Con tôi 33 tháng nhưng nói được rất ít, chỉ từ đôi, đơn, một ít từ ba và sai vặt được. Con trả lời được các câu hỏi như ai, con gì hay cái gì; biết kêu đau và chỉ vào chỗ đau khi có vết thương; chủ động lấy ghế ngồi xe máy khi tôi rủ đi chơi; tìm sự giúp đỡ khi bị bố đánh nếu làm sai việc gì đó như tìm đến mẹ hoặc bà. Nhưng từ nói thì không chủ động và đặc biệt không chủ động bật âm khi được dạy mà chỉ lắc đầu hoặc lảng tránh sau đó đi ra chỗ khác.
Tôi có cho con đi khám ở viện Nhi Trung ương. Bác sĩ bảo con tôi tương tác tốt, có quay lại khi gọi tên, có giao tiếp mắt và chỉ được đồ vật test khi hỏi như chỉ đúng cái áo, con gấu… khi bác sĩ hỏi. Đi khám, bệnh viện kết luận con tôi chậm các mốc phát triển, không tự kỷ cũng không tăng động. Lúc tôi đưa con đi khám, bác sĩ hỏi ngay là có phải trẻ đòi gì cũng đưa và đáp ứng ngay không, tôi bảo có. Rồi hỏi ở nhà chơi với con được bao lâu, tôi trả lời không chơi được nhiều vì đi làm đến tối mới về.
Khi tôi cho đi test ở các cô giáo can thiệp, họ đều nói con tôi tăng động. Còn ở lớp mầm non, cô bảo không nói từ nào bao giờ và không chơi với ai. Nhưng ở nhà con tôi vẫn nói, chỉ là từ đó không thường xuyên như nay yêu cầu gì thì nói, còn mai từ đó không lặp lại nữa, hoặc đòi gì yêu cầu thì mới nói. Nhiều khi tôi thấy buồn quá và tự hỏi vì sao con mình lại là một trẻ đặc biệt.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 35 tuổi, vợ 34 tuổi, đều làm việc tại Đồng Nai, có hai bé. Thu nhập của hai vợ chồng khoảng 33 triệu đồng mỗi tháng. Gia đình vẫn đang ở nhà thuê, tiền nhà và điện nước khoảng 3,5 triệu đồng mỗi tháng. Ngoài ra còn tiền học, tiền sữa cho các con và chi phí sinh hoạt gia đình. Bé lớn chuẩn bị vào lớp một, bé nhỏ 3 tuổi vẫn còn nhiều khoản phải lo. Tổng chi phí mỗi tháng khá nhiều nên dù hai vợ chồng cố gắng tiết kiệm cũng không dư được bao nhiêu. Sau nhiều năm đi làm, vợ chồng tôi tích góp được khoảng 600 triệu đồng.
Gần đây, tôi suy nghĩ rất nhiều về chuyện có nên tiếp tục ở lại Đồng Nai làm thêm vài năm nữa hay đưa cả gia đình về quê. Ở quê hiện chỉ còn bố mẹ tôi đã lớn tuổi và đang làm nông. Gia đình có đất rừng và đất ruộng khá nhiều. Rừng đang trồng tràm, ruộng thì đến mùa vụ mới làm. Tôi có suy nghĩ muốn về quê vừa phụ giúp bố mẹ vừa làm nông, đồng thời phát triển thêm hướng mới như sáng tạo nội dung về cuộc sống nông thôn, rừng núi, làm video chia sẻ cuộc sống quê và bán những sản phẩm từ rừng, nông sản địa phương.
Một phần tôi muốn con cái được gần ông bà, có tuổi thơ gắn với thiên nhiên. Bản thân tôi cũng muốn có cuộc sống bớt áp lực hơn, không phải mãi cảnh đi làm thuê, thuê nhà nơi xa. Nhưng thật sự tôi cũng còn nhiều băn khoăn. Ở tuổi 35, bỏ công việc ổn định để bắt đầu một hướng đi mới không dễ. Hai con còn nhỏ, tương lai học hành còn dài. Về quê thì có nhà cửa, đất đai nhưng thu nhập ban đầu chắc chắn chưa ổn định.
Theo mọi người, trong hoàn cảnh của tôi nên tiếp tục cố gắng làm thêm vài năm nữa, tích lũy thêm rồi hãy về quê? Hay mạnh dạn về sớm để xây dựng cuộc sống mới khi tôi còn sức khỏe và bố mẹ vẫn còn có thể hỗ trợ? Rất mong nhận được chia sẻ từ những anh chị từng "bỏ phố về quê" hoặc từng đứng trước lựa chọn giống tôi.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Nợ anh vợ 600 triệu đồng chưa trả nhưng chồng lén chi một tỷ xây nhà cho bên nội

Tôi 44 tuổi, chồng kém tôi 4 tuổi, có bé gái 12 tuổi và bé trai 10 tuổi. Chồng tôi là người miền Tây và tôi là người miền Bắc. Chúng tôi sống tại Hà Nội. Về công việc: tôi làm kinh doanh tự do, mở và quản lý hai cửa hàng bán lẻ. Chồng tôi có một xưởng sản xuất nhỏ. Nhìn chung công việc của hai vợ chồng đều rất bận rộn. Công việc tại cửa hàng của tôi kéo dài từ 8-22 giờ hàng ngày bất kể là lễ Tết. Tôi thường sắp xếp về nhà lúc 17h hàng ngày để chăm sóc gia đình và con cái. Chồng tôi anh đi làm từ 9-22 hoặc 23h hàng ngày bất kể lễ Tết. Có lúc anh bận công việc đến 22-23h, có lúc anh sẽ nghỉ sớm 18-19h nhưng đi nhậu hoặc vui chơi giải trí (tôi thực sự không nắm rõ, anh không phải là ngày nào cũng bận đến 22-23h nhưng luôn về nhà vào giờ đó).
Về tài chính: Vợ chồng tôi không đóng góp tài chính chung. Anh thực hiện trách nhiệm đóng học phí cho hai con (bé học trường tư nên học phí hai bé tổng khoảng 15 triệu mỗi tháng và tiền trả góp ngân hàng khoảng 3 triệu mỗi tháng). Tôi lo các chi phí ăn uống, sinh hoạt, sức khỏe, mua sắm quần áo, chi phí học thêm cho các bé (khoảng 20 triệu mỗi tháng). Tôi thực sự đang rất mệt mỏi với hôn nhân này, mong được các bạn chia sẻ để có quyết định đúng đắn, giúp tôi thoát khỏi tâm trạng này.
Thứ nhất, chồng tôi là người rất vô tâm và ích kỷ. Trong mọi mâu thuẫn vợ chồng, dù là lớn hay nhỏ, anh đều cư xử theo một cách là bỏ đi (anh bỏ về xưởng ở) và im lặng từ 20-30 ngày. Thời gian bỏ đi này, anh không hề thông báo với vợ (là anh ở lại xưởng hay ở đâu) và tuyệt nhiên không gọi điện thoại hay nhắn tin hỏi bất cứ điều gì với vợ hay con cái. Thực sự điều này làm tôi rất mệt mỏi và chán nản. Trong suy nghĩ của tôi, dù anh có giận dỗi tôi cũng được, nhưng với con cái anh cũng không hề hỏi thăm con bất cứ điều gì, anh hoàn toàn có thể gọi điện thoại nói chuyện riêng với con nhưng anh không làm. Đã có thời gian anh bỏ đi 20-30 ngày, con ốm sốt hay nhà có vấn đề gì anh cũng không biết và không quan tâm.
Thời gian dọn dẹp, sửa nhà cũng là lúc anh giận dỗi bỏ đi 30 ngày. Tôi phải gồng mình lo thợ, giám sát công trình, mua vật tư dù tôi không biết và anh cũng biết tôi không am hiểu về những việc này. Anh bỏ mặc kệ tôi xoay xở. Xin giải thích thêm là các mâu thuẫn giữa chúng tôi không có gì to tát, không cãi cọ lớn tiếng. Đây là điều mà tôi thực sự mệt mỏi trong cuộc hôn nhân này. Tôi không biết nguyên nhân từ đâu, chỉ hiểu anh quá vô tâm và ích kỷ khi chọn cách cư xử này. Vấn đề này tôi đã cùng anh ngồi nói lại nhiều lần nhưng anh không thay đổi, mà việc bỏ đi, im lặng, không quan tâm tới gia đình của anh ngày càng nhiều ngày hơn.
Về vấn đề tài chính: Vợ chồng tôi mua nhà cách đây năm năm, phải vay mượn khá nhiều tiền từ ngân hàng và các anh trai ruột của tôi. Gần đây chúng tôi đã trả được phần lớn tiền vay ngân hàng. Số tiền trả này do hai vợ chồng cùng đưa ra, anh khoảng hai phần ba, tôi một phần ba. Chúng tôi còn nợ các anh trai của tôi khoảng 600 triệu.
Về gia đình chồng, chồng có một chị gái và hai em trai. Tất cả chị và em trai chồng đều đã lập gia đình và sống cạnh nhà bố mẹ chồng. Tất cả đều đã xây nhà khang trang và có kinh tế khá giả (ngang hoặc hơn vợ chồng tôi). Bố mẹ chồng tôi ở riêng trên phần đất và ngôi nhà cũ. Nhà có hai gian, một gian trước là kiểu nhà lá và nền đất khá dột và mục nát, gian nhà sau (do chồng tôi khi chưa lấy vợ gửi tiền cho ba mẹ xây) rất rộng và kiên cố. Trước Tết, ba mẹ chồng báo chồng tôi về việc gian trước mục nát và dột, không ở được để chồng tôi xây lại cho ông bà. Do ông bà có nói là sẽ cho chồng tôi phần đất này, nhưng cũng chưa sang tên sổ đỏ, các anh chị em khác ông bà đã cho những phần đất bên cạnh và đã xây dựng nhà ở riêng rồi.
Chồng tôi nói với tôi việc xây nhà cho ba mẹ do dột và mục không ở được. Thời điểm này là sát Tết, còn hơn một tháng nữa là Tết. Tôi nói với chồng anh bảo bố mẹ dọn xuống gian sau ở vì gian sau rộng và kiên cố, để qua Tết tính toán tiền rồi xây. Tôi cũng có ý kiến việc các anh chị em còn lại có hỗ trợ phần nào để xây cho ba mẹ nhà không. Chồng tôi gạt hết ý kiến, anh nói rằng phải xây trước Tết cho ba mẹ. Vì tất cả chị và em đều có nhà khang trang, khá giả nhưng ba mẹ lại ở nhà dột và mục, anh không đồng ý. Đất sau này ba mẹ cho anh nên anh lo 100% chi phí xây nhà.
Tôi cũng không tham gia bất kỳ ý kiến gì về việc này nữa. Sau đó anh tự dồn tiền gửi về xây nhà cho ba mẹ (khoảng một tỷ đồng) và cũng không nói với tôi. Tôi chỉ biết việc nhà đang xây, tôi có góp ý với anh về một số thiết bị lắp trong nhà. Anh có nói với tôi: "Tiền của cô đâu mà cô lên tiếng". Từ sau câu nói này của anh, tôi không tham gia vào việc xây nhà này. Sau này tôi hỏi qua em trai chồng thì biết việc số tiền xây nhà là trên dưới một tỷ đồng.
Sự ấm ức này của tôi ở việc: Thứ nhất, tôi luôn phải hỏi vay anh ruột tiền để sửa nhà (chúng tôi vừa sửa nhà xong với chi phí sửa gần một tỷ đồng thì ông bà báo chồng tôi xây nhà cho ông bà), trong khi chồng tôi thực sự có tiền (để gửi về cho bố mẹ xây nhà ngay sau đó) nhưng anh lại không đồng lòng lo chi phí cùng tôi. Thứ hai, dù trách nhiệm anh là đóng góp chi phí cho gia đình như trên nhưng thường là đến thời hạn đóng tiền, anh luôn báo tôi là anh chưa có tiền. Hàng tháng, tôi luôn phải gồng gánh tiền để đóng trước khi đến hạn, sau đó đòi anh. Khi anh có tiền, tôi đòi rất mệt, vật nài anh mới đưa lại.
Tất cả điều trên khiến tôi có suy nghĩ rằng anh có thu nhập nhưng anh không lo vun vén cho gia đình mà muốn dồn về quê để lo cho ba mẹ. Tôi không phản đối việc báo hiếu cho ba mẹ nhưng tôi muốn anh cân đối với gia đình thì anh nói tôi không được lên tiếng. Tôi có suy nghĩ anh thực sự không muốn vun đắp cho gia đình. Thu nhập hàng tháng của anh, tôi không nắm được vì anh giấu thu nhập, không muốn cho tôi biết về thu nhập của mình. Công việc của anh có thu nhập tốt hơn công việc của tôi.
Về cuộc sống gia đình: Tôi không nhận được sự chia sẻ nào từ phía anh. Việc chăm sóc gia đình, con cái, tôi đảm nhận 100%. Thời gian có mặt ở nhà của anh là 22-23 giờ hàng ngày (trong cả năm luôn), nên anh chỉ về nhà lướt điện thoại và ngủ. Tôi không nhận được sự chia sẻ nào kể cả lời nói từ anh. Sự quan tâm của anh tới con cái, nói đúng nhất là rất hiếm khi anh hỏi con. Ưu điểm lớn nhất của anh là rất chăm chỉ, hiền lành, ít nói.
Với các vấn đề hôn nhân trên, tôi luôn thấy bản thân mệt mỏi. Tôi đã có suy nghĩ ly hôn để thoát khỏi áp lực tâm lý. Xong nhìn nhận lại, tôi thấy anh vẫn thực hiện trách nhiệm tài chính với gia đình, con cái (dù tôi phải đòi khá mệt), vậy vẫn còn duy trì để hôn nhân có lợi cả cho tôi và con. Nếu tôi gánh vác hết tài chính thì quá sức với tôi. Tôi từng cố gắng đối thoại với anh về các vấn đề tôi nói ở trên nhưng không nhận được bất cứ cải thiện nào. Tôi cũng từng cố gắng tìm hiểu anh có mối quan hệ nào khác khiến anh cư xử vậy không nhưng cũng không có (hay tôi chưa tìm hiểu ra, tôi thực sự chưa biết).
Mong mọi người cho tôi lời khuyên chân thành để tôi biết nên tiếp tục ra sao? Hay tôi làm gì để cải thiện được phần nào hôn nhân này? Hoặc tôi nên chấm dứt và sắp đặt lại cuộc sống cho phù hợp với tài chính bản thân? Tôi không muốn tiếp tục mệt mỏi ngày này qua ngày khác khi phải dằn vặt suy nghĩ. Ngay khi tôi đang viết các dòng này thì chồng đã bỏ đi không về nhà 20 ngày. Tôi rất áp lực tâm lý và mệt mỏi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi có chị đồng nghiệp cùng làm xuất nhập khẩu công ty cũ ở TP HCM từ năm 2021, chơi với nhau rất thân. Chị hay chia sẻ về gia đình, khoe có em gái song sinh bên Mỹ. Trước chị hay nhập hàng xách tay từ Mỹ về bán, thỉnh thoảng vài tháng lại mượn tôi 5-10 triệu đồng vì kẹt tiền làm thủ tục, bán online nên chị ít dùng chuyển khoản. Tôi vẫn cho mượn. Tới tháng 3 năm ngoái chị rủ tôi buôn hàng nhập cont gốm từ Ninh Bình xuất đi Mỹ, em gái chị bên Mỹ lo khách hàng, chị làm thủ tục và muốn tôi góp vốn, mọi tin nhắn có trên zalo và sao kê ngân hàng.
Chị hứa hẹn sau tháng rưỡi hàng sẽ sang Mỹ và trả lại tiền cho tôi. Tôi tin tưởng vì chơi thân rất lâu với chị. Thế nhưng từ tháng tư tới tháng sáu tới hạn chị không có tiền trả lại. Tôi tới nhà đòi gấp, chị hẹn trả sau vì bận đi Mỹ. Tháng 8 tôi tới nhà tìm thì chị vẫn ở Việt Nam. Tôi làm dữ, liền bị vợ chồng chị vu cáo, dùng thủ đoạn hù dọa, nói tôi vào nhà trộm của chị 5.200 USD để muốn xù tiền của tôi. Tôi nộp đơn ra công an nhưng không làm gì được chị vì thiếu hợp đồng và thỏa thuận mua bán. Tôi phải làm sao đây?
Hiền Hòa
Nguồn: https://vnexpress.net/cho-dong-nghiep-vay-tien-con-bi-vu-cao-vao-nha-ho-an-trom-5058735.html

