Sự kiện Spirit Airlines chính thức ngừng hoạt động vào 2.5 sau khi nỗ lực cứu vãn bằng gói cứu trợ 500 triệu USD thất bại, đã mở ra một kỷ nguyên mới cho các “ông lớn” ngành hàng không.
Theo CNBC, chỉ vài giờ sau khi Spirit Airlines sụp đổ, đồng nghĩa hàng nghìn hành khách bị mắc kẹt, các đối thủ của hãng hàng không này đã công bố kế hoạch bay mới. Thực tế, các hãng hàng không đã chuẩn bị trong nhiều tháng cho việc điều chỉnh mạng lưới đường bay khi khả năng Spirit đóng cửa ngày càng rõ ràng.
Động thái nhanh chóng này cho thấy các hãng đang cạnh tranh gay gắt để giành lấy những tài sản giá trị của Spirit, như cổng ra máy bay và cơ sở dữ liệu khách hàng – những người giờ đây có ít lựa chọn hơn khi đặt vé.
Theo các nhà phân tích, sự vắng mặt của Spirit Airlines không đơn thuần là mất đi một hãng bay, mà là mất đi “mỏ neo” kìm giữ mặt bằng giá vé trên toàn thị trường. Chuyên gia phân tích hàng không Brandon Oglenski từ Barclays đã nhấn mạnh trên CNBC rằng: “Sự biến mất của một lượng lớn ghế cung ứng giá rẻ sẽ mang lại quyền định giá cực lớn cho các đối thủ còn lại”. Ông dự báo rằng các hãng hàng không truyền thống như United, American và Delta sẽ là những người hưởng lợi trực tiếp nhất khi không còn phải chạy đua hạ giá để đối phó với mô hình “vé siêu rẻ” của Spirit.
Cụ thể hơn, tác động này sẽ giáng một đòn mạnh vào túi tiền người tiêu dùng ngay trước mùa du lịch cao điểm. Trong cuộc trao đổi trên chương trình của CNBC, các nhà phân tích từ Cirium chỉ ra rằng, tại những thị trường trọng điểm mà Spirit từng thống trị như Florida hay các tuyến đi Mỹ Latinh, giá vé có khả năng tăng vọt từ 20 – 25%.
Sự ra đi của Spirit đã dọn sạch “áp lực cạnh tranh” – thứ vốn buộc các hãng lớn phải duy trì hạng vé Basic Economy ở mức thấp. Thay vì giảm giá để thu hút khách, các hãng này được dự báo sẽ tận dụng sự khan hiếm nguồn cung để tối ưu hóa lợi nhuận, khiến giấc mơ bay giá rẻ của hàng triệu hành khách dần trở nên xa xỉ trong bối cảnh chi phí nhiên liệu thế giới vẫn đang ở mức cao kỷ lục.
Tin Gốc: Thanh Niên

Kỳ World Cup năm nay chứng kiến quy mô lớn nhất từ trước đến nay với 48 đội tuyển quốc gia tham dự, diễn ra trong 39 ngày với tổng 104 trận đấu tại ba quốc gia đồng đăng cai gồm Mỹ, Canada và Mexico. Mỹ tổ chức hơn 50% trận trong giải và FIFA ước tính giải đấu thu hút hơn 5 triệu người hâm mộ cho ba quốc gia, mang lại tới 30,5 tỷ USD doanh thu du lịch. Riêng Bộ Ngoại giao Mỹ đưa ra con số dự báo 10 triệu du khách đến nước này.
Tuy nhiên, khi trái bóng bắt đầu lăn, các số liệu thực tế cho thấy ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh tại Mỹ đang đối mặt tình trạng ế khách.
Các kỳ World Cup thường có kịch bản quen thuộc là cổ động viên chi tiêu mạnh tay, di chuyển liên tục để ủng hộ đội bóng yêu thích. Tuy nhiên, rào cản chi phí và thủ tục visa tại 16 thành phố đăng cai, trải dài ba nước đang làm nản lòng người hâm mộ. Tại Mỹ, bóng đá không phải môn thể thao vua như ở châu Âu nên lượng khán giả nội địa chưa đủ bù đắp khoảng trống từ khách quốc tế.
(Theo số liệu từ công ty phân tích dữ liệu hàng không Cirium)
Lượng đặt vé từ châu Âu đến New York - nơi diễn ra trận chung kết vào ngày 19/7 - giảm tới 15,8%. Sự sụt giảm này khiến nhiều khách sạn phải áp dụng chính sách giảm giá phòng để kích cầu. Khách sạn New York Hilton Midtown đã giảm giá phòng xuống còn 415 USD/đêm, gần một nửa so với mức giá công bố hồi tháng 12/2025. Ông Vijay Dandapani, Giám đốc điều hành của Hiệp hội Khách sạn Thành phố New York, cho biết World Cup là một nỗi thất vọng.
"Tôi không còn từ nào khác để diễn tả. Hiệp hội đã phải cắt giảm dự báo doanh thu phòng khách sạn gắn liền với World Cup tới 60%, xuống còn khoảng 60 triệu USD", ông nói.
Báo cáo của Hiệp hội Khách sạn & Lưu trú Mỹ (AHLA) chỉ ra 80% khách sạn tại 11 thành phố đăng cai ghi nhận lượng đặt phòng thấp hơn dự báo, đồng thời miêu tả giải đấu là một "sự kiện mờ nhạt".
Chính sách nhập cư của Mỹ cũng đang gây ra tâm lý e ngại. Khoảng 25% số quốc gia tham gia tranh tài tại World Cup năm nay đang phải đối mặt với các lệnh cấm đi lại hoặc hạn chế thị thực nghiêm ngặt từ chính quyền Tổng thống Trump. Ít nhất 4 quốc gia tham dự, gồm Haiti, Iran, Bờ Biển Ngà và Senegal, đang chịu lệnh cấm du lịch toàn diện, áp dụng đối với khách du lịch. Nhiều cổ động viên Ghana muốn xem đội tuyển thi đấu tại Boston và Philadelphia đã bị từ chối cấp thị thực.
Việc Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Mỹ (ICE) xuất hiện tại các thành phố đăng cai đã gây ra nhiều phản ứng. Từ tháng 1/2025 đến tháng 3 năm nay, lực lượng ICE đã bắt giữ 167.000 người xung quanh khu vực 11 thành phố tổ chức trận đấu. Hôm 7/6, trọng tài hàng đầu châu Phi Omar Artan từ Somalia đã bị từ chối nhập cảnh tại Miami dù có visa và hộ chiếu hợp lệ. Các đội như Senegal và Uzbekistan cũng phản ánh về các cuộc khám xét căng thẳng tại sân bay từ phía lực lượng an ninh.
Hai ngày trước khai mạc, FIFA đã thu hồi suất phân bổ 8% vé của liên đoàn bóng đá Iran, dẫn đến những cáo buộc từ phía Iran về việc Mỹ gây cản trở cổ động viên nước này.
Theo tờ El País, Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới Mỹ (CBP) và Bộ An ninh Nội địa (DHS) cũng đưa ra thông báo chính thức đối với các nhà sáng tạo nội dung nước ngoài. Theo đó, việc người nước ngoài vào Mỹ bằng thị thực du lịch diện B-2 với mục đích duy nhất là sản xuất nội dung mạng xã hội để kiếm tiền hoặc nhận thu nhập từ các nguồn thuộc Mỹ được xác định là hành vi làm việc bất hợp pháp.
Thị thực B-2 chỉ cho phép nhập cảnh với mục đích giải trí và thăm thân, nghiêm cấm các hoạt động làm việc sinh lời. Các cơ quan chức năng cho biết sẽ tăng cường kiểm tra tại các sân bay và cửa khẩu, đặc biệt nhắm vào các người ảnh hưởng từ Mexico và những người bị nghi ngờ dùng visa du lịch để làm việc.
Ngoài các vấn đề về thị thực, chính trị, mức giá quá cao cũng được xem là yếu tố khiến World Cup tại Mỹ kém thu hút.
Vé xem World Cup 2026 được đánh giá là đắt nhất trong lịch. Giá vé rẻ nhất tại New York và Miami hiện đang tiệm cận mốc 1.000 USD, trong khi một vị trí ở hàng ghế đầu đã được bán với giá 32.000 USD. FIFA đang bị chỉ trích và điều tra về cơ chế định giá linh hoạt cũng như việc cho phép bán lại vé không kiểm soát. Tới 9/6, cổng bán lại vẫn dư tới 176.000 vé tính tới hết vòng bảng.
Tờ Business Insider ước tính tổng chi phí cho một người hâm mộ (bao gồm tiền vé, lưu trú, phương tiện di chuyển, bãi đỗ xe) có thể lên tới 30.000 USD trong suốt giải đấu.
Andy Milne, tác giả cuốn sách That World Cup Guy, cho biết một số người hâm mộ đang bỏ qua hoàn toàn kỳ World Cup này. Bạn bè của ông đang lên kế hoạch đến Ibiza để xem mọi trận đấu qua TV với chi phí chỉ bằng một phần nhỏ. Những người khác sẽ hướng đến Vegas - vẫn tốn tiền nhưng ít hơn rất nhiều so với tiền vé, chi phí đi lại, khách sạn và việc di chuyển đến các sân vận động.
Trong bối cảnh chi phí cao, các lựa chọn giá rẻ hoặc phòng nghỉ nhóm trở thành điểm sáng hiếm hoi. Theo dữ liệu từ AirDNA, nhu cầu lưu trú theo nhóm đang chuyển dịch sang các lựa chọn bình dân hoặc homestay như Airbnb tại Boston và Los Angeles. Giá phòng trung bình mỗi đêm trên hệ thống này đã tăng từ 218 USD năm ngoái lên khoảng 335 USD. Khi giải đấu đi về cuối, nhu cầu dự báo còn tăng thêm.
Dù vậy, hơn 50% người hâm mộ từ các quốc gia tham dự sẽ phải xin thị thực vào Mỹ. Nếu chờ xem đội tuyển yêu thích có tiến sâu vào vòng trong không, họ sẽ gặp khó khăn khi phải mua vé máy bay, xin thị thực với thời gian ngắn, theo đại diện Tickitto - đơn vị phân phối vé tại Anh.
Tin Gốc: Vnexpress

5h, đại gia đình gần 100 người của chị Nguyễn Thị Đào (ở xã Ứng Thiên, Hà Nội) trở mình thức giấc. Bánh mì, xôi, cơm nắm nóng hổi đã được chị em phụ nữ trong nhà chuẩn bị sẵn sàng trên bàn.
Thưởng thức xong bữa sáng, các thành viên bước lên 3 chiếc ô tô, bắt đầu hành trình du lịch hè đến Sầm Sơn (Thanh Hoá).
"Đây là lần đầu tiên gia đình tôi tổ chức du lịch với quy mô lớn như thế này. Anh chị em trong nhà mong muốn chuyến đi sẽ giúp kết nối các thành viên, tăng cường sự đoàn kết", chị Đào nói với phóng viên Dân trí.
Ý tưởng về một chuyến du lịch có sự góp mặt của 4 thế hệ - ông bà, con cháu, chắt - được mọi người nhắc đến tại buổi tất niên cuối năm.
Tháng 3, các thành viên bàn bạc, lựa chọn điểm đến và xây dựng lịch trình. Sau nhiều ngày trao đổi, đại gia đình quyết định khởi hành vào cuối tháng 6.
Để mọi người có thể tận hưởng trọn vẹn kỳ nghỉ, không phải lo lắng chuyện hậu cần, gia đình thuê một công ty du lịch phụ trách toàn bộ việc thuê xe cộ, nơi lưu trú, địa điểm ăn uống và tổ chức các hoạt động tập thể.
"Tổng chi phí cho chuyến đi khoảng 300 triệu đồng. Mỗi gia đình của con cháu đời thứ 3 đóng góp khoảng 7 triệu đồng, còn anh trai cả hỗ trợ một khoản khá lớn. Ông bà và các cháu nhỏ không phải đóng góp", chị Đào chia sẻ.
Tại Sầm Sơn, đại gia đình thuê trọn 3 căn biệt thự gần biển. Mỗi căn có 10 phòng ngủ, bể bơi riêng cùng khuôn viên rộng rãi, đủ không gian để người lớn trò chuyện, còn các cháu nhỏ thoải mái vui chơi.
Trong suốt kỳ nghỉ, mỗi bữa ăn được chuẩn bị chu đáo với 12 bàn tiệc, thực đơn gồm 7-8 món phong phú với những loại hải sản tươi ngon.
Ngoài tham quan hòn Trống Mai, đền Độc Cước và những cảnh quan khác, các thành viên còn tham gia tiệc gala và chương trình team building.
Một nhiếp ảnh gia theo sát cả đoàn suốt hành trình để ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ nhất.
Theo chị Đào, trong tiệc gala, mọi người hào hứng tham gia văn nghệ, giao lưu, trao thưởng cho các cháu nhỏ đạt thành tích cao trong học tập, tặng quà tri ân thế hệ bố mẹ.
"Các cô chú, bác trong gia đình chỉ nghĩ chuyến đi đơn thuần là dịp nghỉ ngơi, ăn uống và tắm biển. Không ai ngờ con cháu chuẩn bị một bữa tiệc cùng nhiều hoạt động ý nghĩa. Nhìn nụ cười và sự hào hứng của mọi người khi tham gia, tôi thực sự cảm nhận được niềm hạnh phúc của cả đại gia đình", cô gái chia sẻ.
Điểm nhấn của chuyến đi là chuỗi trò chơi tập thể trên bãi biển, được công ty du lịch lên kịch bản từ trước. Không khí nhanh chóng trở nên sôi động khi các con, các cháu hào hứng tham gia thử thách, còn ông bà, cô chú đứng bên ngoài nhiệt tình cổ vũ.
"Gia đình có đông thành viên nên trước đây nhiều anh chị em chưa có cơ hội trò chuyện. Nhờ những trò chơi tập thể, mọi người gần gũi hơn, có thêm dịp giao lưu và tạo sự gắn kết", chị chia sẻ.
Kết thúc chuyến đi 3 ngày 2 đêm, 100 thành viên đều cảm thấy hài lòng. Mọi người đã hào hứng bàn kế hoạch cho hành trình du lịch hè năm tới.
"Chúng tôi hy vọng đại gia đình sẽ duy trì hoạt động này trong những năm tới. Trở về Hà Nội, mỗi người đều cảm thấy trân trọng thời gian ý nghĩa bên nhau", chị Đào cho biết.
Từ kinh nghiệm thực tế của chuyến đi, chị cho rằng, với các gia đình có số lượng thành viên đông nên thuê công ty du lịch hoặc công ty tổ chức sự kiện lo các khâu hậu cần.
Khi đó, mọi người được thoải mái trải nghiệm, không phải bận tâm đến chuyện thực phẩm, ăn uống, giá cả...
Để hành trình thuận lợi và chu đáo, các gia đình nên chuẩn bị từ sớm, tính toán kỹ lưỡng các phương án giúp mọi người cảm nhận được sự vui vẻ trong suốt những ngày đi chơi.
Tin Gốc: Dân Trí

Theo báo cáo của Sở Du lịch TP.HCM, mỗi năm VN (tập trung ở TP.HCM) đón khoảng 100.000 lượt khách đến khám và điều trị răng, mang về nguồn thu khoảng 3.500 tỉ đồng (150 triệu USD). Doanh thu này chủ yếu đến từ nhóm Việt kiều về nước kết hợp chữa răng, bên cạnh lượng khách quốc tế ngày càng tăng từ Úc, Mỹ, Anh, Pháp, Campuchia và Lào.
Thực tế, ngành du lịch và y tế TP.HCM đã nhìn thấy "mỏ vàng" này từ rất sớm. Từ giai đoạn 2017 - 2018, TP từng xây dựng nhiều kế hoạch bài bản, đặt ra những mục tiêu rất cụ thể phát triển du lịch nha khoa thành sản phẩm mũi nhọn của ngành công nghiệp không khói. Thế nhưng, sau gần một thập niên, chúng ta vẫn còn cách các "đối thủ" khá xa.
Mỗi năm, Thái Lan (tập trung ở Bangkok) đón tới 1,2 triệu lượt khách tới du lịch kết hợp làm răng, gấp 12 lần VN. Riêng thị phần này giúp ngành du lịch Thái Lan "bỏ túi" tới 900 triệu - 1,1 tỉ USD, gấp gần 7 lần. Malaysia cũng đạt lượng khách gấp 3 - 4 lần (khoảng 300.000 - 400.000 lượt khách/năm) với doanh thu đạt mức tương ứng 250 - 300 triệu USD. Đáng chú ý, nếu khách nước ngoài về VN làm răng chiếm tới 80% là Việt kiều thì Thái Lan đón trọn được dòng khách quốc tế thuần túy từ nhiều nước. Trong đó, khách Trung Đông, Trung Quốc chiếm đa số. Tệp khách của Malaysia cũng chủ yếu đến từ Úc, Anh, Singapore, Indonesia và các nước láng giềng.
PGS-TS-BS Huỳnh Công Nhật Nam (Khoa Răng Hàm Mặt, Trường ĐH Y Dược TP.HCM) nhìn nhận điểm khác biệt lớn nhất giữa VN và các quốc gia dẫn đầu như Thái Lan hay Malaysia không nằm ở trình độ chuyên môn, mà ở cách tổ chức thành một ngành kinh tế.
"Về tay nghề, tôi tự tin khẳng định VN không thua kém các nước trong khu vực, đặc biệt ở lĩnh vực nha khoa. Giá điều trị chỉ bằng khoảng 1/3 các nước phát triển, trong khi chất lượng đã tiệm cận tiêu chuẩn quốc tế. Nhưng có nghề giỏi không đồng nghĩa với việc đã xây dựng được một ngành du lịch y tế", ông Nam nói.
Theo PGS-TS-BS Huỳnh Công Nhật Nam, điểm nghẽn lớn nhất nằm ở sự liên kết và cốt lõi là chính sách. Hiện nay mỗi bệnh viện, mỗi phòng khám đều phải tự tìm kiếm khách hàng, tự quảng bá và tự vận hành mà thiếu một đầu mối điều phối chung. VN cũng chưa có bộ tiêu chuẩn chất lượng được quốc tế công nhận, chưa có visa y tế chuyên biệt, chưa có cơ chế để các công ty bảo hiểm quốc tế thanh toán trực tiếp chi phí khám chữa bệnh cho khách nước ngoài. Khi chưa có khung chính sách đủ mạnh thì rất khó hình thành một chuỗi liên kết hoàn chỉnh giữa bệnh viện, doanh nghiệp lữ hành, hàng không, khách sạn và các đơn vị dịch vụ khác.
Đồng quan điểm, TS Trần Tường Huy, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu du lịch xã hội, cho rằng chúng ta chưa biết kết nối những lợi thế nói trên thành sản phẩm phù hợp với người bệnh. Các lĩnh vực như nha khoa, thẩm mỹ, hỗ trợ sinh sản, khám sức khỏe tổng quát, xét nghiệm và y học cổ truyền đều có chất lượng tốt, chi phí cạnh tranh. Tuy nhiên, nhiều chương trình hiện nay mới chỉ là sự ghép nối cơ học giữa khám chữa bệnh và tham quan.
"Vai trò quản lý nhà nước đặc biệt quan trọng bởi du lịch y tế là sản phẩm đặc thù, liên quan trực tiếp đến sức khỏe, pháp lý và an toàn của khách hàng. Cần có một đơn vị đủ năng lực để giữ nhịp, kết nối các bên nhằm xây dựng sản phẩm hoàn chỉnh. Chỉ khi đó VN mới chuyển từ việc sở hữu nhiều lợi thế sang hình thành một ngành có sức cạnh tranh thực sự", TS Trần Tường Huy nhấn mạnh.
Phân tích kỹ hơn về các mô hình, PGS-TS-BS Huỳnh Công Nhật Nam chỉ rõ: So với Thái Lan, Singapore hay Malaysia, VN còn thiếu 3 mắt xích quan trọng mà các cơ sở y tế đơn lẻ không thể tự giải quyết.
Đầu tiên là thương hiệu quốc gia. Malaysia có Malaysia Healthcare Travel Council (MHTC) - cơ quan đầu mối chịu trách nhiệm quảng bá, kết nối bệnh viện, hỗ trợ thủ tục visa, đưa đón bệnh nhân và giới thiệu các cơ sở đạt chuẩn. Trong khi đó, nếu một bệnh nhân tại Úc hay một Việt kiều ở Mỹ muốn tìm hiểu về dịch vụ y tế của VN thì gần như không có địa chỉ chính thức nào đủ uy tín để tham khảo.
Thứ hai là chuẩn chất lượng quốc tế. Thái Lan hiện có hơn 60 bệnh viện đạt chứng nhận JCI, trong khi số lượng bệnh viện VN đạt chuẩn này còn rất hạn chế. Khách quốc tế không có khả năng tự đánh giá tay nghề bác sĩ. Điều họ cần là một chứng nhận độc lập đủ uy tín để tạo niềm tin. Nếu không có điều đó, họ chỉ đến vì chi phí rẻ chứ chưa phải vì thật sự tin tưởng chất lượng.
Mắt xích còn lại là dịch vụ trọn gói dành cho bệnh nhân quốc tế. Các trung tâm y tế hàng đầu của Thái Lan không chỉ bán một ca điều trị mà cung cấp toàn bộ hành trình, từ visa, phiên dịch y khoa, bảo hiểm, đưa đón sân bay đến chăm sóc sau điều trị. Bệnh nhân không chỉ mua một dịch vụ y tế, họ mua sự an tâm trong suốt hành trình điều trị. Đây là điều VN còn thiếu.
Riêng về sản phẩm, TS Trần Tường Huy cho rằng VN không nên phát triển dàn trải mà cần lựa chọn các lĩnh vực có lợi thế rõ rệt. Đơn cử, với người cao tuổi có thể phát triển mô hình nghỉ dưỡng kết hợp chăm sóc sức khỏe dài ngày. Với y học cổ truyền là các chương trình trị liệu kéo dài nhiều tuần ngay trong khu nghỉ dưỡng. Với nha khoa, hỗ trợ sinh sản hoặc tầm soát sức khỏe, các gói dịch vụ cần được thiết kế phù hợp với thời gian điều trị và tình trạng thực tế của người bệnh.
Theo ông Huy, VN có thể tham khảo kinh nghiệm từ Ấn Độ. Thị trường này có nhiều trung tâm y học cổ truyền được xây dựng ngay trong khu nghỉ dưỡng. Khách lưu trú nhiều tuần để trị liệu, phục hồi sức khỏe, trải nghiệm văn hóa và nghỉ ngơi tại cùng một không gian, thay vì liên tục di chuyển giữa bệnh viện và điểm du lịch.
Về dài hạn, VN cần khuyến khích nhiều bệnh viện đạt chuẩn chất lượng quốc tế, sau đó công bố danh sách chính thức để xúc tiến ra nước ngoài. Đối với bệnh viện công cũng cần có cơ chế mở hơn để hợp tác với các tập đoàn có kinh nghiệm vận hành bệnh viện, khách sạn và khu nghỉ dưỡng y tế. Những tổ hợp mới không nhất thiết đặt trong trung tâm thành phố mà có thể phát triển tại vùng ven biển, sinh thái hoặc đô thị vệ tinh.
"Cùng với hạ tầng, VN phải định vị thương hiệu quốc gia bằng một số sản phẩm chủ lực. Việc quảng bá không thể dừng ở những ca điều trị thành công riêng lẻ mà cần có chiến dịch thống nhất, danh sách cơ sở đạt chuẩn và thông tin minh bạch về giá, chất lượng, bảo hiểm và quyền lợi bệnh nhân", TS Trần Tường Huy nêu ý kiến.
Tin Gốc: Thanh Niên

