường bệnh. Trong hình, giọng ca "Vầng trăng khuyết" để lộ rõ sự mệt mỏi. Nhiều khán giả bày tỏ sự lo lắng, không biết Tuấn Hưng đang gặp chuyện gì.
Theo lời Tuấn Hưng, thời gian gần đây anh thường xuyên gặp vấn đề về dạ dày, phải liên tục vào viện kiểm tra và truyền nước. Có thời điểm, nam ca sĩ gần như ngày nào cũng phải vào viện vì cơ thể suy kiệt sau chuỗi ngày chạy show không ngừng nghỉ.
Nam ca sĩ cho biết từ ngày 23/4, trước khi tham gia chương trình Vé Về Thanh Xuân, anh đã phải nhập viện để truyền giảm đau, truyền nước, đồng thời thực hiện nhiều xét nghiệm như siêu âm và chụp chiếu. Đến sau đêm diễn ngày 24/4, anh tiếp tục quay lại bệnh viện để theo dõi sức khỏe.
Dù cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn, ngày 25/4 Tuấn Hưng vẫn cố gắng hoàn thành lịch quay hình và biểu diễn trước khi trở lại viện kiểm tra thêm. Sau quá trình theo dõi, bác sĩ xác định nguyên nhân chủ yếu đến từ việc căng thẳng kéo dài và thiếu ngủ nghiêm trọng.
Hiện tại, Tuấn Hưng đang điều chỉnh lại nhịp sinh hoạt, tập ngủ sớm và cố gắng ngủ đủ 8 tiếng mỗi ngày để cải thiện sức khỏe.
"Thật ra thời gian qua mình thiếu ngủ và suy nghĩ nhiều. Ngày nào cũng ít ngủ, nhiều thì cũng 5h sáng dậy rồi làm việc cả ngày. Cái đầu không suy nghĩ không được", Tuấn Hưng chia sẻ. Nam ca sĩ cho biết 2 tuần gần đây, anh đã tập ngủ sớm và ngủ đủ 8 tiếng mỗi ngày.
Bài đăng nhanh chóng nhận được sự quan tâm từ khán giả và đồng nghiệp. Nhiều người để lại bình luận động viên, mong nam ca sĩ chú ý nghỉ ngơi sau thời gian hoạt động với cường độ cao.
Tuấn Hưng là một trong những gương mặt nổi bật của Vpop suốt hơn 20 năm qua. Bước ra từ nhóm Quả Dưa Hấu vào cuối thập niên 90, anh nhanh chóng ghi dấu với chất giọng nam tính, phong cách biểu diễn đầy máu lửa cùng hàng loạt ca khúc đình đám như Tìm Lại Bầu Trời, Dĩ Vãng Cuộc Tình hay Nắm Lấy Tay Anh.
Ngoài ca hát, anh còn tham gia nhiều chương trình truyền hình với vai trò huấn luyện viên, đồng thời được nhiều khán giả ngưỡng mộ bởi cuộc sống gia đình hạnh phúc bên bà xã Hương Baby.
Từ khi còn là một thiếu nữ năng động, Beth Goodier chưa từng nghĩ có ngày cuộc đời mình lại bị "đánh cắp" bởi những giấc ngủ kéo dài tưởng như vô tận. Cô gái người Anh trở thành một trong số cực ít bệnh nhân mắc hội chứng kleine-Levin (KLS) - căn bệnh thần kinh hiếm gặp còn được gọi bằng cái tên ám ảnh: hội chứng "người đẹp ngủ trong rừng".
Năm 17 tuổi, Beth bất ngờ rơi vào trạng thái ngủ li bì sau một cơn cảm cúm thông thường. Ban đầu, gia đình nghĩ cô chỉ kiệt sức. Thế nhưng, những cơn buồn ngủ ngày càng trở nên bất thường. Có giai đoạn, Beth ngủ tới 22 giờ mỗi ngày, chỉ thức dậy chốc lát để ăn uống rồi lại chìm vào mê man.
Đáng sợ hơn, các "đợt ngủ" của cô không kéo dài vài ngày như người bình thường thiếu ngủ, mà có thể kéo dài hàng tuần, thậm chí nhiều tháng. Trong suốt thời gian ấy, Beth gần như mất kết nối với thế giới xung quanh. Bạn bè trưởng thành, cuộc sống tiếp diễn, còn cô bị mắc kẹt trên chiếc giường của chính mình.
Theo các bác sĩ, hội chứng Kleine-Levin là một dạng rối loạn thần kinh cực hiếm, thường xuất hiện ở tuổi thiếu niên. Người bệnh trải qua những giai đoạn ngủ quá mức nghiêm trọng, có thể ngủ từ 16-20 giờ mỗi ngày hoặc hơn, xen kẽ với khoảng thời gian tỉnh táo bình thường.
Trong những cơn bệnh, bệnh nhân không chỉ buồn ngủ cực độ mà còn gặp tình trạng lú lẫn, mất phương hướng, thay đổi tính cách hoặc hành xử như trẻ nhỏ. Một số người còn bị rối loạn ăn uống, lo âu và suy giảm trí nhớ tạm thời.
Beth từng kể rằng điều đau đớn nhất không phải là ngủ quá nhiều, mà là cảm giác "đánh mất cuộc đời". Khi tỉnh dậy sau nhiều tuần mê man, cô nhận ra mọi thứ đã đổi khác: sinh nhật bạn bè đã qua, kỳ thi kết thúc, những cuộc hẹn biến mất và tuổi trẻ lặng lẽ trôi đi ngoài cánh cửa phòng ngủ.
Không thể học tập bình thường, Beth buộc phải từ bỏ giấc mơ trở thành bác sĩ nhi khoa. Mẹ cô cũng phải nghỉ việc để chăm sóc con gái 24/24 giờ vì Beth có thể ngủ quên ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào.
Một trường hợp khác là Bella Andreou, cô gái trẻ ở Newcastle (Anh), cũng gây chú ý khi mắc KLS và ngủ hơn 20 tiếng/ngày. Hôn thê của Bella phải thường xuyên đánh thức cô dậy ăn uống trước khi tiếp tục ngủ tiếp. Cô cho biết cuộc sống của mình gần như chỉ tồn tại giữa những cơn mê kéo dài vô tận.
Điều khiến căn bệnh này trở nên đáng sợ là đến nay y học vẫn chưa xác định chính xác nguyên nhân gây bệnh. Các chuyên gia cho rằng KLS có thể liên quan đến rối loạn vùng dưới đồi - khu vực kiểm soát giấc ngủ và cảm xúc trong não bộ. Tuy nhiên, chưa có phương pháp điều trị dứt điểm.
Thống kê cho thấy hội chứng Kleine-Levin cực kỳ hiếm gặp, chỉ xuất hiện ở khoảng vài người trên một triệu dân. Chính vì vậy, nhiều bệnh nhân ban đầu bị hiểu nhầm là lười biếng, trầm cảm hoặc mắc bệnh tâm thần. Không ít người mất nhiều năm mới được chẩn đoán đúng.
Ngày nay, dù các cơn ngủ đã giảm phần nào, Beth vẫn sống trong nỗi lo mình có thể lại chìm vào giấc ngủ bất thường bất cứ lúc nào. Với cô, điều đáng sợ nhất không phải bóng tối, mà là cảm giác mở mắt ra và nhận ra một phần tuổi trẻ của mình đã biến mất mãi mãi.
Từng là một người thợ xây khỏe mạnh ở vùng quê Indonesia, Dede Koswara không ngờ cuộc đời mình lại rẽ sang một ngã tối tăm chỉ sau một vết xước nhỏ tưởng như vô hại.
Năm 15 tuổi, trong một lần vui chơi ngoài trời, Dede bị trầy đầu gối. Vết thương nhanh chóng lành lại, nhưng chỉ ít lâu sau, quanh chỗ trầy bắt đầu xuất hiện những nốt mụn sần nhỏ li ti. Ban đầu anh và gia đình đều nghĩ đó chỉ là mụn cóc thông thường nên không mấy bận tâm. Thế nhưng càng ngày, những nốt sần ấy càng lan rộng với tốc độ khó tin, bò dần lên chân, tay rồi phủ kín nhiều vùng trên cơ thể.
Vài năm sau, Dede không còn nhận ra chính mình trong gương. Từ bàn tay, những khối sừng vàng nâu cứng như gỗ bắt đầu mọc tua tủa, chồng lớp lên nhau như rễ cây mục. Các ngón tay dần bị che lấp hoàn toàn, biến mất dưới những mảng u sần dày cộp. Ở bàn chân, lớp da xù xì phình to khiến ông bước đi nặng nề, mỗi bước nhấc lên như kéo theo cả khúc thân cây.
Hình ảnh Dede khi ấy khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải rùng mình: Một người đàn ông gầy gò nhưng tay chân lại phủ kín những "cành cây" dị dạng, tua tủa và đen sạm như vừa bước ra từ phim kinh dị.
Chính vì thế, truyền thông quốc tế đã đặt cho ông biệt danh ám ảnh: "Tree Man" – Người cây Indonesia.
Căn bệnh quái ác không chỉ hủy hoại ngoại hình mà còn cướp đi toàn bộ cuộc sống bình thường của Dede.
Ông không thể cầm nắm đồ vật, không tự ăn uống, thậm chí việc mặc quần áo hay bước vài bước cũng trở thành cực hình. Từ một lao động chính trong nhà, Dede mất việc, mất khả năng kiếm tiền và dần trở thành gánh nặng cho gia đình.
Bi kịch hơn, người vợ từng đầu ấp tay gối cũng rời bỏ ông sau nhiều năm chịu cảnh nghèo túng và ám ảnh vì bệnh tật. Hai con nhỏ gửi lại cho gia đình, còn Dede sống lặng lẽ trong căn nhà tồi tàn, ngày ngày chịu đựng những ánh mắt sợ hãi lẫn thương hại của dân làng. Có thời điểm, để kiếm chút tiền mua thức ăn, ông phải tham gia các gánh xiếc dị nhân lưu động, đứng cho thiên hạ chỉ trỏ như một "quái vật sống".
Sau khi câu chuyện lan ra toàn cầu, nhiều bác sĩ Mỹ và Indonesia vào cuộc nghiên cứu. Họ xác định Dede mắc chứng epidermodysplasia verruciformis — rối loạn di truyền cực hiếm khiến hệ miễn dịch gần như bất lực trước virus HPV, làm da mọc lên những khối u sừng khổng lồ giống vỏ cây. Đây là căn bệnh hiếm đến mức y văn thế giới chỉ ghi nhận vài trường hợp tương tự.
Năm 2008, Dede trải qua cuộc đại phẫu gây chấn động: các bác sĩ cắt bỏ gần 6kg mụn sừng trên tay, chân và nhiều phần cơ thể. Sau ca mổ, lần đầu tiên sau nhiều năm ông có thể cử động bàn tay, cầm bút, bấm bàn phím và đi dép như một người bình thường. Khoảnh khắc ấy từng khiến hàng triệu khán giả truyền hình xúc động, tưởng rằng cuộc đời "người cây" cuối cùng cũng được hồi sinh.
Nhưng phép màu không kéo dài. Chỉ vài tháng sau, những khối sừng lại âm thầm mọc trở lại, dày lên từng ngày như chưa từng bị cắt bỏ. Dede tiếp tục phải bước vào những ca phẫu thuật triền miên, năm này qua năm khác, trong đau đớn và tuyệt vọng.
Đến năm 2016, sau gần 3 thập kỷ sống trong thân xác dị dạng, "người cây" nổi tiếng nhất thế giới trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện ở Bandung vì hàng loạt biến chứng liên quan đến bệnh. Ông ra đi ở tuổi ngoài 40, khép lại cuộc đời của một con người từng bị cả thế giới nhìn như quái vật nhưng thực chất chỉ là nạn nhân đáng thương của số phận.
Có lẽ điều ám ảnh nhất trong câu chuyện này không nằm ở đôi bàn tay như rễ mục, mà là ở chỗ: bên trong hình hài khiến hàng triệu người sợ hãi ấy vẫn là một con người đã từng chỉ mong được sống bình thường như bao người khác.